Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 673: Sát trận trước lúc khai thiên

"Ta với hắn nào có chút quan hệ gì, hắn đang truy sát ta!" Tào Vũ Sinh mặt xám như tro, lớn tiếng giải thích.

Bởi lẽ, một đám người đang bủa vây với sát ý ngút trời, đều là những sinh linh từng có ân oán, từng bại trận dưới tay Thạch Hạo, giờ đây đều chĩa mũi nhọn vào hắn.

"Tên béo đoạt bảo kia, ngươi bày ra sát cục dụ dỗ chúng ta vào tròng, đoạt lấy cốt phù để tiến vào nơi truyền thừa này, ta đã tận mắt chứng kiến ngươi cùng Hoang hành sự, mau nạp mạng!" Sơ đại của Thánh Vũ tộc gầm lên thị uy.

Hắn sở hữu mái tóc dài trắng xóa, những chiếc lông cánh sau lưng tựa như thiên kiếm lượn lờ thần hà, được tinh khí mịt mờ bao phủ, lúc này đôi cánh bạc vỗ mạnh, bổ thẳng về phía tên béo.

Kẻ này chính là người từng nếm trải đau khổ khi bị Tào Vũ Sinh dụ dỗ vào tròng, hắn bị trọng thương, sau đó lại bị Thạch Hạo chém giết, mất đi cốt phù nên giờ đây không thể không tìm lại.

Nghe những lời này, những kẻ còn đang do dự lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Tào Vũ Sinh, bởi lẽ trong tâm trí họ liền hiện lên sát cục trước đó.

Ban đầu, có kẻ tung ra một khối cốt phù hấp dẫn, hòng khiến truyền nhân Tiên Điện và chàng trai Kim Đăng tử chiến lẫn nhau, nhưng sau đó không rõ vì lẽ gì cả hai lại rời đi, dẫn đến một vài sơ đại bùng nổ đại chiến.

"Tên béo kia, trả lại cốt phù cho ta!" Có kẻ gầm lên, xông thẳng tới, hắn còn thảm hại hơn cả sơ đại của Thánh Vũ tộc, trước kia là người đầu tiên xông vào quang môn, kết quả bị sát trận giết chết ngay lập tức, chẳng kịp nhìn rõ đối thủ là ai, giờ đây khi biết sự thật thì vô cùng phẫn nộ.

"Thật quá thảm hại." Tên béo quay đầu bỏ chạy.

"Hiền đệ chớ sợ, vi huynh đã tới rồi đây." Thạch Hạo lớn tiếng hô hoán, đứng đằng sau làm bộ như muốn ra tay, kỳ thực đang âm thầm vận chuyển thần lực, hình thành một bức tường khí vô hình ngăn cản tên béo lùi về sau.

Ầm!

Sơ đại của Thánh Vũ tộc giết tới, cánh tay hóa thành một pháp kiếm bạc óng ánh, hư không bị chém đến mờ ảo, pháp kiếm nhanh chóng bổ xuống, mang theo pháp lực ngập trời.

Tên béo thoắt cái như cá gặp nước, vô cùng linh hoạt lóe mình sang bên, né tránh đòn đánh này.

Xoẹt!

Một sơ đại khác, kẻ cũng từng lọt vào tròng, bị trận pháp giết chết mất đi cốt phù, cũng giết tới, hắn há miệng phun ra một dải lụa bằng tơ nhện, thứ này hóa thành một chiếc lưới lớn, hòng thu Tào Vũ Sinh vào trong.

Hắn lần nữa né tránh, tuy rằng thân hình mập mạp, thế nhưng lại vô cùng mềm dẻo, nhanh chóng thoát sang bên, tránh khỏi đòn đánh kia.

"Cũng không tệ nhỉ!" Minh Tử khẽ nói, hắn cũng không nhịn được mà ra tay, hòng ước lượng tên béo này.

Trong nháy mắt, khói đen ngập trời, khí tức độc nhất của Minh tộc bùng nổ, dường như mở ra cánh cửa địa ngục, muốn kéo tên béo vào trong Minh giới!

"Hổ không phát uy, các ngươi tưởng ta là mèo bệnh hay sao!" Tên béo tức giận, thế nhưng gương mặt bầu bĩnh khi giận dữ lại trông thật buồn cười.

Thân thể hắn duỗi thẳng, hóa thành một vệt sáng, hướng về phía tiên trì đang dâng lên khí lành kia, giơ tay oanh kích, bộ dáng như không thèm để ý gì, vô cùng hung mãnh.

Hắn đang tỏ ý, kẻ nào còn dám bức bách hắn nữa thì sẽ phá hủy nơi đây, đừng mơ mộng mà tiến vào cái gọi là nơi truyền thừa!

