[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 92: Vơ vét thành công
Sơ Thủy Địa vô cùng náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập. Trên tảng đá xanh lớn khảm Phù Cốt, đường kính chừng một trượng, thỉnh thoảng lại lóe lên hào quang, kiến tạo nên những thông đạo mới. Từng tốp người nối tiếp nhau bước ra từ đó.
"Cái tên tiểu quái đó hiện đang ở đâu? Để bọn ta xem xem rốt cuộc hắn có phải là quái vật ba đầu sáu tay chăng, mà trong một ngày lại có thể liên tiếp lập hết kỷ lục này đến kỷ lục khác."
"Thằng nhóc này quả thực là khiến người lẫn thần đều căm phẫn. Nhưng ta cũng rất mong chờ, muốn xem nó làm cách nào mà vơ vét được tài sản của bốn đại tộc, hừ hừ."
Từ những thông đạo vàng óng ánh, từng đoàn tu sĩ nối gót nhau bước ra. Đây đều là những cường giả đến từ các động thiên thượng tầng. Sau khi đọc được tin tức trên bia kỷ lục của Hư Thần Giới, bọn họ liền hạ phàm để xem náo nhiệt.
"Đạo huynh, đã lâu không gặp, gần đây huynh tu hành ở nơi nào vậy?"
"Ta đang bế quan tại Phiêu Miểu động thiên. Thoáng cái đã mười năm biệt ly, Thương Hải đạo hữu đã tiên thệ, chỉ còn lại vài người chúng ta mà thôi. Lát nữa chúng ta cùng tụ họp nhé."
...
Tại Sơ Thủy Địa, trên tảng đá xanh lớn kia, những thông đạo màu vàng vẫn thỉnh thoảng xuất hiện. Người đến từ khắp nơi, có cả lão giả lẫn thanh niên, thậm chí có những vị cụ già răng rụng tóc bạc, sau khi hội ngộ đều không khỏi thổn thức khôn nguôi.
Có thể thấy, Sơ Thủy Địa đã hấp dẫn không ít nhân vật tiếng tăm. Chốn này hôm nay ắt náo nhiệt gấp mười lần ngày thường.
Mặc cho ngoại giới hỗn loạn, tiểu tử vẫn ung dung ngồi chống cằm trên tảng đá lớn, mắt không chớp lấy một cái, như thể quên mình tồn tại. Nó đăm đăm nhìn chằm chằm vào chiến lợi phẩm của mình, ánh mắt rực lửa, miệng lẩm bẩm: "Cái đống phía đông này có thể đổi lấy một Bảo Cụ. Đống phía nam thì phải đổi một loại Bảo Thuật mới được. Còn đống phía bắc thì..."
Cái gọi là 'đống' đó chính là hơn một trăm cường giả. Đặc biệt, trong số đó còn có những bậc trưởng bối thân phận hiển hách, địa vị cực cao. Vậy mà giờ đây lại sắp bị đối xử như rau cải trắng, bị nó dùng từ 'đống' để đong đếm.
Ai nấy đều không biết nên khóc hay nên cười. Cái tên tiểu quái này quả là kỳ lạ đến mức khó tin. Chuyện này sao các cường giả của bốn đại tộc có thể chịu nổi? Chắc hẳn bọn họ đã tức đến nổ phổi rồi.
Trên thực tế, đúng là như vậy. Tổng cộng năm trăm sáu mươi ba cường giả bị bắt của bốn bộ tộc, nay bị chất đ���ng thành bốn ngọn núi. Tất cả đều bị trọng thương, hành động khó khăn.
Giờ đây lại bị một tiểu tử dùng từ 'đống' để tính toán, những kẻ này đã tức đến nghiêng mũi lệch mặt. Trời đất còn có thiên lý hay không? Không ngờ mình lại bị vùi dập thê thảm đến nhường này.
Trong bốn 'ngọn núi người' kia, có những đại nhân vật địa vị tôn sùng, bình thường hô mưa gọi gió, tung đậu thành binh, hùng bá một phương. Vậy mà hiện tại vẫn bị ném trong 'đống người', chịu đựng khổ sở như vậy, loại nhục nhã này khiến bọn họ ức đến mức nghẹn chết.
