[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 882: Nơi khởi nguồn
Nơi đó, một chiếc cổ thuyền đen nhuộm đỏ máu đang trôi dạt vô định. Nó lớn vô cùng, những vũng máu đỏ sẫm đọng lại trên boong thuyền trông ghê rợn, cứ thế phiêu lưu trong hư không không bến bờ.
Thật là một kỳ cảnh, bên trong một vết rách hư không lại hiện hữu một chiếc thuyền như thế!
Thạch Hạo lộ vẻ mặt khó coi, không ngờ mình lại thấy thứ này. Trước đây, khi rời khỏi bí cảnh Nguyên Thiên tại Ngũ Hành châu, Ma Huyết Quỷ Thần Thụ từng nhắc tới, lúc xuyên qua hư không, có ba thứ nếu gặp phải sẽ vô cùng kinh khủng.
Một trong ba, chính là chiếc cổ thuyền màu đen này!
Từ trước đến nay, trong hàng ngàn vạn sinh linh, có mấy ai từng thấy được nó? Bởi lẽ, một khi nhìn thấy nó, điều đó có nghĩa là tử vong, ngay cả một vị Giáo chủ mạnh mẽ nhất cũng khó lòng thoát khỏi vận rủi.
Tục truyền, bất kỳ sinh linh nào bước lên chiếc thuyền này đều không có ai sống sót trở về.
Thạch Hạo không thể ngờ rằng, khi truy tìm khởi nguyên, lúc đến trước vết rách hư không khổng lồ này, hắn lại nhìn thấy thứ chỉ xuất hiện vài lần trong vạn cổ.
Nếu nhìn từ xa thì đã đành, nhưng hiện giờ lại gần đến thế, hắn có thể cảm nhận rõ sự ngột ngạt bao trùm.
"Thạch Hạo, xảy ra chuyện gì vậy, ngươi làm sao thế?" Thanh Y gọi lớn từ phía sau, thấy hắn đứng sững như hóa đá, nàng không khỏi nghi hoặc.
"Đừng hỏi, mau đi đi!" Thạch Hạo truyền âm thúc giục bọn họ nhanh chóng rời đi, càng xa càng tốt.
Mấy người tuy ngờ vực nhưng không hề nghi ngờ mức độ nghiêm trọng trong lời nói của hắn. Bọn họ chỉ biết ngậm miệng, vừa rút lui vừa quay nhìn về phía ba ngàn con đường cổ.
Bọn họ đứng trên con đường đá cách rất xa nơi đó. Vết rách hư không vô cùng to lớn, cứ như một con thú khổng lồ đang há cái miệng đen ngòm của mình, khiến người khác phải run sợ.
Một mình Thạch Hạo đứng nơi đó, thân thể căng cứng như rơi vào trạng thái cực kỳ khẩn trương.
Chiếc thuyền này quá lớn, phải dài đến mấy trượng, toàn thân nó đen kịt, mang vẻ cổ xưa và thê lương lạ kỳ, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng.
Những vũng máu đỏ sẫm kia cũng đáng sợ không kém, mặc cho dòng sông thời gian cọ rửa, dù năm tháng có biến thiên, chúng vẫn chẳng hề khô cạn, vẫn lộng lẫy bóng loáng như trước và đọng lại trên chiếc thuyền cổ.
Thạch Hạo muốn rút lui nhưng lại phát hiện chân mình không tài nào nhấc lên nổi. Hắn như bị chiếc thuyền cổ kia giam cầm, đồng thời cũng có xu hướng bị hút tới.
Nó thuộc về khởi nguyên nào, cơ bản không thể kiểm chứng, không một ai có thể nói rõ. Chỉ biết rằng, đây là một trong những thứ cổ xưa và đáng sợ nhất trong trời đất.
Thạch Hạo dùng sức chống lại hòng thoát khỏi lực kéo này, nhưng lại phát hiện rằng, sức lực của bản thân nếu so sánh với chiếc thuyền cổ màu đen này thì chẳng đáng nhắc tới.
"Đây chẳng lẽ chính là nơi khởi nguồn kỳ lạ kia sao?" Hắn thoáng chút sợ hãi.
Sức hút từ phương xa truyền tới càng lúc càng lớn, khiến vết rách hư không uốn lượn. Thạch Hạo không thể chống cự nổi nữa, đã bị chiếc thuyền đen đầy yêu dị kéo lại gần.
