Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 779: Hóa trang diễn kịch

Vân Hi khẽ run rẩy nhìn Hoang, nhìn Thạch Hạo đến từ hạ giới, dù chưa đến mười tám tuổi, hắn đã có thể ngạo nghễ nhìn xuống những sơ đại của thượng giới.

"Mau ra tay giết hắn!" Một vị thần linh thầm truyền âm.

Cuối cùng, Vân Hi ổn định lại tâm thần, nàng cất bước giữa không trung, tiến về phía ngọn núi đối diện, tiếp cận Thạch Hạo.

"Ồ, thế hệ trẻ của Thiên Nhân tộc muốn ra tay sao?" Mọi người kinh ngạc, đến nước này rồi, Hoàng tộc năm xưa vẫn chưa từ bỏ ư?

Tình hình đã đến mức này, tất cả mọi người đều tin chắc rằng những người trẻ tuổi ở thượng giới có thể ngang hàng với Thạch Hạo không nhiều, hiển nhiên những nhân vật kiệt xuất của Thiên Nhân tộc không nằm trong số đó.

"Cô gái này thật đẹp, tựa như tiên tử bước ra từ tranh vậy!" Rất nhiều người thán phục, Vân Hi quả thật quá mỹ lệ, làn da trắng mịn, đôi mắt tựa bảo thạch, vóc dáng với những đường cong hút hồn, áo tím tung bay, có thể gọi là giai nhân tuyệt thế.

"Nàng là minh châu của Thiên Nhân tộc, đã dung hợp Thiên Mệnh thạch, địa vị vô cùng cao." Có người nhận ra.

Vân Hi làn da trắng nõn ngẩng đầu nhìn ngọn núi đối diện, thiếu niên kia lại quá đỗi bình tĩnh, tay nâng Thiên Mệnh thạch, ánh sáng rực trời, thánh huy ngút ngàn, tựa như thần chủ vậy.

Tâm tình nàng phức tạp, từng là đối thủ, từng đồng sinh cộng tử, từng đồng hành một đoạn đường dài, nhưng nay lại thành ra thế này.

"Đừng đến quá gần!" Một người của Thiên Nhân tộc truyền âm nhắc nhở nàng.

Rất rõ ràng là Vân Hi không phải đối thủ của Hoang, chỉ có thể lợi dụng sự gút mắc giữa hai người để khiến đối phương phân tâm, đứng ở khoảng cách an toàn rồi đột ngột dùng pháp khí Thiên Thần mới có thể phát động đòn chí mạng.

Vị thần của Thiên Nhân tộc dặn dò, đồng thời luôn sẵn sàng ra tay.

"Nàng là..." Phượng Vũ mắt lộ thần quang nhìn về giữa sân rồi nhìn về phía Thiên Nhân tộc, nói: "Hoang nguy rồi, dù thế nào thì Thiên Nhân tộc cũng sẽ không bỏ qua cho hắn."

Mi tâm Thanh Y phát sáng, một chùm lửa nhảy nhót vô cùng rạng rỡ, áo trắng không dính chút bụi trần, thân hình kỳ ảo thoát tục, khẽ nói: "Ta tin chắc hắn sẽ không có chuyện gì đâu, mạng hắn rất lớn."

"Ngươi muốn ra tay giúp hắn sao?" Phượng Vũ nhìn mi tâm Thanh Y, biết đó là cổ hỏa Thanh Nguyệt diễm, là một trong những mồi lửa quý báu nhất thế gian.

Giữa hư không, Vân Hi thở dài, thân thể thướt tha, gót sen khẽ nhích, áo tím phát sáng, tựa như mây khói hiện lên, cả người trông vô cùng mờ ảo.

Hàng mi khẽ cau, trong mắt lấp lánh ánh sáng, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, đôi môi anh đào đỏ tươi mấp máy mấy lần nhưng cũng không cách nào nói nên lời.

Giờ gặp lại, còn biết nói gì đây?

Đối diện, Thạch Hạo vô cùng bình tĩnh, vô cùng thản nhiên, hắn không thẹn với lương tâm, cùng đến từ hạ giới, hắn đã làm được cái gọi là giúp đỡ hết mình.

Ở Thiên Chi Thành, Vân Hi không có năng lực giải quyết, không thể quyết đoán, chỉ biết bị Thiên Thần dẫn đi bế quan, không cách nào giải cứu hắn, vì thế hắn cũng không hề oán giận nàng.

