[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 667: Cuộc chiến Tiên Ma
"Cái gì, hắn lại giao chiến với truyền nhân trẻ tuổi của Tiên Điện, phát động một trận đại chiến ư?"
"Rốt cuộc vẫn còn đánh giá thấp hắn. Vốn tưởng hắn đã rất lợi hại, nào ngờ hắn còn dám khiêu chiến người thừa kế trẻ tuổi của Tiên Điện!"
"Không đúng, không phải khiêu chiến, mà là tình cờ chạm trán. Hai người lập tức lao vào ác chiến, hắn căn bản không hề lùi bước!"
Lối ra bí cảnh hoàn toàn sôi trào, mọi người đều đang bàn luận về chuyện này. Tin tức này phi thường giật gân, khiến tâm tình của rất nhiều cường giả xao động, vô cùng chờ mong.
Trong mắt họ, thiếu niên Ma Vương dường như là một thế lực bất ngờ trỗi dậy, trận chiến sau kinh người hơn trận chiến trước, vậy cực hạn của hắn rốt cuộc là đâu?
Nếu nói hắn có thể chiến thắng Sơ Đại, có thể tranh đấu với những người kiệt xuất cùng thế hệ, thậm chí toàn thắng, thì mọi người còn có thể hiểu được. Dù sao, thế gian này không chỉ có một vị Sơ Đại, có thể hắn là Thần tử của một cổ giáo nào đó bí mật nhập thế, nên mới có được chiến tích huy hoàng như vậy.
Thế nhưng hiện tại hắn lại đang tranh đấu với vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện, chuyện này quả thực phi phàm!
Trong số những cao thủ trẻ tuổi đã biết, vị Đại nhân này là một người khó lường, tuyệt đối dũng mãnh vô song, nhìn khắp cùng thế hệ, không ai có thể địch lại.
Vì lẽ đó, tin tức này truyền đến đã gây ra náo động lớn, khiến người ta chấn động kinh ngạc.
"Lẽ nào là kỳ tài của mấy đạo thống cổ xưa bí ẩn kia đã xuất thế?" Một ông lão khẽ nói, vẻ mặt nghiêm túc, bởi vì thế gian vẫn lưu truyền loại đồn đại này.
"Có lẽ đúng vậy, nghe nói còn có một thanh niên cầm Kim Đăng trong tay, chắc hẳn cũng đến từ nơi đó."
Một số người suy đoán, và cho rằng sự thật cũng gần như thế.
Nếu không sẽ rất khó giải thích được, vị thiếu niên Ma Vương này xuất hiện quá đột ngột, trước đây căn bản chưa từng nghe đến, chỉ những người cố gắng che giấu thân phận mới như vậy.
Đến giờ phút này, vô số tu sĩ bên ngoài đang nghị luận, tất cả đều vô cùng kích động và phấn chấn. Nếu suy đoán trở thành sự thật thì đây tuyệt đối sẽ là một trận đại chiến có một không hai!
Mấy vị Giáo chủ ngồi xếp bằng trong hư không cũng đang nhỏ giọng trao đổi với nhau, thần sắc họ đều nghiêm túc, khi nhắc tới mấy đạo thống cổ xưa trong truyền thuyết kia đều vô cùng thận trọng.
"K��� thực, ta ngược lại hy vọng hắn là một tán tu, nếu vậy cũng xem như phá vỡ một câu chuyện thần thoại bất bại." Một vị Giáo chủ nói.
Nếu Thạch Hạo là một tán tu, không phải đến từ mấy đạo thống cổ xưa kia, thì nhất định sẽ càng gây náo động hơn, e rằng rất nhiều Đại Giáo sẽ vội vàng đến thu hắn làm đệ tử.
"Hy vọng không phải là Hoang, ha ha..." Một lão Giáo chủ cười lớn, ánh mắt lấp lóe, vẻ mặt khác thường, hắn rất muốn thu một đệ tử như vậy.
Thế nhưng, hắn cũng biết, nếu đúng là một tán tu không có sư thừa, thì hơn phân nửa sẽ không tới lượt hắn thu đồ đệ, mà sẽ là sự tranh giành của những lão già lợi hại hơn.
