[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 795: Tội lỗi cùng huy hoàng
Tội tộc tuy nhiều, thế nhưng cũng chia chính chia phụ.
Từ xưa tới nay, tộc mang dòng máu tội lỗi đã sớm được xác định, tổng cộng có ba mươi bộ tộc như Thạch tộc và Hỏa tộc, đều bị coi là con cháu mang tội huyết!
Đây là bí mật lớn nhất mà ông lão nói ra.
Thạch tộc chính là một trong những tộc đó, là bộ tộc không thể dung thứ, tựa hồ có một đôi mắt chăm chú dõi theo trong cõi u minh.
"Lúc nào cũng nói là tội huyết, chẳng lẽ lại có cách nào đó có thể tra xét sao?" Thạch Hạo hỏi.
Từ xưa tới giờ hắn thường nghe thấy từ ngữ này nên vô cùng mẫn cảm, hiện tại bày tỏ sự nghi hoặc của mình, làm sao có thể xác định?
Thạch trại không lớn lắm và cũng rất hoang vu, tổng cộng chỉ vỏn vẹn một hai trăm người, bọn họ mặc y phục da thú cũ nát thô sơ, cơ bản chẳng giống con cháu của một quốc gia cổ xưa chút nào.
Ông lão thở dài thườn thượt nói: "Quả thực có thể dựa vào một vài thánh vật để tra xét, khi kiểm tra thì trên trán loại người này sẽ xuất hiện những đốm sáng, tội huyết càng mạnh thì ánh sáng ngưng tụ trên trán sẽ sáng rực như đuốc, mà người có huyết mạch tội lỗi nồng đậm thì thậm chí trên trán sẽ ngưng tụ thành hoa văn, chùm sáng bắn thẳng lên trời."
Thạch Hạo nghe vậy không khỏi giật mình.
"Ở đâu có thánh vật như vậy?" Hắn hỏi, muốn tự mình kiểm chứng mọi chuyện.
"Cũng không thể gọi là thánh vật, các bộ tộc đều có, sau khi Thạch tộc bị diệt thì trước cổng Hoàng Đô của quốc gia cổ xưa này lại xuất hiện một tảng đá lớn, có thể kiểm tra, và chẳng có ai muốn lấy đi cả." Ông lão nói.
Bởi vì với rất nhiều người thì thứ đó chẳng phải là bí bảo gì, không có tác dụng lớn.
Ông lão khi nói những lời này thì ánh mắt thất thần, mang theo thương cảm.
Thời gian Thạch Hạo ở lại trong trại cũng không ngắn, quan tâm hỏi han nhiều vấn đề, sau khi để lại một đống bảo vật rồi mới rời đi, hắn lập tức chạy thẳng tới khu phế tích kia.
"Hắn là hậu duệ của Thạch tộc ta sao? Ta vô cùng hi vọng lại xuất hiện một kẻ yêu nghiệt, một tồn tại chói lọi xưa nay, uy chấn thiên hạ, rửa sạch sỉ nhục cho tộc ta!" Ông lão lẩm bẩm, trong đôi mắt vẩn đục rưng rưng hơi nước, cuối cùng đau khổ quỳ lạy, khóc nức nở hướng về quốc gia cổ xưa ấy.
Chẳng bao lâu sau Thạch Hạo lại tới khu phế tích này, quả nhiên nhìn thấy một tảng đá lớn vô cùng bất thường ngoài đô thành, mang phong thái cổ xưa tang thương, bên trên có những vệt máu loang lổ.
Đây không phải là máu văng dính lên trên mà như là vết máu tự nhiên hình thành.
Thạch Hạo hoài nghi đưa tay tới.
Dựa theo lời ông lão nói, hắn khẽ điều khiển tinh lực, sau đó lẳng lặng chờ đợi.
Trong nháy mắt, huyết dịch trong cơ thể hắn sôi trào như sấm sét giáng xuống, như sông lớn cuồn cuộn chảy, xương trán hắn lập tức ngưng tụ thành một ký hiệu thần bí cổ xưa, cực kỳ chói mắt.
Đây không phải hoa văn như lời ông lão nói mà lại hóa thành một ký hiệu, như một dải ngân hà đang quay cuồng, phức tạp, kỳ lạ, thần bí, tỏa ra ánh sáng.
Đồng thời tia sáng kia tăng vọt dữ dội, tựa hồ không hề suy yếu, cuối cùng mang theo tiếng "xoẹt", vọt thẳng lên, chiếu sáng trời xanh, xua tan mây mù!
"Trời ạ, đó là cái gì vậy?"
Nơi xa có người kinh ngạc, nhìn bầu trời khó tin thốt lên.
Một luồng ánh sáng phá tan màn trời, rọi sáng cả khu vực này, kỳ dị khó lường, vô cùng thần bí còn kèm theo một luồng gợn sóng kỳ lạ.
