[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 93: Phá kỷ lục của Thạch Nghị
Sơ Thủy Địa bỗng chốc chật ních người, ai nấy đều chen chúc đến mức không nhúc nhích nổi. Thông đạo vàng kim trên tảng đá không ngừng lóe lên hào quang, nhưng vẫn còn khá chậm chạp, không kịp đón hết dòng người; cứ nhóm này vừa đi, nhóm khác đã ùn ùn kéo đến.
Tin tức về việc có người muốn phá kỷ lục của Thạch Nghị đã gây nên một làn sóng chấn động lớn, mọi người đều sửng sốt. Rất nhiều cao thủ đang bế quan tu hành trong các động thiên phúc địa cũng phải xuất quan.
Mấy năm gần đây chưa từng có một ngày nào náo nhiệt đến thế. Số người ở Sơ Thủy Địa tăng đột biến, gấp mười, thậm chí hàng trăm lần so với bình thường. Đầu người lúc nhúc, dòng người di chuyển cuồn cuộn.
"Tại sao lại là tiểu tử nhân thần cộng phẫn này? Nó còn định nghịch thiên sao? Chỉ trong một ngày đã tạo ra hai kỷ lục kinh người, dù không mấy vẻ vang. Đừng quá tự phụ chứ, dám đi phá kỷ lục của Thạch Nghị ư!?"
"Cứ chờ xem nó có thành công hay không đã. Nhiều thiên tài như thế cũng đều thất bại thảm hại mà rút lui, nào thiếu gì vương tử của cổ quốc hay truyền nhân tài ba nhất của thần thổ đâu. Tiểu tử này mà thành công thì cũng coi như chấn động thiên hạ!"
Mọi người bàn luận sôi nổi. Thậm chí mọi thành tích của tiểu tử này từ khi tới Sơ Thủy Địa đều được đào bới kỹ lưỡng.
"Này, nghe nói tiểu tử này cực kỳ bá ��ạo, dám uy hiếp tứ đại gia tộc để đòi bốn bình bảo huyết."
Tứ đại gia tộc xui xẻo kia nghe mọi người nghị luận thì tim như rỉ máu. Tin tức truyền bá rộng khắp như vậy thật khiến bọn họ không còn chốn dung thân, quả là phát điên mất thôi.
Hiện giờ không chỉ Hư Thần Giới đang chấn động mà cả Thạch Quốc ngoài đời thực cũng đang ngỡ ngàng. Đặc biệt là tại Hoàng Đô, các vương hầu của các đại gia tộc đều đang bàn luận về chuyện này.
"Tiểu tử miệng còn hôi sữa này không biết con nhà ai nhỉ? Cũng chẳng phải dạng tầm thường đâu!"
"Coi chừng là con cháu của vị Chiến Vương kia. Phải chăng vì cạnh tranh ngôi vị Nhân Hoàng mà bắt đầu liều mạng với Thạch Nghị mang trùng đồng?"
Tại Thạch Quốc rộng lớn, Thạch Nghị có thể nói chính là mặt trời giữa trưa. Tuy rằng vẫn chưa thành niên nhưng thanh danh đã vang khắp cổ quốc, được coi là người có khả năng cao nhất đoạt được ngôi vị Nhân Hoàng.
Hiện tại, trong rất nhiều vương hầu phủ đệ, và càng nhiều tịnh thổ đại giáo, vô số người đang dõi theo quan sát chuyện này. Còn một lứa người trẻ thì khỏi phải nói, đã phát cuồng rồi.
"Sư huynh mau xuất quan đến Hư Thần Giới đi, có đại sự xảy ra rồi!"
"Chuyện gì?"
"Có người muốn phá kỷ lục của Thạch Nghị."
Toàn bộ các thiên tài giờ khắc này đều bị kinh động, ai nấy đều điên cuồng chạy thật nhanh vào Hư Thần Giới.
Ngoài Thạch Quốc ra thì các cổ quốc khác cũng chấn động mạnh, cứ như sao băng rơi xuống bi���n lớn, tạo nên sóng gió kinh thiên.
"Sư tỷ nhanh lên chút nào, muội tới Hư Thần Giới trước, lát nữa gặp nhau nhé."
"Ta sẽ đến ngay!"
"Nhất định phải đi xem rốt cuộc là kẻ nào dám phá kỷ lục của Thạch Nghị!"
