[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 622: Sóng gió đột nhiên tới
Ven đường, núi non trùng điệp, những đại thụ cao trăm thước mọc khắp nơi, đôi khi vang lên tiếng gầm của mãnh thú, và cả những hung thú lượn lờ trên trời cao.
Con đường này rất rộng lớn, dẫu chẳng bằng phẳng, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển của con ốc sên. Nó cứ như lướt đi trên đất bằng, nhanh hơn cả những tuấn mã bậc nhất.
Tam a công dẫn theo hơn mười thiếu niên, trong đó có Thạch Hạo, tất cả ngồi trên lưng ốc sên, hướng về thị trấn phía trước.
"Gào..."
Một con lân hổ màu đen xuất hiện, thân như kỳ lân, đầu như hổ, vẻ ngoài hung tợn, toàn thân phủ đầy vảy đen. Nó liếc nhìn đoàn người, sau đó rời đi, chẳng hề tấn công.
Đây không phải lần đầu tiên xảy ra chuyện này, trên đường đi họ đã gặp vài mãnh thú hung mãnh, nhưng khi nhận thấy trong đội ngũ có người không dễ trêu chọc, chúng liền không dám tấn công.
"Tam a công, người đã từng nghe nói về Vân tộc chưa?" Thạch Hạo hỏi. Hắn từ truyền tống trận của Vân tộc mà bước vào Thượng Giới, nên nghĩ rằng khoảng cách giữa mình và tộc này sẽ chẳng xa xôi.
"Dường như có nghe qua." Tam a công gật đầu.
"Tộc đó ở đâu, có xa nơi này không?" Thạch Hạo thỉnh giáo.
"Khi còn trẻ, ta từng rời nhà lịch lãm và có nghe nói qua. Tộc đó vô cùng mạnh mẽ, đồng thời cũng là một tộc vô cùng cổ xưa, lại chẳng thuộc về Lôi châu ta." Tam a công nói.
Vân tộc, một đại tộc vô cùng cổ xưa, sở hữu đạo thống phi phàm ở Thượng Giới này, thậm chí lấy tên "Vân châu" để đặt cho vùng đất của mình.
"Lại bất phàm đến thế sao." Thạch Hạo kinh ngạc, rồi trầm tư. Hắn nghĩ, hẳn là do kênh không gian bị nổ tung nên đã khiến hắn lệch khỏi tọa độ ban đầu, và mới xuất hiện ở Lôi châu.
Bỗng nhiên, trên không trung, gió mạnh rít lên, bóng tối bao phủ, như một đám mây đen vụt qua. Đó là một con hung cầm, đôi cánh phát sáng, đôi mắt sắc bén, sải đôi cánh dài hơn trăm trượng.
"Ha ha... Tam a công, thôn các ngươi cũng muốn đi tham gia tuyển chọn dũng sĩ sao? Đám nhóc này không ra sao, không đủ khỏe mạnh, e rằng hơn nửa sẽ toàn quân bị diệt đó." Trên lưng con hung cầm ấy có tới mấy chục người, rõ ràng là cường giả của một thôn khác đang dẫn đám thiếu niên của thôn mình đi tham dự, cất lời, mang theo ý trêu ghẹo lành tính.
"Đến lúc ấy sẽ để cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!" Đám người trẻ tuổi của Chu thôn không phục.
Hung cầm rời đi, bọn họ tới từ một thôn kh��c, tổng thực lực cũng chẳng tầm thường, chỉ cần nhìn tọa kỵ của họ liền có thể nhận thấy.
Di chuyển thêm vài trăm dặm nữa, thì mặt đất dần trống trải, cây cối thưa thớt dần. Một tòa thành trì như ẩn như hiện nằm ngang đường chân trời, rốt cuộc cũng đã tới nơi.
Hòe thành, đây là một thị trấn có thể chứa tới mấy vạn nhân khẩu, không thể gọi là quá lớn nhưng cũng chẳng hề nhỏ bé.
Ở c���a thành có một cây cổ thụ, thân cây vững chắc, phiến lá xanh tươi, hoa trắng như tuyết. Đây là một cây hòe cổ thụ cao hơn trăm trượng.