Một tiếng hừ lạnh vang lên, có kẻ tỏ vẻ bất mãn.

Con ngươi của vị đại nhân trẻ tuổi Tiên Điện cực kỳ sâu thẳm, tròng trắng bình thường, thế nhưng con ngươi lại phát sáng, hóa thành ký hiệu vô cùng kinh khủng, kèm theo cảnh tượng nhật hủy sao rơi đầy đáng sợ.

Hắn giơ tay ngăn tên béo lại, lòng bàn tay dâng lên ánh bạc, bùng phát ra một đòn kinh thiên động địa.

Tất cả mọi người đều thất kinh, ai nấy đều lùi lại phía sau.

Ngay cả Ma Nữ cùng thanh niên cầm Kim Đăng đứng bên cạnh, ánh mắt cũng sáng rực lên, lộ vẻ khác thường. Hắn tuyệt đối là một sơ đại mạnh mẽ, có thể ngạo thị quần hùng cùng lứa.

Tên béo hiển nhiên đã bị chọc giận, khi nhìn thấy người thừa kế Tiên Điện động thủ với mình thì toàn thân phát ra ánh sáng vô tận, toàn thân đều là ký hiệu lấp lánh, hóa thành đại thuật sát sinh.

Sau khi đạt tới Liệt Trận cảnh thì có thể khắc họa những trận pháp đã cô đọng vào trong máu thịt, hòng tăng cường sức chiến đấu, mà tên béo này hiển nhiên đang sử dụng loại phù văn đáng sợ này.

"Ồ, không đúng! Tên béo này lợi hại quá!"

Đúng lúc này, tất cả mọi người đều giật mình kinh hãi, khí tức mà tên béo bùng phát ra quá đỗi kinh khủng, quả thật là cảnh tượng thần cản giết thần, phù quang trùng thiên.

Cùng lúc đó, bên ngoài cơ thể hắn còn có từng tia sương mù, mặc dù chỉ có vài tia thế nhưng mọi người lại khiếp sợ phát hiện ra, đó tựa như khí hỗn độn.

Đây rốt cuộc là kẻ nào, sao có thể kinh khủng đến nhường này?!

Xoẹt!

Ánh kiếm động thiên, thân thể của tên béo này tỏa ra kiếm khí như cầu vồng, lại như tia chớp, khiến hư không vặn vẹo xuất hiện vết rách, lực công kích cực kỳ mạnh mẽ.

Ngay cả truyền nhân trẻ tuổi của Tiên Điện cũng giật mình, lộ vẻ khó tin nổi.

Thần quang màu bạc phát ra từ lòng bàn tay hắn bị chặn lại, đồng thời dần tán đi, hóa giải trong hư không.

Tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, quả thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể cân đo, tên béo này trông thật thà chất phác nhưng một khi bùng phát thì lại lợi hại đến nhường này.

"Sát trận thứ Ba!"

Truyền nhân Tiên Điện nhìn chằm chằm Tào Vũ Sinh, thốt ra mấy chữ ấy, kết quả khiến tất cả mọi người nơi đây đều chấn động, trong lòng dâng lên sóng lớn ngập trời, tỏ vẻ đầy khó tin.

Cái gọi là Sát trận thứ Ba, từ khi khai thiên tích địa tới nay, đây chính là tòa sát trận Hỗn Độn mạnh thứ ba ở thượng giới này, từ xưa tới nay, hung danh hiển hách, chuyên giết các bá chủ, quét ngang mọi chướng ngại.

Tòa sát trận này có thể nói là vang dội cổ kim, được dùng máu tươi của bá chủ vô thượng để tạo nên uy danh, nó hình thành trong Hỗn Độn, là trận pháp vô thượng!

Thiếu niên này lại có thể sở hữu Sát trận thứ Ba được xưng tôn trên thế gian này, rốt cuộc có lai lịch gì? Khiến người khác không ngừng hoài nghi, tâm thần của tất cả sơ đại đều chấn động.

Từ xa, Thạch Hạo cũng ngạc nhiên không kém, đã đụng phải một cái hố lửa rồi. Tên béo này có lai lịch kinh người như thế, thật sự không hề đơn giản.

"Thật là ghê gớm, hắn khắc một góc nhỏ của tàn trận vào trong cơ thể, lực công kích vô cùng đáng sợ. Nếu lấy công thay thủ, hơn nửa có thể ngăn được sự tiến đánh của truyền nhân Tiên Điện."