Khi hai chân vừa rời khỏi mặt đất, hắn lần nữa truyền âm cho Thanh Y và Tào Vũ Sinh, dặn dò không được tới nơi này, nhất định phải rời xa nơi đây.
Sau đó, hắn tựa như một sao băng lao về phía cổ thuyền, nguồn sức mạnh quá lớn đã giam giữ lấy hắn.
Hư không trống trải, rộng lớn khôn cùng.
Bên trong khe lớn đen, chiếc thuyền cổ trường tồn kia chẳng hề có chút thanh âm nào, nó không hề có chút sóng sinh mệnh, chỉ có vẻ tĩnh mịch cùng những dấu tích loang lổ của năm tháng.
Rầm!
Tiếng rung vang trời truyền tới, Thạch Hạo bị cuốn đến rồi nện mạnh lên boong thuyền, cú va chạm này khiến hai tai hắn ù vang không dứt.
Nếu nói về thể chất, hắn có thể tay không giết Chân Thần, thế nhưng giờ đây lại đau nhức khó tả, đổi lại là người khác thì chắc chắn đã biến thành thịt nát.
Tốc độ vừa nãy quá nhanh, tựa như một sao chổi từ vực ngoại va chạm mạnh xuống mặt đất rồi bùng phát ra vụ nổ kinh thiên.
Thạch Hạo đứng dậy, thân thể không tính là bị thương, chỉ là khí huyết chấn động. Lúc này, hắn đánh giá bốn phía, sương mù tràn ngập khắp cổ thuyền, mù mịt mờ ảo khắp nơi.
Thân thuyền cũng không biết được làm từ chất liệu gì, tựa như kim thạch nhưng cũng giống cổ mộc kỳ dị. Khi gõ lên, lại vang những tiếng keng keng, dường như không cách nào phá hủy được.
Hắn đứng trên thuyền, boong tàu rộng lớn không cách nào nhìn thấy điểm cuối. Khi một sinh linh đứng ở giữa, tựa như chỉ là một hạt bụi nhỏ bé.
Trong lòng Thạch Hạo đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn cảm giác mới mẻ. Hắn lại bước chân lên chiếc thuyền này, từ xưa đến nay, gần như những người nhìn thấy nó đều chết cả.
Bây giờ, hắn vừa bước ra bước kia, tu ra một luồng tiên khí, sở hữu thực lực chấn động cả Tiên cổ, kết quả lại tới nơi này, quả là bất hạnh đến nhường nào.
"Ta sẽ chết ở đây sao?" Hắn lẩm bẩm.
Sau đó, Thạch Hạo mở Thiên Nhãn, phù văn màu bạc hình thành trong con ngươi rồi xuất hiện hoa văn màu vàng rạng ngời, hắn lướt mắt nhìn khắp chiếc thuyền lớn này.
Đột nhiên, hai mắt hắn trở nên đau nhói, hào quang đỏ sẫm kia như muốn đ��m mù đôi mắt hắn.
Đó chính là hàng loạt vũng máu trên boong thuyền. Những vũng máu này cách Thạch Hạo tới mấy trăm dặm, thế nhưng bên trong lại ẩn chứa phù văn thần bí và cổ xưa, có thể làm tổn thương Thiên Nhãn.
Thạch Hạo lạnh toát cả người. Máu này là của sinh linh nào mà từ vạn cổ tới giờ vẫn chẳng hề khô cạn, trái lại còn tạo ra sức chấn động và ẩn chứa sinh cơ cùng phù văn.
Muốn quan sát thứ này cũng không thể, có một loại sức mạnh kỳ lạ nào đó!
Có rất nhiều vết máu dính trên thân thuyền, nơi ấy lượn lờ một tầng sức mạnh đầy bí ẩn khó lường.
Thạch Hạo không thể rời khỏi thuyền cổ này, chỉ cần bay vút lên trời cao là sẽ bị kéo mạnh xuống dưới. Nhưng hắn lại có thể cất bước trên boong thuyền, hoạt động vẫn bình thường.
Trong lòng Thạch Hạo hơi động, hắn nhìn về phía trước, lại gần một nơi dính máu. Khi tới gần trăm dặm thì có thể quan sát được. Nếu không dùng Thiên Nhãn, thứ này chỉ có màu đỏ sẫm, có thể quan sát. Nhưng một khi phù văn xuất hiện trong mắt, thứ này sẽ phản chấn làm tổn thư��ng chính mình.
