Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 631: Tuyệt địa của Ma tôn

Thạch Hạo bước vào trong, sương mù điện từ nơi đây liên tục vang vọng. Sau khi thâm nhập mấy ngàn trượng, một tia sáng đỏ rực xẹt qua, kéo theo tiếng sấm sét đinh tai.

Hắn không hề né tránh. Dòng hồ quang điện đỏ thẫm giáng xuống, hắn giơ tay đỡ lấy, khiến mưa ánh sáng rực rỡ tỏa ra, vừa đẹp đẽ vừa quyến rũ.

Trong lòng Thạch Hạo khẽ rùng mình, dòng hồ quang điện này uy năng rất mạnh, khiến đầu ngón tay hắn hơi tê tê. Cơ thể hắn mạnh hơn Tôn giả bình thường rất nhiều, thậm chí còn vượt qua cả sức chống chịu của nhiều bảo cụ.

Đi tiếp mấy chục dặm, ở ven đường Thạch Hạo bắt gặp rất nhiều hài cốt, tích tụ qua vô số năm tháng. Những khúc xương cháy đen chứng tỏ họ đã chết thảm khốc đến nhường nào.

Đột nhiên, hắn cảm thấy hơi lạnh. Bỗng dưng quay đầu, hắn thấy một con mắt đỏ au mở to, rồi lôi đình bùng phát đánh thẳng về phía mình.

Trong tiếng răng rắc, những tia điện cùng gió lốc cuốn tới, khiến cho những tảng đá trên mặt đất đều văng ngược ra sau. Đây là một sinh vật không hề yếu.

Thạch Hạo nghiêng người tránh luồng lôi điện đang lao tới, nheo mắt quan sát, kinh ngạc thốt lên: "Lại là một con... cá!"

Toàn thân nó phủ đầy những vảy bạc xếp chồng lên nhau, lấp lánh ánh điện. Con cá dài hơn mười mét, há cái miệng rộng như chậu máu, không ngừng phun ra tia điện, bơi lượn giữa hư không.

Không có sông lớn cũng chẳng có hồ nước, đất đai trên đảo Ác Ma khô cằn toàn đá sỏi, làm sao lại xuất hiện con cá lớn đến thế? Thạch Hạo khá là kinh ngạc.

"Răng rắc!"

Con cá lớn này vẫy đuôi, lần nữa phát ra ánh chớp. Thực lực nó rất mạnh, toàn thân bao phủ điện phù không ngừng bùng phát.

"Thật sự kỳ lạ, làm sao nó có thể sống sót, nơi này làm gì có nước chứ." Thạch Hạo xuất thủ, lòng bàn tay hắn phát sáng, hiện ra một dấu ấn Toan Nghê, hấp thu toàn bộ lôi điện rồi đánh chết con cá đó.

Bỗng nhiên, toàn thân hắn dựng tóc gáy. Hắn quay đầu nhìn ra xa, nơi đó, từng cặp mắt đỏ ngầu nối tiếp nhau mở to, đang nhanh chóng lao về phía này.

"Cả bầy cá?" Thạch Hạo trợn to mắt, sau đó phát giác chuyện lớn không ổn rồi. Từ phương xa, tựa như cả một vùng ánh sáng, vô số con mắt xuất hiện rồi tụ lại.

Lúc này, hắn không thể không tránh lui. Số lượng bầy cá này nhiều đến mức đáng sợ, kéo đến cuồn cuộn, kèm theo tiếng sấm chớp đinh tai nhức óc.

Mượn nhờ ánh sáng của tia chớp, hắn thấy được hàng ngàn hàng vạn ác ngư màu bạc, dài từ mấy mét đến mấy chục mét, đủ loại kích thước hợp lại với nhau, thần lực kinh hồn.

Trước khi rời đi, Thạch Hạo cũng phát ra một đòn, dùng kiếm ý "Một Cọng Cỏ" chém ra, giết chết mấy con cá lớn để cảnh cáo.

"Gào..."