"Thật là nhục nhã!" Một lão già thở dài, tức đến đau gan. Ông ta trừng mắt nhìn tiểu quái đang chống cằm ngồi trên tảng đá lớn, trông coi 'tài sản' của mình.
"Phù..." Một nam nhân trung niên đang vận khí, nghiến răng ken két. Trong thế giới hiện thực, mỗi khi hắn xuất hành đều có vô số sinh linh nghênh đón, giờ đây lại tức đến mức thân thể run lên bần bật.
"Hai ngươi làm sao vậy? Phải cố mà chịu đựng đấy, Bảo Cụ và Bảo Thuật của ta còn cần dùng các ngươi để đổi mà, nhất định phải kiên trì!" Tiểu tử vẻ mặt lo lắng, sợ bọn họ chết.
Nhưng sự lo lắng này xuất hiện trên mặt tiểu tử lại khiến mấy 'đống người' kia hận không thể bật dậy cắn chết nó. Thật tức chết người mà.
"Thằng nhóc này quả thực khác người!"
Mấy vị lão giả tuổi cao lặn lội đường xa đến đây xem náo nhiệt cũng chỉ có thể cảm thán như vậy.
Rất nhiều người không phục, cho rằng thằng ranh này trong một ngày liên tục lập hai kỷ lục, hơn nữa còn là những kỷ lục không vinh quang, không đủ tiêu chuẩn như vậy. Bọn họ nhịn không được bèn ra tay với nó.
Ầm!
Kết quả, tiểu tử này đúng là chuyên trị loại người như vậy. Nhất thời, phù văn ngập trời, hào quang bay múa, hết trận chiến này đến trận chiến khác diễn ra, và kết quả là lại có thêm một đám người nữa ngã vật xuống đất.
"Các ngươi nhìn qua chẳng giống cá lớn gì cả. Thôi, không cần chất thành một đống mới nữa, cứ ném các ngươi vào bốn đống này đi, coi như thêm người. Nếu gia tộc của bọn họ đến chuộc người, các ngươi sẽ được thả cùng với bọn họ." Tiểu tử lẩm bẩm.
Đám người này khóc không ra nước mắt, nghẹn ngào trong lòng. Không ngờ đến tư cách để biến thành 'đống' cũng không có, chỉ có thể coi là thêm vào mà thôi. Thằng nhóc chết tiệt này quá thất đức rồi, sao lời nói lại cay độc đến vậy chứ?
Dù có cao thủ hiện diện tại đây, nhưng bọn họ cũng không dễ dàng động thủ. Ai ai cũng với ánh mắt lạnh lùng, yên lặng quan sát.
Ầm!
Đột nhiên, một tiếng vang tựa hồng thủy vỡ đê truyền đến. Bốn khối Phù Cốt xuất hiện, phù văn chi chít đan xen, hóa thành một tấm chắn màu xanh giam hãm tiểu tử ở bên trong.
Người của tứ đại gia tộc đã đến, không biết thuộc về gia tộc nào. Vừa ra tay đã bá đạo và ác liệt đến thế, không ngờ lại sử dụng bốn khối kỳ cốt để bố trí một tòa pháp trận giam cầm tiểu tử.
"Khí phách thật lớn. Bốn khối bảo cốt này vô cùng bất phàm và thần bí. Thoáng cái đã sử dụng liền mấy khối, đây không phải việc mà gia tộc bình thường có thể gánh chịu." Một lão già đã rụng hết răng lên tiếng.
Ông ta dường như đã nhìn ra điều gì đó, liền nhanh chóng bổ sung: "Ồ, không đúng. Đây là hư ảnh do Bảo Cụ hiển hóa, chứ không phải chân thân hiển hóa. Xem ra bọn họ đã mất đi Xích Vũ, lại sợ bảo vật trấn tộc này cũng bị thất lạc trong Hư Thần Giới, nên đã cẩn trọng hơn. Bảo vật này chỉ có thể dùng một lần."
