Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 892: Sóng gió lại nổi

Một con mèo do yêu nghiệt cổ đại nuôi dưỡng ư?

Rất nhiều tu sĩ không sao tin nổi, một hung thú cường đại đến vậy lại chẳng phải bá chủ một phương, cũng không phải chí tôn trẻ tuổi của một bộ tộc, mà chỉ là một sủng vật.

Chuyện này thật quá hoang đường, quá khó chấp nhận, khó mà tin được. Nhiều người sững sờ, đồng thời trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

Một con mèo do yêu nghiệt cổ đại nuôi dưỡng mà đã là cường giả đỉnh phong như thế, bọn họ không cách nào sánh ngang được, khiến ai nấy đều cảm thấy thất bại, bi ai ủ rũ, lòng tự tin bị đả kích nghiêm trọng.

"Gầm gừ! Không nghe lời ta sao?" Ngân miêu xoay một vòng, đôi mắt nhìn chằm chằm đám sinh linh đang sững sờ kia, thong thả bước tới.

Ào ào, đám người dưới đáy thiên khanh đều lùi lại phía sau. Một con ngân miêu đã như thế này, vậy chủ nhân của nó sẽ ra sao, người đó sẽ mạnh đến mức nào?

Mọi người không dám tưởng tượng, có lẽ yêu nghiệt cổ đại sẽ xuất hiện. Một ngón tay cũng đủ để diệt sát cả đám cao thủ, thực lực chênh lệch quá xa, tựa như trời và vực!

"Các ngươi đã chậm rồi." Ngân miêu đứng trên một phiến đá xanh lớn, ngẩng đầu. Hai mắt nó màu bạc, tựa như hai vầng dương nhỏ vô cùng rực rỡ.

Đám người cuối cùng khi nghe thấy thế thì vô cùng sợ hãi, vội vàng phóng vút lên trời cao, liều mạng chạy tr��n.

"Meo..." Ngân miêu khẽ kêu lên. Có thể thấy những phù văn bạc từ miệng nó khuếch tán ra ngoài, tựa như những gợn sóng lượn lờ trong hư không.

Giữa không trung, đám người kia kêu thảm thiết, âm thanh "bụp bụp" truyền đến. Có tới mười mấy sinh linh thân thể nứt toác, máu tươi đầm đìa, rơi xuống từ trời cao.

"Trốn mau!"

Mấy chục người còn lại đều phun ra máu tươi, nhanh chóng trốn về phía chân trời, ngay cả đầu cũng không dám quay lại. Một vài vết máu vẫn còn lưu lại trong hư không.

Tu sĩ nơi đây đều kinh hãi. Những người kia chỉ vì chậm một bước mà đã gặp phải huyết kiếp, thực sự có chút oan uổng. Con ngân miêu này mạnh mẽ quá mức.

Nó chẳng hề kiêng dè, tùy ý hành động, không ai có thể kiềm chế nó!

"Xem ra số người ta giết còn chưa đủ thì phải. Vừa nãy ta cũng nói cùng lời ấy thế nhưng vẫn có kẻ phản kháng, không phải tất cả mọi người đều rời đi."

Ở bên khác, Huyết Kích lên tiếng, trên người mang theo một luồng khí tức sát phạt, tay cầm ám kích đỏ thẫm, nhìn chằm chằm từng người.

Vút!

Hắn bỗng nhiên biến mất, đây chính là Sát thủ của Thiên quốc, vô hình vô ảnh, có thể ám sát mọi sinh linh cường đại trong thiên hạ.

Sau một khắc, âm thanh xương cốt nứt vỡ truyền tới, tiếng máu bắn ra vang vọng. Trong hư không, một thanh ám kích đỏ thẫm mang theo ánh sáng đỏ lóe lên, sáu bảy người đã bị đánh gục.

Sau đó, chiến kích lần nữa quét tới, phong mang đỏ sẫm bộc phát mạnh mẽ, lại có thêm vài tu sĩ bị đoạt đi sinh mạng, thi thể ngã ầm xuống đất.

Nơi đây trở nên vô cùng hỗn loạn, mọi người nhanh chóng rút lui khỏi khu vực này, họ vội vã tiến về rìa thiên khanh.

Rất nhiều người tức giận. Quả nhiên Sát thủ thứ hai của Thiên quốc quá đỗi ngang ngược, mọi người đã lùi về sau mà hắn vẫn còn ra tay.

