Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 816: Hoa Tiên đạo nở

Đó là một sinh vật khổng lồ dài tựa núi, vắt ngang trời đất, nó bơi lội trong hư không, tạo thành những luồng gió lớn cuộn theo ánh sáng thần thánh ngập tràn.

Hư không vì thế mà nứt toác, dạt sang hai bên, tựa như biển cả cuộn sóng dữ dội.

"Một con Chân Long!"

Bên trong cấm địa, mấy triệu Tôn giả đ���ng sững như tượng đất, ngây người nhìn lên bầu trời, tại sao sinh vật này lại xuất thế?

Một trong Thập Hung, thiên hạ này ai chẳng biết!

Nhưng mà, chẳng phải nó đã biến mất từ lâu sao? Dù có còn sót lại một hai con thì cũng khó mà xuất hiện ở Ba ngàn châu được.

Đúng rồi, mọi người chợt bừng tỉnh, đây chính là khu vực vô nhân rộng lớn, có thể có trứng Chân Long còn sót lại từ thời Tiên cổ, dù sao ở thời Cổ đại, từng có người nhìn thấy, nhưng chưa ai thành công mang ra ngoài.

"Trời ơi, đó là một con rồng!" Tất cả mọi người đều trố mắt kinh ngạc, thật là chuyện hoang đường, một sinh vật truyền kỳ khó tin!

Thiên địa chao đảo, con rồng này quá dài, to lớn đến khó tả, vượt xa những dãy núi. Nó vắt ngang trên trời cao, lao vút tới. Khí tức nó tỏa ra khiến người ta không rét mà run, lông tóc dựng đứng.

Trên đầu nó, cặp sừng phân nhánh lấp lánh rực rỡ, lúc bay tới đã xuyên thủng hư không. Đôi mắt mở lớn tựa hai vầng thái dương, phát ra hào quang chói lọi, bức người. Trên thân hình khổng lồ ấy là lớp vảy bóng loáng t��a ra hào quang xanh rực rỡ, tựa như đúc từ tiên kim. Vuốt rồng vô cùng sắc bén, chân tay to lớn, có thể hình dung, chỉ một đòn đã đủ sức đục thủng cả trời đất!

Nơi đây dậy sóng!

Ở bên ngoài, các Giáo chủ vẻ mặt nghiêm nghị, những Tôn giả trong Cấm khu đã vươn tay ra, rất nhiều người chỉ muốn quỳ bái, đây là một trong Thập Hung ư?!

Cường giả như thế này xuất thế khiến lòng người rung động mạnh mẽ.

Vù vù...

Cuồng phong gào thét, cây cối gãy đổ, sinh vật này lướt qua rất nhiều sơn mạch, nó lao về phía búp hoa Tiên đạo kia. Đóa tiên hoa đang nở rộ kia chính là nguyên nhân cơ bản nhất hấp dẫn nó tới đây, vì Tiên cổ mà đến.

Một luồng ánh sáng dịu nhẹ tràn ra, tựa những gợn sóng khuếch tán, rốt cuộc lại hóa thành sóng biển, ngăn cản rồi đẩy lùi sinh linh ấy ra xa.

Nơi đây, thánh quang dâng trào, thi thoảng lại có huyết dịch nhỏ xuống, tuy rất ít nhưng lại khiến người ta kinh ngạc không thôi, ngay cả nó cũng bị thương sao?

Sau một khắc, ánh mắt của tất cả mọi người nóng rực lên, phát ra ánh sáng như bó đuốc, tập trung về khu vực đó. Tất cả đều kích động khó tả, đồng loạt xông lên phía trước.

"Máu rồng, Trời ơi, đây chính là Chân Long huyết đó!" Có Tôn giả khẽ nói, nắm đấm nắm chặt, ước ao muốn lập tức vồ lấy.

Đáng tiếc, nơi đây chia thành ba ngàn khu vực, giữa những khu vực này lại có giới bích ngăn cản. Rất nhiều người mắt hoa lên vì thèm muốn nhưng cũng chẳng thể xông qua được, huống chi vật này chắc chắn sẽ thuộc về kẻ mạnh nhất, Tôn giả bình thường xông vào chỉ có chịu chết mà thôi.

