[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 732: Thần hình Tiên đạo
“Ngươi muốn chúng ta đưa ra một câu trả lời hợp lý?” Thiên Thần Thích Thác ngồi ở phía trên, vẻ mặt âm trầm nhìn xuống cô gái vận đồ trắng, sát ý tràn ngập.
Dù gì đây cũng là Thiên Chi Thành, không cho phép bất kỳ ai ăn nói xấc xược. Cho dù Thiên Nhân tộc làm gì thì người ngoài cũng không nên can thiệp hay uy hiếp.
Ánh mắt của mấy Thiên Thần khác lạnh lẽo. Vốn dĩ tâm tính của Thiên Thần rất ít khi lay động, nhưng lần này bọn họ khó nén tức giận, đồng loạt phóng ra phù quang, chuẩn bị ra tay.
“Một mình ngươi không đối phó được bọn họ đâu, đi nhanh lên đi.” Thạch Hạo truyền âm. Hắn không nghĩ rằng Diệp Khuynh Tiên có thể một mình chống lại cả Thiên Chi Thành.
“Yên tâm, ngươi là tiểu đệ của ta, tất nhiên ta sẽ mang ngươi ra ngoài.” Diệp Khuynh Tiên cười nói, không hề lo lắng.
Thạch Hạo lặng im, muốn thu hắn làm tiểu đệ sao?!
“Tiên tử, thu huynh trưởng này không?” Khổng Cầu Kỷ không chút xấu hổ, mặt dày áp sát tới.
“Cút!” Diệp Khuynh Tiên tuy phong thái tuyệt thế, đẹp đến mức gần như mộng ảo, nhưng giờ phút mấu chốt cũng không chút do dự, một chữ chặn ngang khiến Nhị Ngốc tử trợn tròn mắt.
“Được rồi!” Thích Thác mở miệng. Thấy nàng không coi ai ra gì, dám trò chuyện với người khác trước mặt bọn họ, không để ý đến mấy vị đại Thiên Thần, ánh mắt hắn càng lạnh hơn.
“Ngươi muốn ta cho ngươi một câu trả lời sao?” Diệp Khuynh Tiên xoay người hỏi lại.
“Đây là Thiên Nhân tộc, không phải môn phái của ngươi. Đừng nói là chúng ta bắt giữ Hoang với ý đồ khác, cho dù có đánh chết hắn ngay lập tức thì cũng không tới phiên ngươi quản!” Thích Thác lạnh giọng nói, ánh mắt lướt qua Thạch Hạo.
“Người có ơn với Thiên Nhân tộc lại bị gán cho cái mác kẻ cuồng vọng mang ý xấu, loại lời lẽ đó mà ngươi cũng nói ra được, lại còn muốn giết thì giết, quả thật quá bá đạo!” Diệp Khuynh Tiên cười lạnh, tóc đen bay lượn, thân thể thon dài thướt tha tỏa ra ánh sáng trong suốt.
Ánh mắt Thích Thác uy nghiêm đáng sợ, không chần chừ nữa, há miệng phun ra một cái hồ lô vỏ tím tỏa khí linh.
“Thu!” Hắn hét lên một tiếng, vận dụng pháp khí Thiên thần.
Hồ lô vỏ tím phóng to, miệng hồ lô đầy phù văn hóa thành một vòng xoáy màu tím, nuốt chửng vạn vật, sương mù mờ ảo muốn hút Diệp Khuynh Tiên vào trong.
Thân thể Diệp Khuynh Tiên phát sáng, giơ tay chỉ một cái, vẫn là một vệt sóng gợn dập dờn phát ra tiếng chuông vang rền đánh vào hồ lô vỏ tím kia.
Keng!
Tiếng va chạm như chuông sớm trống chiều vang vọng khắp trời đất.
Đồng thời tia lửa tung tóe, hồ lô vỏ tím sau khi bị gợn sóng đập trúng, vang vọng boong boong, cũng có phù văn bắn ra.
“Trấn!”