Tiểu tử ánh mắt trong veo, vẻ mặt trịnh trọng. Nó không dám khinh thường, xoẹt một cái, Bảo Phiến màu đỏ trong tay lưu chuyển ánh sáng đỏ mông lung, hơn nữa còn tựa như có khí hỗn độn đang chảy tràn, phát ra sóng chấn động kinh người.
"Giao Bảo Phiến ra và lập tức thả người! Nếu không, ngươi sẽ bị tiêu diệt tại đây!"
Hào quang màu lam mông lung khuếch tán, khóa chặt vùng thiên địa này. Bốn khối bảo cốt cố định hư không, bốn cường giả đó phân biệt đứng ở một phương, sắp sửa ra tay.
"Cầm Bảo Cụ đến đổi đi. Bốn miếng cốt này rất tốt, đáng tiếc chỉ là hư ảnh. Ta muốn đồ thật cơ!" Tiểu tử lên tiếng.
"Khẩu khí thật lớn, giết nó cho ta!" Một tên gào to.
Bốn kẻ này đều là nam nhân trung niên, trẻ trung khỏe mạnh, đang ở trong trạng thái cường thịnh nhất. Phù văn xoay tròn một cái, thiên địa liền cuồn cuộn như gió sấm, tia chớp màu lam bay lượn rồi biến thành sóng biển ập về phía tiểu tử.
Tiếng ầm ầm điếc tai, tựa như thiên quân vạn mã đang phi nhanh.
Tiểu tử vẫy Bảo Phiến trong tay, ánh sáng đỏ như biển cuộn trào mãnh liệt, kèm theo sấm sét, uy năng cực lớn. Cả thiên địa đều sắp bị nhuộm thành màu đỏ thẫm.
Hai Bảo Cụ va chạm, phát ra thần quang hai màu lam và đỏ, dâng lên sóng biển ngập trời, cuốn quét cả mảnh thiên địa này. Chúng tựa như hai ngọn núi lửa đang phun trào, núi cao sụp đổ, đại địa rung chuyển kịch liệt.
Rất nhiều người đứng không vững chãi. Cho dù đứng cách rất xa cũng bị chấn động, miệng phun máu tươi, văng ra ngoài.
Ai nấy đều kinh hãi, nhanh chóng lùi lại. Loại sức tấn công này quá mạnh mẽ, nơi đây đã hình thành một cơn bão đáng sợ. Ánh sáng đỏ và lam cùng giao thoa, biến thành biển thần lực.
Đây là cuộc va chạm của Bảo Cụ, là chí bảo đang đối kháng lẫn nhau nên càng thêm mạnh mẽ, tựa như hai Thái Cổ Di Chủng sống lại và gây ra một hồi đại chiến kinh thiên động địa tại nơi này.
Trận đại chiến này vô cùng kịch liệt, khiến thập phương đều phải nhìn chăm chú. Tất cả mọi người đều nín thở, không dám nói nhiều, ai nấy đều khẩn trương quan sát.
"Cứu người!"
Có người ra lệnh, vì đã tạm thời vây khốn được tiểu tử, nên bọn họ liền phái nhân mã, muốn đi giải cứu các cường giả bị bắt.
"Phá cho ta!" Tiểu tử hét lên, lòng bàn tay lóe hào quang, xuất hiện một khối bảo cốt trắng óng ánh. Đây chính là khối bảo cốt được đào xuống từ trên tảng đá xanh, vốn là vật dẫn của thông đạo Hư Thần Giới.
Nó đã nghiên cứu rất lâu, đại khái đã biết được tác dụng của khối cốt này. Gom mấy khối lại có thể kiến tạo nên thông đạo Hư Thần Giới. Còn đơn độc sử dụng thì lại có tác dụng quấy rối không gian.
Quả nhiên, ngay tại khắc này, phù văn đại trận do đối phương bố trí liền trở nên bất ổn. Ánh sáng màu lam mông lung kia bắt đầu sụp đổ rồi sau đó nổ tung.