"Quả đúng là vận may lớn, khiến người khác phát điên!"

Vài Sơ đại lớn tiếng hét, ngay cả những kẻ siêu phàm như bọn họ cũng đứng ngồi không yên. Ai nấy đều dồn dập đứng dậy, muốn xuyên thủng giới bích để đoạt lấy.

Thạch Hạo thở dài, bản thân thật xui xẻo. Bởi vì khoảng cách giữa đôi bên không gần chút nào, cách xa mấy chục khu vực. Nếu hắn chạy tới thì e rằng món ăn đã nguội lạnh cả rồi.

Chỉ có những người ở khu vực gần đó thì vô cùng kích động và phấn khích, bọn họ có cơ hội tranh đoạt!

"Ha ha..." Khu vực mà giọt máu rồng ấy nhỏ xuống có người cười to, vẻ mặt đắc ý, vô cùng vui sướng.

Đó là một người đàn ông với mái tóc màu xanh, khuôn mặt điển trai, yêu dị mà thoát tục. Hắn rất mạnh, khí tức hắn tỏa ra khiến vài Tôn giả của châu này run rẩy, không dám tới gần.

"Trời cao ban xuống tạo hóa, long huyết này chính là của Thiên yêu Cát Tiềm ta đây, ai dám tranh với ta?"

Vóc người của hắn cao ráo và cường tráng, da trắng như tuyết, tựa ngọc thạch, yêu khí kinh thiên. Mái tóc xanh tựa đại dương chập trùng, từng sợi tóc cuồn cuộn sức mạnh khiến quần sơn run rẩy.

Thiên yêu, Thiên quân... Ở cảnh giới Tôn giả, những sinh linh dám xưng thêm chữ "Thiên" đều là những kiệt xuất chí tôn trong thế hệ trẻ, không ai có thể địch lại.

Hiển nhiên, người này hết sức đáng sợ, trong nháy mắt lớn tiếng quát tháo, khiến bốn phía im bặt.

Hắn nhanh chóng đánh về phía dãy núi mà long huyết nhỏ xuống kia. Ánh mắt hắn phát ra chùm sáng xanh thẳm chói mắt, xuyên thủng nhiều ngọn núi đá, không gì có thể cản đường hắn.

Nhưng mà, tâm tình vui vẻ của hắn không kéo dài được bao lâu. Tiếng rồng gầm rống liên hồi, con quái vật khổng lồ vốn bị đẩy lùi lại quay trở lại. Nó xoay quanh nơi đó, tích trữ thần lực, lại muốn một lần nữa xung kích vào búp hoa Tiên đạo kia.

Hắn lập tức biến sắc, bóng tối bao trùm cả trời đất nhấn chìm hắn. Đặc biệt là, quái vật khổng lồ kia lại lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.

Con ngươi lạnh lẽo kia không hề nhỏ hơn ngọn núi là mấy, liếc nhìn một cái khiến hắn lạnh toát cả người, lập tức nhanh chóng dừng lại, không dám lại gần.

Hắn cắn răng rồi quyết đoán rút lui, cứ thế từ bỏ long huyết vốn chỉ cách hắn không quá xa!

"Phải như thế, phải như thế, phải biết tiến lui, nắm rõ lợi hại, đây mới chính là phẩm chất cơ bản nhất của thiên kiêu Chí tôn." Hắn an ủi chính mình.

Hiển nhiên, đây chính là một người bất phàm. Vào tình huống gay cấn này lại dứt khoát xuyên thủng giới bích rời đi, hoàn toàn không ở lại chờ cơ hội.

Bởi vì, trong lòng hắn nảy sinh một cảm giác, cảm thấy tốt nhất vẫn nên rời đi.

Gầm...