Thích Thác hét lớn, không ngờ pháp khí Thiên thần lại chẳng thể làm gì được Diệp Khuynh Tiên, dù chỉ một chút lay động cũng không có. Lúc này, hắn nhanh chóng dùng hồ lô vỏ tím đập mạnh tới.
Đây là một trong những pháp khí Thiên thần xếp hạng đầu, cực kỳ lợi hại. Giờ phút này, nó tựa như một ngọn thần sơn tỏa khí tím, ép xuống.
“Thu!”
Điều khiến người ta kinh ngạc đã xảy ra. Diệp Khuynh Tiên khẽ quát một tiếng, thân thể nàng phát sáng, gợn sóng tựa như dây thừng, tầng tầng lớp lớp cuốn lấy hồ lô vỏ tím.
“Hả?” Thiên thần Thích Thác kinh hãi, cảm giác bản thân đã mất đi liên hệ với pháp khí kia, không thể khống chế nữa.
Gợn sóng lan rộng, chằng chịt, bám lên hồ lô vỏ tím, cuối cùng bao bọc rồi luyện hóa nó.
“Đây là…” Tất cả mọi người đều kinh hãi. Nha đầu này quá lợi hại rồi, tuổi còn nhỏ mà có thể dễ dàng đoạt lấy pháp khí Thiên thần?
“Trong cơ thể nàng có bảo vật thần thánh!” Tần Trường Sinh mở miệng.
“Rất có thể là… pháp khí Hỗn Độn!” Cổ tổ của Ma Quỳ viên nói, toàn thân được một vầng mặt trời màu đen bao phủ tựa như ánh sáng đen của Ma diễm, cực kỳ khủng bố.
Vừa nghe xong, mọi người nhất thời giật mình. Pháp khí Hỗn Độn tuyệt đối kinh người, tất cả Giáo chủ đều đỏ mắt vì sự hiếm có của nó.
“Nha đầu, ngươi cho rằng có một kiện pháp khí thì có thể hoành hành Thiên Chi Thành, ngông cuồng ở bộ tộc ta sao?” Mấy vị Thiên Thần khác đứng lên, một người trong số đó quát lên.
“Ha ha ha…” Diệp Khuynh Tiên cười châm biếm mà chẳng hề đáp, tiếng cười như chuông bạc, trong mắt có hào quang kinh người, cực kỳ tự tin.
“Mang tù nhân đi.” Một vị Thiên Thần phân phó, ra lệnh cho người dẫn Thạch Hạo đi.
“Ta xem ai dám.” Diệp Khuynh Tiên chặn lại.
“Nha đầu, ngươi không cần dựa vào sức mạnh của pháp khí rồi muốn làm gì thì làm. Chuyện của Thiên Nhân tộc ta, ngươi quản không được.” Thiên thần Thích Thác nói.
“Hôm nay ta muốn quản đấy!” Diệp Khuynh Tiên nói tiếp: “Các ngươi đã không đưa ra câu trả lời, ta tự mình tới lấy.”
Nàng nhìn về phía Thạch Hạo, thấy vết máu trên người hắn thì hỏi: “Ai làm?”
“Một tên quản ngục.” Khổng Cầu Kỷ đáp.
“Thật sao?” Diệp Khuynh Tiên đứng thẳng tại chỗ, trong đôi mắt to như ngọc thạch màu đen phát ra hai chùm sáng màu vàng óng do phù văn biến thành, chăm chú nhìn Thạch Hạo.
“Võ đạo Thiên nhãn!?” Giờ phút này, không cần nói là Chân Thần mà ngay cả Thiên Thần cùng với mấy vị Giáo chủ đáng sợ kia cũng đều kinh hãi tột độ.
Hai chùm ánh sáng màu vàng óng đảo qua Thạch Hạo, chậm rãi tái hiện một đoạn ngắn sự việc xảy ra trong địa lao, hiện lên cảnh tên quản ngục dữ tợn dùng pháp khí xuyên thủng thân thể Thạch Hạo, máu tươi đầm đìa, cảnh tượng vô cùng ghê rợn.
