Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 589: Trận chiến cuối cùng

Ít nhất, đối với rất nhiều người, Tiên điện có thể xưng tụng là nơi ở của chúa tể. Hoàng Vũ vẫn bình tĩnh như trước, lời nói nhẹ nhàng với nụ cười trên môi.

Đã tiến vào trong Đại Hoang, Thạch Hạo cũng không hề lùi bước, cũng chẳng hề trốn chạy. Lúc này, một trận chiến cơ bản đã không thể nào tránh khỏi.

“Ta còn hi vọng rằng mình chính là truyền nhân duy nhất của Cung điện Chí Tôn, một ngày nào đó ta sẽ giết đến thượng giới, lật tung cái gọi là Tiên điện của các chúa tể này!” Thạch Hạo nói.

Người của thượng giới xem thường kẻ dưới quá mức, đặc biệt là người Tiên điện càng thêm ngạo mạn, dám sai một tên nô bộc hạ giới tiện tay xử lý hắn. Thái độ ấy thật đáng ghét!

“Được rồi, đến chiến đi nào. Nếu mà còn chạy nữa thì ta sẽ quay lại thủ phủ Thạch Quốc rồi nuốt sạch trăm vạn nhân khẩu đấy.” Hoàng Vũ nói.

Lão vận đạo bào cũ kỹ bay phấp phới theo gió, tóc xám tung bay. Nụ cười chợt chuyển lạnh, hai tay chắp sau lưng, lão muốn nhanh chóng kết liễu Thạch Hạo.

“Nạp mạng đi!” Thạch Hạo hét lớn. Hắn nhất định phải chiến thắng lão bộc này, nếu không cha mẹ, người thân và toàn bộ Thạch Quốc sẽ gặp nguy hiểm. Người của Tiên điện làm việc chẳng hề kiêng kỵ gì, bởi vì bọn họ quá mạnh mẽ, không e sợ người khác sẽ trả thù.

Thần kích trấn quốc trong tay hắn phát sáng, từ màu đen hóa thành vàng óng. Lưỡi kích sắc như tuyết, sát khí cuồn cuộn, đây chính là pháp khí Chân Thần với những gợn sóng thần năng vô cùng mãnh liệt.

“Xoẹt!”

Hắn vung chiến kích lên, một luồng ánh sáng đầy đáng sợ bổ ra. Pháp khí Chân Thần đang thức tỉnh với thần mang lóng lánh mạnh mẽ, cứ như là dải ngân hà đang từ từ hạ xuống.

Nhưng lão bộc vẫn chắp tay sau lưng, chợt vung một tay, nhẹ nhàng xoa vào hư không. Ánh sát quang đang tấn công lập tức bị tiêu diệt.

Bàn tay khô ráp ấy lưu chuyển hào quang vàng nhạt, tựa như một cối đá lớn, dễ dàng hóa giải toàn bộ lực công kích mãnh liệt của thần kích trấn quốc.

Thạch Hạo nghiêm nghị. Lão bộc này mạnh hơn rất nhiều so với đám Dương Ly, Xuyên Sơn Giáp, Minh Thần, Ngân Dực. Quả nhiên, một người có thể gánh vác sức mạnh của mấy vị Thần cùng liên thủ.

“Tới đây nào, để ta nhìn xem thử chiến y Bất Diệt Kim Thân cùng với Chí Tôn Cốt của ngươi mạnh tới mức nào.” Hoàng Vũ thản nhiên nói.

Thạch Hạo thở dài. Ngay cả đòn sát thủ này mà đối phương cũng biết, thật khiến người khác chán nản. Xem ra, chiến y Bất Diệt Kim Thân khó dùng để tập kích rồi.

Trên người hắn, chiến y kim loại màu đen hiện lên, bao trùm thân thể hắn. Một lớp thần diễm màu đen nhảy múa, chiến y Bất Diệt Kim Thân phát sáng, hoàn toàn thức tỉnh.

Nếu địch đã biết, thì che giấu cũng vô ích, chỉ tổ tự tìm cái chết. Hắn quyết định không che giấu nữa, toàn lực chiến đấu, dùng sức mạnh lớn nhất giao chiến với Hoàng Vũ.

