[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 868: Long Huyết tổ ngạc
Thạch Hạo bay vút lên cao, còn Thanh Y thì đi theo sau, tay áo phất phới, hai người tựa như thần tiên quyến lữ, biến mất phía cuối trời.
Trong rừng đào, tất cả mọi người đều há hốc mồm kinh ngạc, rất lâu sau mới bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Trời ơi, hắn muốn đi giết truyền nhân Tiên điện kìa, đây là chuyện lớn đủ khiến Tiên cổ khiếp sợ, ảnh hưởng sâu xa!"
"Hoang đã tự mình ra tay, chủ động xuất kích, ắt sẽ làm chấn động cả đất trời!"
Trong rừng đào yên tĩnh, hoa rơi lả tả, cánh hoa màu hồng phấn lấp lánh bay đầy trời, hương thơm ngào ngạt nhưng cũng không thể che giấu được sự huyên náo nơi đây.
Hoang có động thái mạnh mẽ, chuyện lớn sắp phát sinh!
Rất lâu sau, nơi đây cũng chẳng thể yên tĩnh trở lại, những sinh linh nọ bồn chồn không yên, ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến trận chiến kia nhưng đáng tiếc lại không biết nơi ở của truyền nhân Tiên điện.
"Đem tin tức về mình ra bán để đổi lấy thánh dược, Hoang cũng thật là... " Mọi người không biết phải hình dung về hắn thế nào, ngẫm kỹ lại, ai nấy đều bật cười.
"Tiên điện chắc phải ói máu thôi, có kẻ địch như vậy thì cũng không biết những người kia sau khi biết chuyện sẽ có tâm trạng thế nào."
Cao thủ Tiên điện trong rừng hoa đào đã bị giết, nhưng vẫn còn sót lại một vài kẻ quá yếu không lọt vào mắt xanh của Thạch Hạo. Giờ đây, mặt mũi những kẻ ấy lúc xanh lúc trắng, thực sự đã bị chấn động mạnh.
Tương tự, những người cá biệt sống sót của Minh tộc cũng cảm thấy vô cùng bứt rứt không yên, muốn hét thật to.
Tên Ma vương này... quá khốn nạn rồi, có thần thông mạnh như vậy mà lại chơi trò lừa bịp, gạt được một đống thánh dược, thật khiến người ta tức đến thổ huyết.
Những người thực lực không cao này còn có thể nhịn được, nhưng khi tin tức truyền về, những sơ đại tại cứ điểm làm sao chịu nổi? Tất cả đều tức đến nổ phổi.
Thanh Linh giới, trong một đầm lầy, nơi đây tràn ngập mùi thối rữa nồng nặc, không có sinh linh nào muốn nán lại lâu. Âm khí dày đặc bao phủ khiến nơi này quanh năm không thấy chút ánh mặt trời.
Đả Thần Thạch dẫn Thạch Hạo và Thanh Y đến đây. Nó ra hiệu cho họ giữ im lặng vì đã gần tới nơi cần đến. Nơi sâu trong đầm lầy phát ra sinh khí, hẳn là có người đang bảo vệ.
"Một trận pháp!"
Một tế đàn rất nhỏ nằm sâu trong đầm lầy được xây từ vật liệu màu đỏ, và một cường giả đang nhắm mắt tu luyện, thủ hộ gần đó.
Từng tia khí trắng phun ra từ miệng và mũi, tựa như rồng nhỏ lượn quanh thân hắn, chỉ nhìn sơ qua cũng biết là một cao thủ vô cùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, Thạch Hạo cũng chẳng xem ra gì. Trong mắt hắn, chỉ có truyền nhân Tiên điện mới đáng coi là địch thủ, còn kẻ thủ hộ con đường này thì chẳng đáng kể gì.
Thạch Hạo thu lại tinh khí thần, yên lặng điều chỉnh hơi thở, rồi sau đó đột ngột ra tay. Pháp môn Côn Bằng và Súc địa thành thốn kết hợp lại, hóa thành một làn khói mỏng, hắn vọt tới.
Đồng thời, hắn cũng tạo ra động thiên duy nhất bao phủ lấy kẻ kia.
Kẻ này mở mắt và cật lực giãy giụa, muốn xuyên qua tế đàn để truyền tin tức đi, nhưng đã muộn. Động thiên duy nhất này đã giam cầm mọi thứ.
Dù hắn xuất bảo thuật điều khiển binh khí cũng chẳng làm được gì. Hắn càng lúc càng suy yếu dần, đến cuối cùng thì không thể nhúc nhích được nữa.