Chỉ là không một ai đứng ra, không một ai dám chiến đấu sống chết với hắn. Người này tuy đáng căm hận nhưng quả thật rất mạnh, một cây chiến kích vung ra thì mấy ai có thể địch nổi?

Đương nhiên, chắc chắn sẽ có người ngăn được hắn, thế nhưng đó là khi đối đầu với hắn. Nếu như gặp phải huynh trưởng của hắn thì chắc chắn là phiền phức lớn rồi.

Nam nhân được xưng là Sát thủ đứng đầu kia, dù là ai cũng phải kiêng dè!

Rất nhiều người hoài nghi, hẳn là hắn đã tới và đang ở gần đây, nếu không thì tại sao Huyết Kích lại kiêu ngạo đến vậy.

"Đi thôi, không còn hi vọng nữa. Hắn tàn nhẫn như vậy là để mọi người sợ hãi, muốn mọi người thấy quyết tâm của hắn. Thiên quốc muốn chiếm nơi này, không cho phép bất cứ ai lưu lại." Có người than thở.

"Đợi thêm chút nữa đi." Có người nói nhỏ. Dưới đáy kia vẫn còn một người chưa rời đi, có lẽ sẽ phát sinh chuyện bất ngờ gì đó.

Xa xa, Tiểu Thỏ tức giận, nàng cùng Thanh Y Tào Vũ Sinh quan sát thật cẩn thận, bọn họ đang tìm kiếm khí thế của Sát thủ đứng đầu Thiên quốc đang ẩn mình trong bóng tối, muốn biết hắn đã tới hay chưa.

"Khả năng cao là đã tới." Tào Vũ Sinh nói, trong lòng hắn dấy lên ý nghĩ này.

"Chỉ hi vọng chủ nhân của con ngân miêu kia sẽ không xuất hiện." Thanh Y nói. Một bộ Tiên thể vừa xuất thế đã dẫn tới vài tên đại địch khủng bố này rồi, sau này cũng không bi���t sẽ có kẻ đáng sợ nào sẽ xuất hiện nữa.

"Còn chưa lên sao? Muốn ta tự mình đi mời sao?" Huyết Kích đứng trong thiên khanh, nhìn xuống bên dưới, sắc mặt lạnh lùng, tay cầm ám kích đỏ ngòm chỉ thẳng xuống.

"Meo... Nếu đã không muốn lên, vậy đừng lên nữa." Ngân miêu nói.

"Để ta tới." Huyết Kích nói, chủ động giành phần xuất kích, chiến kích đâm thẳng xuống lòng đất, một luồng phong mang chói mắt phát ra.

Hắn lộ ra nụ cười tàn nhẫn, không tốn chút sức lực nào. Hắn chỉ cần quấy nhiễu Tiên thi khiến nó bộc phát thần lực, lúc đó sẽ có thể giết chết kẻ bên dưới, mặc cho người này có mạnh đến đâu đi nữa.

Thạch Hạo ngồi xếp bằng, đang hấp thu khí tức Tiên Đạo, cả người cảm thấy vô cùng thư thái. Một tia tiên khí hắn tu luyện được đang phát sáng và trở nên to lớn hơn trước đây.

Một vệt huyết quang bắn nhanh về phía Tiên thi và cũng đang hướng về phía hắn!

Trong phút chốc, Thạch Hạo mở mắt ra, giơ tay chụp lấy luồng huyết quang kia. Hắn cũng chớp mắt bay lên trời cao.

Huyết quang dập tắt, cứ như pháo hoa rực rỡ biến mất trong bàn tay hắn, thế nhưng cũng không cách nào công phá huyết nhục. Thứ này nhanh chóng biến mất hoàn toàn.

Cũng trong lúc đó, Thạch Hạo đã rời khỏi mặt đất và đi ra bên ngoài, đứng cách Huyết Kích mấy trượng.

"Hả?!"

Huyết Kích biến sắc, rồi biến mất tại chỗ. Sau một khắc, hắn đã xuất hiện sau lưng Thạch Hạo, đại kích quay ngược lại, thần mang dài tới mấy trăm trượng.

Một đòn như vậy đủ để khiến vạn quân phải nuốt hận.

