[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 626: Diệu thủ ngẫu nhiên mà có
Chú chim này có linh tính cực cao, thân hình chưa đầy nửa thước, toàn thân lấp lánh ánh bạc. Dù còn nhỏ như vậy nhưng nó đã có thể nghe hiểu, còn mang chút hung dữ. Đôi mắt to đen láy tựa ngọc thạch, khuôn mặt vô cùng sinh động.
Thạch Hạo lật tới lật lui, kéo kéo cái đuôi tuyệt đẹp tựa cầu vồng bạc, khiến toàn thân chim con lông tơ dựng ngược, phẫn nộ muốn liều mạng với hắn!
"Tính khí ngươi sao mà hung dữ vậy chứ, đừng có quậy phá." Thạch Hạo gõ gõ ngón tay lên sau gáy nó, khiến chú chim xinh đẹp này giận đến mức không thôi.
Thạch Hạo thấy thú vị, không ngừng trêu chọc nó, lúc gõ đầu, lúc vuốt ve đôi cánh bạc lấp lánh, thấy vẻ mặt nó phì phò thở dốc trông thật buồn cười.
Đây là một con Ngân Hoàng non sao? Sinh linh như thế này xưa nay cực kỳ hiếm gặp. Nếu đúng là thật, chắc chắn sẽ tạo ra chấn động lớn, khiến các đại giáo phái đứng ngồi không yên.
Dù sao đi nữa, việc này có thể liên quan đến một loại bí pháp bảo thuật Chân Hoàng vô thượng!
Một thần thông cấp bậc như thế này đủ để xưng là cấm kỵ, là thứ mà các bá chủ Thượng giới đều mơ ước, chắc chắn sẽ gây ra đại họa, khiến nơi này chẳng thể nào yên ổn.
Ánh mắt Thạch Hạo nóng rực, hắn nuốt một ngụm nước bọt. Nếu đây thật sự là một con Ngân Hoàng, vậy thì quả là vận may nghịch thiên đối với hắn!
"Để ta nhìn rõ rốt cuộc ngươi có điểm gì kỳ lạ." Hắn lẩm bẩm. Chỉ nhìn hình dáng bên ngoài con chim này thì khó lòng đưa ra kết luận chuẩn xác. Hắn lập tức vận dụng Trùng Đồng, muốn xem xét chân cốt trong cơ thể chim non.
"Vù" một tiếng, Trùng Đồng rung lên bần bật, phát ra ánh sáng tán loạn, nhưng lại không thể xuyên thấu chim non. Trong cơ thể nó hình thành một tầng hào quang bạc không ngừng bùng cháy, ngăn cản mọi sự dò xét từ bên ngoài.
Thạch Hạo không khỏi ngạc nhiên, con chim này quả nhiên càng thêm bất phàm. Ngay cả Trùng Đồng cũng không thể quan sát được, đủ để chứng minh sự thần bí của nó.
"Chẳng lẽ trong cơ thể nó có thần bảo trời sinh, tự động hộ thể, chặn lại mọi thứ sao?" Hắn nắm lấy chim nhỏ, không ngừng nghiên cứu tìm tòi.
"Mở!" Thạch Hạo vận dụng đạo âm quát lớn một tiếng, dùng sức mạnh thần thức thăm dò ý thức hải của chim non. Thế nhưng, hắn lại bị ngăn cản. Giữa mi tâm của nó phát sáng, đó là một ngọn ngân diễm chập chờn được phù văn hóa thành.
Nếu cưỡng ép thăm dò, chắc chắn con chim non này sẽ tan rã!
Thạch Hạo vuốt cằm, l���m bẩm: "Phù văn và tiềm năng của nó vô cùng mạnh mẽ, có thể bị động phòng ngự nhưng lại không thể chủ động thi triển pháp môn sao?"
"Thôi được rồi, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt bên cạnh mình." Hắn cười ha hả. Nếu như thật sự là một con Ngân Hoàng, vậy thì quả là kinh người!
Con chim kia làm vẻ ủ rũ, hờn dỗi.
"Ngươi đói bụng không, ta tìm thức ăn cho." Thạch Hạo tìm một cái chậu, bỏ vào chút thịt tươi rồi đưa tới gần chim non.