Đương nhiên, nếu mọi người biết thân phận chân chính của Thạch Hạo, đoán chừng rất nhiều người sẽ ngẩn ngơ, không mấy ai dám thu nhận.
Bởi vì, ở Hạ Giới, hắn đã từng quét ngang mấy đạo thống bất hủ, thậm chí còn giết chết bảy Thần do một số Bá chủ Thượng Giới phái xuống, phá hỏng đại sự của bọn họ.
Đúng lúc này, trên tế đàn, bóng người mờ ảo hiện lên, hiển nhiên lại có người bị giết chết rồi xuất hiện ở đây.
"Ta bị dư âm chiến đấu của hai người giết chết..." Hắn giận dữ và xấu hổ không thôi, khi được hỏi thì chỉ dám khẽ nói, hắn đến từ một Đại Giáo ở Ngũ Hành Châu, cũng không phải là Sơ Đại.
Thế nhưng điều này cũng đã quá kinh người, bất luận là Bất Lão Sơn hay cung Hỏa Ma các loại, đều là truyền thừa phi phàm, đệ tử được phép tiến vào trong cũng không hề kém cạnh.
Hắn mang đến một tin tức, vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện còn chưa vận dụng pháp lực, chỉ đang cùng người kia tiến hành cận chiến, nên qua hơn mười chiêu vẫn chưa phân định sinh tử.
"Thì ra là vậy, Tiên Điện lấy bí thuật trấn thế, dùng pháp lực xưng hùng, hắn vẫn còn chưa sử dụng át chủ bài." Một ông lão than thở.
Nhưng điều này cũng khiến người ta giật mình, thân thể của thiếu niên Ma Vương không ngờ lại sánh ngang với người thừa kế của Tiên Điện, đây là lợi hại đến mức nào?
Bởi vì người xuất thân từ Tiên Điện là không có khuyết điểm, dù là thân thể cũng tuyệt đối ngạo thị cùng thế hệ, kim thân bất hủ, quả thực tựa như thân thể bất diệt!
"Ta có linh cảm, thiếu niên Ma Vương kia hơn phân nửa là chưa tu hành pháp lực đến nơi đến chốn, hắn cũng không phải xuất thân từ đạo thống cổ xưa nào, chắc chắn sẽ không địch lại." Có một vị lớn tuổi than nhẹ.
"Thật đáng tiếc, ta cứ tưởng mấy người ẩn giấu kia xuất thế, xem ra không phải rồi." Một lão Giáo chủ cũng nói.
Mặc dù vậy, mọi người bên ngoài bí cảnh cũng rất chờ mong, muốn xem thiếu niên Ma Vương rốt cuộc mạnh đến mức nào, có thể kiên trì bao nhiêu chiêu trong tay vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện thì mới bị đánh bại.
Mọi người mặc dù biết hắn mạnh mẽ, thế nhưng cũng không coi trọng hắn, không nghĩ rằng hắn có thể sống sót, chắc chắn cuối cùng sẽ bị chém giết.
Nơi sâu trong bí cảnh, tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức óc, hai người đang chém giết kịch liệt.
Nắp lò đỏ thẫm, Chân Hoàng bay lượn, lông chim xinh đẹp phát sáng tỏa ra ráng lành óng ánh. Thạch Hạo cực kỳ dũng mãnh, một tay nắm thân lò, một tay nắm nắp lò, chiến đấu c��ng đại địch bất thế này.
Giữa hai người, thần lực cuồn cuộn không ngừng nhưng đều bị hai binh khí tiêu trừ mất.
Tiếng kim loại va chạm rung động cả bầu trời, hai người đã chiến đấu hơn sáu mươi chiêu. Nếu là người bình thường thì không nói làm gì, nhưng nếu là người thừa kế của Tiên Điện thì đây lại là chuyện hiếm có.
Ban đầu, một số người cho rằng, truyền nhân của Tiên Điện chỉ cần hơn mười chiêu là có thể giết chết đối thủ, không ngờ hôm nay lại gặp phải thiếu niên Ma Vương thâm bất khả trắc* đến như vậy. (*): Sâu không thể dò.
