Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 683: Bảo thuật tuyệt thế

Hống... Vị truyền nhân trẻ tuổi của Tiên điện bộc lộ thực lực chân chính của mình, tóc đen rối tung, ngửa đầu rống dài, sóng âm tựa sấm sét, chấn động khiến khí huyết người ta đảo lộn! Trong chớp mắt, hắn mọc ra đôi cánh đen kịt, hóa thân thành chim thần chín đầu, đối chọi với thân ba đầu sáu tay của Thạch Hạo. "Cửu Đầu Điểu!" (Chim chín đầu) Có người kinh hãi, đây chính là hung thú lớn thời thái cổ, một loài chim hiếm thấy, cũng như Chu Yếm, ở một số lĩnh vực chỉ đứng sau Thập Hung Thái Cổ, hung uy hiển hách! Sáu cánh tay của Thạch Hạo vung lên, tất cả đều là Thái Dương quyền, thần quang vàng rực nổ tung, đánh cho nơi đây sôi trào. Cả chín cái đầu của hung cầm thái cổ đều phun ra ánh sáng đen đối kháng với bí thuật Chu Yếm và Thái Dương quyền, hai bên va chạm dữ dội, sát khí dâng trào. Ầm! Hai người từng quyền va chạm, bàn tay giao kích, lông chim đen bay tán loạn, hào quang vàng mờ ảo, máu tươi bắn vọt lên cao. Chém giết kịch liệt, cả hai không ai chịu lùi một bước, dùng khí thế ta là vô địch mà chiến đấu, muốn đánh chết đối phương ngay tại chỗ. Trận chiến này vẫn lấy thân thể làm chủ. Truyền nhân Tiên điện tự phụ và kiêu ngạo, không tin có người có thể vượt qua hắn, dù thân thể rơi vào thế hòa cũng không thể chấp nhận, tin chắc mình mạnh nhất, không ngừng công kích. "Giết!" Ánh mắt hắn lạnh lẽo, khí tức lại biến đổi, Cửu Đầu Điểu biến mất, một cánh tay hiện lên lớp vảy phát ra khí tức đáng sợ, chộp về phía Thạch Hạo. "Hả?" Thạch Hạo kinh hãi, đây là khí tức Chân Long ư? Tiên điện quả nhiên đáng sợ. Đương nhiên, vẫn chỉ là một thức "Tán thủ" như trước, cũng không phải là bảo thuật Chân Long chân chính. Dù là như thế cũng vô cùng sắc bén, khiến lòng người kinh sợ, một trảo này chộp xuống vẽ ra một chuỗi tàn ảnh. Thạch Hạo đá một mảnh vỡ pháp khí trên mặt đất lên, thăm dò đòn đánh này. "Xoạt!" Chỉ trong tích tắc, mảnh vỡ pháp khí trở thành bột mịn, bị một trảo này chấn nát. Phải biết, đây chính là binh khí của thần linh bị hủy khi quyết đấu ở phía xa kia, mặc dù là tàn binh cũng tuyệt đối cứng rắn khó tổn hại, vậy mà vẫn bị chấn vỡ. "Mở!" Thạch Hạo hét lớn, lần này không sử dụng bảo thuật khác, mà là triển khai những áo nghĩa mình đã ngộ ra, ngoài thân hắn phát sáng, phù văn ngưng tụ thành chuông. Trong máu của hắn, vô số "đạo chuông" bé nhỏ mắt thường khó có thể thấy rõ, nhanh chóng chảy xuôi, cuối cùng cả người hắn đều toát ra một luồng khí tức đại đạo. Keng! Tiếng chuông vang trời, Thạch Hạo ph���ng phất hóa thành một chiếc đạo chuông, cơ thể phát ra gợn sóng lan tỏa ra ngoài, đây là thứ hắn đã ngộ ra được ở Hóa Linh cảnh. Kết hợp Nguyên Thủy Chân Giải, hắn diễn hóa ra các loại diệu thủ* phi phàm. *: thủ pháp thần kỳ. Lúc này, hai tay hắn hợp ấn, phát ra thánh quang xán lạn, ầm, một chiếc chuông lớn hình thành bọc lấy bên ngoài cơ thể, đây là sự thể hiện của vô số chuông nhỏ trong cơ thể dung hợp lại. Trảo Chân Long chộp tới, đánh vào đạo chuông, nổ vang rung