"Keng!" Điều khiến người khác kinh ngạc là, chim non giơ chân lên, động tác vô cùng điêu luyện, vô cùng đẹp mắt, hất văng cái chậu về phía gò má Thạch Hạo.
"Muốn làm phản hả!" Thạch Hạo chụp lấy cái chậu, dùng sức nện xuống đầu chim non, khiến nó trợn mắt căm giận.
"Nè, ngươi là chim nên không ăn những thứ này sao? Đừng có mà trừng mắt với ta, với lại là do ngươi không chịu nói đó chứ." Thạch Hạo nói.
Chú chim này càng tức giận lại càng xinh đẹp, bên trong đôi mắt long lanh bùng cháy ngọn lửa căm hờn, nó dùng cái mỏ nhỏ mổ mạnh về phía Thạch Hạo.
"Ngươi vẫn chưa có tên nh��, để ta suy nghĩ xem." Nếu đã quyết định nuôi dưỡng bên cạnh, Thạch Hạo phải phát huy tài năng mà mình 'am hiểu' nhất.
"Trước đây, ta cũng từng có vài thụy thú và thần điểu bên cạnh, chúng đều có những cái tên rất hay. Ngươi muốn tên gì nào?" Thạch Hạo nhìn nó.
Chim con màu trắng bạc linh cảm có điều chẳng lành, ra sức trừng mắt nhìn hắn.
"Đại Hồng Điểu, Nhị Ngốc Tử, Tam Hắc... Theo thứ tự thì tới ngươi, vậy nên gọi tên gì đây?" Thạch Hạo lẩm nhẩm.
Chim non màu bạc suýt chút nữa ngất xỉu, tên gì mà tệ hại đến thế? Lại còn đặt tên theo thứ tự kia. Nó cảm thấy chuyện chẳng lành quả nhiên đã thành sự thật rồi.
"À, hay gọi là Tứ Bạch đi, cứ theo thứ tự mà đặt." Thạch Hạo thì thào, sau đó lặp đi lặp lại cái tên này rồi cười ha hả, nói: "Chuẩn rồi, sau này đó là tên của ngươi đấy."
Chim non mở to hai mắt, rùng mình một cái. Cái tên này... thật sự khiến nó không thể nào chấp nhận được, cả người đều nổi da gà.
"Ánh mắt đó là sao hả, mừng lắm đúng không hay là thấy choáng váng? Mắt trừng lớn như th��� để làm gì?" Thạch Hạo không hài lòng, bởi vì hắn phát hiện chim non đang khinh bỉ mình.
Thạch Hạo gọi nó là Tứ Bạch, thế nhưng chim con thề chết không nghe theo, thậm chí không thèm nhìn mặt hắn, vẻ mặt vô cùng oán giận, bất kể nét mặt hay biểu cảm đều đang chê bai cái tên này.
"Được rồi, vậy thì vì ngươi ta sẽ phá lệ một lần. Những thần thú và thụy cầm của ta, có hai con rất bất phàm, vì thế tên của chúng nó sẽ khác với những con khác, nhưng thôi, ngươi sẽ là ngoại lệ vậy." Thạch Hạo nói.
Chim con lườm hắn, thật sự không tin rằng hắn có thể nghĩ ra một cái tên hay ho.
"Bọn chúng một con tên là Bóng Lông, một con tên là Tiểu Hồng, đều rất hợp với vẻ ngoài của chúng." Thạch Hạo khoe khoang.
Chim non lảo đảo, những cái tên này quá tệ, thật sự không thể chịu nổi!
"Từ nay về sau, gọi ngươi là Bạc vậy." Thạch Hạo hài lòng gật đầu, cảm thấy cái tên này rất hợp với chú chim nhỏ lấp lánh ánh bạc kia.
Chim con đương nhiên sẽ thề chết không nghe theo. Cái tên này quá tệ, khiến nó phát điên. Nghe lần đầu thì không sao, nhưng nếu mấy ngày sau mỗi lần đều bị Thạch Hạo gọi như vậy thì đúng là một nỗi dày vò khủng khiếp.