Tiếng rồng gầm truyền tới kinh động cả núi rừng. Sinh vật khổng lồ dài hơn cả mấy dãy núi kia lần nữa lao xuống hòng tiếp cận búp hoa Tiên đạo, dù bị áp chế, bị trọng thương nhưng vẫn không hề từ bỏ.

Sau khi nó rời đi thì khu vực này xuất hiện rất nhiều bóng người. Những cường nhân ở gần đó đã kéo tới, cũng có vài cường giả ngút trời đã xuyên thủng giới bích mà đến đây!

Nơi này thuộc về Sơ đại, thuộc về những nhân vật cấp cao nhất đến tranh đoạt long huyết!

"Đây chính là tạo hóa sớm vụt khỏi tầm tay ta. Nếu các ngươi muốn sớm đầu thai thì cứ việc đi tranh đoạt." Thiên yêu Cát Tiềm quay đầu lại nhìn nhưng cũng không quay lại.

Hắn nhanh chóng rời đi, xuyên qua mấy lớp giới bích rồi mới đáp xuống mặt đất.

"Khu vực này có Sơ đại không? Kẻ nào chịu theo ta, nếu đủ mạnh, ta sẽ dẫn vào Tiên cổ." Cát Tiềm hô lên.

Thạch Hạo yên lặng, hai người cách nhau không xa, lẽ nào trận chiến đầu tiên lại bắt đầu từ đây ư?

Bởi vì, tên này tà khí ngập trời, tính cách lại thẳng thắn tự tin, mà Thạch Hạo tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai.

Thiên yêu Cát Tiềm đương nhiên sẽ cảm nhận được sự mạnh mẽ của Thạch Hạo, thần giác hắn siêu phàm, muốn thu phục một vài thủ hạ có sức chiến đấu kinh khủng, khi tiến vào Tiên cổ, khả năng sinh tồn sẽ cao hơn nhiều.

Trên thực tế, trong khu vực đầu tiên của hắn, vài kẻ mạnh mẽ nhất đã sớm quy phục.

Ầm!

Khí Thiên yêu ngập trời, cơn tức giận chấn động trời cao. Cát Tiềm hướng về phía Thạch Hạo, đôi mắt xanh thẳm bắn ra chùm sáng xa mấy dặm. Hắn từng bước tiến tới, vô cùng kỳ dị, nói: "Tính cách ta thích cùng tụ tập với nhau, đi theo ta đi."

Thạch Hạo không hề xem thường. Người này dù chưa từng nghe nói đến, nhưng lại mạnh mẽ tuyệt đối, chắc chắn là Chí tôn trẻ tuổi của một châu nào đó, có lẽ sẽ vượt trên tất cả đối thủ!

"Ta chính là Thiên yêu, đi theo ta, đó chính là vinh quang của ngươi." Thanh niên tóc xanh nói.

Trong lòng của Thạch Hạo lay động nhẹ. Thiên yêu, Thiên quân... tuyệt đối là phong hào cao cấp nhất. Ở cảnh giới Tôn giả, người dám xưng hô như vậy thì tuyệt đối vượt xa sức tưởng tượng.

Gầm...

Đột nhiên, nơi phương xa có một con rồng kêu la thảm thiết, máu rồng lần nữa nhỏ xuống. Nó không thể địch lại búp hoa ẩn chứa ba ngàn đại đạo kia, nên bị đánh bay ngược về sau.

"Tiên cổ, ta sẽ đi vào!"

Đây là một luồng thần niệm hào hùng. Nó gào thét nhưng không mạnh mẽ tiến công, bởi vì đã gặp phải trọng thương không thể tưởng tượng nổi, nên nó trốn về phương xa.

Đồng thời, hai bên thân nó xuất hiện một đôi cánh rực rỡ ánh sáng, che kín bầu trời. Một cú vỗ mạnh liền khiến trời cao nứt toác.

"Đây không phải là một trong Thập Hung!"

Tất cả mọi người đều xác định được, bởi vì Chân Long tuyệt đối không có cánh, chứ không phải hình thái như thế này.