Nhưng, bóng ảnh trong hư không kia tiêu tan, bóng ảnh bị chém trúng thế nhưng chân thân lại xuất hiện ngay bên cạnh Huyết Kích, hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi kích.

"Nhanh đến thế sao? Quá lợi hại!" Có người kinh ngạc thốt lên.

Xung quanh có rất nhiều người, khi nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt há hốc mồm. Thân pháp của người kia còn siêu việt hơn cả Sát thủ Thiên quốc, chỉ dùng ngón tay mà đã có thể ngăn được chiến kích đỏ thẫm kia lại rồi.

Huyết Kích giật mình, đồng thời điên cuồng thúc giục thần lực khiến cho lưỡi kích phát sáng. Ngón tay của Thạch Hạo dường như muốn xoắn gãy mũi kích.

"Cọt kẹt!"

Đại kích này được chế tạo từ thần liệu, lưỡi của nó lại bị hai ngón tay của Thạch Hạo kẹp chặt.

Huyết Kích biến sắc, người như thế này đã vượt qua dự liệu của hắn. Hắn biết mình đã gặp phải phiền phức cực lớn. Khi hắn nhìn thấy quang vụ quanh người này tan biến, cơ thể lại càng run rẩy kịch liệt hơn.

"Là... ngươi!"

Hắn đã nhận ra Thạch Hạo, đây chính là mục tiêu của Thiên quốc, kẻ mà bọn họ vẫn luôn muốn giết chết. Kết quả lại khiến cho mấy vị thần linh phải chết một cách kinh hãi.

"Hoang!" Hắn gầm nhẹ một tiếng, rồi quyết đoán rút lui, biến mất khỏi nơi đó.

Nhưng, sau một khắc, bóng dáng kia lóe lên, xé rách hư không, tung ra một chưởng khiến cho Huyết Kích sợ hãi. Hắn bị đánh bay ra ngoài, nhanh chóng dùng đại kích chống đỡ.

"Coong!"

Đại kích bị cắt đứt một đoạn rơi xuống dưới, chính là bị bàn tay kia cắt đứt. Tình cảnh này khiến người khác ngây người, kẻ kiêu căng tự đại như Sát thủ thứ hai của Thiên quốc lại không cách nào chống lại được.

"Liều mạng!"

Huyết Kích biến mất không tăm tích, đồng thời phong mang không ngừng bùng nổ. Đó chính là do đoạn kích bị cắt đứt kia phát ra, đi kèm là một loại phù văn kỳ lạ tựa như có thể luyện hóa cả hư không.

Thạch Hạo đứng yên tại chỗ, hai chân bất động, chỉ có hai cánh tay là không ngừng vung ra. Kết quả, mỗi lần va chạm với đại kích kia thì lại có một đoạn kim loại rơi xuống.

Mọi người chấn động, quá mạnh mẽ! Người kia tuy bất động thế nhưng lại cứ như một ngọn ma sơn, kiêu ngạo tuyệt luân, thần uy không ai dám mạo phạm.

"Đủ chưa?" Thạch Hạo hỏi.

Rầm một tiếng, hắn tung ra một quyền, hàng loạt phù văn bị phá hủy. Nửa đoạn chiến kích còn lại hóa thành mảnh vỡ rơi rải rác trên bầu trời.

Ầm!

Cánh tay của Thạch Hạo thò ra, tóm lấy một người từ trong hư không. Đó chính là Huyết Kích, bàn tay này đang siết chặt lấy cổ hắn.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, lông tóc dựng đứng. Huyết Kích mạnh mẽ đến mức nào, ngang ngược đến đâu, thế nhưng hiện giờ lại như gà con bị người bóp cổ xách lên, chân tay vùng vẫy loạn xạ.

"Ngươi muốn đi à?" Thạch Hạo liếc nhìn con ngân miêu bên cạnh, nó đang lặng lẽ rời xa.

Trên thực tế, từ khi Thạch Hạo xuất hiện ở đây thì nó đã xoay người muốn bỏ chạy, thế nhưng lại có một tia thần thức cường đại khóa chặt nó. Nếu như chỉ cần khẽ động, nó sẽ gặp phải vô số đòn công kích.

Hiện giờ nó thật sự không thể chịu đựng thêm nữa, muốn liều mạng bỏ chạy.

Xoẹt!