Cây cổ thụ này được lấy tên để đặt cho tòa thành, nó chính là Tế linh của Hòe thành.
Cửa thành đã hiện rõ trong tầm mắt, người ra vào tấp nập, từng hàng tọa kỵ đang xếp hàng chờ tới lượt vào thành. Ngày hôm nay vô cùng náo nhiệt, cường giả tuổi trẻ của rất nhiều bộ lạc đều đã tề tựu.
"Tránh ra!"
Cách cửa thành chẳng bao xa, bỗng có người hô lớn. Phía sau chúng là một con ngân mãng dài tới trăm trượng đang trườn đi, một đám người đứng ở bên trên mang vẻ ngang ngược vô cùng.
"Rầm!"
Con rắn lớn màu trắng quẩy đuôi quật thẳng vào con ốc sên đen khiến nó lảo đảo, suýt chút nữa đã bị đánh văng ra ngoài. Hơn nửa số thiếu niên trên lưng nó ngã nhào xuống đất.
"Các ngươi muốn làm gì hả, dám bắt nạt người khác!" Đám thiếu niên tức giận, chật vật bò dậy từ mặt đất rồi lớn tiếng quát mắng.
"Bắt nạt người? Một con ốc sên đứng chắn ngay trên đường, tốc độ thì chậm rì, cứ đứng ngăn cản đường đi của kẻ khác sao?" Những người đứng trên rắn lớn cười lạnh, hoàn toàn chẳng thèm để ý.
Không ít thiếu niên của Chu thôn không thể nín nhịn nổi, máu nóng xông thẳng lên đầu, rất muốn xông lên tranh lý, nhưng lại bị Tam a công kéo lại, trầm giọng nói chớ vọng động.
"Sao hả, muốn động võ à? Các ngươi có thể tới thử xem." Một người trẻ tuổi đứng trên lưng rắn bạc mở miệng khinh bỉ, nhìn xuống đám người Chu thôn.
"Ngươi quá kiêu ngạo đấy!" Một người trẻ tuổi của Chu thôn không nhịn được muốn động thủ.
"Đừng làm loạn!" Tam a công chặn lại đám trẻ tuổi trong thôn, hắn biết, đám nhóc trong thôn mình không phải là đối thủ.
"Đây chính là người của Mãng thôn, thực lực rất mạnh, trong tộc xuất hiện vài thiên tài mạnh mẽ. Hơn nữa, trước đây cũng từng có xung đột với bộ lạc ta, chớ nên để tâm đến sự khiêu khích của chúng." Tam a công nói, sợ bọn nhỏ chịu thiệt.
Thạch Hạo cũng chẳng hề ra tay mà chỉ lẳng lặng nhìn. Hắn có thể trấn áp ngay đối phương, nhưng sau khi hắn rời đi thì sao đây? Có thể sẽ nảy sinh mầm họa, ít nhất vào lúc này, không thể xuất thủ.
"Các ngươi nên cẩn thận cho ta!" Người của Mãng thôn nghênh ngang rời đi, chỉ để lại câu nói như vậy.
"Tam a công!" Đám trẻ tuổi trong thôn không cam lòng, ai nấy cũng đều nắm chặt tay thành quyền.
"Đừng có kích động, ta nghe nói Mãng thôn có quan hệ với vài kẻ hung tàn. Chúng ta đang ở bên ngoài nên đừng rước lấy thị phi, tạm thời hãy ẩn nhẫn." Tam a công an ủi.
Gần đó còn có đám người của thôn khác, tất cả đều cưỡi hung cầm mãnh thú lần lượt kéo vào thành.
Cây hòe cổ thụ vững chắc, cắm rễ trước thành, nó yên lặng bất động. Nếu không phải vô cùng to lớn thì cũng chẳng khác là bao so với những cây hòe lâu năm khác.
Mọi người vào thành rồi dừng lại tại một vị trí cố định để có người hướng dẫn.
"Ầm ầm!"
Đột nhiên, mọi người đều giật mình bởi âm thanh như sấm nổ, mặt đất rung lắc nhẹ nhàng, cả tòa cổ thành chẳng thể giữ yên tĩnh.