“Thiên Nhân tộc, được lắm!” Diệp Khuynh Tiên khẽ nói.
Tất cả mọi người vô cùng chấn động. Võ đạo Thiên nhãn quả nhiên thần kỳ, lại có thể nhận biết sự việc mới xảy ra, khiến người ta cảm thấy rất lạ lùng.
“Làm sao có thể, nàng tuổi còn nhỏ sao lại có Võ đạo Thiên nhãn!”
Đừng nói là Chân Thần, dù là Thiên Thần hay những Giáo chủ kia cũng không có ai tu thành. Thứ này không liên quan gì tới thực lực, tất cả đều dựa vào thân thể và linh hồn của chính bản thân mình.
Cả cung điện đều xôn xao, những Giáo chủ kia cũng lộ vẻ kinh dị.
“Nghe nói Võ đạo Thiên nhãn có thể ‘gán đoạt’?” Có người nói nhỏ, âm hiểm khơi gợi lòng tham của những cao thủ ở đây, có thể nói là rắp tâm hại người.
“Chính là người, tới đây.” Diệp Khuynh Tiên ra tay, một mảnh phù quang bay ra, bắt giữ một Chân Thần đang đứng ngoài đại điện, không ai khác chính là tên quản ngục.
Hắn theo người áp giải Thạch Hạo tới, vẫn ở ngoài đại điện chưa rời đi, lúc này bị bắt sống.
“Có khí tức hỗn độn, nàng sử dụng sức mạnh pháp khí, hơn nữa là một kiện chí bảo vô thượng có linh tính mạnh mẽ.” Minh chủ nói, trên khuôn mặt đẹp trai mà tái nhợt lộ vẻ khác thường.
“Không được làm càn!”
Mấy vị đại Thiên Thần của Thiên Nhân tộc đều đồng loạt ra tay trấn áp Diệp Khuynh Tiên. Bảo cụ phát sáng, phù văn đan dệt, Thiên thần pháp liên giống như mạng nhện giăng kín trong hư không.
“Mở!”
Diệp Khuynh Tiên hô, tuyết y phát sáng, từ trong cơ thể bay ra một đám phù văn rực rỡ, hóa thành một bức họa, phóng thích khí tức bất hủ.
“Ồ?!”
Lúc này, đừng nói là thần linh, ngay cả mấy vị đại Giáo chủ trong lòng đều căng thẳng, bởi vì bọn họ cảm giác được khí tức Tiên Đạo lưu chuyển trong hư không.
“Đây là gì?!” Mấy vị đại Thiên Thần kinh ngạc thốt lên, bởi vì pháp khí của bọn họ như đá chìm đáy biển, chìm sâu trong hư không, đã bị giam cầm không nhúc nhích được nữa.
Trong hư không, hào quang óng ánh tựa như ngọc bích xuất hiện một bộ thần hình, đó là một bức thần đồ.
Đó là một người, nhìn không rõ ràng do ánh sáng mông lung tạo thành, ngồi xếp bằng ở nơi đó, tỏa ra tiên văn giam cầm vài món pháp khí Thiên thần.
“Quả nhiên là chí bảo!” Một vị Giáo chủ nói nhỏ, ánh mắt nóng rực, loại thần vật này quá hiếm có rồi, ngay cả hắn cũng động lòng.
Tuy nhiên, sắc mặt của mấy vị đại Giáo chủ cổ xưa nhất như Giáo chủ Bổ Thiên giáo, Cổ tổ Ma Quỳ viên, Minh chủ lại căng thẳng hẳn lên, chưa tỏ rõ thái độ gì. Bọn họ tựa như nhớ ra điều gì nhưng cũng không quá chắc chắn.
Ầm!
Thân thể Diệp Khuynh Tiên hừng hực, bùng phát ánh sáng càng xán lạn hơn khiến cho bức Thần đồ kia ngưng tụ lại một chút, phảng phất như thật sự có người đang ngồi xếp bằng phóng thích tiên uy.