Đương nhiên, cũng có người đã nhìn ra manh mối, bí thuật và pháp lực của hai người vẫn chưa bùng phát, lúc này cơ bản chỉ là cận chiến mà thôi.
Dù là như thế cũng vô cùng kinh người, khiến các cường giả cũng phải choáng váng!
Một tiếng "Vù" vang lên làm hư không run rẩy, đại kích biến mất, cắt qua bầu trời rồi đột ngột xuất hiện tại bả vai Thạch Hạo, hòng cắt rời một cánh tay của hắn.
Coong!
Chân Hoàng đỏ như máu bay lượn, kết hợp cùng ánh sáng vàng kim, trông vô cùng đẹp đẽ và huyễn lệ, chắn ngang nơi đó, giải trừ nguy cơ.
Xèo!
Thần quang lại hiện lên, đại kích rực rỡ xoay tròn, bắn ra vô số thần mang, hóa thành một vầng mặt trời vĩnh hằng trấn áp xuống.
Ánh mắt Thạch Hạo khiếp người, tay trái nắm lò luyện đan mặc cho ánh sáng vô tận chiếu rọi, đồng thời hướng miệng lò về phía đại kích thần bí, muốn thu lấy nó.
Ánh mắt của truyền nhân Tiên Điện sáng rực, mái tóc dày bay lượn như thiên thần hạ phàm, thần dũng vô địch, một tiếng quát khẽ vang lên, hắn mạnh mẽ đâm vào bên trong lò luyện đan.
Hắn bùng phát, khống chế chiến kích hư không để phá hủy lò luyện đan có sức phòng ngự kinh người này, khiến nó vỡ tung.
"Trời ạ!"
"Đây là Hư Không Đại Liệt Trảm!"
Mọi người kinh ngạc thốt lên, vô cùng chấn động.
Lúc này rất nhiều người lùi về sau, như sợ không kịp tránh né khi đối mặt với mãnh thú thời Hồng Hoang.
Đây chính là chỗ đáng sợ của chiến kích hư không, một khi xuất ra thì sẽ phát huy hết uy năng cực hạn của nó, có thể tạo thành sức phá hoại khủng khiếp không gì sánh được, cắt đứt hư không tạo nên từng tiếng nổ lớn.
Sức sát thương như vậy khó có thể tưởng tượng được!
Bởi vì, sau khi hư không nổ tung thì đủ để giết chết Thần Linh, còn như các loại pháp khí thì càng bị chấn thành bột mịn, uy lực cực mạnh khiến người ta sợ hãi.
Thế nên không có ai cho rằng Thạch Hạo có thể sống sót, lò luyện đan của hắn mặc dù rất bất phàm, nhưng e rằng cũng không chịu nổi hư không nổ tung.
Trước đây, rất nhiều pháp khí cấp Thần đều từng chôn vùi dưới bảo kích vô thượng này, bị đánh nứt, phù văn phai mờ, hóa thành đồng nát sắt vụn.
"Hay quá, Đại nhân đã giết chết hắn!" Có người hô lên, đó là một chàng trai có diện mạo bất phàm, thế nhưng lúc này sắc mặt âm trầm, nắm chặt nắm đấm, kêu to sảng khoái.
Đó là Trần Thanh, một trong hai tên tôi tớ của truyền nhân Tiên Điện. Trước đây hắn từng bị Thạch Hạo đánh chết một lần, mệnh phù đã hủy, nhưng rất không cam lòng nên lại đi vào.
Theo nhận định của hắn, Hư Không Đại Liệt Trảm vừa ra, không ai có thể chống cự!
Tr��n thực tế, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, quả thực khó mà đối phó, cho dù là cường giả Sơ Đại cũng phải bị đánh giết.
Trong suốt lóng lánh, chiến kích hư không tỏa ra vô tận ánh sáng, đâm xuyên vào bên trong lò luyện đan, sức chấn động mãnh liệt khiến cả hư không rạn nứt kèm theo từng tiếng nổ lớn!