Có thể, hắn nhất định sẽ đổ máu đầm đìa, bởi vì đại địch trước mắt này gần như không thể chiến thắng được. Ánh mắt của Thạch Hạo hiện lên vẻ dứt khoát, toàn thân đều là phù văn. Đây chính là sự tích lũy của bảo thuật, tinh khí thần của hắn đang thiêu đốt, chuẩn bị phát ra tiềm năng mạnh mẽ nhất để quyết tử chiến một trận!

“Thú vị, ở độ tuổi này mà đã có thành tựu như vầy quả thật chẳng hề đơn giản, nhưng đáng tiếc mà, người trẻ hay kích động, nhất định sẽ sống không lâu.” Hoàng Vũ chẳng chút hoang mang, từ từ tiến về trước.

“Giết!”

Thạch Hạo hét lên một tiếng, âm thanh của hắn như kiếm reo khiến cho hư không phải cộng hưởng theo. Hắn khống chế tinh khí toàn thân, huyết nhục của bản thân bắt đầu bốc cháy. Pháp khí Chân Thần ngang trời, phát động một đòn kinh khủng nhất.

Đại kích vàng óng tựa như sống lại, hóa thành một con hung thú khổng lồ toàn thân vàng rực, vảy lấp lánh, dáng vẻ dữ tợn ngửa đầu gào thét.

“Gào…”

Đại kích lao về trước, chém thẳng về mục tiêu.

Mà con hung thú khổng lồ màu vàng kia thì rít gào lao theo phía sau. Trên thân thể cao vút như núi, một cặp sừng sáng lấp lánh như tuyết gắn chặt với lưỡi kích, cùng lao về phía Hoàng Vũ.

“Quả là hung thú, quả là một cây hung kích mà!” Hoàng Vũ gật đầu. Bóng người lão lướt sang ngang né tránh chính diện mà pháp khí Chân Thần đang xông tới. Lão nghiêng người né tránh rồi dùng ngón tay búng mạnh.

“Keeng!”

Lão bắn trúng mặt bên của lưỡi kích, ngón tay tựa như vũ khí cực mạnh. Tiếng kim loại diếc tai vang lên, hàng loạt phù văn hiện ra, gần như khiến trời cao nát tan.

Thạch Hạo cứ như bị sét đánh, lập tức lùi nhanh về sau. Bàn tay vậy mà tràn đầy máu tươi, lòng bàn tay đã bị rách nát. Đối phương có một bí thuật có thể thông qua đại kích để thương tổn tới cơ thể của hắn.

Nếu không phải Bất Diệt Kim Thân phát sáng ngăn cản chín phần mười sức mạnh thì khả năng hắn đã gặp nguy rồi!

Thạch Hạo hoảng sợ. Lão già này chẳng hề cùng một cấp độ với đám Dương Ly, Xuyên Sơn Giáp, Minh Thần... gì cả, cao hơn rất nhiều. Tay không có thể đón pháp khí Chân Thần. Mới vừa va chạm mà đã như vầy thì đánh làm sao được nữa chứ!

“Hả?”

Bỗng dưng, hắn phát hiện trên ngón tay của Hoàng Vũ có mang một chiếc nhẫn. Vừa này lóe lên ánh sáng lấp lánh khiến cho cả bàn tay trở nên lộng lẫy với ánh sáng thần bí lưu chuyển.

“Mượn sức mạnh của pháp khí?” Thạch Hạo thở dài một hơi. Nếu đối phương thật sự có thể dùng tay không đón pháp khí Chân Thần thì cơ bản không cách nào đánh tiếp nữa, thực lực chênh lệch quá lớn.

“Người già thì lá gan sẽ nhỏ, thân thể có thể chống lại pháp khí Chân Thần nhưng ta cũng chẳng làm như thế.” Hoàng Vũ mỉm cười, những nếp nhăn dãn ra.

Sau một khắc, sát khí như biển của lão bắt đầu chuyển động. Lão hóa thành một vệt sáng lao tới, tiến hành xuất toàn lực.

Cuộc chiến sinh tử thật sự thì không cho phép nghỉ ngơi, sẽ không có lời nói dư thừa nào. Một khi bắt đầu thì sẽ trời long đất lở, mà hiện tại chính là như thế!

Thạch Hạo hét lớn. Kiếm gãy lơ lửng bên người, pháp kiếm màu vàng dựng thẳng, tất cả đều xoay tròn quanh hắn. Bản thân hắn thì phóng ra uy thế mạnh mẽ nhất.