Bảo Phiến màu đỏ trong tay phải của tiểu tử quạt mạnh một cái. Ánh sáng đỏ như dung nham phun trào, mênh mông vô biên. Một góc cổ trận đã sụp đổ lập tức tan rã, gặp phải đòn tấn công đáng sợ nhất.
Nó thoát khốn ra ngoài, thừa thắng không tha, dùng sức vẫy Bảo Phiến ép cho một tên trong số tứ đại cao thủ phải lên trời không lối, xuống đất không đường. Xoẹt một tiếng, hào quang đỏ thẫm lướt qua, một cánh tay của tên đó liền bị đốt thành tro bụi.
"Tộc này thiệt thòi lớn rồi. Bảo Phiến màu đỏ quý giá vô cùng, tuyệt đối là chí bảo do Thái Cổ Di Chủng để lại! Khó trách bọn họ sẽ nổi giận, sử dụng đại trận đến vây khốn nơi đây để nhanh chóng đoạt về."
"Ô, khối cốt trắng óng ánh trong tay thằng nhóc kia cũng cực kỳ kinh người đấy. Không hổ là bảo vật để kiến tạo thông đạo Hư Thần Giới." Rất nhiều người đã chú ý tới khối cốt này.
Mà mọi người đã rõ vì sao tứ đại gia tộc lại hưng sư động chúng đến thế. Bọn họ muốn cướp đoạt khối bảo cốt này. Hóa ra nó có rất nhiều diệu dụng, cực kỳ hiếm thấy và quý giá.
"Đây là chiến lợi phẩm của ta. Các ngươi phải mang đồ đến đổi!" Tiểu tử lại ra tay, nó vẫy quạt một cái, đám người đang xông tới cứu viện liền bị trọng thương. Ánh sáng đỏ lướt qua, những tên đó ngã nhào xuống đất, không thể gượng dậy.
"Giết!"
Bốn cường giả đó lại tụ tập, một lần nữa lập cổ trận, bốn khối bảo cốt phát sáng ép về phía trước.
Lần này thuần túy là muốn tiêu diệt, chứ không còn là vây khốn nữa. Dù tiểu tử muốn lấy khối cốt đó để quấy rối hư không cũng vô dụng. Song nó cũng không hề sợ hãi. Ở đây không thể vượt qua Bàn Huyết Cảnh, nó chẳng sợ bất cứ ai cả.
Ầm!
Thiên địa nổ vang, cối xay bạc chuyển động, Bảo Phiến đỏ đánh ra. Thạch Hạo xông thẳng về phía trước để cứng đối cứng với tứ đại cao thủ.
Cuối cùng, nó bị đánh trúng nhưng cơ thể lại không hề hấn gì, phù văn lóe lên rồi tắt. Đối phương lại bất đồng, tất cả đều như bị sét đánh, văng ra ngoài.
"Nó chọi cứng được Bảo Cụ sao? Rốt cuộc nó đã dùng thần công gì hộ thể mà lợi hại đến vậy? Nếu không chẳng lẽ cơ thể của nó có thể sánh ngang với Toan Nghê hay Thao Thiết con?" Mọi người kinh hô.
Song phương đều bị Bảo Cụ đánh trúng, nhưng kết quả lại khác biệt hoàn toàn. Tiểu tử không bị thương đến căn cơ, mà bốn tên kia lại có hai tên trực tiếp nổ tung, hóa thành huyết quang, biến mất khỏi nơi này.
Còn có hai tên bị trọng thương, một tên mất đi năng lực hành động, một tên ôm theo bốn khối bảo cốt, mượn sức mạnh của cổ trận mà bỏ chạy như bay.
Cuộc chiến kết thúc, trong một 'ngọn núi người' lại có thêm mười mấy tên. Ngoài điều này ra thì không còn thay đổi gì nữa. Tiểu tử bình yên vô sự.
"Thằng nhóc siêu quậy này thật là mạnh!"
Ai nấy đều hít ngược hơi lạnh. Đây chính là chiến tích chân thực, độ khó cực cao.