Mấy vị Thiên Thần kêu rên, lảo đảo rút lui, dáng vẻ như đang nhìn thấy quỷ, sắc mặt đỏ ửng, khóe miệng chảy máu, không thể tin được những chuyện đang xảy ra.
Bởi vì bọn họ bị tiên quang từ bóng người mông lung ngồi xếp bằng trong hư không dâng lên quét trúng, khiến cho bị thương nặng, không chống cự được.
“Ta muốn đòi công đạo, các ngươi còn muốn ngăn cản sao?” Diệp Khuynh Tiên nhìn về phía mấy người, sau đó giam cầm tên quản ngục kia lại rồi nhẹ nhàng điểm ra một chỉ, thánh quang tỏa ra.
“Không!” Tên quản ngục kêu to. Tuy là Chân Thần nhưng căn bản thoát không được, bị hào quang thần bí bao phủ không thể động đậy.
Tiếng xương nứt trong cơ thể hắn răng rắc vang lên, đồng thời tất cả phù văn trong máu thịt nháy mắt bị tiêu diệt, cả người trở nên suy kiệt.
“Ngươi… phế bỏ tu vi của ta?” Quản ngục kêu to, tràn ngập sợ hãi.
“Ta trước giờ không sát sinh, nhưng lại không muốn tha cho loại người như ngươi nên không còn cách nào khác.” Diệp Khuynh Tiên lạnh nhạt nói rồi không để ý tới hắn nữa.
“Tiên tử thủ đoạn quá cao cường.” Khổng Cầu Kỷ nịnh nọt.
Bên trong điện phủ, rất nhiều Thiên Thần tức giận. Đây là địa bàn của họ vậy mà bị một thiếu nữ dễ dàng đẩy lùi đồng thời mấy vị đại Thiên Thần và phế bỏ một vị Chân Thần, thật không thể tưởng tượng.
“Ầm!”
Đột nhiên có một vị Giáo chủ xuất thủ trấn áp Diệp Khuynh Tiên.
Nhưng Diệp Khuynh Tiên vẫn bình tĩnh, thân thể phát sáng, đồng thời bộ thần hình hiện ra trong hư không kia càng trở nên rõ nét hơn, dấu ấn ở đó lưu chuyển phù quang.
Đó là một người ngồi xếp bằng bất động nhưng lại đang phóng thích khí tức Tiên đạo kinh sợ lòng người.
Vị Giáo chủ kia chấn động mạnh, lui ra, đòn đánh ra đã bị hóa giải.
Mọi người hít vào hơi lạnh, đây là cái gì?
“Các ngươi không nên làm bậy.” Giáo chủ Bổ Thiên giáo nói.
“Đây chính là dấu ấn Tiên đạo trong truyền thuyết sao?”
Minh chủ chớp mắt, ánh sáng màu đen tăng vọt, minh vụ bao phủ thân thể hắn.
“Nghe đồn, thời cổ có vô thượng sinh linh – Tiên đã chết đi và lưu lại thần hình, đã từng khắc dấu trên pháp khí, đời sau có thể hiện ra.” Cổ tổ Ma Quỳ viên nhìn xa xăm nói.
“Cái gọi là thần hình, đó là hiện thân của thần thức.” Có người bổ sung.
“Cái gì?!” Tất cả mọi người đều kinh hãi. Trên người của thiếu nữ lại có thứ này, chẳng trách có thể ngạo thị quần hùng. Đây là đang mượn sức mạnh của dấu ấn Tiên đạo.
“Ngươi đến từ sâu trong khu không người rộng lớn kia?” Phó chủ Thiên quốc mở miệng, thân thể hắn mơ hồ, đứng lên mang theo một luồng máu tanh.
Diệp Khuynh Tiên mỉm cười, cũng không nói nhiều.
“Để ta thử xem, rốt cuộc có phải hay không là thần hình Tiên đạo.” Phó chủ Thiên quốc cầm một thanh huyết kiếm, đột ngột bùng phát khiến cả Thiên Chi Thành run rẩy, tựa như mở ra địa ngục sâm la, rất nhiều người xụi lơ trên đất.
