Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 919: Thỏ nhỏ đầy hồn nhiên

Đây chính là dãy núi đó sao? Thỏ nhỏ đứng trên một cây bách vàng, phóng tầm mắt nhìn khắp dãy núi rộng lớn này.

Chính là nơi này, dấu vết không sai lệch. Ồ, trong núi có dấu vết chiến đấu, chúng ta đến đúng chỗ rồi! Đả Thần Thạch vui vẻ nói.

Núi lớn nguy nga, từng ngọn vẫn tràn đầy sức sống giữa cái giá lạnh thấu xương này, nào hoa hải đường tím, tuyết đào trắng muốt, cây bách vàng, tất cả đều vô cùng rực rỡ.

Một thỏ, một đá nhanh chóng tiến lên, tới gần động phủ cổ xưa kia.

Ái chà, kia là ai thế, Nguyệt Thiền hay Thanh Y, nàng ấy… lại hoảng loạn bỏ chạy như vậy, đã xảy ra chuyện gì? Thỏ nhỏ kêu lên đầy kinh ngạc.

Chuẩn bị đón đánh! Đả Thần Thạch khẽ nói.

Nguyệt Thiền nhanh chóng khoác vội lên mình một bộ váy trắng, che lại thân thể hoàn mỹ óng ánh tựa bạch ngọc. Vóc người tuyệt mỹ ẩn hiện dưới tà váy dài, đường cong đầy hấp dẫn.

Lúc này, nàng đã không còn tâm trạng bận tâm đến dáng vẻ của bản thân, quả thật không thể nào tin nổi chuyện vừa diễn ra lúc nãy.

Ừm, đây là... đáng giận!

Đột nhiên, nàng lảo đảo suýt ngã nhào xuống đất, làn da lập tức đỏ bừng, chợt xoay người nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía sau.

Nàng và Thanh Y có quan hệ chủ – thứ thân, trong một khoảng cách nhất định, tất cả nhận thức của hai người đều thông suốt với nhau. Có thể nói rằng, chuyện xảy ra trên ngư���i này đều ảnh hưởng đến người kia.

Mãi đến khi thành thần, các nàng mới có thể phong ấn và ngăn cách với đối phương, không còn cảm giác chung một thể xác. Tuy nhiên, hôm nay sau khi bị trọng thương, linh hồn không ổn định, lớp ngăn cách này đã mất hiệu lực, hiện giờ nàng có thể cảm nhận rõ ràng toàn bộ mọi điều Thanh Y đang trải qua.

A... Nguyệt Thiền kêu lên, đối với nàng đây là một chuyện quá đỗi đáng sợ.

Nàng không thể nào đứng thẳng nổi, thế nhưng vẫn cố gắng cắn răng chịu đựng. Cánh tay ngó sen phát sáng, trắng muốt như tuyết, nhanh chóng vùng vẫy, kết ra một pháp ấn mạnh nhất rồi chuẩn bị đánh về ngọn núi kia.

Mặc dù biết khó có thể tiêu diệt đối phương, nhưng nàng vẫn khó lòng kìm nén được cơn giận dữ trong lòng!

Vút!

Tiếng xé gió vang lên, Đả Thần Thạch hóa thành một vệt sáng. Nó đã giành quyền chủ động, được xem là vật có thể đánh ngã cả thần linh, nên tất nhiên sẽ vô cùng kinh người!

Keng!

Dù đang bị trọng thương vô cùng nghiêm trọng, Nguyệt Thiền vẫn vô cùng nhạy cảm. Nàng vội vàng chống đ��, hai bên phù văn lấp lánh, âm thanh chói tai vang vọng.

Băng Phong!

Thỏ nhỏ hét lên rồi cũng đánh tới. Khí lạnh lẽo và mãnh liệt ngập trời hóa thành một làn sóng triều đen kịt ập đến.

Một tiếng 'rắc' nhỏ truyền đến, Nguyệt Thiền xuất hiện trong một khối băng tựa như bị phong kín.

Trọng thương vẫn là trọng thương, dù là linh hồn hay thân thể của Nguyệt Thiền đều bị thương rất nặng. Sau khi gặp phục kích, nàng đã chịu thiệt thòi lớn.

Tiếng 'răng rắc' vang lên, khối thần băng đen nứt toác, nàng đã thoát ra. Trong hoàn cảnh này vẫn có thể bỏ chạy, quả không hổ danh là một tiên tử!