Kèm theo tiếng gào là sự chấn động rung chuyển cả vùng đất. Những tia điện thông thiên lấp lánh rọi sáng cả non sông, khiến nơi đây trở nên trắng xóa, sương mù cũng tan biến.

Thạch Hạo quay đầu lại, cảm thấy người lạnh lẽo. Hắn nhìn thấy mấy con cá cực lớn ở phía cuối, to lớn như những ngọn núi, dữ tợn và mạnh mẽ, không ngừng vẫy đuôi giữa hư không.

Những con này còn to hơn cả cự thú trong đại dương, thật sự quá vĩ đại. Đáng sợ nhất chính là, một hai con trong số đó đã nhen nhóm Thần hỏa, lôi điện mà chúng phóng ra vô cùng kinh người.

Sau một khắc, Thạch Hạo tăng tốc. Kết quả vừa mới rời đi, vô số tia chớp liên tiếp giáng xuống vị trí vừa nãy, khiến nơi đó sáng rực như ban ngày.

Thạch Hạo trốn đi xa, không cần thiết phải chiến đấu bởi vì số lượng cá quá nhiều, cơ bản là không thể giết hết, vả lại phía sau còn có cường giả cấp Thần trấn áp, vô cùng nguy hiểm.

Bầy cá truy kích hơn trăm dặm thì mới từ bỏ, bởi vì chẳng còn nhìn thấy hình bóng của Thạch Hạo đâu nữa.

"Quả là một nơi kỳ quái." Thạch Hạo càng thâm nhập thì càng phát giác điểm đáng sợ của Đảo Ác Ma. Giữa không trung thi thoảng lại có ánh sáng chói mắt xẹt qua như một đòn hư không đại liệt trảm, đủ sức uy hiếp đến Tôn giả.

Càng tiến vào bên trong, sương mù điện từ càng dày đặc, người bình thường khó mà chịu được. Trên đường đi, hắn cũng thấy có rất nhiều thi thể, thậm chí có vài thi thể mới tử vong cách đây không lâu.

Hiển nhiên, những người trước kia tiến vào đây có một vài người đã bỏ mạng.

Mấy ngày sau, hắn nhìn thấy một ngọn hải đăng rất bắt mắt trong lớp sương mù tăm tối này. Nó cứ như một ngọn Thần hỏa đang nhảy múa, khiến hắn hơi do dự.

Cẩn thận bước tiếp, hắn nhìn thấy một tòa cốt tháp tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng. Đây là trận pháp do con người bố trí, có một vài tu sĩ đang ngồi xếp bằng ở bên trong, thổ nạp nguyên khí, trị liệu thương thế.

Thạch Hạo vững tin đây không phải cạm bẫy, liền nhanh chóng tiếp cận. Nơi đây có tới mấy chục người đang tịnh dưỡng.

Có mấy người mở mắt liếc nhìn hắn rồi lập tức nhắm mắt lại. Còn có vài người thì nhỏ giọng bàn tán về những thu hoạch trong tuyệt địa đó.

Thạch Hạo khiêm tốn thỉnh giáo về cốt tháp này, bởi hắn có rất nhiều điều chưa hiểu về nơi đây.

"Tuyệt địa rất nguy hiểm. Đây là cốt tháp do các cường giả tiền bối xây dựng, đã trở thành nơi bảo vệ cho những người đời sau khi đến đây." Có người giải thích.

Có không ít địa phương như thế này, ở đó cũng có tháp hải đăng, chỉ dẫn phương hướng cho người tới sau.

Bao năm tháng trôi qua, từng có không ít khổ tu sĩ tới đây để rèn luyện, tìm kiếm tạo hóa. Một khi có cảm giác giác ngộ thì sẽ mở ra động phủ hoặc bố trí các trận pháp.

Cuối cùng, những động phủ hay trận pháp đó sẽ được người tới sau sử dụng đồng thời cải tạo, trở thành từng tòa tháp hải đăng đang phát sáng kia.