Lúc này, mọi người đều lùi xa, tất cả đều tránh đi, e sợ khi không gian s���p đổ sẽ khiến bản thân gặp nạn, chết oan chết uổng.
Điều khiến người ta giật mình chính là, hư không nơi đó tuy rằng nứt ra, Hư Không Đại Liệt Trảm sắp bộc phát ra uy năng khủng khiếp, thế nhưng trước đó lại có một luồng chớp chói mắt đã kịp bùng phát.
"Hả?"
Kết quả này khiến rất nhiều người kinh hãi, bên trong lò luyện đan ẩn chứa lôi đình, uy năng mạnh mẽ quá sức tưởng tượng!
Ầm!
Tia điện khổng lồ vọt lên, vừa như kim xà uốn lượn lại vừa như tử hoàng ngang trời, bên trong lò có đủ loại tia chớp, trong nháy mắt tất cả đều bùng phát.
Đó chính là lôi đình kèm theo một tia khí tức Tiên Đạo ẩn chứa trong đất trên Mộ Tiên và trong Thiên Hà, trước kia lúc thu lấy đã từng giáng cho Thạch Hạo gần chết.
Hiện tại đại kích đâm vào bên trong lò luyện đan đã khuấy động Thiên Hà, tự nhiên khiến thứ lôi đình này nổ tung.
Á...
Không cần nói bên trong chiến trường, ngay cả mấy bóng người trên không trung khi lui về phía sau hơi chậm cũng đã bị tia chớp bắn trúng, cháy đen tại chỗ và rơi nhào xuống dưới.
"Mau lui lại!"
Mọi người giật mình, đây là lò thánh chứa đựng lôi đình sao? Thật là khủng khiếp!
"Đại nhân!" Trần Thanh kêu to, lôi đình này quá mức đáng sợ, vốn hắn cho rằng có thể dễ dàng giết chết thiếu niên Ma Vương, nhưng không ngờ còn có biến cố cỡ này.
Lôi đình dọc theo chiến kích hư không chạy về phía truyền nhân của Tiên Điện, làm thân thể hắn rung bần bật không ngớt. Thời khắc này thân thể hắn bùng phát ra vô tận phù văn, tạo thành giáp Thần ngăn cản lại.
Điều này khiến Thạch Hạo trong lòng chấn động, người này quả nhiên lợi hại, pháp lực như biển, trên người còn có một tầng giáp trụ thần bí không hề kém Thiên Thiền Y bao nhiêu, rất khó giết chết hắn.
"Mở cho ta!" Âm thanh của vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện trầm thấp, cứ như một vị Thần Vương dưới trần thế muốn phá tan lò luyện đan, khiến đối thủ và pháp khí lập tức trở thành tro bụi.
Chiến kích hư không run rẩy mãnh liệt, hư không bị xé ra một vệt hình chữ thập, Đại Liệt Trảm phóng ra!
Ầm ầm!
Khí hủy diệt ngập trời, sức mạnh hư kh��ng bùng phát khiến nơi này bị tàn phá nghiêm trọng.
"Hay quá, chỉ bằng ngươi mà cũng dám tranh đấu với Đại nhân nhà ta, đáng bị hành hạ đến chết!" Trần Thanh kích động quát, cảm giác như chính mình đang chém giết trong chiến trường vậy.
Nguồn sức mạnh này hết sức khủng khiếp, toàn thân người xem cuộc chiến ở phía xa đều rét run, nổi da gà, phảng phất như ngày tận thế đến, khiến người người kinh hồn bạt vía.
Xa trong hư không có hai khe nứt ngang dọc giao nhau như hình chữ thập, ầm ầm nổ tung.
Vô vàn ánh sáng cuộn trào mãnh liệt, thần năng đáng sợ sục sôi khiến mọi thứ đều như biến mất, sinh linh đã đốt lên Thần Hỏa đi vào cũng sẽ bị giết chết!
Thế nhưng, sự tình khiến người ta kinh ngạc đã xảy ra.
Lò luyện đan phát sáng truyền ra tiếng rồng ngâm, một con Chân Long mơ hồ hiện lên, quấn quanh thân lò, ngẩng đầu rít vang luyện hóa hư không, giam cầm thần năng vô tận!