Việc này không chỉ thể hiện ở Thiên Nhãn. Lúc hắn thử nghiệm dùng sức mạnh, nơi đầu ngón tay chỉ mới xuất hiện một chút cốt văn thì bản thân cứ như bị đao chém, vô cùng đau nhức.
Hắn từng thấy qua tiên huyết, thứ đó thánh khiết và thần thánh, thế nhưng hiện giờ lại hoàn toàn khác với loại máu này. Nó bá đạo vô cùng và khó có thể lại gần.
"Máu này thật kinh khủng!" Hắn rất muốn lấy một chút để nghiên cứu, xem rõ nó là thứ gì, ẩn chứa phù văn ra sao, thế nhưng đành từ bỏ.
Hắn cảm thấy, loại máu này có thể giết những sinh linh mạnh hơn hắn rất nhiều lần, chỉ cần hành động bậy bạ thì chắc chắn sẽ phải chết.
Quả nhiên, sau khi loanh quanh vũng máu này một vòng, hắn nhìn thấy một bộ xương khô không ra hình thù gì. Một nửa thân thể đã bị đốt cháy hóa thành tro tàn, còn nửa còn lại chẳng chút tổn hại.
Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, khung xương này có màu vàng kim nhạt, chắc chắn là một sinh linh cực kỳ mạnh mẽ. Có lẽ người này muốn lấy cổ huyết nên đã tử vong.
"Quả nhiên cũng có người đi nh���m tới nơi đây."
Phạm vi của vũng máu này cũng chỉ là một phần nhỏ trên chiếc thuyền cổ. Lúc này, hắn nhanh chóng vận dụng Thiên Nhãn thì nhìn thấy rất nhiều khu vực có những vũng máu cực lớn, thậm chí phạm vi lên tới cả trăm dặm.
"Sao lại vẫn chưa xuất hiện vẻ kỳ lạ hay những điều khó tả nào nữa chứ?" Thạch Hạo nghi ngờ. Hắn đã tiến vào con thuyền này, thế nhưng tại sao lại vẫn chưa có động tĩnh gì.
Hắn tiếp tục tiến tới, cẩn thận dùng Thiên Nhãn để thăm dò. Cuối cùng, khi nhìn thấy chỗ bị hư hại phía trước thuyền cổ, hắn nhanh chân lại gần, đồng thời cũng cảm nhận được một khí tức vô cùng kinh người.
Tại khu vực đó, boong thuyền lại gập ghềnh lồi lõm, tựa như đã gặp phải một đòn vô cùng nghiêm trọng. Bên trên có những vết tích, những lỗ kiếm, cho thấy từng có đại chiến diễn ra.
Chỉ trong nháy mắt, Thạch Hạo chợt sởn cả tóc gáy. Thông qua những lỗ thủng và vết tích này, tựa như có một luồng sát khí kinh thiên ép tới, khiến hắn cảm nhận được vẻ điên cuồng cùng với chiến ý dữ dội.
Khẳng định là cao thủ cái thế lưu lại, những vết tích chiến đấu của bọn họ vẫn không hề bị xóa nhòa, những khí tức khó tưởng tượng được vẫn lan truyền, vượt qua thời không mà hiện hữu nơi đây.
Không chút tiếng động, một chùm lửa trong cơ thể Thạch Hạo chợt xuất hiện, nó tỏa ra những ký hiệu óng ánh tựa như một chiếc gương không ngừng chiếu rọi toàn bộ những vết tích này.
Thạch Hạo kinh ngạc nhưng lại im lặng như tờ, lẳng lặng đứng nhìn.
Sau đó không lâu, ánh lửa thần bí kia lại quay về trong cơ thể hắn, từ đó chẳng còn động tĩnh gì nữa.
Thạch Hạo lần nữa rời đi. Đã không thể rời khỏi thuyền cổ đen này thì hắn cũng chẳng bận tâm nữa, hắn muốn xem thấu đáo mọi ngọn ngành.
Sau khi đi được mấy trăm dặm, hắn nhìn thấy một binh khí cổ có cùng chất liệu với thân thuyền, như kim thạch và cũng tựa như c�� mộc kỳ dị, đen kịt như mực.
Mà hình dáng của thứ này lại được tạc như vại nước, đặt ở đó tựa như một ngọn núi lớn, bên trong tỏa ra hào quang, sóng sinh mệnh kinh người.