"Ngươi là ai?" Hắn khó nhọc mở miệng, vẻ mặt đầy khó tin. Thân là cao thủ trẻ tuổi mạnh nhất một châu, là chiến tướng thứ ba của Tiên điện mà lại bị người ta dễ dàng bắt giữ như vậy.
Kết quả này, kiểu thua trận này khiến hắn khó có thể chấp nhận. Ngay cả quái thai cổ đại đến cũng chẳng thể làm được như thế.
"Ha ha ha. . ." Thạch Hạo nở nụ cười.
"Hoang, ngươi đã đến!" Kẻ này vừa hoảng sợ, vừa tức giận, lại vừa lo lắng. Không có chuyện gì tệ hơn ngoài chuyện này, Hoang đã đánh tới đây rồi.
Nên biết, truyền nhân Tiên điện đang bế quan, nếu bị người ta tìm được thì hậu quả khó mà lường được, cho nên sắc mặt hắn trở nên trắng bệch.
"Ngươi cũng không phải là người của Tiên điện, cần gì phải như vậy, không nên sợ hãi thay cho hắn ta." Thạch Hạo lạnh nhạt nói.
Thanh Y đi tới, nhẹ nhàng như "trích tiên", quầng sáng mông lung bao phủ lấy thân thể thon dài của nàng, giữa đầm lầy này càng thêm kỳ ảo, không nhiễm chút bụi trần.
Đả Thần Thạch cũng đến gần, nói: "Hãy hỏi hắn tọa độ, nếu để ta tự suy diễn thì rất tốn tâm lực."
"Ngươi nghe rồi chứ, tế đàn này nối tới đâu rồi, hãy nói ra tọa độ hư không đi." Thạch Hạo nói.
"Ta không biết, đây là một trận pháp thần bí, ta chỉ phụ trách bảo vệ nơi này. Mỗi lần có việc thì chỉ cần thả cốt thư vào đây là có thể truyền đi." Chiến tướng thứ ba nói.
Đả Thần Thạch đau đầu, nói: "Đây nhiều khả năng là một trận pháp hiếm thấy, có chút phiền phức. Nó chỉ có thể truyền đi đồ vật đặc biệt như cốt thư, còn sinh linh thì khó có thể bước lên."
Thứ này không dễ phá giải cho lắm.
Thạch Hạo tra hỏi thế nhưng chiến tướng thứ ba hiểu không nhiều, biết có hạn.
"Ngươi dám!" Thạch Hạo vừa mới hơi thu lại động thiên thì kẻ này ngay lập tức phản công, muốn hủy diệt tế đàn.
Bảo thuật Lôi đế!
Thạch Hạo ra tay, tia chớp chui vào cơ thể, chấn tên kia cháy đen. Vì khoảng cách giữa hai người quá gần nên kẻ này không có cách nào tránh được, lập tức bị đánh bay ngược ra sau rồi rơi thẳng vào trong bùn lầy.
"Ngươi không phải là môn đồ của Tiên điện, tại sao trung thành với hắn như thế?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta đã trúng nguyền rủa gỉ đồng xanh, không còn lựa chọn nào khác. Nếu như không có truyền nhân Tiên điện triển khai pháp thuật thì chắc chắn sẽ chết." Hắn mang theo vẻ bi thương, thân thể phát ra mùi khét lẹt, tia điện xuyên thủng thân thể hắn, xương cốt đứt đoạn.
Thạch Hạo nghĩ lại bản thân mình, tại hạ giới cũng từng trúng phải nguyền rủa này, chịu đựng hơn một năm trời mới bò ra từ trong mộ.
"Thế cũng tốt, xem như được giải thoát." Chiến tướng thứ ba phun ra một ngụm máu đen, sau đó ngã xuống, cứ thế mất mạng. Nơi mi tâm đã sớm nứt toác vì tia chớp.
"Ta muốn băm thây hắn!" Thạch Hạo l��m bẩm, dù thế nào cũng phải đánh gục truyền nhân Tiên điện này.
Đả Thần Thạch nhíu mày suy nghĩ, bắt đầu công việc phá giải khó khăn này. Dựa vào tế đàn kỳ lạ này để suy diễn tọa độ của "bờ bên kia", nó muốn tìm xem truyền nhân Tiên điện rốt cuộc đang ở nơi nào.