Bên cạnh Ma Nữ, thanh niên cầm Kim Đăng trong tay nói vậy, thân thể hắn được bảo quang bao phủ rất mờ ảo, thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy được vẻ khôi ngô, anh tư kiên cường.

Tất cả mọi người đều nheo mắt lại, tên béo này quả thật chẳng hề đơn giản.

Có thể nắm giữ Sát trận thứ Ba thì cổ giáo sau lưng hắn tuyệt đối kinh khủng, vượt qua tưởng tượng của thế nhân.

Tu sĩ bắt đầu từ Liệt Trận cảnh là có thể khắc những trận pháp cô đọng vào trong người, mà hắn lại lựa chọn Sát trận thứ Ba, việc này khiến người ta kinh sợ.

"Thú vị." Truyền nhân của Tiên Điện lẩm bẩm, rồi ép tới trước, hòng bắt lấy Tào Vũ Sinh, hắn đặc biệt khao khát tòa sát trận cấm kỵ vô thượng có từ trước khi khai thiên này.

Trên thực tế, không cần nói tới hắn, dù là Đại Giáo chủ mà biết cũng sẽ trở nên điên cuồng.

Chỉ là, khi Giáo chủ tới đây cũng cần phải cân nhắc, ước lượng đôi chút, không dễ dàng gì mà bắt lấy Tào Vũ Sinh, bởi vì có được loại truyền thừa này đại biểu cho việc sau lưng hắn có một đạo thống vô thượng!

Nhưng mà, Tiên Điện không giống với những giáo phái khác, bọn họ vô cùng xa xưa, có lời đồn cho rằng, bọn họ thật sự có quan hệ với 'Tiên', vì thế có thể không sợ bất cứ thứ gì.

Hay cũng có thể nói, Tiên Điện là một trong những đạo thống cổ lão nhất, mạnh mẽ nhất thượng giới này, cho nên không hề sợ bất kỳ đại giáo nào.

"Chớ chọc giận ta, nếu không đừng trách ta đánh nát tòa tiên trì này, ai cũng đừng hòng lấy được gì." Tào Vũ Sinh buông lời uy hiếp.

Hắn chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, mặt tròn nung núc, trông hiền lành phúc hậu, rất khó khiến người khác liên tưởng tới, hắn lại là một kỳ tài ngút trời sở hữu Sát trận thứ Ba.

Dù là đám sơ đại của Thánh Vũ tộc, Minh Tử cũng phải dừng tay, một phần là lo lắng, hai phần là kiêng kỵ, Sát trận thứ Ba vừa hiện liền khiến bất kỳ ai cũng phải sợ hãi.

"Ha ha, thật quá to gan, ngươi còn dám tới đoạt lấy tạo hóa ư."

Hai con Xích Vũ Hạc hóa thành hai tia chớp đỏ ngòm, đáp xuống đất rồi hóa thành hình người, chặn ngay trước tiên trì, mặt lộ sát ý, họ chính là hai đại cường giả của cung Hỏa Ma, đều là cao thủ Thần Hỏa cảnh.

"Chuyện này liên quan gì đến ngươi." Thạch Hạo liếc nhìn Xích Lăng Không, cũng chẳng thèm để ý.

"Lớn mật!" Xích Lăng Không bước lên, giơ tay, vô số lông thần đỏ đậm như mũi tên trấn áp về phía Thạch Hạo, đây chính là tuyệt sát chiêu.

Thạch Hạo không hề lơ là, nhanh chóng lấy ra lò luyện đan rồi mở nắp lò, trút thiên hà xuống, chống lại người này.

Tiên trì xuất hiện, nơi đây có bảo huyết Chí Tôn, còn có cánh cửa tới nơi truyền thừa, giờ khắc này nhất định phải liều mạng, không thể để lại chút biện pháp dự phòng nào, nếu không sẽ không cách nào tiến vào được.

Vì vậy Thạch Hạo cũng chẳng hề giữ lại chút nào, vận dụng đại sát khí chống lại người này.

"Ngươi..."

Xích Lăng Không vừa mới tới gần, nơi đây đã ngập trời tia chớp, lôi đình vạn trượng, tất cả đều là tia điện kích hắn phải lùi về sau, bởi vì vừa mới đụng vào đã nhiễm phải nguyền rủa.

Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, cả người phát ra ánh tím nhanh chóng luyện hóa.

Việc này khiến lông tóc hắn dựng đứng, sợ hãi không ngừng.

Bởi vì hắn đã biết, Thạch Hạo chính là Hoang, đã từng đi qua Mộ Tiên, nguyền rủa nơi đó dù là Giáo chủ tới cũng có thể tiêu diệt, vậy thì sao không khiến lòng hắn bồn chồn.