Vẻ mặt của tất cả mọi người đều biến đổi. Nếu nói ban đầu còn cảm thấy thằng nhóc này không tốt đẹp gì, chỉ dựa vào thủ đoạn để lập nên những kỷ lục không vinh quang. Thế thì hiện tại lại phải triệt để thay đổi quan niệm, đây tuyệt đối là một thằng nhóc có tài năng ngút trời. Từ lúc bắt đầu khai chiến đến giờ, nó đã thể hiện ra phong thái vô địch của Bàn Huyết Cảnh.
Ngày hôm nay, không ngừng có cao thủ đến đây khiêu chiến tiểu tử. Đến cuối cùng, không chỉ có người của tứ đại gia tộc nữa mà còn có rất nhiều cư���ng giả chân chính. Không thiếu nhân vật vượt qua Động Thiên Cảnh đến đại chiến tiểu tử. Có kẻ xuất phát từ trí tò mò, có kẻ xuất phát từ việc không tin nên ai cũng muốn tranh phong với nó.
Kết quả không hề có gì bất ngờ, tất cả đều đại bại. Thậm chí còn có một vài tiền bối danh túc và thủ lĩnh của các tộc. Cho dù không ai tiết lộ thân phận nhưng cũng có không ít người vẫn có thể nhìn ra khí độ và uy thế của bọn họ, tuyệt đối là bá chủ một phương.
"Quá mạnh rồi!"
Ai nấy đều kinh hãi, vô cùng chấn động. Họ cảm thấy mình đang tận mắt chứng kiến một thiên tài quật khởi.
Tiểu tử đã gây thù chuốc oán với bốn đại tộc, đánh bại tất cả cao thủ của bọn họ. Cuối cùng, nó còn phát ra một thông điệp, rằng nếu còn không đến chuộc người thì nó chuẩn bị giết hết.
Người của tứ đại gia tộc không thể ngồi yên được nữa. Những người này nếu chết đi thì bọn họ liền không còn người thủ hộ ở động thiên thượng tầng nữa, đến lúc đó sẽ tổn thất rất lớn.
Cuối cùng, Bảo Thuật không thể giao ra, Bảo Cụ cũng không thể dùng để đổi người. Bốn đại tộc, mỗi tộc đưa tới một bình ngọc, bên trong có chân huyết của hung thú.
Bốn bình ngọc nhìn thì rất nhỏ, nhưng khi cầm vào tay lại rất nặng. Bên trong bình là bảo huyết có màu sắc khác nhau, cực kỳ quý giá, sức mạnh huyết mạch gần giống với Thái Cổ Di Chủng, giá trị liên thành.
Ai nấy đều ngẩn ra. Cái tên tiểu quái này đã vơ vét thành công rồi sao? Không ngờ lại khiến bốn bộ tộc lớn phải cúi đầu. Thật khiến rất nhiều người ngưỡng mộ và mê mẩn.
"Thật sự vơ vét thành công rồi ư?"
"Vậy là ngươi không biết rồi. Những bộ tộc lớn này đều đã dành được động thiên riêng cho mình ở Hư Thần Giới. Ngươi biết bốn bình bảo huyết đó từ đâu mà ra không? Đều là kiếm được ở trong động thiên đấy. Mấy trăm người này nếu chết đi thì trong mấy tháng sắp tới không có ai bảo vệ bảo địa, chắc chắn sẽ đổi chủ!"
Nhân mã bốn tộc chán nản bỏ đi. Hưng sư động chúng mà đến, rốt cuộc lại thảm bại mà về. Thực sự là vô cùng thê thảm. Đã bị người ta trấn áp, lại còn phải dùng bảo huyết để chuộc người, quả thực là ức chế.
Tiểu tử đứng đằng sau vẫy tay, có chút không nỡ nói: "Đợi ta nha. Sau khi rời khỏi Sơ Thủy Địa, ta sẽ đến lĩnh vực Động Thiên Cảnh tìm các ngươi ôn chuyện đấy."
Không ít người lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Mà cũng có rất nhiều người quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng, nghiến răng nói: "Bọn này sẽ chờ!"