trời, khiến tinh thần người ta chấn động nhưng cuối cùng cũng không thể xuyên thủng thân thể Thạch Hạo. Chuông lớn tuy lay động và xuất hiện vết rách, nhưng cuối cùng Thạch Hạo lấy hai tay kết thành pháp ấn đạo chuông, rốt cuộc cũng chặn lại được truyền nhân Tiên điện, đẩy lui hắn. "Đây là bảo thuật gì?" Truyền nhân Tiên điện kinh ngạc. "Bảo thuật ta sáng chế!" Thạch Hạo khẽ quát. "Chẳng qua là phù văn diễn biến đến cực điểm mà thôi, cũng có chút môn đạo." Truyền nhân Tiên điện thiên phú cực kỳ cao nên nhìn ra manh mối, nhưng trong lòng lại rất giật mình. Xoạt! Thạch Hạo phát sáng, ngoài thân cùng trong máu thịt từng thanh tiểu kiếm hừng hực xuất hiện, chảy xuôi trong máu, đó lại là một loại phù văn diễn biến khác. Sau đó, cả người hắn trở nên sắc bén hẳn lên, tựa như một thanh tiên kiếm tuyệt thế xuất thế, lộ rõ sự sắc bén, đằng đằng sát khí. Vù! Thạch Hạo nhảy lên, cả người như hóa thành một tờ giấy mỏng, hóa thành sát kiếm tuyệt thế, chém về phía vị truyền nhân trẻ tuổi của Tiên điện. "Đây là cái gì?" Lúc này, tất cả mọi người đều kinh hãi, thân thể của hắn thật sự hóa thành kiếm, lóng lánh lóa mắt, tuyệt thế vô cùng. "Xoạt!" Cách đó không xa, Nguyệt Thiền tiên tử ra tay, lấy ra một chiếc cốt thuẫn, xuất hiện giữa trường, ngăn cản Thạch Hạo, nàng là có ý định thăm dò cùng ước lượng. "Rắc!" Tiếng vang lanh lảnh truyền đến, thân thể Thạch Hạo hóa thành kiếm vọt qua, cắt cốt thuẫn thành hai nửa, mặt cắt cực kỳ trơn nhẵn khiến mọi người sợ hãi không nói nên lời. Quá yêu tà, thân thể hắn thành kiếm, các loại bí bảo cũng không thể ngăn cản. "Giết!" Truyền nhân Tiên điện hét lớn, toàn bộ mái tóc bay lượn, bàn tay phóng to, tay phải tựa hồ đã biến thành thần bia kim loại, cực kỳ quái dị, hơn nữa còn khắc rõ các loại phù văn. "Đây là... Suất Bia Thủ!" Trong lòng mọi người nhảy rộn, đây chính là thần thông tiếng tăm lừng lẫy của Nhân tộc, có thể diễn biến bàn tay thành một thần bia hình vuông màu vàng, nếu luyện đến cực điểm thì được xưng là có thể trấn áp vạn vật. "Coong!" Thần bia màu vàng cùng kiếm thể kia va chạm kịch liệt, phát ra từng tiếng kim loại rung, khiến màng tai người ta đau đớn, như muốn vỡ tung. Tất cả mọi người đều lộ vẻ nghiêm túc, hai người này giao phong đến hiện tại, thủ pháp không ngừng biến hóa, đều là pháp môn Cực Đạo gia trì thân thể, bất kỳ một thức nào cũng đều là diệu thủ, hiếm thấy lưu truyền trên thế gian. Đây là một loạt tán thủ mạnh nhất, có thể phát huy tiềm năng thân thể đến cực điểm, là một lần va chạm mạnh nhất. Mọi người thầm than, ở cảnh giới này, hai người xem như là đã đi đến cuối con đường lấy thân thể thành thánh, không thể tăng lên nữa, bọn họ đã đạt đến đỉnh cao nhất. Một phen va chạm, thiên kiếm rốt cuộc biến lại thành hình người, Thạch Hạo rút lui có chút lảo đảo, cũng không dễ chịu chút nào, phủ tạng đau đớn. Truyền nhân Tiên điện cũng như thế, cúi đầu nhìn vào bàn tay của mình, huyết nhục vậy mà bị vỡ lộ ra xương trắng, thương thế này có thể không tính là nhẹ. Song phương đều bị thương, quan sát đối thủ. Một