Khu vực này có rất nhiều tu sĩ qua lại. Các nhân vật như Nguyệt Thiền, Thiểm Điện Tử, Đằng Nhất, Chân Cổ... đều từng giao thủ với người khác, để lại những dấu vết đáng sợ, khiến nơi đây náo động không ngừng.
Thế nhưng, bất kể tìm kiếm thế nào, họ vẫn không phát hiện ra cô gái tóc bạc kia.
Vì vậy, mọi người tìm tới một quái sư vô cùng nổi danh, nhờ gã bói thử một quẻ. Đáp án là: cô gái tóc bạc kia vẫn còn ở đây, chưa hề rời đi.
Mấy ngày liên tiếp, bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.
Trong lúc này, "Bạc" đã mấy lần muốn bỏ trốn, thế nhưng đều bị Thạch Hạo ôm trở về, cơ bản không có cách nào chạy thoát được.
Lần gần đây nhất, nó chạy ra ngoài thôn thì gặp ngay Thiểm Điện Tử đang giao chiến với người khác. Tia chớp đáng sợ xẹt ngang bầu trời dãy núi, mặt đất chấn động, kết quả là nó ủ rũ tự mình quay về.
Thạch Hạo lộ vẻ khác lạ, nâng cằm suy nghĩ, rồi chụp lấy nó tra xét, khiến Bạc chẳng hề dễ chịu, đôi mắt xinh đẹp trừng trừng nhìn hắn.
"Bộ dạng này của ngươi chẳng hề bình thường chút nào. Nếu như bị người khác phát hiện thì sao bây giờ? Để ta giúp ngươi thay đổi diện mạo, miễn rước lấy mầm họa." Thạch Hạo nói.
Ban đầu, Bạc nghe thấy vậy thì đôi mắt chớp chớp tỏ vẻ tán thành, nó làm bộ rụt rè phối hợp, khuôn mặt đầy biểu cảm.
Nhưng ngay sau đó, nó ra sức giãy giụa, bởi vì Thạch Hạo lấy ra một đoạn cốt tiễn* rồi cắt xoèn xoẹt trên bộ lông của nó, lông chim trắng bạc tán loạn khắp đất. (*Tiễn: cái kéo, cái kẹp.)
Nó vùng vẫy kịch liệt nhưng vẫn vô dụng. Thế này mà gọi là thay đổi diện mạo sao, rõ ràng là đang tàn phá! Trong mắt Bạc lấp lánh ánh lửa, toàn bộ linh vũ đều dựng đứng, nó quá mức tức giận!
"Hơi khá rồi đó, ngươi có thích không?" Sau đó không lâu, Thạch Hạo ngừng tay, lấy một tấm gương đồng đặt trước mặt để nó chiêm ngưỡng.
Bạc nhìn vào gương đồng, trong nháy mắt nhìn thấy mình trong gương thì cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa đã ngã xỉu trên mặt đất. Ngay sau đó, nó liền liều mạng với Thạch Hạo.
Bởi vì bộ lông toàn thân đều bị cắt trụi đến nham nhở, trông vô cùng thê thảm, xấu xí vô cùng!
"Ta muốn giết ngươi!" Thạch Hạo thi thoảng nghe được một giọng nói của cô gái rất êm tai, thế nhưng âm thanh này lại vô cùng tức giận. Hắn nghiêng đầu, lộ vẻ càng kinh ngạc hơn khi nhìn Bạc.
Lông toàn thân chim non đều dựng thẳng, cơn tức giận bùng cháy trong ánh mắt, dữ dằn trừng lấy hắn.
"Như vậy vẫn chưa đủ, vẫn có thể bị phát hiện. Để ta giúp ngươi thêm chút nữa." Thạch Hạo chẳng thèm để ý đến nó, tay cầm cốt tiễn linh hoạt cắt tỉa.
"Chuẩn rồi đó!" Cuối cùng, hắn lộ vẻ mừng rỡ, vô cùng hài lòng, cất đi cốt tiễn, thả Bạc xuống đất, lần nữa đưa gương đồng tới trước mặt nó.
Bạc gần như không dám mở mắt ra, biết rằng lần này còn kinh khủng hơn lần trước nữa. Nó linh cảm được rằng, lông đuôi tuyệt đẹp cùng với linh vũ rực rỡ trên đầu đều đã bị cắt cụt ngủn hết rồi.
