Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 69: Đại Hoang huyết lộ hành.

Những ngọn núi nơi đây trùng điệp hùng vĩ, bao la, khắp nơi bao phủ một lớp tro nâu. Chẳng rõ vì lẽ gì mà không hề có chút thảm thực vật nào, bốn bề chỉ thấy núi trọc lóc.

Vô số khối nham thạch khổng lồ nằm rải rác trên đường đi, có khối nặng đến vài vạn cân, thậm chí mười mấy vạn cân.

Tiểu tử ngạc nhiên khi thấy bộ lông vàng óng của Bóng Lông dựng đứng tua tủa, rồi bỗng chốc, chính y cũng rùng mình lạnh lẽo, cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ. Đây là bản năng mách bảo, chứ không phải y đã nhìn thấy điều gì.

Lông tơ toàn thân dựng ngược, đôi mắt to tròn quét khắp xung quanh, cố gắng phát hiện nguy hiểm, nhưng chẳng hề thấy gì cả.

"Bóng Lông, mi phát hiện ra điều gì vậy?" Tiểu tử hỏi nó.

Bóng Lông vàng óng, to bằng nắm tay, chỉ biết gào lên, đôi mắt tròn xoe nhìn trừng trừng. Nó dường như bị bịt miệng, chẳng thể nói nên lời, bản năng mách bảo nó đang gặp nguy hiểm, một cảm giác bồn chồn bất an dâng trào.

Cuối cùng, Độc Giác Thú cũng bồn chồn giậm chân thình thịch, bắt đầu cảm thấy bất an. Nó cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng, không muốn tiếp tục chạy trong dãy núi này nữa.

"Chít chít..." Đột nhiên, Bóng Lông hóa thành một tia kim quang, vọt ra ngoài. Nó phi thân giữa các khối đá, lao vào sâu trong dãy núi.

"Bóng Lông, đừng làm càn!" Tiểu tử kêu to, thúc Độc Giác Thú đuổi theo.

Độc Giác Thú vô cùng không cam lòng, nhưng không dám chống đối tiểu tử. Chiếc sừng của nó lóe lên ngân quang, phát ra âm thanh lách tách như nổ, Phù Văn hội tụ bên trong.

Chạy cấp tốc mấy chục dặm đường thì đột nhiên Bóng Lông dừng lại, đôi mắt nó bỗng trở nên ngơ ngác, vì đã mất đi cảm ứng, cảm giác bồn chồn cũng không còn nữa.

Vùng núi phía trước xanh um tươi tốt, cổ thụ che trời, khác hẳn vùng núi trọc lóc này. Nơi đó sinh cơ bừng bừng, cây cỏ tươi tốt, chim chóc và mãnh thú qua lại tấp nập.

Nhìn lại vùng núi đá rộng lớn này thì những ngọn núi phủ tro nâu nặng nề tử khí, cây cỏ không mọc nổi, thật hoang vu. Lại có sương mù không biết từ đâu lượn lờ che phủ, tựa như một ma quật đã phủ bụi vô tận năm tháng sắp sửa được mở ra.

"A, chúng ta đã đến nơi nào thế này?" Tiểu tử kinh ngạc, y tưởng rằng có nguy hiểm phía trước, chứ không ngờ nơi đây đến cỏ cũng không mọc.

"Rắc rắc!" Nơi sâu trong dãy núi, âm thanh kỳ quái vọng ra, cứ như địa tầng đang nứt toác, những tảng đá khổng lồ đang di chuyển, tạo ra âm thanh tựa như xiềng xích ma sát cộng hưởng.

Giữa chốn tử khí nặng nề này, bỗng nhiên xuất hiện âm thanh tựa như đến từ địa ngục, sương mù phun trào, một luồng khí tức thảm liệt dâng trào.

Một tiếng "Rầm" vang lên, đột nhiên vài ngọn núi lớn sụp đổ mà không có dấu hiệu báo trước, cuốn lên một vùng sương mù màu tro nâu, thật đáng sợ.