Nhưng giờ hai bên đối lập, nếu đối phương ra tay thì sẽ hoàn toàn khác, Thạch Hạo sẽ không lưu tình.

Vân Hi cảm giác được ánh mắt nóng rực của đối phương khiến bản thân nàng nóng bừng, lập tức dừng bước, vẻ thất thần hiện ra, cũng có chút khó chịu nhìn về phía trước.

Hai người vẫn không nói gì, thế nhưng Vân Hi đã dừng lại, không tiến lên nữa.

Phía sau, vị thần của Thiên Nhân tộc gật đầu, vẫn trong khoảng cách an toàn, đây cũng coi như là một thử thách cho Vân Hi, thử xem tâm tính nàng có đặt nặng tộc nhân hay không.

Nơi đây tĩnh lặng, Thạch Hạo không nói lời nào.

Vân Hi thì thần sắc phức tạp, những chuyện xưa hiện lên, tiếng nói quen thuộc, vẻ ngỗ ngược và dây dưa ngày xưa, rồi cảnh được hắn bảo vệ trên đường, tất cả đều hiện lên, đến giờ gặp lại chỉ biết nhìn nhau mà thôi.

Cuối cùng, nàng thu lại vẻ phiền muộn, sắc mặt trở nên bình tĩnh, ánh mắt dần dần có thần, ánh sáng rực rỡ.

Nàng dứt khoát ra tay, vận dụng bảo cụ.

Keng!

Tiếng kim loại vang vọng khắp đất trời, lòng bàn tay nàng dâng lên khí lành, nơi đó có một vật hiện lên, phóng thích ra thần lực và phù văn chí cường.

Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí nơi đây trở nên căng thẳng!

Đồng tử Thạch Hạo co rút lại, nhìn chằm chằm Vân Hi, cả người hắn bùng lên cốt văn.

"Hỏng rồi!" Có người khẽ nói, linh cảm thấy điều không ổn, có gợn sóng Thiên Thần, có pháp khí rất đặc biệt không cần tốn công khống chế cũng có thể phát ra uy lực mạnh mẽ.

Ánh mắt Vân Hi đầy kiên định nhìn về phía Thạch Hạo, giơ bàn tay lên, bên trong có một hoa sen tinh khiết tỏa ra thánh huy ngút trời, gợn sóng cốt văn kinh khủng phát sinh.

Nàng nắm chặt bông hoa, đứng đó, thần thánh và an lành, chĩa về phía trước, nhằm thẳng vào Thạch Hạo.

Tu sĩ các tộc lộ vẻ khác thường, nghe đồn Thạch Hạo từng bảo vệ một cô gái đi mấy chục vạn dặm, giờ xem ra đó cũng chỉ là tin đồn không căn cứ, nếu không thì sao có thể đối lập nhau như thế này.

Một vài cường giả của Thiên Nhân tộc lộ ra nụ cười nhạt.

Rất nhanh, Thanh Y ý thức được, chiêu này vô cùng tàn nhẫn, bắt người trong tộc ra tay nhằm vào Thạch Hạo, bắt buộc phải ra tay, không được cãi lại.

Nếu Vân Hi ra tay thì việc Thạch Hạo bảo vệ nàng ở bình nguyên màu máu sẽ là thật ư? Chuyện này không ổn.

Quả nhiên, nhiều người khi thấy cảnh này thì vẻ mặt biến đổi, nhỏ giọng thảo luận.

"Hoang tàn nhẫn vô cùng mà!" "Xem ra lời Thiên Nhân tộc nói cũng chưa chắc là giả!"

Ấn tượng ban đầu là tốt đẹp nhất, giờ chân tướng chưa chắc đã là như vậy.

Vân Hi nắm bông hoa trong tay, đồng thời khống chế cốt văn, pháp khí Thiên Thần vang lên leng keng, ráng lành tăng mạnh, nhấn chìm cả dãy núi này.

"Ý thức chiến đấu không đủ mạnh, sao có thể như vậy chứ? Cứ giết thẳng một mạch thì mới có cơ hội." Vị thần linh của Thiên Nhân tộc cau mày, có chút tức giận.

Sắc mặt U Vũ tái nhợt, không nói lời nào mà nhìn về giữa sân, hôm nay hắn hoàn toàn đại bại, chỉ có thể nhìn Vân Hi ra tay mà thôi.