"Đó là... tội huyết ngưng tụ, còn đâm thẳng vào mây, chưa từng thấy bao giờ."
Cảnh tượng này chấn động khắp bốn phương, rất nhiều Đại giáo ở Tội Châu nhìn thấy trước tiên.
"Sao có thể có phù văn tội huyết mạnh mẽ đến thế, chưa bao giờ có chùm sáng nào xuyên thủng bầu trời được."
Khắp nơi kinh ngạc hô lên.
Cùng lúc đó, Thạch Hạo ngẩn người, bên tai nghe được một âm thanh thê lương không biết là từ tảng đá lớn hay từ phù văn trên trán hắn mà phát ra.
"Chúng ta... không phải là hậu duệ tội huyết, tổ tiên chúng ta công lao cái thế... vẫn đang chiến đấu nơi tiền tuyến, đến nay vẫn còn tiếp diễn, đang viết nên huy hoàng bằng máu và xương!"
Âm thanh này bi thương, thê lương, khiến người ta nghe xong không khỏi muốn rơi lệ.
Thạch Hạo bất động, một loại cảm xúc khó tả tràn ngập lồng ngực hắn, hắn đứng đây, hòa thành một thể với tảng đá này, phù văn trên trán càng thêm rực rỡ.
"Chúng ta không phải kẻ tội lỗi... máu đang chảy trong cơ thể không phải ô uế mà là vinh quang, ghi lại những công lao đã tạo dựng."
Âm thanh này vang vọng bên tai Thạch Hạo, cộng hưởng cùng tâm tư hắn.
Nơi xa rất nhiều người bị kinh động, ánh sáng tội huyết này quá rực rỡ, khiến người ta khó lòng tin được.
"Đến tột cùng là ai mà lại có tội huyết nồng đậm đến vậy, một kẻ đại hung cổ xưa thật sự đã quay về rồi sao?" Có người nói nhỏ, mắt híp lại, bắn ra tinh quang.
"Chuyện này nhất định đã kinh động các Đại giáo, truyền khắp các châu!"
Giữa bầu trời xuất hiện một ký hiệu, có người cách vô tận thiên địa, dùng gương cổ trấn giáo để cảm ứng, trên mặt gương xuất hiện chữ "Tội".
Thế mà lại hiện ra một chữ "Tội" hoàn chỉnh khiến người cầm gương cũng phải hít vào một hơi lạnh!
"Tội huyết thành chữ, phải tìm ra kẻ này!"
Lúc này, có một tồn tại cổ xưa gầm lên ra lệnh.
Tội Châu, một vài đạo thống gần khu phế tích Thạch tộc thì lại có thể tận mắt nhìn thấy được, bên trong vùng trời kia có một phù văn cổ phát ra ánh sáng chói lọi như một vầng mặt trời.
Rất nhiều người khiếp sợ, bàn tán, nhưng không dám đến gần vì sợ sẽ rước họa vào thân.
Nơi chân trời xa xôi, hai ông cháu đi ngang qua, nảy sinh cảm ứng, nhìn sang bên này.
"Ông nội, đó là chữ "Tội" sao?"
"Đúng, lại có người như thế, tội huyết ngưng tụ, chiếu sáng khắp chư thiên, hiển hiện chữ này trên bầu trời. Trước kia, một vài kẻ đại hung cũng chỉ hiện ra một hoa văn mà thôi."
"Nhưng mà, ông nội từng nói cho con, trước đây chữ này không phải là 'Tội' mà là đại diện cho một loại huy hoàng."
"Đúng vậy, nhưng đáng tiếc, bây giờ nó là tội, không còn mang ý nghĩa vốn có nữa."
Hai người dần đi xa, biến mất ở đường chân trời.
Tay Thạch Hạo đang run rẩy, vuốt tảng đá loang lổ máu lệ kia, âm thanh thê lương kia vẫn vang vọng bên tai hắn.
"Chúng ta... không phải là kẻ mang dòng máu tội lỗi, tổ tiên của chúng ta... tới giờ vẫn đang chiến đấu, che kín thiên địa, tự cắt đứt đường lui của mình, bọn họ vẫn đang huyết chiến, trấn thủ biên hoang."
Lời nói thê lương như là truyền ra từ một thế giới khác, đang reo hò, gào thét đau xót, mang theo huy hoàng lại càng thêm bi tráng.
Không biết vì sao Thạch Hạo lại phát hiện mình đang run rẩy, nỗi lòng hắn cộng hưởng theo, trong lúc vô tình không ngờ trên mặt hắn đã đẫm lệ.
Cuối cùng tay hắn rời khỏi tảng đá lớn này, ký hiệu trên trán biến mất, ánh sáng tội huyết từ trên bầu trời tản đi, không còn thấy nữa.