Thạch Hạo gật đầu. Phàm là nơi có di tích này thì vẫn tính là an toàn. Một khi tiến vào nơi sâu nhất của vùng cấm, chắc chắn sẽ không còn những chốn nương thân như thế này nữa.

"Ồ, là một bức tranh?" Hắn nhìn thấy một bức tranh kề sát trên cốt tháp, rất giống với tổ phụ của hắn. Bên trên miêu tả rõ ràng rằng, nếu ai có phát hiện hoặc manh mối, sẽ được Tần tộc biếu tặng một món pháp khí Chân Thần.

"Đây là giải thưởng của Bất Lão Sơn. Ban đầu họ còn lùng bắt người này, thế nhưng sau đó lại đổi thành cứu viện." Có người nói.

"Nghe nói người cụt một tay này đến từ Hạ Giới. Lúc đầu bị Tần tộc đày đến nơi đây, kết quả hậu nhân của hắn cũng đã tiến vào Thượng Giới nên khiến thái độ của Bất Lão Sơn nhanh chóng chuyển biến."

"Ta biết, có một người tên là Thạch Tử Lăng đã phát điên xông tới tận nơi đây. Tần tộc vì hắn mà thay đổi thái độ, nhanh chóng sai người tìm kiếm kẻ cụt tay kia để cứu viện."

Thạch Hạo cau mày. Đã dán thông báo lâu như vậy nhưng vẫn không có chút tin tức nào của gia gia hắn. Việc này khiến hắn lo lắng không thôi.

"Nghe nói tên Thạch Tử Lăng kia có một đứa con rất phi phàm, đã thành công dung hợp hai khối Tiên cốt, chấn động Thượng Giới. Vì thế nên thái độ của Bất Lão Sơn mới thay đổi chóng mặt như vậy."

"Im miệng, những chuyện này không được nói lung tung, không được đề cập tới chuyện Tiên cốt, không ít người vì nó mà mất mạng đấy."

"Thiếu niên Tần tộc quả là nghịch thiên, Tần Hạo nhất định sẽ quật khởi. Trên đời này, mấy ai có thể làm đối thủ của hắn?"

...

Sau đó, những người này bàn về thu hoạch, đánh giết những sinh linh bên trong sương mù điện từ kia. Trong cơ thể chúng sẽ có "lôi thạch", một vật liệu hiếm có và quý giá.

Những sinh vật này rất đặc biệt, thiên phú đã nắm giữ thần thông Lôi Đạo. Nếu như may mắn thì có thể đạt được phù văn Thiểm Điện trên người chúng.

"Thì ra là thế!" Thạch Hạo gật đầu, hắn lần nữa lên đường.

Sau đó không lâu, hắn nhìn thấy một loại cổ ngạc vàng, toàn thân đều là điện quang, sinh sống trong hư không. Giao chiến một phen, hắn giết chết hơn trăm con, thu hoạch cũng được mấy viên lôi thạch.

Đảo Ác Ma rất lớn, nói là đảo chứ thật ra mênh mông như một lục địa, rộng lớn vô ngần. Sinh linh ở nơi này đều mang thuộc tính lôi điện, vô cùng hung mãnh. Thủ lĩnh của mỗi bộ tộc đều có tu vi Tôn giả trở lên.

Mấy ngày sau, Thạch Hạo suýt nữa thì gặp nạn.

Hắn thấy một đại mãng khổng lồ đang cuộn mình quanh mấy chục ngọn núi, bất động như một dãy sơn mạch. Có mấy tên thám hiểm đi ngang qua không hay biết gì, nó đột nhiên bộc phát, khiến mấy vị Tôn giả hóa thành tro tàn ngay tại chỗ.

Tuyệt đối là cường giả trong Thần cấp, vô cùng hung tàn!

Thạch Hạo tận mắt thấy cảnh đó. Nếu không phải hắn có thần giác nhạy bén, kịp thời dừng lại, nếu không hơn phân nửa đã gặp nguy. Hắn nhanh chóng thoát khỏi khu vực này.