"Bắt đầu rồi!" Tu sĩ các giáo kinh ngạc thốt lên.

Minh châu của Thiên Nhân tộc nắm pháp khí, giết tới gần Thạch Hạo.

"Xin lỗi!" Mắt Vân Hi đỏ chót nhìn Thạch Hạo, đồng thời ép tới.

Từ phía Thư viện Thiên Tiên, mấy ông lão nhíu mày, ngọn lửa trên người hừng hực, tỏa ra khí tức mạnh mẽ.

"Haizz, có nên giúp thiếu niên này hay không, phiền phức lắm đó. Thiên Nhân tộc chắc chắn có cao thủ ở đây, lúc đó không tránh được một cuộc đại chiến." Có người thấp giọng nói.

Phượng Vũ cau mày, nàng thấy thiếu niên này vô cùng quen mắt, khá giống với tên quỷ đã gặp ở đàn Đồng Tước kia.

Mi tâm Thanh Y phát sáng, thần diễm màu xanh lượn lờ, tựa như Thanh nguyệt lơ lửng giữa bầu trời, tỏa ra hào quang bất hủ, nàng nhìn chằm chằm về giữa sân, đồng thời cũng để ý tới phương hướng Thiên Nhân tộc.

Thạch Hạo thở dài, lại đến bước này sao, phải ra tay với nàng ư!

Hắn lướt ra xa mấy trăm trượng rồi chuẩn bị triển khai công kích, trên người hắn không hề thiếu pháp khí đáng sợ, ai dám khinh thường hắn thì chắc chắn sẽ bại vong.

Vân Hi nhanh chóng lao tới, pháp khí trong tay sáng rực, đánh nứt hư không, có thể tưởng tượng được nó mạnh đến mức nào!

Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, né tránh một cách dễ dàng.

Nơi đó xuất hiện một khe nứt lớn, hư không không ổn định!

"Xin lỗi... ở Thiên Chi Thành ta không hề có biện pháp nào cả." Vân Hi nói, trên mặt mang theo vẻ hổ thẹn, tựa hồ trong lòng rất khó chịu.

Vết rách hư không lan tràn, quấy nhiễu thần thức của mọi người, nàng nhanh chóng truyền âm, nói: "Ta đưa pháp khí Thiên Thần này cho ngươi, ngươi có thể dựa vào nó để vượt qua hư không rời đi, nó có thể phá không!"

Thạch Hạo ngẩn người, cốt văn hừng hực trên người hắn ẩn đi, hắn không ra tay nữa, vô cùng kinh ngạc nhìn Vân Hi, không ngờ nàng lại nói ra những lời này.

"Đi mau, ta không biết bọn họ có tới hay không, thế nhưng sắp rồi, đây là cơ hội cuối cùng đó!" Sau khi Vân Hi quấy nhiễu hư không thì dùng thần niệm truyền âm, hiển nhiên rất lo lắng và vô cùng cẩn thận.

"Ai?" Thạch Hạo hỏi.

"Hai vị Thiên Thần, bọn họ đang nghênh đón Hộ đạo nhân, vị tồn tại cấm kỵ này giá lâm thì không ai có thể bảo vệ ngươi, nhanh rời đi đi!"

Vân Hi nói tới đây thì vung tay ném hoa sen tinh khiết kia về phía Thạch Hạo, cũng không hề có chút sát cơ nào.

Ánh mắt Thạch Hạo nóng rực, việc này nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn từng cho rằng Vân Hi muốn ra tay với mình nên cảm thấy thất vọng. Nhưng giờ lại hoàn toàn khác!

"Đi mau, nếu không sẽ muộn mất!" Vân Hi giục.

"Ta là ai, ta là Hoang, Thiên Nhân tộc không làm gì được ta cả, không cần ngươi phải mạo hiểm làm việc này." Thạch Hạo bình tĩnh nhưng lại tràn đầy sự tự tin mạnh mẽ.

Hắn ấn tay chặn thần liên kia lại, để nó quay ngược về tay Vân Hi.

Vân Hi ngớ người, có chút đau lòng, nàng cảm thấy tựa như Thạch Hạo giữ khoảng cách với nàng, không tha thứ chuyện ở Thiên Chi Thành nên hiện giờ không muốn nàng giúp đỡ, lệ nóng trong mắt nàng lăn xuống.