Hắn vuốt gò má, nơi đó nước mắt vẫn còn đọng lại, tất cả chuyện vừa nãy thật quá chân thật, hắn bị một loại cảm xúc lây nhiễm.
Thế nhưng hắn cũng không chút chần chừ, vô cùng quyết đoán lấy ra Hư Không Chiến Kích, cắt nát không gian, tay nắm chiến kích bước vào.
Hư không khép lại, nơi này lại khôi phục yên tĩnh.
Không lâu sau, một bóng người tựa tia chớp chấn động trời xanh nhanh chóng đến gần, tiếng ầm ầm vang vọng khắp khu phế tích, đây hiển nhiên là một vị Thiên Thần.
Hắn là một cao thủ ở gần đó nhất, chạy tới đầu tiên.
Tiếp đó lại có mấy bóng người phá không tới, mang theo áp lực to lớn giáng lâm.
"Tội huyết thành hình, xương trán phóng ra ánh sáng, in dấu trên vòm trời, không biết còn tưởng là tổ tiên của bọn họ đã trở về." Rất lâu sau mới có một âm thanh cổ xưa vang lên nơi đây, không có chút tâm tình chập chờn, không có bất kỳ tình cảm nào.
Bọn họ rời đi, không hề nán lại lâu.
Sau đó có vài tốp người khác lần lượt đến dừng chân ở đây.
"Tội huyết thiêu rụi, đồng thời ánh sáng phát ra từ xương trán kia cũng thiêu hủy tất cả, không thể cảm nhận được điều gì."
Một chữ "Tội" chiếu sáng bầu trời, chỉ là một loại dị tượng đã kinh động khắp nơi!
Thạch Hạo chắc chắn không thể nghĩ tới, hành động vừa nãy của mình sẽ dẫn đến phong ba lớn đến thế, một luồng sóng ngầm to lớn đang mãnh liệt cuộn trào, nhiều kẻ đang tìm kiếm, muốn lôi hắn ra!
Lúc này, hắn đã rời khỏi đó từ lâu, đang xuất thần suy nghĩ trên một ngọn núi nhỏ.
Cũng không biết qua bao lâu hắn mới tỉnh táo lại, lẩm bẩm: "Ta không phải là hậu duệ tội huyết!"
Đến lúc này rồi mà hắn còn có thể cảm nhận được loại cảm xúc kia và cộng hưởng theo, tổ tiên không phải người tội lỗi mà đã khai sáng nên một loại huy hoàng, đến nay vẫn ở tiền tuyến hăng say chiến đấu.
Một trận xao động tâm tình, một trận chiến huyết sôi trào khiến Thạch Hạo lĩnh ngộ được ý nghĩa đại Đạo, tiến thêm một bước nữa.
"Mình sắp trở thành Tôn Giả Đại viên mãn sao?"
Ánh mắt Thạch Hạo trong veo, vốn hắn đã chạm tới ngưỡng cửa, rất nhanh có thể đạt được, bây giờ tâm tình kịch liệt lay động, càng lập tức muốn đột phá.
Hắn cũng không trì hoãn, bởi vì chỉ sơ sẩy một chút là sẽ trực tiếp tiến vào Thần Hỏa Cảnh rồi.
Sau khi thăng cấp Tôn Giả Đ���i viên mãn thì sẽ làm cho vách ngăn mỏng như tờ giấy, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá tiến vào Thần Hỏa Cảnh.
Hắn đã có dự tính, quyết định chờ thêm mấy ngày, giành được một loại tạo hóa thiên địa để gột rửa bản thân, sau đó lại rèn luyện Đại viên mãn, khiến cho mình càng mạnh hơn.
Đây là kế hoạch đã sớm vạch ra, hắn vẫn chưa vì sự tỉnh ngộ này mà phá vỡ nhịp điệu của mình.
Bất kể nói gì thì trước khi tiến vào "Tiên Cổ", nhất định phải đạt tới Tôn Giả Đại viên mãn, khiến sức chiến đấu lại tăng lên một bậc mới có thể ung dung đối mặt với mọi kẻ địch!
"Ai còn dám nói chúng ta là hậu duệ tội huyết, tội gì?" Thạch Hạo vẫn không cam lòng.
Sau khi bình tĩnh lại thì hắn quyết định đi Hỏa Châu một chuyến, Hỏa Linh Nhi chắc hẳn đang ở đó, không biết giờ thế nào rồi.
Thiên Châu cách Tội Châu vô cùng xa xôi, vượt qua hàng trăm châu.
Thế nhưng chuyện hôm nay đã truyền về khiến cho các tầng lớp cao chấn động.
Trên thực tế, chữ "Tội" ngưng tụ, soi sáng bầu trời, quả thực khiến rất nhiều Đại giáo chấn động, không chỉ riêng bộ tộc này.