Nguyệt Thiền xoay người rời đi, không hề ham chiến.

Nàng lấy ra một tấm Phá Giới Phù, hư không trở nên mơ hồ, rồi nàng lao thẳng vào đó.

Trước khi rời đi, thân thể nàng lại lảo đảo một cái, rung rẩy tựa như chính mình đang trải qua. Vốn là một thể với Thanh Y, nay lại cảm nhận được tất cả những gì đối phương đang trải qua, điều này... thật quá tệ!

Nguyệt Thiền, mặt mày hoảng loạn, cắn đôi môi đỏ mọng, cơn tức giận bốc lên ngập người. Lúc này nàng cảm thấy như phát điên.

Ánh chớp lóe lên, nàng biến mất khỏi Hàn giới.

Ngươi... Trong động phủ, cả người Thanh Y đỏ bừng, thân thể hoàn mỹ như ngà ngọc đã biến đổi, tựa như bức điêu khắc màu hồng, óng ánh rực rỡ.

Nàng vừa định đứng lên, một tia tiên khí quấn lấy kéo nàng trở lại.

Hai người các ngươi xem ta là gì hả? Giày vò xong rồi muốn phủi tay à? Thân thể Thạch Hạo vẫn không thể cử động mạnh mẽ được, vô cùng bị động, chỉ có tia tiên khí không bị giam cầm kia mới có thể lượn lờ quanh cơ thể hắn.

Thanh Y cũng bị thương nặng, dù là thân thể hay linh hồn. Vì không cẩn thận nên nàng lại ngã sấp xuống, cả người lập tức nóng rực như thiêu đốt.

Thả ta ra! Lúc này, nguy hiểm sống còn đã trôi qua, nàng rốt cuộc cảm nhận được tâm tình của Nguyệt Thiền, thật sự không thể tưởng tượng nổi!

Ngươi trước tiên hãy gỡ bỏ một ít cấm chế cho ta, nếu không, ngươi chạy mất rồi thì ta biết làm sao? Nơi này lạnh thấu xương, ta sẽ bị chết rét đó. Thạch Hạo nói.

Không xong rồi, Nguyệt Thiền quay trở lại kìa! Nàng tuy đã phong ấn ba động linh hồn nhưng bản năng thần giác của ta sẽ không bao giờ lừa dối ta. Nàng muốn giết chúng ta! Thạch Hạo nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Thanh Y sắc mặt biến đổi. Trước đó không lâu đã xảy ra rất nhiều chuyện đủ để ảnh hưởng tới cả đời nàng, trong lòng đã thấp thỏm từ lâu. Sau khi nghe thế, nàng nhanh chóng ra tay giúp hắn hóa giải phong ấn.

Quả nhiên, Thạch Hạo đã có thể cử động.

Hướng nào? Thanh Y hỏi, chuẩn bị chiến đấu.

Hình như nàng lại đi rồi. Thạch Hạo nói.

Ngươi... Thanh Y kinh hãi.

Hai người các ngươi hoàn toàn không coi Thiên Đế tương lai như ta ra gì, bội tình bạc nghĩa, chẳng xem ta ra gì! Rất rõ ràng, Thạch Hạo có vẻ bất mãn.

Thỏ nhỏ và Đả Thần Thạch cẩn thận tiến đến gần, nhưng vẫn cách động phủ không xa.

Có chiến đấu! Thỏ nhỏ trợn đôi mắt to đầy cảnh giác, nhìn chằm chằm ngọn núi kia.

Đả Thần Thạch kinh ngạc nói: Cẩn thận một chút!

Không ổn lắm, có chút kỳ quái! Thỏ nhỏ ngờ vực nói.

Ta đi tìm hiểu, ngươi chờ ở đây! Đả Thần Thạch "vèo" một ti���ng biến mất.

Nhưng rất nhanh, nó lại trở về nói: Lùi về sau!

Thế nào, Thạch Hạo và Thanh Y tỷ tỷ đâu? Thỏ nhỏ hỏi.

Bọn họ đang quyết đấu. Đả Thần Thạch nghiêm giọng nói.

Cái gì, bọn họ đánh nhau rồi? Mau tới can! Đôi mắt to tròn như hồng ngọc của thỏ nhỏ trợn trừng, lập tức muốn xông tới.