"Cũng may là ta từng nhìn thấy loại truyền tống trận này trên một cốt thư, nên có thể suy diễn ra được." Việc này nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng, Đả Thần Thạch đã tìm ra phương pháp mang tính đột phá, tính toán được một nhóm tọa độ, sau đó mượn tế đàn này bắt đầu bố trí.
Sắp xếp xong xuôi, lúc này tế đàn sáng lên, mở ra một thông đạo màu bạc hướng tới một nơi nào đó.
"Đi!" Thạch Hạo vọt vào.
"Các ngươi không sợ hắn đã tu ra một tia Tiên khí sao? Cứ xông bừa như thế thì hậu quả sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu." Đả Thần Thạch nói.
Thanh Y cười nhẹ, nói: "Chưa nói đến độ khó để bước ra bước kia, nếu thành công thì theo tính cách của hắn, tất nhiên đã xuất quan từ lâu mà chinh phạt bốn phương rồi."
"Đúng thế!" Thạch Hạo gật đầu.
Thông đạo màu bạc mờ ảo, không ngừng lấp lóe, rất nhanh đã tới cuối đường.
Thạch Hạo cầm đại kích trong tay, cả người dày đặc phù văn, chuẩn bị chiêu thức mạnh nhất, rồi nhanh chóng lao ra.
Thế nhưng hắn liền ngạc nhiên, đây là một sa mạc lớn màu vàng, căn bản không có lấy một bóng người hay ngọn cỏ nào.
"Ngươi truyền tống chúng ta đến đâu vậy?"
Rất rõ ràng, nơi đây không phải là Thanh Linh giới, không có sự sống, càng không có truyền nhân Tiên điện, nơi này làm sao thích hợp để bế quan được.
Bọn họ tới một thế giới hoàn toàn khác, không biết là tiểu thiên thế giới nào.
"Lạ quá." Đả Thần Thạch suy tư, sau khi cẩn thận suy diễn lại thì nói: "Hơi có chút sai lệch, nhưng cũng không quá xa. Nơi hắn bế quan hẳn là trong vòng trăm dặm thôi."
"Cũng may là trăm dặm chứ không phải mấy trăm ngàn dặm." Thanh Y trêu chọc.
Trăm dặm là quá ngắn với bọn họ, không đáng kể gì. Thạch Hạo nhấp nháy vài lần, thần thức quét qua, rất nhanh đã cảm nhận được.
"Ở hướng kia!"
Trong sa mạc có một quầng sáng màu xanh lục, sau khi tới gần mới hiện rõ, đó là một hòn đảo nằm biệt lập trên cát vàng, cũng không lớn nhưng thực vật lại um tùm, đều đang phát sáng.
Đây là một loại cảnh sắc kỳ lạ, những cây cỏ kia lóng lánh như ngọc, đồng thời có sương trắng mông lung tựa như tiên khí, còn có từng tia khí hỗn độn.
"Nơi đây quá bất phàm." Đả Thần Thạch nói.
"Ta chuẩn bị ra tay đây, các ngươi cẩn thận." Vẻ mặt Thạch Hạo nghiêm túc, thu lại khí tức. Từng bước từng bước tiến tới, không có gì để nói với kẻ địch này nữa, chém ngay rồi tính!
Hòn đảo rất nhỏ, phạm vi không tới ngàn trượng. Ở trung tâm có một ngọn núi đá, dưới chân núi có một động cổ dâng lên khí lành, khí hỗn độn tràn ngập.
Nơi đó có một người ngồi xếp bằng, được sương mù mông lung bao phủ, không cách nào nhìn thấu. Đây là một động thần cổ xưa.
Đả Thần Thạch lấy trận kỳ ra phá bỏ trận pháp xung quanh, đồng thời truyền âm: "Trái mười bước, tiến năm bước,... " nó chỉ dẫn con đường đi tới.
Thạch Hạo như một tia sáng, chớp mắt xông tới, xông vào hang cổ. Không chỉ phát ra tia điện, sau lưng hắn còn hiện lên cánh Côn Bằng, ngoài ra trong tay còn cầm đại kích chém thẳng tới.
"Xoẹt!"
Bên trong khí hỗn độn, một đôi mắt mở ra tựa như lồng đèn màu máu đầy đáng sợ. Sinh linh này phản ứng nhanh chóng, toàn lực chống cự.
"Gào gừ..."
Sơn động sôi trào, thần lực dâng trào, tiếng binh khí chạm nhau kêu điếc tai.