Từng cây cỏ xanh mơn mởn cắm rễ trong hư không, lúc này tất cả đều phát ra ánh sáng ngút trời. Một cây cỏ chính là một cây kiếm thần cắt ngang trời cao.

Xoẹt!

Toàn bộ kiếm khí đều xông ngược lên trên, vô cùng rực rỡ. Có thể thấy được xung quanh Thạch Hạo là vô số kiếm khí, hắn dường như trở thành một con Chân Hoàng niết bàn, toàn bộ linh vũ đều xòe ra, xinh đẹp và thần thánh!

Hoàng Vũ đánh tới, vừa mới đặt chân vào nơi đây thì lập tức bị vô số kiếm khí nhấn chìm.

Nhưng ngoài dự đoán là, tốc độ của lão bộc đến từ Tiên điện này lại nhanh tới mức không thể tin nổi. Lão cứ như là u linh, không ngừng biến hóa vị trí, né tránh rất nhiều ánh kiếm rồi giết tới gần Thạch Hạo.

Hoàn toàn chính xác, bản thể của lão ta chính là một con hung cầm sở hữu tốc độ cực hạn, cho nên mới có thể nhanh như thế.

“Diệt!”

Lão bộc hét lớn một tiếng, giơ tay đánh về trước. Một móng vuốt màu vàng vô cùng sắc bén hóa ra, chụp về chân thân của Thạch Hạo hòng bắt giết hắn.

Nhanh vô cùng, cực kỳ tàn ác, sức chiến đấu của lão bộc vượt quá tưởng tượng!

“Kiếm trảm tinh thần!”

Thạch Hạo hét lớn, phát huy ra kiếm ý cao nhất mà mình hiểu được. Ở trước người hắn, cỏ xanh vô số, phù văn cắt đứt càn khôn, hào quang bất hủ phóng thích, khiến trăng sao đều thất sắc.

Côn Bằng đập cánh, Toan Nghê phóng điện, kiếm cỏ đầy trời, tất cả hòa vào nhau cô đọng thành hình một cây cỏ, hiển hóa thành một phù văn, tất cả bùng phát thể hiện chỗ đáng sợ nhất của mình!

“Ồ?” Hoàng Vũ kinh hãi. Móng vuốt màu vàng sắc bén chụp tới va chạm với kiếm cỏ, cả hai phát ra vô số phù quang, vô cùng chói mắt.

Thạch Hạo phun ra một ngụm máu rồi lùi về phía sau, thân thể không ngừng rung bần bật. Thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn, mặc hắn phát huy nhưng vẫn không thể bù đắp được.

Hoàng Vũ như ma quỷ vọt tới, vẻ mặt nghiêm túc, quát lớn: “Nói, có phải ngươi từng chiếm được một quyển da thú cho nên mới tu thành nửa bộ tên là Kiếm Ý?”

“Mắc mớ gì tới ông!” Thạch Hạo nói nhưng trong lòng hơi động.

“Ngươi đã mở ra Lục Đạo Bí Thiên?” Hoàng Vũ quan sát kỹ hắn.

Năm đó, thật sự là Thạch Hạo đã đạt được một tấm da thú, mấy lần mở ra tiểu thế giới ẩn chứa ở trong tấm da thú đó nhưng mà không có thành công, chỉ thấy được hai chữ “Lục Đạo” hiện lên mà thôi.

“Lục Đạo gì chứ, sao không nói tiếp vế sau đi.” Thạch Hạo nói.

“Tên là Kiếm Ý, nhưng mà ngươi chỉ đạt được nửa bản nên chắc còn chưa mở ra được giới trong tấm da thú kia. Không liên quan, hôm nay giết chết ngươi rồi tự ta tìm hiểu.” Lão bộc nói.

Thân hình của Hoàng Vũ lóe lên rồi vọt tới sát bên cạnh. “Ầm” một tiếng, lông thần màu vàng toàn thân xuất hiện, dường như cứ như là vạn mũi tên bắn tới vậy!

Đại kích trong lòng bàn tay của Thạch Hạo xoay tròn hóa thành gió mạnh màu vàng, ngăn cản lông thần màu vàng bắn tới kia. Hơn nữa, trong quá trình này, hắn còn tung mình lên trời cao, dùng pháp môn Côn Bằng tránh né.