"Yên tâm đi, lần này rất đẹp, bảo đảm ngươi sẽ ưng ý. Nếu như người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ không nhận ra ngươi là một con Ngân Hoàng đâu." Thạch Hạo nói vô cùng tự tin.
Nhưng khi những câu này lọt vào tai Bạc, nó cứ như bị sét đánh ngang tai, vẻ bực bội càng tăng lên gấp bội, cảm thấy nhân sinh không ngờ lại thảm thương đến thế. Sao nó lại đụng phải một tên quái thai hung tàn như vậy chứ, suốt ngày chỉ biết tự sướng về bản thân!
"Nhìn nhanh ��i nào, tay nghề của ta quả thật là xuất thần nhập hóa, lần biến đổi này có thể nói là hoàn mỹ không chút tì vết!" Thạch Hạo giục.
Bạc lén mở một con mắt, trong lòng thật sự rất bất an, không biết mình bị hành hạ đến hình dáng gì nữa, nhưng nói chung lại cũng rất muốn nhìn xem mình đã thành ra bộ dạng gì.
Lập tức, con mắt còn lại của nó cũng mở to, cả hai trợn tròn, sau đó là một tiếng hét thảm. Nó đập mạnh đầu vào gương đồng rồi hôn mê đi.
Bởi vì, lông chim trắng bạc đều bị cắt tỉa sạch sẽ, giờ đây cả người trọc lốc. Đối với một chú chim trời sinh xinh đẹp thích chưng diện mà nói, điều này tựa như bị đánh rớt xuống mười tám tầng địa ngục vậy.
"Ánh mắt quá tệ, chẳng biết thưởng thức cái gì cả." Thạch Hạo lắc đầu, rung rung lay tỉnh nó dậy, nói: "Ngươi không thấy dung mạo của mình đã biến đổi hoàn toàn rồi sao? Đã biến thành một chủng tộc khác, ai cũng chẳng thể nhận ra được đâu."
Quả thật, giờ đây nó trông như một con chim bồ câu biến hóa từ Ngân Hoàng. Đương nhiên bộ lông không còn xinh đẹp như trước, thế nhưng vẫn đẹp hơn hẳn những con bồ câu khác. Hình dạng hiện giờ đã biến đổi hoàn toàn.
"Tài nghệ thật tinh xảo mà, đây quả là một kiệt tác hoàn mỹ nhất trời cao, ta không thể không bội phục bản thân mình được mà." Thạch Hạo ha hả cười nói, giả vờ khiêm tốn, tiếp lời: "Diệu thủ ngẫu nhiên mà thôi."
Hai mắt Bạc tóe lửa, thế nhưng giờ đây nó vẫn không thể nào vận dụng được bảo thuật. Nếu không, nó nhất định sẽ đốt cháy tên quỷ này đến mức kêu gào vang xin mới thôi, xem thử hắn còn có thể hả hê như thế này được không.
"Cái gì, không tệ lắm đúng không?" Thạch Hạo hỏi.
"Vô cùng bi thảm mà!" Thi thoảng, lại vang lên âm thanh đầy du dương nhưng kèm theo bi phẫn và tức giận, như ẩn như hiện truyền ra.
"Không sao, nghỉ dưỡng mấy ngày thì sẽ mọc ra một ít ngân vũ, lúc đó sẽ y như bồ câu vậy. Sau đó ta sẽ mang ngươi rời khỏi nơi đây, ai cũng không phát hiện ra được đâu." Thạch Hạo tự tin nói, đồng thời bổ sung: "Sau này nếu lông mọc lại như cũ thì bảo đảm ta sẽ 'chế tác' lại đẹp như bây giờ."
Còn có lần sau nữa sao?!
Bạc tức giận, cặp mắt to đen láy như ngọc thạch hừng hực ngân diễm, âm thầm thề rằng: Chờ lúc nó khôi phục lại chân thân, nhất định sẽ ném tên này vào miệng núi lửa, trấn áp hắn một trăm năm!
Dòng chảy câu chữ này, độc quyền thuộc về truyen.free, xin độc giả vui lòng không sao chép khi chưa được chấp thuận.