"Ta... có lỗi với ngươi!" Lời nói của Vân Hi run rẩy.

Dù nói gì đi nữa thì thiếu niên mạnh mẽ này đã trải qua đau khổ sinh tử, bảo vệ nàng quay về trong tộc nhưng lại bị giam cầm vào hắc lao, quả thật không cách nào tha thứ được.

"Mau đi đi, nếu không sẽ chết đó." Vân Hi lau đi nước mắt, nói, năn nỉ Thạch Hạo cầm lấy pháp khí Thiên Thần rời đi.

"Vân Hi, ngươi hiểu lầm rồi, ta không trách cứ gì ngươi cả." Thạch Hạo lắc đầu, lộ ý cười, hàm răng trắng như tuyết, vô cùng sáng chói.

Vân Hi nhìn bộ dạng này của hắn thì hoảng hốt, vì sao người này lại như thế, đến lúc này mà không chịu chạy trốn, y như quá khứ vậy.

"Không đúng!"

Hiển nhiên có rất nhiều người đã phát hiện ra điều dị thường, không phải đang giao thủ sao, nhưng hai người lại đứng yên nơi đó.

Tuy Vân Hi ra tay đánh nứt hư không, thế nhưng vết rách này không cách nào ngăn cản được toàn bộ thần niệm của mọi người, vẫn có người tra xét xem tình hình ra sao.

"Quả nhiên Thiên Nhân tộc đã đuối lý. Cô bé kia đang trợ giúp Hoang!"

Lời này vừa ra lập tức khiến tu sĩ các tộc ồ lên, lại xảy ra chuyện như thế này!

Chỉ trong phút chốc, Thiên Nhân tộc đều cứng đờ, không ngờ Vân Hi lại làm thế, vứt bỏ tộc nhân giúp đỡ Thạch Hạo đào tẩu.

"Việc này tựa như tát thật mạnh lên mặt Thiên Nhân tộc sao? Có ác danh lấy ân báo oán!" Có người nói.

Trong vùng núi này nổi lên sóng lớn, không tài nào yên tĩnh được.

Rầm!

Sắc mặt của rất nhiều người Thiên Nhân tộc tái xanh, cao thủ cấp Thần tức giận, cũng chẳng thèm để ý tới danh dự gì nữa, họ ra tay vồ giết về phía trước.

"Ngươi còn không lo mà đi!" Vân Hi hét lên đầy lo lắng, trên dung nhan xinh đẹp tràn ngập sầu lo, phải đưa bằng được pháp khí Thiên Thần cho Thạch Hạo.

"Không cần!" Thạch Hạo lắc đầu, đồng thời sau lưng hiện lên một cặp cánh lôi điện, khẽ vỗ một cái, ánh chớp vạn trượng, hắn hóa thành tia chớp nhanh chóng lướt ngang, đón đánh vị thần kia!

Tất cả mọi người đều đờ người ra, thiếu niên này lại không trốn mà nghênh chiến các Thần?!

Đến hiện tại, mặt mũi cũng không cần giữ nữa, Thần Hỏa cảnh của Thiên Nhân tộc, mười hai người đồng loạt bùng phát lấy ra bảo cụ.

"Ồ!"

Thạch Hạo giật mình, bên trong có đại sát khí, thật không đơn giản, tuy rằng chưa đạt tới cấp bậc Thiên Thần nhưng rất kinh khủng.

Xoẹt!

Hắn không bảo lưu nữa, nước Thiên hà, tia chớp, bùn nhão trong lò luyện đan đều trút ra cả, những thứ này nhấn chìm về phía trước không khác gì công kích, bên trong mang theo nguyền rủa vô cùng mạnh.

Đồng thời, một chiếc bình xinh đẹp lấp lánh hào quang, tiêu diệt về phía trước.

Đây là chiến lợi phẩm thu được từ hậu duệ của một vị Vương trên bình nguyên màu máu khi Thạch Hạo bảo vệ Vân Hi, chiếc bình này đã tiếp cận cấp Thiên Thần, từng bị bùn nhão ăn mòn nên cũng chỉ gắng gượng sử dụng mà thôi.

Mười hai vị Thần Hỏa cảnh tránh né, ai cũng không muốn dính phải nguyền rủa trong lò luyện đan, cũng không muốn bị pháp khí bắn trúng.