Tiểu tử nhét bốn bình bảo huyết vào trong ngực, trong lòng vui sướng cực kỳ. Nó đã tìm hiểu rõ diệu dụng của bảo huyết, nếu uống vào có thể cường tráng sức mạnh tinh thần. Sau khi quay lại thế giới hiện thực còn có thể tẩm bổ thêm một bước nữa từ tinh thần đến thể xác.
"Cái gì? Thằng oắt đó đã vơ vét được bốn đại tộc rồi ư? Ngươi đang nói đùa đấy hả?"
"Bốn bộ tộc đó đều là loại độc ác, không ngờ lại đại bại ở Sơ Thủy Địa. Không ai có thể chống lại thằng nhóc đó sao?"
"Thằng nhóc này thật là khó lường, khiến bốn đại tộc đều phải cúi đầu!"
Tin tức truyền ra, tứ phương chấn động. Trong các động thiên thượng tầng, không ít cường giả đều giật mình kinh hãi, c���m thấy có chút khó tin.
Sơ Thủy Địa, người vẫn còn chưa tản đi.
"Chùy thúc, Điểu gia, Tinh Bích đại gia. Mấy người đã tìm được ngọn núi đó chưa, cháu muốn đi phá kỷ lục." Tiểu tử nói.
"Cái gì? Thằng nhóc này muốn phá kỷ lục à, có chuyện gì thế?" Các cường giả còn chưa bỏ đi đều cả kinh, không dám khinh thường thằng nhóc này. Một mình tiểu tử đánh bại bốn đại tộc và vơ vét thành công, nó đã được rất nhiều người coi trọng, lời nói của nó thoáng cái đã có sức nặng.
"Tìm được rồi, cách đây có mấy dặm. Thạch Nghị đã để lại một kỷ lục đáng sợ mà cho tới nay chưa ai có thể phá được." Tinh Bích đại gia đáp.
"Cái gì, kỷ lục của Thạch Nghị ư?" Nơi đây thoáng cái liền bùng nổ.
Hai chữ Thạch Nghị tựa như có một loại ma lực, khiến mọi người ở đây đều sục sôi. Đó là một thiếu niên tựa như thần linh, đơn giản là không thể vượt qua. Trên con đường của hắn đã để lại rất nhiều truyền thuyết.
Bất kể là tại Thạch Quốc trong thế giới hiện thực hay là tại Hư Thần Giới, danh tiếng của Thạch Nghị đều như mặt trời ban trưa, rực rỡ vô cùng. Nhắc tới hắn, không ai không run sợ.
"Từ lúc hắn xuất thế đến nay chưa từng thất bại, chiến tích huy hoàng như thần linh giáng thế!"
"Trong lứa tuổi này, không có mấy người có thể sánh vai với hắn. Hắn vượt xa đồng lứa, thực sự quá mạnh."
Rất nhiều người cảm thán. Cái tên này vốn đã đại biểu Cực Cảnh, khó có người vượt qua được. Mặc dù hắn tuổi còn nhỏ nhưng đã đủ để ngạo thế mà đi.
"Hắn vừa sinh ra liền sở hữu trùng đồng. Đây là đặc trưng của Thánh Nhân, Thần Nhân Thượng Cổ, nhất định sẽ vô địch đương thế. Sinh cùng một thời đại với hắn là nỗi buồn của rất nhiều người đồng lứa."
"Mà những năm gần đây còn có tin đồn rằng hắn là Chí Tôn trời sinh, sở hữu Chí Tôn Cốt vô địch!"
"Cái gì?" Mọi người khiếp sợ.
"Tư chất như vậy, tương lai nhất định sẽ vô địch, không ai có thể tranh phong." Rất nhiều lão già răng đã rụng hết đều than thở như vậy.
"Đúng rồi. Thằng nhóc này muốn đi phá kỷ lục của Thạch Nghị?" Mọi người bỗng nhớ ra, tất cả đều lộ vẻ kinh dị.
"Không phải chứ. Hai năm nay, còn có ai dám không tự lượng sức? Rất nhiều thiên tài không phục mà đi phá kỷ lục, kết quả đều thất bại mà về, lòng tin bị đả kích nghiêm trọng."