"Đó là..." Tiểu tử mở to đôi mắt, còn Độc Giác Thú thì run rẩy đến mức gần như sắp quỵ xuống.

Bóng Lông gào rú chít chít, nhảy phắt lên vai tiểu tử. Nó nhe răng múa vuốt, nhìn về phía xa kia, vừa nôn nóng vừa bất an.

Vài ngọn núi lớn sụp đổ, mặt đất nứt toác. Khe nứt ấy sâu hoắm đáng sợ, đến mức có thể nuốt gọn một ngọn núi lớn, tối đen như mực, chẳng thấy đáy. Ngay lúc này, một chiếc móng vuốt màu xanh biếc bỗng nhiên thò ra, nó bị trói bởi một sợi xích màu vàng kim.

"Trời đất, sinh linh gì thế này?" Tiểu tử khiếp đảm.

Chỉ là một chiếc móng vuốt mà đã lớn hơn rất nhiều ngọn núi cộng lại, bởi vì nó cào xới mặt đất nên mới khiến rất nhiều núi lớn sụp đổ, mặt đất nứt toác.

Sương mù dày đặc như biển, bụi bặm mịt mù, chiếc móng vuốt khổng lồ vươn lên trời cao, giãy giụa kịch liệt, như muốn thoát khỏi trói buộc.

Giữa miếng thịt đệm to lớn và móng vuốt không sắc bén là một tầng vỏ nham thạch đông kết. Tầng nham thạch này thậm chí còn ngăn không cho nó rút móng vuốt ra vào, có thể thấy nó đã bị trói ở đây từ rất nhiều năm tháng.

Móng vuốt giãy giụa kịch liệt, âm thanh đá tảng ma sát càng lúc càng lớn, vang vọng khắp đất trời. Sợi xích vàng óng cũng căng dài ra, âm thanh rầm rầm phát ra, tựa như một bản Kinh Hồn Khúc đến từ Địa Ngục.

"Đùng!" Cuối cùng, chiếc móng vuốt to màu xanh biếc kia vô lực buông lỏng, bụi mù cuồn cuộn, nó biến mất khỏi mặt đất. Sau đó, mọi âm thanh cũng im bặt, sương mù dần tiêu tán, lộ ra một mảnh tàn tích đáng sợ.

Rất lâu sau cũng chẳng có động tĩnh gì nữa, cứ như là chưa từng có gì xảy ra.

Tiểu tử kinh hồn bạt vía, một lúc lâu vẫn còn há hốc mồm không nói nên lời. Quả nhiên Đại Hoang này có vô số hung cầm mãnh thú, mới chỉ đi xa mấy ngàn dặm mà đã gặp phải một sinh linh khổng lồ như thế. Hơn nữa, sinh linh này khiến Bóng Lông bất an, thì chắc chắn là một Chí Cường Giả không cách nào tưởng tượng nổi.

Chu Yếm vàng óng căm giận không nguôi, nó nhiều lần giơ tay múa chân, nhe răng nhếch mồm về phía vùng loạn địa kia, ý tứ rằng "có ngon thì ra đây đánh một trận". Tiểu tử liền tóm lấy cái đuôi vàng óng của nó, xách ngược lên, không thèm để ý đến sự kháng nghị của nó, thúc Độc Giác Thú chạy như điên, không dám dừng lại dù chỉ một phút.

Mấy ngày sau, vào một buổi sáng sớm, tiểu tử mở mắt tỉnh giấc. Y ra bờ hồ rửa mặt, ăn chút thịt khô, uống chút nước suối rồi khởi hành lên đường.

"Tiếp tục đi về phía mặt trời mọc thôi, Biên cương Cổ Quốc! Ta đến rồi đây!" Tiểu tử nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân.

Mấy ngày qua, bọn họ đã đi được mấy vạn dặm. Có Độc Giác Thú nên di chuyển rất nhanh, cố gắng trèo đèo lội suối, tránh khỏi không ít hung thú.