Từ hướng cửa thành xuất hiện vài chục tọa kỵ, tất cả đều là d�� thú, cao lớn hung mãnh, bộ vuốt to lớn giẫm mạnh xuống mặt đất phát ra âm thanh nặng nề.
"Mặc Kỳ thú, kích thước gần bằng với Kỳ lân, cũng mang chút huyết thống Kỳ lân. Những tọa kỵ hung mãnh này vô cùng cường đại. Bọn họ là... người của Phủ thành."
Vài chục con tọa kỵ này đều khoác giáp trụ, toàn thân lấp lánh ánh sáng, uy thế mạnh mẽ tỏa ra, tất cả đều phi phàm. Trong đám tọa kỵ này, chỉ có duy nhất một cô gái vô cùng xinh đẹp khoác ngân bào.
"Người của Phủ thành đến tuần tra, họ vô cùng xem trọng lần tuyển chọn này." Mọi người thán phục.
"Mau tránh ra!" Có người hét lên.
Mọi người tránh né, không một ai dám ngăn cản nhóm người này.
Rất may, những con tọa kỵ này di chuyển rất nhẹ nhàng, cũng chẳng hề mạnh bạo xông thẳng tới. Kỷ luật vô cùng nghiêm minh, tất cả đều vây quanh thiếu nữ khoác ngân bào tiến vào trong phủ thành chủ.
"Không cần nhìn nữa, hãy sớm nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ bắt đầu cuộc tuyển chọn." Tam a công nhắc nhở đám thiếu niên trong thôn, để bọn họ nghỉ ngơi dưỡng sức.
Ngày thứ hai, mọi người bị gọi dậy sớm và dẫn vào một sân diễn võ vô cùng to lớn thuộc trung tâm tòa thành. Nơi đây chính là nơi diễn ra tỷ thí.
Nhưng mà, tuyển chọn vẫn chưa diễn ra thì vài chục con tọa kỵ kia lại xuất hiện. Đồng thời, thành chủ của Hòe thành cổ xưa này cùng với cô gái khoác ngân bào ngày hôm qua cũng xuất hiện.
"Chư vị, các ngươi đều là thủ lĩnh các vùng lân cận. Lần này mang một nhóm trẻ tuổi mạnh nhất trong tộc tới, ta nghĩ các ngươi đều là những người biết rõ tin tức nhất." Lão thành chủ mở miệng.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, những điều ông ta nói chẳng hề liên quan gì tới cuộc tuyển chọn lần này, sao lại nhắc tới chuyện này?
Rất nhanh, mọi người đều rõ ràng, lão thành chủ rất kiêng dè đám kỵ binh kia, là đang giúp mọi người dò hỏi tin tức.
"Đây chính là sứ giả tới từ Phủ thành. Ngoài việc tới giám sát cuộc tuyển chọn lần này, thì còn có một việc quan trọng khác..." Lão thành chủ giới thiệu.
Cô gái khoác ngân bào bước lên đài cao, nhìn tất cả mọi người bên dưới. Nàng rất xinh đẹp, th��� nhưng vẻ mặt lại hơi lạnh nhạt, chậm rãi mở một bức tranh rồi trải rộng trong hư không.
"Trong các ngươi ai từng thấy qua người này?"
Bức tranh phát sáng lơ lửng giữa không trung, lưu chuyển thần lực bí ẩn. Bên trong vẽ một cô gái, vóc dáng cao ráo, tóc bạc lấp lánh hào quang chói mắt, đôi mắt trong suốt, cả người quyến rũ như mộng ảo.
Cô gái bên trong bức vẽ rất trẻ, trông không quá mười tám, mười chín tuổi, thế nhưng cũng chẳng hề ngây ngô chút nào mà lại mang theo vẻ siêu phàm.
Tuy sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt như nước, thế nhưng lại có một luồng khí thế từ tranh xuyên ra ngoài khiến người ta kinh hãi.
Đây cũng chỉ là một bức tranh mà lại có uy thế mạnh mẽ đến vậy, nếu người thật xuất hiện ở đây thì sẽ thế nào? Quá đỗi kinh người, ngay lập tức, nơi đây rơi vào yên lặng.