Yên tâm đi, chỉ là mâu thuẫn nội bộ mà thôi, bọn họ sẽ không đánh nhau đến mức sống chết. Người ngoài không thể nhúng tay, chúng ta trước tiên lùi về sau, đề phòng Nguyệt Thiền một chút là được rồi. Đả Thần Thạch nghiêm túc nói.

Thỏ nhỏ thấy vẻ mặt nghiêm nghị của nó, tuy hơi có ngờ vực nhưng cũng gật đầu một cái rồi lùi theo.

Tuy thế, nàng vẫn nắm chặt quả đấm nhỏ, nói: Hoang, ngươi hơi quá đáng rồi đó. Dù ý kiến bất đồng thì cũng không thể động thủ với Thanh Y tỷ tỷ, phải nhường một chút mới đúng chứ.

Có lý, chờ hai người bọn họ bình tĩnh lại thì phải trách mắng một trận! Đả Thần Thạch trịnh trọng gật đầu.

Nhưng mà, thần dược, thánh dược đều được Thạch Hạo giao cho ta trông chừng. Nếu ta giúp Thanh Y thì lỡ đâu hắn thu hồi sạch sẽ thì sao?

Không sao đâu! Đả Thần Thạch rất tự tin, tiếp tục nói: Nếu hai người họ nghe lời trách mắng của ngươi thì nhất định sẽ xấu hổ, cứ yên tâm mà hành động!

Thật thế sao? Thỏ nhỏ chớp đôi mắt to, vẻ mặt kinh ngạc nói: Tốt lắm, chút nữa ta sẽ hòa giải!

Chờ đợi ròng rã nửa canh giờ mà hai người vẫn chưa xuất hiện.

Lâu quá, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ? Thỏ nhỏ hoài nghi, sợ hai người đánh nhau rồi xảy ra chuyện nguy hiểm.

Không có chuyện gì, bọn họ sẽ có chừng mực! Đả Thần Thạch nói chắc chắn.

Thời gian dần trôi, chớp mắt một cái, hơn một canh giờ trôi qua. Thỏ nhỏ cuống lên, hai người sẽ không đánh nhau đến mức sống chết, không phải là quyết đấu sinh tử chứ? Nàng cảm thấy không thể chờ đợi thêm nữa, nhất định phải ra tay rồi!

Như thế... không tốt sao? Đả Thần Thạch cản lại.

Tốt cái nỗi gì, cục đá xấu xí nhà ngươi! Còn không mau đi khuyên can, nếu bọn họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ngươi phải chịu trách nhiệm, thấy chết mà không cứu, không ng��n cản! Thỏ nhỏ tức lên.

Được rồi, tuy nhiên ta thấy không cần thiết đâu! Đả Thần Thạch chân thành nói.

Một thỏ, một đá tiến đến gần. Tất nhiên, khi đến một khoảng cách nhất định, tuyệt đối không che giấu được thần giác bản năng mạnh mẽ của bọn họ.

Ầm!

Ngọn núi kia nứt toác, đá vụn bay khắp trời. Động phủ sụp đổ, núi cao cũng đang tan rã.

Thôi rồi, bọn họ thẹn quá hóa giận, muốn quyết chiến rồi! Động phủ cổ xưa này rõ ràng còn lưu lại trận pháp cổ xưa, vậy mà không thể chống đỡ nổi công kích của bọn họ, có thể thấy được hai người đã bùng phát lửa giận kinh người đến nhường nào. Thỏ nhỏ nói, nhanh chóng lao tới trước.

Khục! Đả Thần Thạch ho khan một tiếng rồi ngăn lại nói: Không cần đâu, chắc là bọn họ đã giải quyết vấn đề một cách êm đẹp, sẽ không liều mạng tranh đấu nữa đâu.

Quả nhiên, Thanh Y thân mặc tuyết y đánh văng những tảng đá, sau đó từ trong hang cổ đã sụp đổ kia đi ra.

Thanh Y tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Tên khốn Thạch Hạo kia dám ra tay, đối đầu với tỷ như vậy, ta tìm hắn tính sổ! Thỏ nhỏ bất bình thay cho nàng.

Sau khi nghe thấy, Thanh Y lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã chổng vó trên núi.