luồng khí tức không tên lưu chuyển, cuối cùng như lũ quét chợt bùng phát, khí thế hai người lại tăng lên, lần thứ hai giáp lá cà, tinh huyết cả người thiêu đốt, tạo ra ánh sáng đáng sợ. Bọn họ thỉnh thoảng bay lên, chống lại áp lực lớn lao từ đạo đài hoàng kim, có thể trong hư không ngắn ngủi dừng lại, diễn biến thành các loại chim thần, thụy thú, mạnh mẽ liều mạng. Sau cùng, truyền nhân của Tiên điện bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực, ở lĩnh vực thân thể, hắn khó có thể áp chế đối phương, nhiều nhất cũng chỉ là ngang tay mà thôi. Không thể tiếp tục như vậy nữa, hắn tại sao lại đến đây? Không phải đánh nhau vì thể diện, hiện tại hắn cần đánh gục đối thủ, đoạt lấy truyền thừa vô thượng nơi này. Đây cũng là yêu cầu của Tiên điện, thu lấy đạo thống của Chí tôn Nguyên Thiên, tăng cường gốc gác của bản giáo. Ầm! Trong tích tắc, khí tức của truyền nhân Tiên điện khác hẳn đi, pháp lực dâng trào, toàn bộ mái tóc như thác nước trút xuống, con mắt sáng rực ánh bạc hóa thành ký hiệu. Quanh người hình thành tràng vực vô hình, các loại mảnh vỡ binh khí trên mặt đất bay lên, xoay tròn xung quanh hắn, sau đó lại vỡ vụn, nổ tung. Đây là một luồng khí tức kinh người, tựa như một vị Thiên Thần sống lại bễ nghễ nhân gian. Ầm! Truyền nhân Tiên điện giơ tay, phù văn đan xen, trong nháy mắt sấm vang chớp giật, được pháp tắc thần thánh bao vây, quả thực không cách nào chống lại. Không cần nói tới người cùng thế hệ, chính là mấy vị thần linh đứng cách đó không xa cũng hít vào hơi lạnh, bởi vì hắn bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá vào Thần Hỏa cảnh, từ lâu đã ở lĩnh vực Tôn giả đại viên mãn, chỉ là áp chế mà thôi. Hiển nhiên, hắn là vì tranh bá sự kiện Trăm sông tụ biển của Ba ngàn châu, đến lúc đó sẽ có một hồi vận may kinh thế! "Ta thừa nhận, cơ thể ngươi đã đạt đến Kim thân bất hoại, cảnh giới Đạo thể bất hủ, có thể cùng ta ngang hàng, bất phân thắng bại." Hắn lạnh lùng nói. Mọi người kinh ngạc, đây vẫn là lần đầu tiên từ khi xuất thế tới nay hắn đánh giá một người như vậy, thân thể của hai người đều đã đạt đến cực hạn, tương đương nhau. Thạch Hạo bình tĩnh đáp lại, nói: "Đánh tiếp nữa, ngươi sẽ biết thân thể ai mạnh hơn!" "Không cần, nhiều nhất cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, ta không có thời gian cùng ngươi triền đấu*, nên kết thúc thôi." Truyền nhân Tiên điện lãnh khốc nói. *: chiến đấu lâu dài. Ầm. Ráng lành bay lên, hồ quang đan xen, hắn ra tay rồi, sử dụng pháp lực, tay nắm thần ấn, trước người hiện lên bóng dáng một Tiên nhân to lớn. Vị Tiên nhân này dáng vẻ trang nghiêm cực kỳ mơ hồ, thế nhưng khí tức tỏa ra lại rất khủng khiếp, đây là bí pháp cấm kỵ của Tiên điện, được xưng là pháp tắc Tiên đạo! Hai tay hắn kết ấn, diễn biến thành một vị Nhân tiên! Loại bảo thuật được xưng là pháp tắc cấm kỵ này chính là -- Nhân Tiên Ấn. Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều chấn động, cực kỳ giật mình, người này quả nhiên nghịch thiên, loại pháp tắc này cực kỳ khó học, trong tình huống bình thường mà nói, sẽ không dễ dàng truyền cho đệ tử. "Ngươi lấy cái gì mà tranh đấu với ta, bằng thực lực chân chính, ta đủ sức hành hạ ngươi đến chết!" Truyền nhân Tiên điện nói, ánh mắt lạnh lẽo vô tình, lời nói chói tai. Trước người hắn, cái bóng người mơ hồ kia càng ngày càng ngưng tụ, nhanh chóng đánh ra một bàn tay, tựa như pháp tắc tiên đạo hiện lên, chấn động cả tòa cổ điện, muốn bổ ra đạo đài hoàng kim. Nhân Tiên Ấn, được xưng là bảo thuật vô thượng, có người nói là do nhân vật cấm kỵ ngày xưa sau khi tu hành đến cực điểm khai sáng ra. Cũng có người nói, thần thông này khả năng thực sự là của Tiên Nhân để lại nhân gian. "Bất quá cũng chỉ là thuật mà thôi, nên biết, người mới là vô địch!" Cả người Thạch Hạo phát sáng, phù văn trong cơ thể sôi trào, lúc này phù văn Luân Hồi trong máu thịt của hắn phục sinh. Hình thành một màn ánh sáng, nằm dày đặc ngoài thân, đồng thời thêm vào không ít những cảm ngộ gần đây, nghênh chiến đại địch bất thế! "Hừm, đây là cái gì?" Có người kinh ngạc. Ngoài thân Thạch Hạo có rất nhiều phù văn, loại hoa văn kia kỳ lạ mà thần bí, kèm theo sương mù, ngoài ra còn có tia chớp. "Hắn đang vận dụng bảo thuật gì, đây là tia chớp và phù văn khác trộn lẫn với nhau sao?" Mọi người hoài nghi, Thạch Hạo lần này chính thức vận dụng bí mật của mình. Bất quá, hắn tựa hồ vẫn còn che giấu, không muốn lập tức triển khai thần thông cấm kỵ. Đã đến bước này hắn còn tự tin như thế, cũng không vội biểu diễn. Ầm! Sấm vang chớp giật, chung quanh Thạch Hạo đều là tia chớp, phù văn Luân Hồi nằm dày đặc trong máu thịt, hình thành hoa văn tựa như giáp trụ, cực kỳ cường đại. Ầm! Nhân Tiên Ấn đã đến, khủng bố ngập trời. Nhưng mà, Thạch Hạo cũng thần bí khó lường, cấp tốc tan rã pháp ấn xung kích đến, bàn tay mơ hồ kia đi vào bên trong lôi đình, từ từ mờ đi, lúc cùng phù văn ngoài thân Thạch Hạo tiếp xúc thì cùng nhau dập tắt. Thạch Hạo khiếp sợ, Nhân Tiên Ấn quả nhiên lợi hại vượt quá tưởng tượng, có thể ngăn cản thần thông Luân Hồi của hắn, tiêu diệt lẫn nhau, không ngừng lờ mờ. Bên kia, truyền nhân Tiên điện cũng chấn động không thôi, hắn vận dụng đến bảo thuật trấn giáo, được xưng là thần thông vô địch vậy mà bị chặn lại rồi, đây là chuyện kinh người đến cỡ nào?! "Khó mà tin nổi, Hoang rốt cuộc là ai?" Sơ đại ở đây ai cũng đều hoảng sợ, cứ ngỡ rằng Thạch Hạo phải chết đi, lại không hề nghĩ rằng hắn chặn lại được Nhân Tiên Ấn. "Giết!" Truyền nhân Tiên điện hét lớn, đến cùng vẫn là pháp lực hùng hồn, hắn muốn dùng thần lực vô tận đánh chết Thạch Hạo ngay tại chỗ. Đồng thời, thân thể hắn phát sáng, chiến giáp Tiên Vũ hiện lên, khiến hắn tựa như vũ hóa phi thăng, tỏa ra hào quang thánh khiết, vô tận tiên quang ngút trời sáng lóa. Không nghi ngờ gì nữa, lúc này trông hắn chói mắt cực kỳ, như là con trai của trời xanh, trở thành duy nhất trong trời đất! "Giết ngươi!" Truyền nhân Tiên điện hét lớn. "Mơ à! Có gì thì triển khai ra hết đi, nếu không ngươi sẽ không còn cơ hội." Thạch Hạo trách mắng.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free