Các cổ quốc đều tiến hành tế trời toàn quốc hằng năm. Thế nên toàn bộ các cường giả trong cự thành và trọng địa đều có thể tiến vào Hư Thần Giới.
Tiểu tử này đã khuấy động một hồi sóng gió lớn trong Hư Thần Giới. Dù là ở nơi này hay ngoài đời thực, cũng không còn yên tĩnh nữa rồi.
Thậm chí tại một vài Hoành Thành, những người thống trị vận mệnh của một cổ quốc cũng khẽ ồ lên một tiếng. Họ cũng bị kinh ngạc bởi tiểu tử nghịch ngợm này.
Tại Hư Thần Giới, trong Sơ Thủy Địa.
Tiểu tử qua lại nhẹ nhàng, đi rất bình thản như không liên quan đến ai vậy. Nó hơi không hiểu lắm, sao nhiều người đến thế nhỉ? Chẳng lẽ "tiểu ca ca" của nó có tiếng tăm lớn đến mức chấn động thiên hạ sao?
"Này tiểu tử kia, ngươi nhanh lên một chút có được không!" Có người giục nó.
"Gấp cái gì!" Tiểu tử làu bàu.
"Nếu như hai năm nay không ai dám đi phá kỷ lục của Thạch Nghị, lại còn một ngày ngươi tạo ra tới hai kỷ lục mới, còn cả chuyện cướp bóc tài sản tứ đại tộc, thì ta còn lâu mới đến đây."
"Đúng vậy, ta cũng vì nghe nói có một tiểu tử nhân thần cộng phẫn thế nên mới chạy tới đây. Tiểu tử đừng có khiến chúng ta thất vọng đó nha, hy vọng ngươi sẽ tạo ra được một kỳ tích!"
"Ngươi mới là nhân thần cộng phẫn đấy! Chẳng phải chỉ là một kỷ lục phổ thông thôi sao, có cái gì mà kinh ngạc chứ? Cái nào phá được thì phá, không phá thì mấy người hóng hớt là may rồi." Tiểu tử bất mãn lắm.
Nó bình tĩnh và tự nhiên như thế khiến cả đám người như phát điên. Tiểu tử này định phá kỷ lục ư, sao lại không có vẻ gì là nghiêm túc vậy, đúng là quá thản nhiên.
"Mau, mau đi!" Mọi người cùng giục.
"Hoàng đế không vội mà thái giám đã vội!" Tiểu tử nhỏ giọng cằn nhằn.
Cả đám người trợn mắt trắng dã, tiểu tử này vừa nói cái gì thế? Bất quá sau lại nghĩ đến những chuyện không có hậu mà nó đã gây ra, ai nấy đều không tính toán với nó nữa.
Cái gì chứ, ngươi muốn tính toán gì với nó? Chẳng lẽ ngươi không thấy tiểu tử tham tài này dám hạ độc thủ với cả thông đạo Hư Thần Giới sao? Lại còn dẫn mồi tỏ ra yếu ớt để tứ đại cự tộc nghe tin mà cắn câu, rồi tự chui đầu vào lưới dính chùm cả đám. Ngươi mà dám trêu chọc tiểu tử miệng còn hôi sữa này, coi chừng nó cũng làm chuyện nhân thần cộng phẫn với ngươi đó. Dù sao thì đây là ở Sơ Thủy Địa, chiến lực của tiểu tử này cũng hơi biến thái, mạnh đến dọa người.
Cuối cùng cũng tới được nơi cần đến, khu sơn địa này quả nhiên có khí thế phi phàm. Phía trước có hồ lớn xanh biếc bao la, trong suốt như thủy tinh. Phía sau có thác nước đổ xuống, trắng xóa như một dải lụa, phát ra âm thanh như sấm rền.
Nhiều mãnh thú, hung cầm xuất hiện trong núi, nhiều bóng dáng khổng lồ qua lại, tiếng thú gào vang rung trời. Có thể thấy cánh chim như che trời lượn lờ ngoài xa, cùng với tiếng hót động trời cao.
"Chính là ngọn núi này, năm đó Thạch Nghị đột nhiên giậm chân một cái, xông thẳng lên trời cao rồi đặt chân lên ngọn núi này." Tinh Bích nói.