Thế nhưng chỉ có tộc này loáng thoáng đoán được đối phương là ai!
"Phế tích Thạch tộc, chắc là tiểu tử kia đúng không?" Ánh mắt một vị Thiên Thần lạnh lẽo.
Gần nhất, bọn họ bị một tên Tôn Giả nho nhỏ giày vò đến mất hết thể diện, U Vũ bị chém giết, Hộ Đạo Giả bị đánh bại, các đạo thống lớn đều đang chế giễu.
Mặc dù tình huống như thế nhưng bọn họ vẫn không công bố chân thân của Thạch Hạo, bởi vì vẫn không cam lòng và muốn bắt sống hắn, một mình độc chiếm Côn Bằng Pháp Môn.
"Để ta bói một quẻ, tính toán xem hắn đang ở đâu!" Hộ Đạo Giả xuất hiện, cái sừng gãy trên đầu vừa mới mọc ra một đoạn, vẫn chưa khôi phục, khuôn mặt khô héo càng lúc càng xám xịt.
"Đại nhân!" Có Thiên Thần lo lắng kêu lên, nếu như lão làm thế có thể sẽ hao tổn hết thọ nguyên cuối cùng.
"Đại nhân, nghìn vạn lần không thể! Tề Đạo Lâm là lão điên, mặc dù chúng ta thật sự tìm được thằng nhóc đó, rốt cuộc thì cái được cũng không bù nổi cái mất!" Thiên Thần Mạc La khuyên nhủ.
"Tề Đạo Lâm đã tiến vào vùng đất không người rộng lớn rồi, chuyện ta cần làm là không để lại dấu vết, trời cao đã định, kẻ này sẽ chết yểu." Hộ Đạo Giả bình tĩnh nói.
Tất cả mọi người đều giật mình, mọi người nhìn nhau.
"Chuẩn bị một căn phòng yên tĩnh, ta muốn thi triển bảo thuật, giành lấy Côn Bằng Pháp Môn, hóa giải tai họa." Ánh mắt Hộ Đạo Giả âm u lạnh lẽo, cái sừng gãy lóe lên ánh sáng lạnh.
Không lâu sau nơi này hoàn toàn yên tĩnh, tất cả Thiên Thần đều lui ra, yên lặng chờ đợi.
Thời gian trôi qua, trong lòng bọn họ lo lắng, vừa hi vọng đạt được pháp môn vô thượng, chặt đứt mầm họa, vừa sợ Tề Đạo Lâm sẽ biết được.
"Hộ Đạo Giả ra tay thì hắn nhất định sẽ không sống được, dù kinh diễm đến mấy cũng phải sớm héo tàn!"
"Chết rồi thì cũng tốt, nếu không dù hắn còn trẻ nhưng dù sao cũng khiến ta bất an!"
Mấy vị Thiên Thần nói nhỏ.
Đột nhiên bọn họ phát hiện hư không nứt vỡ, một khe hở mở ra, sau đó tựa như có vật nặng rơi xuống.
"Đại nhân thành công rồi sao, bắt được tên súc vật tội nghiệt kia rồi sao?" Bọn họ quả thật khó mà tin được.
Cao tầng Thiên Nhân Tộc đứng bật dậy, vô cùng vui mừng.
Bọn họ cảm thấy tựa như có ai đó bị ném xuống đất, thật sự... thành công rồi sao?
"Khặc..."
Tiếng ho khan truyền đến, phù văn trong căn phòng yên tĩnh thu lại, có thể thấy rõ ràng.
Kết quả tất cả đều biến sắc, vọt thẳng vào.
"Đại nhân!" Bọn họ lớn tiếng kêu.
Hộ Đạo Giả nằm trên đất, phun ra đầy máu, miệng đầy bọt máu, không phải ông ta bắt người đến mà chính ông ta lại ngã lăn trên đất.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Vài vị Thiên Thần Mạc La kinh hãi, nhanh chóng giúp ông ta trị thương.
Nhưng mà máu trong miệng Hộ Đạo Giả không ngừng được, liên tục chảy ra ngoài.
"Bói không ra." Ông ta mang theo sự mê hoặc, càng thêm một nỗi khiếp sợ, lẩm bẩm: "Dò xét tương lai, một mảnh hỗn độn. Nhìn về quá khứ, sau lưng hắn là một mảnh hư vô."
"Đại nhân, ngài... đang nói gì vậy?"
"Ngài là chỉ... tiểu nghiệt súc kia sao?"
"Là hắn." Máu trong miệng Hộ Đạo Giả không ngừng chảy, ông ta suy yếu, mang theo sự chấn động nói: "Hắn... tựa như không thuộc về toàn bộ lịch sử cổ xưa này!"
Mọi nẻo đường của câu chuyện này đều được tạo tác bởi Truyen.free.