Mọi người đều biết, nó đã gặp phải thương tích vô cùng nặng nên phải mượn cánh rồng của mình để rời đi. Có thể thấy được xung kích vừa nãy đã gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.

Trong chớp mắt nó rời đi thì tiếng rít vang vọng. Những khu vực mà nó đi ngang qua thì toàn bộ tu sĩ đều không thể ổn định được. Nó đang tỏa ra long uy, đồng thời hô hấp mạnh mẽ, giam cầm thiên địa này.

Mạnh mẽ như Thiên yêu Cát Tiềm mà cũng không thể chuyển động được, sắc mặt biến sắc. Hắn oán thầm, chửi rủa mình xui xẻo, trốn tới đây rồi mà vẫn rước lấy tai họa.

Nhưng mà, việc khó tin lại xảy ra. Giữa bầu trời trở nên đen ngòm, có vật gì đó rơi xuống.

"Thứ gì đang rơi xuống thế, vảy rồng sao? Kh��ng phải, là long huyết ư?!"

Từ phương xa, rất nhiều người ao ước, bởi vì cách nhiều khu vực nên không thể nhìn rõ. Vì lẽ đó nên có người gào thét, còn các chí cường giả ở khu vực gần đó lại bắt đầu vượt giới bích, nhanh chóng lao tới.

Chỉ có những sinh linh ở gần khu vực đó là trố mắt, mẹ nó chứ, lại là... cứt rồng!

Đặc biệt là Thiên yêu Cát Tiềm ngước đầu ngóng trông. Khi nhận rõ đó là thứ gì thì sắc mặt trắng bệch, nhưng thân thể lại không thể nhúc nhích.

Khu vực này đã bị con rồng kia phun khí giam cầm.

Ngay cả Thạch Hạo cũng thấy gấp gáp. Trời giáng... cứt rồng, thứ này đang từ từ hạ xuống chỗ bọn họ.

"Ta @#$%..." Rất nhiều tu sĩ lớn tiếng mắng chửi.

Một con rồng hung ác, trong mắt bọn họ là một cao thủ vô địch, thế nhưng trước khi rời đi lại làm ra chuyện này.

"Đừng mà!" Thiên yêu Cát Tiềm hét thảm thiết.

"Cứu mạng!" Thạch Hạo cũng thấy sợ hãi, hắn gian nan lắm mới động đậy chân tay được chút ít, sau đó lấy ra chiến kích Hư không, đầu đầy mồ hôi, rồi cắt lìa hư không mà rời đi.

Thi��n yêu cũng như thế. Sau khi cử động được, hắn lấy ra binh khí của mình, nhưng cũng không thể cầm chặt trong lòng bàn tay. Hắn chỉ biết trơ mắt nhìn Thạch Hạo rời đi, chỉ hy vọng Thạch Hạo sẽ mang mình rời khỏi nơi đây.

"Sau này sẽ đi tìm ngươi để nói chuyện ai thu phục ai." Thạch Hạo chạy một mạch, cũng không hề quay đầu lại.

"Đừng mà!" Cát Tiềm kêu thảm thiết. Trên gương mặt yêu dị khôi ngô ấy tràn ngập vẻ tuyệt vọng, thê thảm và bất lực tột cùng.

Bộp!

Đống cứt rồng này lớn bằng ngọn núi nhỏ, rớt ầm xuống núi rừng bên dưới, lấp kín một vùng rộng lớn. Rất nhiều tu sĩ thét thảm, không ít Tôn giả tại đây bị chôn vùi.

Từ phương xa, vẻ mặt các Giáo chủ vô cùng nghiêm túc. Kia không phải Chân Long, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu, chắc chắn mạnh mẽ đến nghịch thiên.

"Ứng Long!" Tiệt Thiên Giáo chủ nói.

Nhưng mà, không ai có thể nghĩ tới, sinh vật mạnh mẽ cỡ này lại làm ra hành động bại hoại như vậy.

"Không đúng, con rồng này là cố ý, là muốn lưu lại khí tức trên những người này, để tương lai dựa vào đó xác định tọa độ, ngày sau sẽ cưỡng ép xông vào Tiên cổ?"