Nó vung móng vuốt về phía hư không hòng đào tẩu.

Một bàn tay lớn hạ xuống, chặn ngang đường đi phía trước, lập tức nó vội vàng rút lui.

Tất cả mọi người đều ngây người. Hai tên này mới vừa rồi còn kiêu căng tự đại, thế nhưng giờ lại bị một người dọa cho khiếp vía, cả hai đều nhụt chí. Việc này khiến mọi người kinh hãi khôn nguôi.

"Truyền nhân Tiên điện là do hắn giết. Lần này Thiên quốc đã đá phải tấm sắt rồi."

Mọi người chấn động, không ngờ Hoang lại xuất hiện.

"Ta khai quật tòa thạch điện này và phát hiện Tiên thể, các ngươi thế mà lại muốn đuổi ta đi, rồi còn muốn giết ta sao?" Thạch Hạo hỏi.

Huyết Kích trầm mặc, hắn cảm thấy vô cùng cay đắng và cũng là một loại nhục nhã. Nếu biết là Hoang, hắn tuyệt đối sẽ không làm vậy.

"Lần này xem như chúng ta đã sai, ta xin nhận lỗi, xin hãy thả chúng ta đi." Ngân miêu nói.

"Không có chút thành ý nào hết, ngay cả thái độ khiêm nhường cũng không có. Ngươi có phải cảm thấy đi theo bên cạnh yêu nghiệt cổ đại thì ta sẽ không dám giết ngươi?" Thạch Hạo nói.

Đồng tử của ngân miêu co rút, đồng thời lùi về sau mấy bước.

Cùng lúc đó, Thạch Hạo nhìn thấy một tia tàn nhẫn và lạnh lùng trong mắt Huyết Kích thì hắn liền hiểu rõ. Nhân vật đáng sợ, Sát thủ đứng đầu, cũng đã tới.

"Tới đây đi. Nghe nói thực lực chân chính của ngươi không hề yếu hơn Truyền nhân Tiên Điện, để ta xem thử ngươi có thủ đoạn gì." Thạch Hạo truyền âm về nơi xa.

Huyết Kích nghe thấy thế thì lòng chợt loạn. Hắn còn đang chờ đợi một đòn kinh thiên động địa từ huynh trưởng mình để ám sát Hoang, nhưng hiện giờ Hoang lại bình tĩnh như vậy khiến hắn không chắc chắn.

"Không ra à?" Vẻ mặt của Thạch Hạo lạnh lẽo, giơ tay ném Huyết Kích lên không trung, sau đó chỉ một điểm. Bụp một tiếng, hơn nửa thân thể hắn nổ tung, hóa thành sương máu.

Huyết Kích cắn răng kêu rên, mồ hôi lạnh toát đầy đầu, sự đau đớn khiến sắc mặt hắn trắng bệch.

"Còn không tới chiến một trận nữa sao? Nếu không hiện thân thì đệ đệ ngươi cũng chẳng còn mạng nữa đâu." Thạch Hạo bình tĩnh nói.

Hắn lần nữa giơ tay lên thế nhưng trong hư không cũng chẳng hề có chút gợn sóng nào, người kia chưa hề xuất hiện.

Hắn chỉ một điểm, thân thể Huyết Kích đứt thành từng đoạn, sương máu tràn ngập, kẻ này hét thảm tràn đầy tuyệt vọng.

Vút!

Huyết Kích mất mạng, hình thần câu diệt.

Khắp nơi tĩnh mịch như tờ, tất cả mọi người đều sợ hãi. Sát thủ thứ hai của Thiên quốc cứ thế bị người khác giết chết.

Hoang, quá mạnh mẽ, quả nhiên danh bất hư truyền.

Tất cả mọi người đều hiểu, Sát thủ đứng đầu của Thiên quốc tuyệt đối sẽ không bỏ qua việc này, chắc chắn sẽ phát động một cuộc thảm sát đáng sợ nhất.

"Nếu ta không nhìn lầm thì ngươi là một con Kim Văn Bạch Hổ hiếm có. Đừng ẩn giấu nữa, chủ nhân của ngươi vẫn chưa tới sao?" Thạch Hạo hỏi và nhìn về phía sinh linh màu bạc kia.

Bản văn này, từng nét nghĩa được chuyển tải tận tâm, chỉ hiện hữu nguyên vẹn tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free