"Có ai từng thấy qua không?" Cô gái khoác ngân bào hỏi lần nữa.
"Xin hỏi đại nhân, cô gái này là ai?" Có người nhỏ giọng hỏi, vô cùng khó hiểu. Đây là cuộc tuyển chọn dũng sĩ, cớ sao lại xuất hiện tình huống như thế này?
"Hừ!"
Ti��ng hừ lạnh truyền đến, cô gái khoác ngân bào lạnh lùng lướt mắt qua, lập tức khiến tên kia như bị sét đánh, thân thể không sao đứng vững, liền lảo đảo lùi lại.
Tất cả mọi người đều biến sắc, sứ giả đến từ Phủ thành thật mạnh. Chỉ hừ lạnh một tiếng đã khiến tên kia không cách nào chống đỡ nổi, sức mạnh tuyệt đối, mà tuổi tác cũng chẳng hề lớn. Việc này khiến rất nhiều người lớn tuổi cảm thấy thất vọng.
Lão thành chủ của tòa thành khẽ ho một tiếng, nói: "Mọi người không cần hỏi nhiều, rốt cuộc đã thấy qua cô gái tóc bạc này hay chưa, chuyện này mới quan trọng."
Rất nhiều người đều lắc đầu, biểu lộ vẻ không biết. Cũng chưa ai từng thấy qua cô gái tóc bạc này, khí chất của nàng xuất chúng, chỉ cần nhìn thấy thì tuyệt đối không thể quên được.
"Nàng đã trốn vào khu vực này. Nếu các ngươi biết thì mau chóng bẩm báo, nhất định có trọng thưởng!" Cô gái khoác ngân bào vừa nói vừa đảo mắt nhìn khắp mọi người.
Kẻ nào đã làm nàng trọng thương? Lại trốn tới nơi này.
"Nói thì các ngươi cũng không biết!" Cô gái khoác ngân bào hừ lạnh, sau đó nhẹ giọng tự nói: "Đây chính là cô gái đã bị vị đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện đánh trọng thương. Đại chiến liên miên, cuối cùng mới đánh nàng trọng thương được. Người này rất quan trọng, vị đại nhân Tiên điện kia nhất định phải tìm ra nàng, thật khó."
Thạch Hạo nghe rất rõ, cô gái tóc bạc kia không ngờ lại là đối thủ của đại nhân tuổi trẻ Tiên điện? Đại chiến liên tục rồi thất bại, gặp trọng thương chạy trốn tới nơi này.
Trong lòng hắn rung động. Lúc ở Hạ Giới, hắn đã biết được Tiên điện kinh khủng đến mức nào, cô gái kia vậy mà dám chống lại và đại chiến với Tiên điện.
Hắn từng nghe nói, đại nhân một đời của Tiên điện này rất trẻ tuổi, cứ như một ngọn núi lớn ngự trị trong lòng tất cả mọi người, người cùng thế hệ cơ bản không phải là đối thủ của y, khó lòng vượt qua được!
Mà cô gái kia lại có thể không ngừng chiến đấu với y, cuối cùng bị thương bỏ chạy, sống sót rời đi, chuyện này thật sự kinh người!
"Lẽ nào ta sẽ sớm gặp gỡ kẻ của Tiên điện kia, và sẽ có một trận chiến ư?!" Thạch Hạo tự nhủ trong lòng.
Quả nhiên là thế, vị đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện kia khẳng định cũng sẽ đến và đã tiến vào khu vực này để tìm cô gái tóc bạc kia. Nơi đây sẽ trở thành tâm bão.
"Có tin tức thì lập tức bẩm báo!" Cô gái khoác ngân bào xoay người hướng về phía không xa.
Đột nhiên, ánh mắt của Thạch Hạo lóe lên, hắn dường như nhìn thấy một tia sáng bạc rất mơ hồ không xa vụt qua. Việc này khiến tim hắn đập rộn ràng.
Lẽ nào là cô gái kia đã tới, muốn ra tay ở đây!?
Nếu như thế, "vị kia" của Tiên điện hơn nửa cũng sẽ lộ diện.
Khắp chốn xa gần, những câu chữ này chỉ mang một cội nguồn duy nhất, truyen.free.