Đương nhiên không thể cứ tránh mãi được, cũng chiến đấu mấy trận kịch liệt. Đến giờ bọn họ vẫn chưa thoát khỏi sự truy kích, một con Ban Lan Đại Trùng ngũ sắc sặc sỡ đã theo sát bọn họ suốt hai ngày.

Con dị chủng ấy cực kỳ kiên nhẫn, chỉ cần nơi nào có dấu vết của đám tiểu tử, nó sẽ đánh hơi đuổi theo, dai dẳng như đỉa đói.

Nó là một Ban Lan Đại Trùng dài đến mấy chục mét, thực lực vô cùng kinh khủng, da dày thịt béo. Miệng nó há to phun ra một bãi chất nhầy, khiến cả một ngọn núi đá bị nung chảy, thủng loét lỗ chỗ.

Theo suy đoán của tiểu tử, con trùng này còn lợi hại hơn con Thần Tê của Thạch Thôn rất nhiều. Nó nắm giữ Phù Văn bí lực cường đại, khiến toàn thân phát quang. May mắn thay, nó không thể đuổi kịp Độc Giác Thú.

"Đi thôi, không thì con trùng trời đánh kia lại tới khạc nhổ bừa bãi bây giờ." Tiểu tử leo lên ngựa, y tin rằng cứ liên tục mấy ngày như thế, con trùng kia truy đuổi không thèm ăn ngủ cũng sẽ mệt chết mà bỏ cuộc.

Độc Giác Thú ngửa cổ hí vang, ngân quang toàn thân óng ánh.

Đột nhiên tiểu tử hoảng hốt: "Nhanh lên, nó lại tới nữa kìa."

"Phụt!" Bọn họ vừa kịp lao ra thì một bãi chất dịch như biển lớn ập tới, vãi xuống vùng rừng núi này. Không khí mịt mù, ngay lập tức vang lên tiếng xèo xèo. Cổ thụ, núi đá đều bị nung chảy ăn mòn, hóa thành khói trắng.

Vù một tiếng, sau đó liền có một luồng Phù Văn lấp lóe chụp xuống, như thiên la địa võng muốn bắt lấy bọn họ.

"Chạy mau!" Tiểu tử kêu to.

"Đùng!" Vùng rừng núi này như nứt thành bốn mảnh, bụi bặm tung mù mịt cả trời. Bọn họ may mắn tránh được một pha hiểm hóc, trốn về nơi xa.

Một con Ngũ Sắc Đại Trùng xuất hiện, thân to bằng cái chum, toàn thân lấp lóe Phù Văn xán lạn. Nó không phải mãng xà, nhưng lại càng dữ tợn hơn chứ không hề thua kém. Nó kêu gào phẫn nộ vì để tuột mất con mồi trong chốc lát, thân thể khổng lồ uốn éo, san cả vùng núi rừng này thành bình địa.

Đột nhiên, một tiếng chim rít vang vọng, bóng chim vụt qua bầu trời, tựa như mây đen kéo đến. Một con cự cầm khổng lồ lao từ tầng mây cao hơn trăm mét xuống tấn công.

Đại trùng kinh hoảng, vội vàng ngửa đầu, phun Phù Văn bộc phát hào quang đối kháng.

"Phụt!" Hung cầm che kín cả trời xanh, nó há mồm phun ra một chùm sáng chói lọi, tựa như dải ngân hà vắt ngang không gian. Sức mạnh này quét tới khiến toàn bộ vùng núi rừng bị tiêu tán, đá vụn văng tung tóe lên không, con đại trùng này cũng bị đứt thành vài đoạn.

Cự cầm hạ cánh, bắt đầu chén một bữa no nê!

Đây chính là Đại Hoang, khắp nơi đều ẩn chứa hung hiểm, khắp nơi đều có sinh linh đáng sợ. Trước một khắc chúng còn oai phong lẫm liệt, sau một khắc có lẽ đã trở thành thức ăn của sinh linh khác.

Đây là một thế giới cá lớn nuốt cá bé tàn nhẫn, khắp nơi đều là máu tanh tàn khốc, không có bất cứ đạo lý nào để nói.