...

Bên trong Cấm khu, Ứng Long rời đi. Đống cứt rồng như núi kia phun ra một đám người, người cầm đầu chính là Thiên yêu.

"A a a..." Hắn kêu gào không ngớt.

Thạch Hạo nhìn về phía hắn, nói: "Ngươi muốn thu ta?"

"Thu cái gì mà thu! Cái bộ dạng này mà làm lão đại của các ngươi, hàng ngày bị các ngươi nhìn thì mặt mũi ta còn để đâu nữa chứ?! Không ai được nhìn thấy, không được nói ra, nếu không ta giết hết các ngươi!" Thiên yêu Cát Tiềm chạy trốn, hắn như phát điên, một hơi lặn vào trong hồ nước lớn.

Những Sơ đại Chí tôn trẻ tuổi xuyên thủng giới bích chạy tới nơi này đều ngẩn ngơ, vốn tưởng đó là vận may lớn, nhưng lại rơi vào cảnh tượng này.

"Thật ra cũng không cần tắm rửa làm gì, cứt rồng cũng là một loại đại dược, có thể luyện thành bảo đan." Có một Tôn giả vừa chạy tới thấy thế thì cười híp mắt, nhìn đám người vừa thoát vây mà nói.

Đây là một dược sư rất mạnh mẽ, đồng thời cũng là một Sơ đại!

Những người khác đờ ra, m�� đám người vừa thoát vây kia lại như phát điên.

"Chớ có ép ta giết ngươi!" Thiên yêu từ phương xa lớn tiếng nói. Hắn chủ động chạy trốn vì không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này.

Rầm!

Chân trời, hào quang lấp lánh tỏa ra, khí lành ngập trời. Cánh hoa cuối cùng rốt cuộc cũng đã nở, búp hoa Tiên đạo hoàn toàn nở rộ.

Chỉ trong nháy mắt, hương thơm lan tỏa, ba ngàn Đại lộ kim quang trải dài tới ba ngàn khu vực. Hết thảy Tôn giả đều điên cuồng, đồng loạt xông lên phía trước.

Đáng tiếc, rất nhiều người vừa mới tới gần đã bị đánh bay, không thể bước lên được.

Xoẹt một tiếng, một luồng cầu vồng phá không. Có người đăng lâm lên Đại lộ kim quang ấy, đầu tiên bị tiên vụ bao phủ, quấn quanh, sau đó bị hút vào bên trong cánh cửa phía trên cánh hoa.

"Cái vận cứt rồng kia đã được hóa giải, chính là nhờ tên Thiên yêu đó!"

Rất nhiều Tôn giả tức giận bất bình.

Thời khắc này, tất cả mọi người đều biến sắc, dù là những quái thai Cổ đại cũng như thế, sắc mặt ai nấy cũng biến hóa không ngừng, bởi vì người đầu tiên xông vào chắc chắn có vận may lớn.

Ầm!

Cuối cùng, năm triệu tu sĩ được kim quang bao quanh rồi nhằm về phía bông hoa Tiên đạo ấy. Bọn họ thành công đăng lâm, tiến vào Tiên cổ.

"Lục Quang Vương, truyền nhân Tiên Điện, Cô Kiếm Vân, Quân Đạo... Ta đã thấy bọn họ, họ là nhóm người đầu tiên tiến vào đó!"

Từ phương xa, có tu sĩ hét lớn.

Mắt của một vài Giáo chủ cũng híp lại, tất cả đều quan sát thật kỹ!

Ngoài ra, còn có một con Ứng Long với đôi mắt thâm thúy đứng ở gần khu vực vô nhân nhìn chằm chằm đóa Tiên đạo hoa, bên cạnh nó lại có vô số sinh vật kinh khủng khác.

"Ai là người đứng đầu, cuộc tranh bá thiên tài Ba ngàn châu đã bắt đầu!" Có người hét lớn.

Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này thuộc về truyen.free, kính mong độc giả tôn trọng tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free