Đây là thứ gì?
Thạch Hạo đi quanh nó một vòng, càng nhìn càng giống vại nước, nó tựa như những bồn chứa nước mưa trên các con thuyền thường ra khơi.
Hắn thật sự không hiểu rõ, cái 'vại nước' này có lợi gì? Cổ thuyền này muốn đi tới nơi đâu? Một chiếc thuyền cổ mạnh như vậy thì có cần một vại chứa 'nước mưa' không?
Thạch Hạo dùng hết khả năng, thần thức tỏa ra để tìm hiểu bên trong chiếc vại nước này có thứ gì.
Hắn không cách nào nhấc được thứ này lên khỏi mặt đất, không thể bay lên trên, thế nhưng thần thức lại có thể. Bất quá, khoảng cách cũng không quá cao, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng đau nhức tựa như đao cắt.
Hắn cố gắng chịu đựng cảm giác đau nhức này, thần thức vượt lên trên chiếc vại nước to như núi lớn kia rồi sau đó nhìn vào bên trong. Lập tức, hắn cảm thấy khiếp sợ!
Huyết dịch tràn đầy bên trong nhưng lại có màu vàng, ẩn chứa phù văn, tựa như hồ nước đang dao động, vô cùng kinh người.
"Trời ạ!" Thạch Hạo khẽ thốt lên. Là máu của sinh linh nào mà lại dùng một cái 'vại' lớn như vậy để đựng, thật quá kinh người.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là sự đáng sợ của dòng máu vàng này. Thần thức một khi tiếp cận thì tựa như muốn bị đốt cháy, không thể nào thăm dò sâu hơn được nữa.
Dòng máu vàng óng ẩn chứa cốt văn này chỉ có hơn chứ chẳng hề kém những huyết dịch màu đỏ sẫm mà hắn thấy ở trên boong thuyền kia, quá mạnh, quá kinh khủng.
Thạch Hạo sợ hãi và thu lại thần thức. Rất lâu sau, hắn không lên tiếng mà chỉ lặng yên suy nghĩ, nơi đây thật không cách nào tưởng tượng ra được.
"Sẽ không kém hơn Tiên huyết chứ?"
Hắn lần nữa di chuyển. Kết quả trên đường đi, hắn lại nhìn thấy một vài vại nước lớn khác, tất cả đều đựng máu với màu sắc khác nhau: có trắng, có đỏ, và cả đen...
Mỗi một loại đều kinh thế, những gợn sóng phù văn ẩn chứa bên trong đáng sợ vô biên, có thể dễ dàng xóa bỏ bất kỳ thần linh nào.
Mà đây... cũng chỉ là máu do sinh linh khi chết lưu lại!
Thạch Hạo đờ người rồi yên lặng quay đầu nhìn về những chiếc 'vại lớn' này, thật khó mà tin được, nghĩ mãi vẫn không thể nào thông suốt.
Nếu so sánh với những chiếc thuyền của người bình thường ra khơi, vậy 'khơi' mà chiếc thuyền cổ này muốn vượt qua là như thế nào, ở nơi đâu?
Đặc biệt, bên trong những bồn chứa nước mưa kia lại đựng toàn là máu. Chẳng lẽ lại có nơi nào sẽ trút xuống những 'cơn mưa' như vậy sao?
Trong lúc nhất thời, Thạch Hạo nghĩ tới rất nhiều thứ, khiến tâm thần của bản thân rối loạn.
Nếu chỉ liên tưởng so sánh đơn giản như vậy thì thật quá đáng sợ.
Đi tiếp mấy ngàn dặm, hắn nhìn thấy rất nhiều chỗ đáng sợ trên boong thuyền này. Sau đó không lâu, hắn phát hiện được một đoạn sừng to như một ngọn núi nhỏ, toàn bộ trong suốt lấp lánh.
Chỉ là, nó nằm ngang ở đó và dính đầy máu.
Hình dáng của chiếc sừng này rất kinh người, như là sừng hươu và lại như là một đoạn sừng của Chân Long!
"Ta đã tới nơi nào thế này?" Thạch Hạo tự hỏi. Những thứ hắn thấy nơi ven đường quá kinh người, mặc dù không cách nào kiểm chứng là thứ gì, thế nhưng lại mang cảm giác rất siêu phàm.
Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.