Tiểu tử thế mà lại dám đi xuyên qua vùng man hoang ba mươi vạn dặm này, có thể nói là dọc đường vô vàn gian nan hiểm trở, lúc nào cũng có thể mất mạng.

Lại tiếp tục đi, tiểu tử huyết chiến nhiều trận, trải qua vô vàn hung hiểm, chém giết rất nhiều mãnh thú. Y không có cách nào khác, nếu nương tay thì sẽ trở thành đồ ăn cho sinh linh khác.

Mới trải qua tám, chín ngày mà quần áo y đã rách rưới. Mấy bộ quần áo đều bị máu tươi ướt đỏ thẫm, rách bươm. Cuối cùng, y đành phải tìm một lớp da thú để che thân.

Những nơi không người thường ẩn chứa những sinh linh không thể tưởng tượng, khi đụng phải chỉ đành tránh né mà trốn ra xa. May mắn là những sinh linh quá cường đại thì trong mắt chúng chỉ có những sinh vật bá chủ, không thèm quan tâm đến bọn tiểu tử.

Ban Lan Đại Trùng cũng rất mạnh, nhưng nó cũng không phải là sinh linh có uy hiếp lớn nhất đối với bọn họ. Dọc đường, bọn họ gặp một con Quái Viên, Phù Văn vừa phóng ra liền nổ tung một ngọn núi lớn, thật kinh thiên động địa, đuổi theo bọn họ sát rạt đến ba ngày ba đêm mới chịu buông tha.

Y huyết chiến vô số trận, đánh không lại thì chạy trối chết. Chưa đến mười ngày mà y đã trở thành một tiểu dã nhân, khắp người dính đầy máu hung cầm mãnh thú, y không có thời gian để tắm rửa.

Y một đường rong ruổi phiêu bạt, chỉ dừng lại một chút để ăn nhẹ rồi nghỉ ngơi. Rừng rậm hoang dã quá nguy hiểm, không có thời gian để lãng phí xa xỉ, chỉ dùng để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Lần nọ, tiểu tử bị trọng thương. Lúc đi tìm nước uống thì đột nhiên bị một con Ngạc Giao lao ra khỏi hàn đàm, bắn ra một luồng Phù Văn như trấn áp tứ phương, muốn chụp chết y.

Đây là thương tích nặng nhất trong đời tiểu tử, thân thể rắn chắc mà vẫn bị rách thịt lộ xương. Y thiếu chút nữa bị áp chế đến chết dưới Phù Văn bí lực của Ngạc Giao.

Cuối cùng, con Ngạc Giao này muốn nuốt trọn tiểu tử. Y liền nắm cơ hội này, nhân lúc Ngạc Giao tới gần, vận lên mười vạn tám ngàn cân thần lực, xé nát một cái chân của Ngạc Giao, máu tươi đổ ra đầm đìa, nhuộm đỏ cả hàn đàm.

Y nhân ưu thế này mà nhảy lên, đạp vào xương sọ Ngạc Giao, thiếu chút nữa đã đạp nát.

Con Ngạc Giao đau đớn giãy giụa kịch liệt, lao vào trong hàn đàm, còn tiểu tử thì thuận thế bỏ chạy về phương xa.

Độc Giác Thú ở đằng xa nghe có động tĩnh liền chạy tới, mang y trốn thoát một hồi sát kiếp.

Con Ngạc Giao kia cực kỳ hung tàn. Cơn đau dần tan thì nó liền lao ra khỏi mặt nước, mồm phun ra một luồng hào quang, bắn nát cả một ngọn núi. Nếu không phải có một con cự cầm ngang trời bay qua, khiến nó kiêng kỵ mà rút vào trong hồ thì chắc chắn sẽ truy sát đến cùng.

Sau đó mấy ngày, Bóng Lông vặt về mấy quả trái cây kỳ quái, lại còn hào phóng hiếm thấy, tự cắn da mình nhỏ ra ba giọt máu vàng kim để tiểu tử ăn. Lúc này thương thế mới dần tốt lên.