Một ông già tiếp lời, nói: "Không sai, chính là ngọn núi này, lão hủ năm đó cũng may mắn chứng kiến kỳ tích ấy. Lúc đó cũng có rất nhiều bậc trưởng thượng ở đây, một vài tộc chủ đại tộc, thế nhưng cũng không ai nhảy lên được độ cao kia."
Trong Sơ Thủy Địa chỉ có thể phát huy tu vi Bàn Huyết Cảnh. Mà Thạch Nghị khi sáng lập kỷ lục này là chỉ thuần túy dùng cơ thể, nhảy một cái bay thẳng lên trời cao.
Ngọn núi này nguy nga hùng vĩ, toàn thân màu nâu, thảm thực vật rất mỏng, chỉ có vài cây cổ mộc che trời và vài cọng dây leo già.
Thác nước từ đỉnh chảy cuồn cuộn, tạo ra sương nước mờ mịt. Nơi đây nhờ vậy mà trời quang mây tạnh, mông lung mịt mờ. Ánh mặt trời chiếu xuống tạo thành màu ngũ sắc sặc sỡ như một con Thải Hoàng đang ngủ say.
"Tiểu tử, ngươi chuẩn bị kỹ càng chưa đó?" Điểu Gia hỏi.
"Cần gì phải chuẩn bị chứ, chẳng phải chỉ là tung người nhảy một cái thôi sao?" Tiểu tử nói.
Mọi người ở đây đều sượng mặt. Tiểu tử này đúng là to mồm quá đáng. Ngươi thực sự đến phá kỷ lục ư? Sao lại có cảm giác cứ như là đi dạo chơi vậy!
"Chắc mọi người bị gạt rồi! Tiểu tử này sao có thể phá vỡ cực hạn chứ!" Có người nghi vấn.
Ngay lúc này, từ xa sáng lên một tia sáng phá không, một tấm da thú to lớn hiện ra, lướt sát mặt đất mà đến, trên đó đứng rất nhiều người.
"Ồ, ghê thật, đó là người của gia tộc nào? Dám sử dụng Bảo Cụ như thế ở Hư Thần Giới, không sợ bị trừng phạt sao?" Mọi người kinh ngạc.
Phù Văn trên da thú lập lòe. Khi đến gần mới thấy được, trên đó có đứng hơn mười cô gái mỹ lệ, cô nào cũng dung mạo xuất chúng, áo trắng như tuyết, họ như là một đám tiên nữ giáng trần.
"Hình như đó là truyền nhân Bổ Thiên Các, vậy mà cũng tới đây. Bọn họ không hề che giấu thân phận." Không ít kẻ giật mình.
"Khí thế lớn thật đấy, đó là..."
"Suỵt, không được nói, tựa hồ là một nhân vật nào đó của hoàng tộc cổ quốc!"
Người tới càng ngày càng nhiều, hơn nữa ai cũng có lai lịch tôn quý, toàn bộ vùng núi đều bị chen chúc chật cứng.
"Ta không tin có người có thể phá kỷ lục của Thạch Nghị, chắc là chỉ lòe thiên hạ mà thôi!" Trong đám người, có mấy tên trẻ trâu đứng chung một đám, nhìn tiểu tử đứng giữa trường rất lạnh lùng.
Bọn hắn đều là thiên tài, có mấy người từng đi khiêu chiến Thạch Nghị mà đại bại rút lui, khó có thể theo kịp bóng lưng của hắn. Mà bây giờ lại có một tiểu tử tới khiêu chiến, nếu thắng thì sao bọn họ có thể chịu được.
"Mau nhìn, đó là Nữ Chiến Thần của Trục Lộc Thư Viện, nàng cũng tới đây rồi!"
Mây mờ ngập tràn, một con Ngũ Sắc Loan Điểu bay tới chở theo một cô gái. Sương mù lượn lờ rạng rỡ, loáng thoáng có thể thấy cô gái này mặc một bộ giáp trụ hoàng kim, toàn thân phát sáng, đường cong ưu mỹ, mái tóc tung bay, ánh mắt sắc bén.
Mọi người đều giật mình, nàng vậy mà cưỡi một con dị cầm đến. Giáp trụ hoàng kim tỏa ra bảo huy vô cùng óng ánh, thật sự cứ như trở thành một chiến thần mỹ lệ.