Bọn họ không ngờ tới, bảo vật trên người Thạch Hạo lại nhiều như thế, có thể chặn được đại sát khí, đồng thời áp chế ngược lại bọn họ.

Xoẹt!

Thạch Hạo đập cánh, cánh ánh sáng do lôi điện hóa thành vô cùng mạnh mẽ, nhanh chóng rời đi, hắn cứ như là tia chớp hình người vậy!

Bụp!

Sau khi hắn và một vị cường giả Thần Hỏa cảnh va chạm thì khiến ai nấy cũng run sợ, vị cao thủ cấp Thần kia nổ tung, hóa thành mưa máu.

"Cái gì?!" Rất nhiều người kinh ngạc không biết đã xảy ra chuyện gì.

Thạch Hạo biến hướng, giết về một tên khác, vẫn như trước, ra tay toàn lực, bùng phát ra thần quang lấp lánh, một quyền đập vỡ tên cao thủ Thần Hỏa cảnh thứ hai.

Trong dãy núi này, mọi người khiếp sợ.

Bụp!

Tiếp theo, dưới tốc độ nhanh như chớp của Thạch Hạo, cao thủ Thần Hỏa cảnh thứ ba bị đánh nổ tung, hóa thành mưa máu.

Đây là kết quả của việc miễn dịch pháp lực, không cần nói những tu sĩ các giáo, dù là thần linh của Thiên Nhân tộc cũng không ngờ năng lực này lại mạnh mẽ và đáng sợ như thế này.

Bởi vì, lúc đại chiến ở Thần Quặng, tất cả những cao thủ Thần Hỏa cảnh từng nếm qua năng lực này đều đã chết sạch, nên không cách nào tiết lộ được.

Thiên Nhân tộc tuy biết Thạch Hạo có năng lực này nhưng tuyệt không ngờ lại kinh người đến thế, có thể miễn dịch cả pháp lực công kích của Thần Hỏa cảnh!

Bọn họ cho rằng Thạch Hạo có thủ đoạn riêng, dựa vào đại sát khí nào đó nên cũng đã chuẩn bị, nhưng không ngờ lại không phải như thế.

"A..."

Lại một người hét thảm, Thạch Hạo một quyền đánh chết vị thần thứ tư, máu tươi bắn tung tóe trong hư không.

Tất cả mọi người sợ hãi, "Mẹ kiếp... đây là Tôn giả sao? Lại đuổi giết cao thủ Thần Hỏa cảnh."

Mười hai cao thủ Thần Hỏa cảnh vây công, khóa chặt Thạch Hạo ở giữa, kết quả hắn lại rút ngắn khoảng cách, bọn họ cứ như đang tiếp cận một con hung thú đang phát điên vậy.

Thạch Hạo như hổ nhập bầy sói, tóc rối tung, đồng tử sắc lạnh, đại khai sát giới!

"Tiểu nghiệt súc, ngươi dám!" Phía sau, năm vị Chân Thần đầy dữ tợn xuất hiện, tức đến mức phát điên, đồng loạt đánh tới.

Kết quả này bọn họ không tài nào chấp nhận được, lại bị đối phương giết chết cao thủ Thiên Nhân tộc.

Bọn họ sớm đã nghiên cứu qua, hôm đó Thạch Hạo có thể giết chết Chân Thần cũng là do rơi vào lúc mưa gió nên đã quấy nhiễu lôi kiếp kinh thế, nhưng nay trời quang mây tạnh thì làm sao có thể dùng được phương pháp cấm kỵ kia chứ.

Rầm!

Thạch Hạo không chút suy nghĩ, lấy ra một phù triện đỏ đậm như máu, ném thẳng về phía bọn họ, lập tức hư không nổ tung!

Tiếng vang rung trời, làn khói đỏ thẫm tỏa ra, bao phủ hơn nửa bầu trời, vô cùng kinh khủng, pháp lực tựa như đại dương cuộn trào đầy dữ dội.

Đây là phù triện mà Thạch Hạo đã đạt được từ Vũ Luân – một trong Lục kiệt, hiện giờ lấy ra sử dụng.

Vũ Luân có thân phận đặc thù, cũng không phải vì là Lục kiệt, mà vì hắn là hậu duệ của một vị Thiên Thần nào đó và rất được nuông chiều nên mới được ban tặng thần phù hi thế như thế này.