Không thể không nói, máu của Chu Yếm vàng kim thật sự thần hiệu. Thương tích của tiểu tử lành hẳn, không để lại dù chỉ một vết sẹo.

Nửa tháng sau, tiểu tử đã đi xa khỏi Thạch Thôn hai mươi vạn dặm. Con Độc Giác Thú này chạy nhanh hơn đồng loại không ít, trước mắt, bọn họ cách Cổ Quốc chỉ khoảng mười vạn dặm.

Tiểu tử thật sự đã biến thành một dã hài tử, từ đầu đến chân đen kịt bởi máu khô, máu khô nứt nẻ dính đầy trên mặt, tóc tai dính bết lại thành từng cục.

"Chít chít..." Sáng sớm, khi Thạch Hạo vẫn còn ngủ say thì đột nhiên Bóng Lông chạy ra từ sâu trong dãy núi, nó ôm một quả trứng to như cối đá, tỏa ra hào quang kinh người.

Thạch Hạo nghe động liền lập tức ngồi dậy, kịp thấy một màn này. Bóng Lông nháy mắt, làm bộ vô cùng đắc ý, nó ôm một quả trứng to hơn bản thân gấp mấy lần, trông thật buồn cười, thế mà đang dương oai kêu gào rất thích chí.

Quả trứng óng ánh này có lốm đốm vân ngũ sắc, màu sắc cực kỳ rực rỡ, tỏa ra từng đợt hào quang. Vừa nhìn đã biết là thứ phi phàm, mặc dù còn là trứng mà đã tỏa ra khí tức kinh khủng.

Chẳng cần nhìn cũng biết đây không phải là vật phàm, Thạch Hạo hoài nghi đây có phải là huyết mạch của một con thần cầm không, nếu không thì sao lại dị thường đến vậy?

"Mi... trộm được hả?"

"Chít chít..." Bóng Lông phản đối, cái mặt nhỏ hếch lên, làm bộ Chu Yếm nghiêm túc, vỗ vỗ ngực, ý bảo ta mà thèm làm loại việc đó sao?

Đột nhiên, từ sâu trong dãy núi vang ra một tiếng chim rít gào khủng bố, chấn động cả quần sơn rung chuyển, sát khí kinh người bùng phát, như sóng dữ lan tràn.

Một tiếng "Bịch" vang lên, Bóng Lông quăng trứng cho Thạch Hạo rồi nhảy phắt lên lưng Độc Giác Thú, muốn chạy trốn trước, thật là không có nghĩa khí chút nào.

Thạch Hạo nhìn mà chẳng rõ sao? Y ôm quả trứng ngũ quang thập sắc, nhảy lên lưng Độc Giác Thú, bọn họ chạy trốn điên cuồng.

"Bóng Lông, mi lại gây họa rồi!" Thạch Hạo quở mắng nó.

Bóng Lông ngửa mặt lên trời làm bộ không để ý. Thế nhưng nó vẫn lén lút nhìn về sâu trong dãy núi, thấy được một luồng khí tức hung sát phô thiên cái địa đang lao đến. Lần này nó lại không giữ nổi bình tĩnh, nhảy xuống đất, cầm một cục đá cứng rồi nhảy về đập trứng.

"A, quả trứng thần dị thế này mà mi định đập ra sao?" Thạch Hạo do dự.

Bóng Lông khua tay múa chân, ý bảo để Thạch Hạo tẩm bổ thân thể. Thực tế thì nước miếng của nó đã tràn ra ào ào, rơi vãi cả lên lưng Độc Giác Thú.

Mấy chục dặm về phía xa, một đoàn người đang ở trong một khu vực khác. Người dẫn đầu là một cô gái xinh đẹp, có phong thái xuất trần, gương mặt vui tươi trắng trẻo, đôi mắt to linh động, vóc người thướt tha. Nàng mặc áo trắng tung bay phần phật theo gió, cứ như đang lướt gió mà đi. Bên cạnh có một bà lão cùng mười mấy gã cường giả, ai nấy đều phi phàm.

Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể chìm đắm trong thế giới này qua bản dịch tinh tuyển.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free