Nhưng mà, ông già này quá nhanh, cứ như là dải cầu vồng lao tới, đạp lên sóng năng lượng. Mi tâm lão lại lóe sáng bay ra một tia xích hà, đây là đòn tấn công tinh thần.

Thạch Hạo tránh né, hóa thành một con Toan Nghê, trong miệng phun ra phù quang để chống lại.

Trong lúc nhất thời, cả trời đều là tia chớp sôi trào, giết chết thần niệm của lão già kia.

“Người trẻ tuổi, quyết định không suy nghĩ, nhất định phải trả giá thật lớn!” Ông lão lạnh lùng nói. Hai tay rung lên rồi hóa thành một đôi cánh vàng óng, cứ như là hai thanh thần kiếm cắt đứt tia chớp chém về phía Thạch Hạo.

Lão là một con hung cầm, bản thể hiện ra uy thế tuyệt luân, cương mãnh vô cùng.

Sấm chớp cuồn cuộn quả thật rất mạnh mẽ, đủ khiến cho sinh linh cùng cấp hóa thành than đen, thế nhưng Hoàng Vũ quá mạnh mẽ, cao hơn hẳn một cấp độ nên khó lòng đối phó được.

Cánh thần chém tới, kiếm khí tiến vào cơ thể, Thạch Hạo lúc này có cảm giác như bị cắt rời. Cánh Côn Bằng giương ra bay thẳng lên trời cao mấy chục dặm, lúc này mới tránh được đòn kia.

Chợt quay đầu lại, hắn phát hiện lão già kia đang bám sát phía sau. Quả không hổ danh là hung cầm Thái Cổ, tốc độ vượt xa sinh linh cùng cảnh giới!

Trong mắt Thạch Hạo lóe lên ánh sáng quyết đoán, hắn nhanh chóng thay đổi thân thể, lao nhanh xuống dưới đón đỡ đòn đánh của lão già kia. Lúc này, hắn chỉ có thể vận dụng Chí Tôn Cốt mà thôi.

Con mắt của Hoàng Vũ bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, lão nhanh chóng xoay người. Lúc cách nhau một đoạn, lão lập tức sử dụng bảo thuật, há miệng hét lớn một tiếng, phù văn bay lượn đầy trời, toàn bộ xung kích về phía Thạch Hạo.

Lão rất cẩn trọng, điều duy nhất lão kiêng kỵ chính là Chí Tôn Cốt của Thạch Hạo. Lão không muốn đối đầu một cách qua loa.

“Hả, không đúng!” Hoàng Vũ nhíu hàng lông mày, cảm giác khí tức nguy hiểm đang tới gần.

Lão quan sát thật kỹ thì phát hiện trong hư không hiện lên mấy khối phù cốt màu tím, vừa nãy ẩn mình trong hư không. Lúc xông tới thì không có chú ý nhưng giờ lại cảm nhận được.

“Kết tinh của Thần linh cấp cao, cùng ngưng tụ với Thần cốt rồi luyện chế thành đại sát khí!” Trái tim của lão đập thình thịch, lập tức né sang bên.

Nhưng đã muộn, đây chính là các khối phù cốt Thạch Hạo đã bố trí ẩn trong hư không khi chạy trốn, lúc này hoàn toàn bùng nổ.

“Ầm!”

Nơi đây nổ tung, hư không vặn vẹo, toàn bộ bầu trời đều mơ hồ. Hoàng Vũ thân ở bên trong tự nhiên gánh lấy xung kích kinh khủng nhất.

Thạch Hạo lấy Trùng Đồng ra nhìn thấu hư không, thấy đạo bào của Hoàng Vũ trong cơn bão táp đã tan nát, thân thể đầy máu tươi nhưng vẫn chưa chết.

Như vậy, cũng không tính là trọng thương!

“Chỉ là một vũ khí Sát Đạo dùng một lần mà cho rằng có thể giết được ta, quá ngây thơ, ngay cả trọng thương còn không được!” Lời nói của Hoàng Vũ đầy lạnh lẽo.

Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh, lập tức không hề dừng lại, dựa vào Trùng Đồng này nhìn thấu năng lượng của vụ nổ kia rồi từ bên ngoài vọt vào trong đón đánh Hoàng Vũ.

Lúc này, ngực hắn phát sáng, vận dụng Chí Tôn Cốt. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất, mượn sự hỗn loạn này mà ra tay!

Mỗi trang truyện này đều mang dấu ấn của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free