Những sơ đại khác cũng lùi về sau, không muốn đụng phải nguyền rủa và lôi đình kia.

"Ta cứ tưởng là ai hóa ra lại là chó con không biết trời cao đất rộng này, lại còn dám đánh giết khách quý của tộc ta, lại hạ thủ ở lối ra nơi bí cảnh, tiêu diệt hai đại thiên tài, hôm nay ta tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi rời khỏi nơi này!"

Người của Tần tộc cũng đã tới, phong ấn của nơi truyền thừa sắp mở ra, các lộ thế lực và sơ đại dồn dập hiện thân.

"Thật không biết xấu hổ, thuê người của Thiên Quốc để săn giết họ hàng của mình, cũng không thấy lạ khi đứng đây diễu võ giương oai, chỉ điểm giang sơn, nói người khác phải chịu tội ư?" Thạch Hạo chẳng hề khiêm nhường, đáp trả lại.

"Ngươi có dám đánh một trận với ta không?" Tần Hạo xuất hiện, một thân chiến y Trường Sinh lưu chuyển ánh sáng năm màu, tôn hắn lên như một vị Thần vậy.

Đây chính là thiếu niên sở hữu hai khối Tiên Cốt ư? Tất cả mọi người đều nhìn lại, dù là những sơ đại kia cũng rất tò mò, muốn biết thần thông của hắn mạnh mẽ tới dường nào.

"Ngươi có biết ở Đảo Ác Ma, bọn họ ép tổ phụ ngươi gần chết không, còn sai cao thủ trong tộc truy sát không ngừng, ngươi không nên bị người khác lừa gạt!" Thạch Hạo mặt chẳng hề cảm xúc, trầm giọng nói.

"Ngươi làm sao biết được điều đó? Ở chỗ này gây xích mích, hòng ly gián đúng không!" Tròng mắt Tần Hạo bắn ra từng tia thần mang kèm theo sương mù, dưới sự gia trì của chiến y Trường Sinh khiến khí tức của hắn trở nên vô cùng kinh khủng.

"Ta là Hoang, từng đi qua Đảo Ác Ma, người ở đó đều biết nhưng chỉ mình ngươi không biết!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.

Đây là đệ đệ của hắn, trong cơ thể có Chí Tôn Cốt mà ngày xưa hắn từng tung hoành ngang dọc, lúc này đối diện với thiếu niên này, ánh mắt hắn trở nên sâu lắng, bản thân tựa như một tòa tiên sơn đại đạo.

"Ít nói nhảm nhí, những việc này ta sẽ điều tra sau, ngươi có dám đánh một trận với ta không?" Tần Hạo áp sát tới trước.

"Các ngươi là đang tôi luyện hắn ư?" Thạch Hạo quét mắt nhìn những người của Tần tộc, trong đó có mấy vị đã nhen nhóm Thần Hỏa nhiều năm, pháp lực hùng hồn, ánh mắt như đèn thần, tinh lực như biển.

"Muốn giết ta thì các ngươi cứ tới đi, ta sẽ cùng các ngươi chiến một trận!" Thạch Hạo tay nâng lò luyện đan, bình tĩnh nói, hắn không hề lo sợ gì cả, thế nhưng cũng không nghĩ là sẽ giao thủ với đệ đệ mình.

Xoẹt!

Bên trong tiên trì tỏa ra hào quang, điềm lành phồn thịnh, có Kim Cương Huyết ẩn hiện, đó chính là tinh th���ch thần bí phong ấn Chí Tôn Huyết, thứ này khiến mọi người đều thèm thuồng.

Nhưng mà, không ai động thủ cả, tiên trì còn biến ảo, khí lành từ trong nguồn suối trào ra, tất cả mọi người chăm chú nhìn vào bên trong.

"Để ta đây đánh một trận đi, ngươi chạy trốn không được đâu!" Tần Hạo đi tới, trước khi nơi truyền thừa được mở ra thì vừa khéo muốn so hơn thua với người này.

Vù!

Bỗng dưng hắn tiến bước về trước, cơn lốc xuất hiện nhưng lại mang theo sấm chớp, mưa to tầm tã, thiên địa cũng chấn động theo.

Ầm!

Tần Hạo xuất thủ, một quyền bổ về phía trước.

Thạch Hạo với ánh mắt sâu lắng đứng yên tại chỗ, một tay vung tới, nghênh tiếp va chạm với cú đấm kia.

Tiếng nổ vang lên, thiên địa run rẩy, hư không rung bần bật không ngừng, kèm theo tiên quang bùng phát, hai người đã giao thủ.

Tuyệt tác ngôn từ này chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free