Dù là tộc nhân cũng không có mấy người biết được trên người hắn lại có thứ này, càng không biết nó lại rơi vào trong tay Thạch Hạo.

Hiện giờ thần phù nổ tung khiến năm đại Chân Thần sợ hãi, nhanh chóng lùi về sau.

Bọn họ từng nắm đại sát khí phóng tới nhưng dưới sự bùng phát của thần phù thì đều bị hủy cả, những bí bảo kia nổ nát, hóa thành mảnh vỡ.

Đồng thời, có hai người bị ánh sáng của phù triện quét trúng, một trong hai người hình thần đều diệt, không cách nào chịu nổi oai phong của Thiên Thần, còn một người thì bị trọng thương, bay vụt ra sau, cả người đều là máu.

Ba người còn lại phản ứng rất nhanh nên tránh được một kiếp.

Bụp!

Chuyện khiến cả Thiên Nhân tộc tức điên lại phát sinh, cánh thần lôi điện sau lưng Thạch Hạo chấn động, hắn vụt tới chém lìa đầu lâu của tên Chân Thần bị thương nặng kia, đánh tan nguyên thần của hắn.

"A..." Một đám người phát điên, tức giận hét lớn.

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, bốn đại cao thủ Thần Hỏa cảnh bị Thạch Hạo giết chết, hai vị Chân Thần cũng ôm hận chết không nhắm mắt.

Kết quả này, đừng nói là Thiên Nhân tộc, dù là tu sĩ các giáo cũng điên cuồng theo, chuyện này... quá khó tin, không ngờ lại thành ra như thế này!

Miễn dịch pháp lực đã sắp hết, Thạch Hạo quyết đoán lùi về sau, thu hồi các pháp khí rồi bảo vệ bản thân, hạ xuống trước sơn môn Đạo tràng Chí Tôn.

Kết quả của trận chiến này quá mức huy hoàng, đè ép tất cả sinh linh!

"Tại sao lại như thế?" Rất nhiều người khiếp sợ, "Thiếu niên này quá yêu nghiệt mà!"

Rầm!

Một lát sau, nơi xa truyền tới tiếng nổ vang rền, ánh sáng hừng hực bốc lên, một bóng người kinh khủng xuất hiện khiến toàn bộ trời đất đều run rẩy.

"Làm càn!"

Hiển nhiên, sinh linh đang tới đã cảm ứng được chuyện gì xảy ra ở nơi này nên vô cùng tức giận, âm thanh của hắn chấn động thiên địa.

"Thiên Thần!" Rất nhiều người run rẩy vì uy thế đáng sợ đó.

"Lão tổ!" Mọi người của Thiên Nhân tộc gọi lớn, hôm nay liên tiếp chiến bại khiến lòng bọn họ tựa như có ngọn lửa đang bốc cháy.

"Một con giun dế nho nhỏ lại dám mạo phạm bộ tộc ta, hôm nay để xem ngươi trốn đi đâu!"

Còn cách rất xa thế nhưng bàn tay kia lại nhanh chóng vươn tới, bàn tay này còn to lớn hơn cả dãy núi, bao phủ cả vùng thế giới này, bao trùm về sơn môn của Đạo tràng Chí Tôn.

Sắc mặt của mọi người đều tái nhợt, thiên uy như thế này thì ai có thể chống lại?

Đột nhiên, bên trong Đạo tràng Chí Tôn cũng xuất hiện một bàn tay lớn phẩy mạnh, đồng thời kèm theo lời nói: "Dế con, ngươi dám đụng đệ tử ông à? Cút!"

Ai nấy cũng ngẩn người, gần như cho rằng mình nghe nhầm, người kia lại nói Thiên Thần là dế con?

Chuyện phía sau càng khiến họ kinh ngạc, bàn tay kia sau khi phẩy mạnh thì đánh tan bàn tay đang đánh tới của vị Thiên Thần kia, khiến nó nổ tung rồi biến mất.

Hơn nữa, nơi xa truyền tới tiếng nổ vang, quái vật khổng lồ kia bay ngược ra sau rồi nện mạnh xuống dãy núi bên dưới, có không ít ngọn núi bị đánh tan, hiển nhiên đó là thân thể của vị Thiên Thần kia!

Toàn bộ nội dung dịch thuật này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free