Ai nấy đều giật mình, lộ vẻ khác thường mà nhìn về phía tiểu tử. Nhưng nó lại rất bình tĩnh, không hề có chút khẩn trương nào mà còn khá là hờ hững, tựa như muốn đi làm một việc không thể bình thường hơn.
"Rất nhiều thiên tài đều đã chịu thua, vô luận là trong thế giới hiện thực hay là ở Hư Thần Giới, tranh phong với Thạch Nghị chỉ có kết cục buồn bã mà thôi."
"Những người đó đều là thiên tài kinh thế, nhưng nghe nói bọn họ rốt cuộc phát hiện chênh lệch với Thạch Nghị căn bản là không thể đong đếm."
Một khắc này, một vài người có tâm địa tốt khuyên giải tiểu tử, nói nó đừng đi thử phá kỷ lục của Thạch Nghị. Điều đó gần như là không thể thành công, chỉ có thể tự chuốc lấy nhục mà thôi.
"Kỷ lục của cậu ta rất khó phá sao? Ta đang định bắt đầu phá từng cái một đây." Tiểu tử không hề để ý nói.
Ai nấy đều ngẩn ra, cảm thấy nó lại hơi giống một thằng khờ rồi.
"Cháu à, nếu ngươi đã muốn thử thì cứ đi đi. Ngươi còn nhỏ, thất bại một hai lần cũng chưa chắc đã là chuyện xấu, nó sẽ khích lệ ngươi nỗ lực hơn." Có một vài lão già nói như vậy.
"Ta đi phá kỷ lục, đạp đổ tất cả rồi làm lại!" Tiểu tử nhỏ giọng nói, rất bất mãn với lời nói của họ, thể hiện ra tính tình thật của nó.
"Vậy thì được, chúng ta sẽ đi xem và chờ đợi kỳ tích!" Có người rống lên.
Cứ như vậy, một đám người trùng trùng điệp điệp xuất phát, tiến về phía vùng núi kia.
Rất nhanh tin tức liền được truyền đi, khắp nơi náo động. Không ngờ lại có người muốn đi phá kỷ lục của Thạch Nghị, việc này cần phải tự tin và mạnh mẽ đến mức nào cơ chứ?
"Tin này có thể tin được không đấy, là thật sao?" Trong các động thiên thượng tầng có rất nhiều người chấn động.
"Tuyệt đối có thể tin được!"
"Rốt cuộc là người nào mà lại tự phụ đến vậy? Lẽ nào thật sự có một người tư chất kinh thế sắp tái hiện sao?"
Rất nhiều bảo địa, dù là tiền bối danh túc hay tộc chủ các tộc, đều bị kinh động, rất mực quan tâm.
"Người này chắc hẳn các ngươi đã từng nghe đến, chính là tên tiểu quái hôm nay vừa gây nên sóng to gió lớn đó."
"Cái gì, lại là nó ư? Thật là khiến người lẫn thần đều căm phẫn mà!"
"Không sai, khiến người lẫn thần đều căm phẫn, chính là nó đó!"
Trong các động thiên thượng tầng, ai nấy đều líu lưỡi.
"Đi. Lần này nhất định phải đi xem."
Rất nhiều người lộ vẻ xúc động, bởi vì chỉ cần phá được một kỷ lục của Thạch Nghị liền sẽ danh động thiên hạ. Ai nấy sau khi nghe xong liền khó mà giữ bình tĩnh nữa.
"Chúng ta cũng muốn đi, xem nó rốt cuộc có thể phá kỷ lục của Thạch Nghị hay không!"
"Không sai, bọn ta cũng phải đi!"
Ngày hôm nay Hư Thần Giới chấn động mạnh. Việc tiểu tử muốn phá kỷ lục của Thạch Nghị náo động hơn nhiều so với việc nó lập hai kỷ lục trong vòng một ngày hay việc nó một mình vơ vét bốn đại tộc.
Bản chuyển ngữ độc quyền này thuộc về trang truyen.free, nơi tinh hoa hội tụ.