Lông tóc mọi người dựng đứng, khó có thể chịu đựng loại sát cơ này. Ngay cả một số Giáo chủ cũng đều kiêng kỵ, lui về phía sau, không ai dám đến gần thủ lĩnh sát thủ Thần Đình.
Thân ảnh hắn biến mất, chỉ để lại một luồng sát khí vô tận tựa như thây chất thành núi, máu chảy thành sông, rồi bùng nổ thành một trận mưa máu ngút trời.
“Rầm!”
Một chuôi huyết kiếm vụt qua hư không, đột ngột chém về phía trước.
Phù văn tỏa ra, bóng người mông lung kia phát sáng, từ từ ngưng tụ thành một người ngồi xếp bằng trong hư không, quay lưng về phía mọi người phóng thích khí thế bất hủ.
Keng!
Huyết kiếm bị đánh văng ra, chủ nhân Thiên quốc lập tức lộ ra thân thể, lảo đảo rút lui, lộ vẻ khiếp sợ.
“Đều nghe nói thế gian này chỉ có hai bộ thần hình Tiên đạo, ta lại có vinh hạnh nhìn thấy một bộ.” Hắn tự nói, muốn rút lui không ra tay nữa.
Đòn đánh này tuy bị thần hình Tiên đạo ngăn trở nhưng cũng khiến cho Diệp Khuynh Tiên chịu một chút xung kích, nàng nhẹ nhàng rung động rồi rất nhanh ngừng lại.
Lần này, tất cả mọi người đều trầm mặc, ngay cả mấy vị Giáo chủ cũng đều choáng váng.
“Hai bộ thần hình Tiên đạo đều ở nơi sâu trong khu không người rộng lớn, xưa kia có người đã từng nhìn thấy.” Giáo chủ Bổ Thiên giáo mở miệng.
“Xoạt!”
Lòng bàn tay Diệp Khuynh Tiên phát sáng, một tấm thuẫn cổ xưa hiện lên thu th���n hình kia vào. Trên mặt thuẫn có một người mơ hồ ngồi xếp bằng tỏa ra khí tức Tiên đạo.
Chính là cái pháp khí cổ lão này sao?
Mọi người nhìn chằm chằm, nói là thuẫn nhưng thật ra nó là một mảnh vỡ của một cái chuông bị đánh vỡ.
“Ta nói mang hắn đi và đòi một lời giải thích, Thiên Nhân tộc các ngươi có đồng ý không?” Diệp Khuynh Tiên mở miệng.
Thiên Nhân tộc trầm mặc, thiếu nữ này đến từ sâu trong khu không người thần bí, không thể trêu chọc.
“Lão Thiên Nhân, ta đến rồi, ngươi không ra gặp một lần sao?” Diệp Khuynh Tiên lên tiếng.
Lão Thiên Nhân xuất hiện, thở dài nói: “Ngươi có thể mang người đi rồi.”
Nhưng mà Diệp Khuynh Tiên vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.
“Ngươi còn việc gì sao? Thần hình Tiên đạo cũng không phải là khó phá.” Lão Thiên Nhân nói, ông giao hòa cùng trời đất, tựa như vật dẫn của Đạo.
“Ngươi còn nhớ Minh ước Thái cổ sao?” Diệp Khuynh Tiên nói.
“Vẫn nhớ.” Lão Thiên Nhân gật đầu.
Rất nhiều người không rõ, chỉ có vài vị Giáo chủ cổ xưa nhất hít vào hơi lạnh, rất giật mình, nhìn chằm chằm Diệp Khuynh Tiên.
Ngày xưa sáu vị đại Thiên Nhân tiến vào khu không người rộng lớn nhưng cuối cùng chỉ có lão Thiên Nhân này trở về, lẽ nào khi đó đã lập ra Minh ước?
Hay là từng có một nhóm người tham dự lập ra Minh ước Thái cổ? Mọi người nín thở, đều muốn biết.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, được gửi gắm trong từng dòng chữ uyển chuyển.