"Không đúng rồi, tên này không phải truyền nhân Tiên điện!" Thanh Y thất kinh, nàng canh chừng ngay cửa động, lúc nào cũng có thể ra tay.
"Các ngươi làm sao tìm được chỗ này?" Lời nói này đặc biệt to, vang vọng trong hang cổ, chấn động khiến hư không nổ vang. Nếu là người bình thường thì thần hồn lập tức thoát ly, tan nát mà chết.
"Ngươi là ai mà cũng có Nhân Tiên ấn!" Thạch Hạo giật mình, đây không phải truyền nhân Tiên điện, nhưng lại biết được thần thông cấm kỵ của giáo phái này.
"Đây là con gì, sao lớn như vậy?" Đả Thần Thạch kinh ngạc. Trong hang cổ kia, khí hỗn độn quấn quanh một quái vật to lớn, vô cùng khủng khiếp, pháp lực ngập trời.
Con sinh linh này cứng chọi cứng mấy chục chiêu với Thạch Hạo mà thân thể cũng chẳng hề bị nổ tung.
Rất nhanh, khi hai bên đánh ra ngoài, Thanh Y thấy được hình dạng của sinh linh này: đầu rồng, thân cá sấu, toàn thân màu đỏ đậm, vảy chi chít phát sáng. Khi đứng thẳng thì cao tới vài chục trượng, một đôi mắt lớn như đèn lồng đỏ đậm màu máu.
"Long Huyết tổ ngạc!"
Thanh Y kinh ngạc nhắc nhở Thạch Hạo, đây là một dị chủng hiếm có, vô cùng mạnh mẽ. Theo nàng biết thì Tiên điện chỉ có hai con, bảo vệ sơn môn, đã sống từ thời Thái Cổ đến nay.
Hiển nhiên đây không phải là hai con kia bởi vì không mạnh như thế, có thể đoán được nhiều khả năng là dòng dõi của chúng nó.
Long Huyết tổ ngạc, nắm giữ huyết mạch rồng, là tổ tiên của loài cá sấu hung dữ. Tu luyện tới cảnh giới tận cùng có thể hóa thành Chân Long, phá tan chín tầng trời, thần dũng vô địch.
Con này mạnh mẽ hơn rất nhiều sơ đại mà Thạch Hạo từng gặp, nó có thể liều mạng với hắn. Móng vuốt to lớn kia tùy ý đánh ra liền có thể phá tan một ngọn núi đá, đồng thời khiến hư không cũng sụp đổ.
Hơn nữa, nó còn biết bí thuật của Tiên điện, tinh lực ngập trời, vô cùng khủng khiếp.
Chân Thần bình thường dù đến cũng không phải là đối thủ của nó, sẽ bị một móng vuốt đánh cho nát thịt, thực sự quá mạnh mẽ.
"Ngươi là tôi tớ của truyền nhân Tiên điện, hắn đâu rồi?"
"Ta là chiến tướng thứ nhất, từ trước tới nay không phải tôi tớ." Long Huyết tổ ngạc gào thét, con mắt như đèn lồng máu phát sáng lóng lánh, như hai tia chớp màu đỏ ngòm ngang trời.
Nó rất bất mãn khi người khác gọi nó là tôi tớ Tiên điện, sát ý cuồn cuộn, vô cùng điên cuồng, thực muốn đánh sụp vùng sa mạc này.
"Phụt!"
Cuối cùng nó đánh không lại, thân thể Thạch Hạo đã trải qua sự gột rửa của thiên kiếp mạnh nhất. Dù là sinh linh có huyết mạch rồng thì cũng khó có thể chống cự, một chân của con cá sấu này đã bị nổ tung.
Hơn nữa, bảo thuật của Thạch Hạo vô song, đè ép cường giả cùng cấp, nó làm sao có thể đánh lại?
"Ầm!"
Đánh nhau hơn một trăm chiêu, Thạch Hạo vỗ ra một chưởng ẩn chứa sức mạnh Côn Bằng. Long Huyết tổ ngạc kêu to, đỡ không nổi, thân thể rạn nứt từng chút một, sau đó ngã xuống, nổ tung trên mặt đất.
"Tên truyền nhân Tiên điện bại trận kia, mau lăn ra đây! Ngươi không phải đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi đó chứ?" Thạch Hạo hướng vào trong hang cổ quát lên.
Từng dòng văn chương này đều là tâm huyết dịch giả, độc quyền tại truyen.free, kính mong độc giả đón đọc.