Thạch Hạo trầm ngâm, lò luyện đan này quả thật thần bí, giống như hắn từng suy đoán, có thể chống cự được chiến kích hư không, giá trị của kiện b��o cụ này không thể nào đo lường được!
Tuy rằng hư không nổ tung nhưng đã bị giam cầm lại, không cách nào lan ra xung quanh, càng không thể hủy diệt lò luyện đan, cũng không thể làm cho Thạch Hạo bị thương.
Vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện rất quyết đoán rút thần kích về rồi nhanh chóng thối lui, bởi vì hắn gánh chịu không chỉ lôi đình đáng sợ mà còn có một loại nguyền rủa khác, khiến hắn chau mày kinh hãi.
"Giết!"
Thạch Hạo hét lớn, nắm lấy thân lò luyện đan đánh về phía chiến kích hư không kia.
Cùng lúc hắn cầm nắp lò đưa lên bảo vệ trên đỉnh đầu, chính mình hóa thành một tia chớp hình người vọt tới gần tiếp tục cận chiến, song quyền đánh thẳng vào cơ thể đối phương.
Coong!
Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện lấy chiến kích đón đỡ lò luyện đan, bản thân thì duỗi nắm đấm ra, sắc mặt lạnh lùng, cứng rắn chống đỡ song quyền của Thạch Hạo.
Hắn có loại tự tin, càng có loại kiêu ngạo và tự phụ này, muốn coi thường tất cả những người cùng thế hệ. Nếu không thể dễ dàng giết chết tu sĩ cùng cấp, thì hắn lấy sức lực gì đi chinh chiến Cấm Khu không người?
Ầm!
Nắm đấm của hai người chạm mạnh vào nhau, thần quang soi sáng tứ phương, uy thế rất lớn, ngay cả ngọn núi dưới chân họ cũng nổ tung theo quyền phong ấy, cực kỳ khủng khiếp.
Trong chốc lát, máu tươi bắn lên nhuộm đỏ cả bầu trời.
Toàn bộ lòng bàn tay của Thạch Hạo nứt toác, ngay cả nắm đấm cũng có chút tả tơi.
Bên kia, vị Đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện cũng biến sắc, lòng bàn tay hắn xuất hiện vết rách, ngón tay cũng vỡ ra, máu tươi nhỏ xuống.
"Cái gì, Đại nhân... vậy mà lại bị thương, đây là lần đầu tiên trong đời, chuyện chưa từng xảy ra! Vị thiếu niên Ma Vương này rốt cuộc là ai?" Trần Thanh khiếp sợ, không nhịn được mở miệng, lẩm bẩm: "Nhất định là kỳ tài của mấy đạo thống cổ xưa bí ẩn kia!"
Nói tới đây, sắc mặt hắn trở nên trắng bệch!
Xa xa, trong con ngươi linh động của Nguyệt Thiền Tiên Tử tỏa ra ráng lành, trên gương mặt tuyệt trần khiến người ta nghẹt thở kia tràn ngập kinh sợ, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm phía trước. Thân thể người này quá mạnh mẽ... lại có thể đối đầu với người thừa kế của Tiên Điện.
Hơn nữa, vì sao lại có chút quen thuộc?
Xa xa, Ma Nữ cũng đã tới, da thịt trắng nõn như ngọc, giống như Tinh Linh, hoạt bát và linh động, giảo hoạt nhưng thông minh, chớp đôi mắt đẹp, lẩm bẩm: "Giống như đã từng quen biết."
Rất nhanh, tin tức cấp tốc truyền ra bên ngoài, mọi người vốn dự đoán Thạch Hạo sẽ bị chém giết đều ngạc nhiên, sau đó vẻ mặt hoàn toàn khiếp sợ.
"Một đời Ma Chủ quật khởi, dĩ nhiên đối đầu với người thừa kế của Tiên Điện!"
Mấy vị lão Giáo chủ đều mở to đôi mắt lim dim, trong lòng chấn động, càng lúc càng giật mình.
Mọi chi tiết trong bản dịch này đều là tâm huyết riêng của truyen.free.