Sau tám ngày, hắn trải qua rất nhiều nguy hiểm, tiến vào nơi sâu của tuyệt địa. Càng đi vào sâu thì pháp tắc Lôi Điện càng thêm dồi dào, tựa như bao phủ toàn bộ thiên khung và đại địa.

Thạch Hạo thèm khát. Nơi như thế này rất thích hợp để thể ngộ áo nghĩa lôi đình. Hắn không muốn dừng lại, muốn đến nơi sâu nhất để nghiên cứu và hấp thụ cái cây cỏ kia.

Tòa tháp hải đăng cuối cùng cũng đã biến mất, điều đó cho thấy hắn đã tiến vào khu vực nguy hiểm nhất.

Sương mù rất dày, thi thoảng lại có những tia điện từ xẹt qua trời cao, vô cùng chói lọi rực rỡ, đồng thời cũng cực kỳ nguy hiểm. Loại ánh sáng đó có thể trong chớp mắt chém một ngọn núi thành tro tàn.

Mà nơi sâu trong cấm địa này, sinh linh thưa thớt hơn, thế nhưng một khi được phát hiện thì đều cực kỳ đáng sợ và mạnh mẽ.

"Đó là gì?" Hai ngày sau, Thạch Hạo khiếp sợ, khó mà tin nhìn lên trời cao, tình cảnh này khiến hắn chấn động.

Trên vòm trời tối tăm có một dòng sông dài phát ra ánh sáng rực rỡ kèm theo lôi điện, đang chảy về phương xa. Nó rộng lớn vô cùng, có màu trắng bạc mang theo chút ánh vàng.

Thạch Hạo bay lên không, từ từ tiếp cận con sông này. Mặt sông rộng, nước chảy êm đềm về nơi xa.

"Dòng sông này..." Thạch Hạo phát hiện ra một chuyện đáng sợ. Trong dòng sông có những thi thể đang chìm nổi. Tuy đã chết rất nhiều năm, nhưng chúng đều bất hủ, đó là thi thể của các cường giả cấp Thần.

Sau đó không lâu, hắn nhìn thấy một vài sinh linh ở phía trước, có cả nhân loại và các chủng tộc mạnh mẽ khác. Tất cả đều là người thám hiểm. Hắn tiến đến bắt chuyện với những người này.

"Dòng sông này có lai lịch như thế nào thế?"

"Dòng sông này rất kỳ lạ. Có người nói là do lôi đình Tiên Đạo năm đó hóa thành, cũng có người nói là máu của Ma Tôn đang chảy xuôi, qua bao năm vẫn không hề khô cạn."

"Nó chảy về nơi nào thế?" Thạch Hạo hỏi.

"Có người nói, phần cuối là một ngôi mộ Tiên, dòng sông lớn này đều chảy vào trong mộ." Một cô gái lên tiếng.

Dòng sông này vô cùng đáng sợ. Dọc theo đường đi, ngoại trừ ánh chớp đầy đáng sợ thì còn có sức mạnh nguyền rủa thần bí, tỷ lệ thuận với tu vi của kẻ xâm nhập.

"Những thi thể giữa dòng sông đều là Thần?" Thạch Hạo hỏi. Hắn vô cùng kinh ngạc, cũng không phải thấy một hai thi thể mà càng đi càng phát hiện có rất nhiều.

"Không chỉ có Thần, trong đó còn có cả Thiên Thần đấy. Các vị đại năng từ thời cổ đại chết ở đây không ít, cuối cùng thi thể đều chìm vào dòng sông này." Có người trả lời.

Có người nói, đây cũng là một loại cơ duyên. Nếu như ai có thể vớt ra thi thể của một vị đại năng thượng cổ trong đó, biết đâu chừng có thể nhận được truyền thừa mà người đó lưu lại.

Đương nhiên, cũng có khả năng là sẽ bị ánh chớp đánh chết, hoặc nhiễm phải nguyền rủa mà chết, khó có thể thành công.