Đáng giận, Hoang, ngươi vậy mà có thể xuống tay được sao! Thỏ nhỏ thấy thế càng tức giận hơn, vọt tới đỡ Thanh Y.

Ui cha, Thanh Y tỷ tỷ, ngươi quả nhiên bị thương nặng! Xem kìa, người thì nóng ran, sắc mặt thì đỏ bừng, để ta xem một chút thế nào rồi? Th�� nhỏ kêu lên quái dị: Không phải chứ, sao ta càng nói da tỷ càng đỏ hồng vậy?

Thanh Y thực sự không thể chịu đựng nổi con thỏ này, nên nàng đành xoay người rời đi, tránh càng xa càng tốt. Nhìn thế nào cũng giống như đang lẩn trốn.

Ồ, Thanh Y tỷ tỷ, trên người tỷ sao lại xuất hiện một tia tiên khí mỏng manh? Thật là lợi hại, mới tách ra một khoảng thời gian ngắn mà tỷ đã thành công rồi sao? Thỏ nhỏ giật mình, có chút ngơ ngác, sau đó lại hô: Ta biết rồi, Thạch Hạo lúc nãy là đang giúp tỷ tu luyện đúng không? Hắn giúp tỷ tu hành, xem ra ta đã trách oan cho hắn, là hắn giúp tỷ tu thành một tia tiên khí.

Nói bậy! Thanh Y nghiến răng nghiến lợi.

Sao thế? Thỏ nhỏ hỏi.

Ta muốn giết hắn! Thanh Y nói xong liền xoay người rời đi, xé rách hư không rồi biến mất.

Thật là kỳ lạ, thật không hiểu nổi! Thỏ nhỏ lắc đầu.

Đả Thần Thạch ho khan một tiếng nói: Ngươi nên đuổi theo, cố gắng hỏi cho ra nhẽ, sau đó căn cứ tình hình cụ thể mà giúp bọn họ hòa giải.

Sao ta có cảm giác ngươi không có ý tốt, cục đá chết tiệt, ngươi đang giở trò đúng không? Thỏ nhỏ trừng nó, sau đó nhanh chóng xoay người, hướng về động phủ đã sụp đổ hô: Thạch Hạo, ngươi ra đây, tại sao lại chọc Thanh Y tỷ tỷ tức giận bỏ đi rồi?

Ầm!

Đá vụn cuồn cuộn bay, Thạch Hạo từ hang động cổ đi ra, thân khoác chiến y màu xanh lam. Tuy nhiên, trên người hắn lại có vết thương, sắc mặt xem ra có phần tái nhợt.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Thỏ nhỏ lao tới chất vấn, trách Thạch Hạo không nên quyết đấu với Thanh Y.

Đùng!

Thạch Hạo lập tức gõ một cái vào trán nàng, nói: Con nít biết cái gì?

Sau đó, sắc mặt hắn đen sì, không nói lời nào rồi tiến lên phía trước.

Ui da... Thỏ nhỏ kêu lên.

Ồ, đáng lẽ ngươi không nên có biểu hiện này mới đúng chứ, ngươi quả đúng là kẻ có tài che giấu! Đả Thần Thạch bí hiểm nói.

Mày thì biết cái gì? Thạch Hạo xoay người, quay lại xách đầu nó nói: Nghĩ đến một đời Thiên Đế tương lai như ta, hôm nay lại rơi vào thế bị động như thế này, thực sự không thể chịu đựng nổi!

Đả Thần Thạch bĩu môi, lầu bầu: Ngươi mà bị động?

Hừm, hiện t��m tình ta rất tệ. Trước tiên phải dưỡng thương, sau đó ra ngoài giết địch! Mặt Thạch Hạo tối sầm lại, nói.

Trên thực tế, ở bên ngoài, Quân Đạo lòng không cam tâm đang ra sức nghĩ mưu tính kế. Việc thảm bại lần trước ở ba ngàn con đường đá đã khiến hắn khó lòng tiếp thu hiện thực này.

Ngoài ra, người của Minh Thổ, Thiên Quốc, Thần Miếu cũng đang nổi sát cơ, điều động tất cả lực lượng có thể để tìm cho bằng được Hoang, muốn tiêu diệt hắn một cách tàn nhẫn nhất.

Quyền sở hữu bản chuyển ngữ này đã được ủy quyền riêng biệt, mọi hành vi sao chép đều là sự xâm phạm trắng trợn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free