"Ồ, là tiểu tử này sao, có lai lịch như thế nào? Tại sao lại muốn phá kỷ lục của Ngh��� nhi?"
Nơi xa, trên đỉnh một ngọn núi, có mấy người đứng song song, gồm người già, trung niên và cả người trẻ tuổi, mặt ai cũng lạnh lùng.
"Không tra ra được lai lịch của nó, hôm nay đúng là lần đầu tiên nó bước chân vào Hư Thần Giới, thật sự là rất mạnh."
"Báo toàn bộ nhân mã của Vũ Tộc phải điều tra kỹ lai lịch của nó cho ta."
Đây là một đám người rất mạnh, là dòng chính của Vũ Tộc. Bọn họ cũng tới đây để xem người khiêu chiến có phá kỷ lục của Thạch Nghị được hay không.
"Này, các người tránh ra một chút coi, có chịu để cho ta phá kỷ lục được không?"
Ngay lúc khắp nơi náo động, mọi người đều đang chờ mong thì tiểu tử bất mãn, người ở đây đông tới mức chen lấn cả chính chủ.
"Nhanh, mau tránh đường!" Một đám người liền lên tiếng giục nôn nóng, kêu gọi mọi người nhường đường.
Tiểu tử xem đi xem lại, đúng là thấy ngọn núi này rất cao. Nếu nhảy lên bằng sức mạnh thân thể thì quả là kinh người thật.
Nó đi vòng quanh chỗ này một vòng, sau đó lại nhìn sang ngọn núi bên cạnh. Hai ngọn núi tuy rằng cao xấp xỉ nhưng cái sau cao hơn tới mấy trượng lận.
"Ta chọn ngọn núi này!" Tiểu tử nói.
Mọi người gật đầu. Đây là Song Tử Sơn, nếu muốn phá kỷ lục thì chọn ngọn núi hơi cao một chút bên cạnh chính là lựa chọn hay nhất.
"Các ngươi đều lui lại cho ta." Tiểu tử lớn tiếng hô.
"Cách ngươi đã đủ xa rồi, chẳng lẽ còn không đủ để giơ tay nhấc chân ư?" Có người bĩu môi.
Tuy rằng rất nhiều người tới nhưng không mấy ai tin nó có thể phá vỡ kỷ lục. Bởi chuyện này quả thực quá hoang đường, Thạch Nghị là người như thế nào? Một thiếu niên như thần khó có thể vượt qua!
"Vậy cũng tốt, tùy các ngươi vậy." Tiểu tử không nói nữa, nó điều chỉnh lại hô hấp, đứng yên một chỗ.
Hiện trường đều an tĩnh lại, chỉ có âm thanh thác nước vang vọng. Tấm lụa trắng bạc lao xuống rầm rầm, sương mù xung quanh mờ mịt rực rỡ vô cùng đặc sắc.
"Lên là lên!"
Tiểu tử khẽ quát ba tiếng, hai chân đột nhiên thoáng giẫm lên mặt đất, lập tức đại địa nổ vang ầm ầm như đang có động đất.
Mặt đất vốn là nham thạch cứng rắn nhất, thế mà bây giờ đã chia năm xẻ bảy rồi nổ nát. Từng khe nứt thô to lan tràn ra tứ phương như ánh chớp, bụi bặm mù trời.
Mọi người ngây dại. Sức mạnh này đúng là quá kinh người, đây mà là một tiểu tử nhân loại sao? Nếu như nói là Chân Hống hình người hoặc là con non của Kim Bằng, Đại Bằng thì còn có thể tin!
Một chân đạp xuống, lập tức nham thạch đại địa đổ nát, khe nứt bủa ra lít nhít.
Khí thế toàn thân tiểu tử thay đổi, lập tức trở nên sắc bén như một tiểu thiên thần phá vỡ bầu trời xông lên, phá tan mây mù tạo thành tiếng nổ ầm ầm. Hào quang từ mắt nó tỏa ra khiến người ta kinh hãi, không ai dám nhìn thẳng.
Mọi người đều ngây dại. Không dùng tới Phù Văn bí lực, thế mà chỉ cần thân thể đã trùng thiên mà lên như vậy, rồi phá sương mù vượt lên ngọn núi lớn kia!
"Phá, phá kỷ lục rồi!" Có người kêu to. Bản dịch này được tạo ra để phục vụ đọc giả của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.