"Đi thôi, đừng đặt hi vọng lên những Thần thi này nếu không sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu. Chúng ta tới tòa thành cổ mà Ma Tôn lưu lại để nhìn khối bia kia đi, kiểm nghiệm xem thực lực của chúng ta đạt tới mức nào." Có người nói.

Thạch Hạo cùng rời đi với đám người này, bởi vì hắn chẳng hề biết tí gì về nơi đây.

Hai ngày sau, dọc theo dòng sông chảy xuôi trên vòm trời, bọn họ tới một tòa cổ thành nằm sát ngay bờ sông.

Trên thực tế, nói là thành trì không bằng nói là một khu di chỉ. Toàn bộ kiến trúc gần như đã sụp đổ, bên ngoài chỉ còn sót lại một đoạn tường thành sừng sững.

Ngoài ra, còn có một tấm bia đang phát sáng ở ngay trung tâm phế tích, cũng là nằm ngay trên quảng trường trước kia của cổ thành.

Tấm bia có chiều cao ba ngàn trượng, to lớn và hào hùng, tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Tương truyền đại diện cho ba ngàn châu của Thượng Giới từ vô số năm tháng trước đây, mỗi trượng tương ứng với một châu.

Ở nơi này có rất nhiều người vây quanh, tất cả đều đang nói chuyện. Có mấy người rất hưng phấn.

"Tấm bia này có tác dụng gì?" Thạch Hạo không rõ, hỏi người xung quanh.

"Đây là tấm bia do chính tay chí cao Ma Tôn lập ra ở vô số năm tháng trước kia, có thể kiểm nghiệm sức chiến đấu, thiên phú, tiềm năng của một người. Các ngươi xem, trên đỉnh cao nhất đang nhấp nháy ánh sáng chói mắt. Đó là tên của không ít đại nhân vật vang danh cổ kim đã được lưu lại." Một vị trung niên nói.

Thạch Hạo ngạc nhiên, nói: "Tần Trường Sinh là ai?" Hắn cẩn thận quan sát tên của những người ở trên đó. Trên đỉnh cao nhất của tấm bia này chia thành mấy khu vực, một trong số đó lấp lánh những cái tên vô cùng chói mắt.

"Bất Lão Thiên Tôn, khi còn trẻ ngài ấy cũng từng đến nơi này." Có người bên cạnh nói.

Thạch Hạo chấn động trong lòng, ngay cả Bất Lão Thiên Tôn cũng từng khảo nghiệm tại đây sao?

"Các ngươi xem, còn có tên của một vài bá chủ cổ đại, danh chấn cổ kim. Có mấy người vẫn còn sống, xếp hạng cao thật đó." Mọi người nghị luận, ai cũng đều hưng phấn.

Trong lòng của Thạch Hạo hơi động, hắn nhìn thấy một cái tên rất quen thuộc - Tần Hạo, còn sáng rực hơn cả Bất Lão Thiên Tôn Tần Trường Sinh, sáng chói như mặt trời!

"Tần tộc đúng là không vừa, năm tháng qua đi lại xuất hiện một Tần Hạo, vượt qua cả Bất Lão Thiên Tôn!" Rất nhiều người thán phục.

"Người mà có thể lưu lại dấu ấn hào quang ở nơi đó sẽ chấn động tứ phương ngay lập tức." Có người xúc động nói.

"Ai cũng có thể kiểm tra sao, sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?" Một thiếu nữ hỏi, có chút thẹn thùng. Bên cạnh có một ông lão đang đứng, hiển nhiên là đệ tử của giáo phái lớn tới đây để rèn luyện, có người bảo vệ bên mình.

"Sẽ không gặp nguy hiểm đâu, bất luận người nào cũng có thể kiểm tra sức chiến đấu, thiên phú, tiềm năng của chính mình." Một lão bà đáp lời.

Thạch Hạo xoa cằm. Nhìn thấy nhiều dấu ấn của danh nhân như vậy, có vài bá chủ sống tới hiện tại, uy chấn Thượng Giới, hắn cũng sinh ra chút hứng thú, muốn thử sức một lần.

Độc quyền bản dịch này thuộc về Truyen.Free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free