[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 556: Tạo hóa nhỏ
Thiểm Điện quả, trông tựa quả mận, nhưng lại lấp lánh ánh bạc, từng luồng điện xẹt qua, tỏa ra những gợn sóng năng lượng cuồng bạo.
Mọi người đều nhìn nhau, thứ này dù đã đoạt được, nhưng chẳng ai dám chắc có thể ăn nó hay không. Nơi đây là Tây Lăng, một thế gi��i do anh linh biến thành, không phải là thiên địa thực sự.
Nhưng nếu từ bỏ cơ hội này thì không cam lòng. Vừa rồi quả thực quá nguy hiểm, Huyền Quy suýt chút nữa đã gặp nạn.
Thiểm Điện Trùng, chỉ nghe cái tên cũng đủ biết sự bất phàm của nó, nó sở hữu tốc độ nhanh như chớp giật, chẳng kém gì đại thần thông Súc Địa Thành Thốn.
Sinh linh như vậy vô cùng đáng sợ, có tổng cộng ba giai đoạn trưởng thành. Giai đoạn đầu là trước khi nhen nhóm Thần hỏa, được xem là giai đoạn ấu niên. Đương nhiên, cái gọi là ấu niên ấy cũng phải tu hành tới cả trăm năm.
Tiếp đó, nó có thể giết Thần.
Có thể suy ra nó đáng sợ đến mức nào, tiềm năng kinh người, mới nhen nhóm Thần hỏa cũng chỉ là giai đoạn chưa trưởng thành. Cách phân chia như vậy là để phân biệt sự mạnh mẽ của bộ tộc này.
Mọi người nhìn về Hoàng Điệp với ánh mắt đầy kỳ lạ, đây rốt cuộc là sinh linh gì? Không ngờ lại khiến cho Thiểm Điện Trùng đầy mạnh mẽ phải sợ hãi rút lui.
"Cứ để ta liều mình thử xem sao!" Huyền Quy nói, rồi cầm lấy một quả Thiểm Điện quả.
Cũng không phải nó không biết sợ mà muốn đặt mình vào nguy hiểm, với tính cách nhát gan của nó thì chắc chắn sẽ không ngu dại mà làm vật thử nghiệm. Chủ yếu là nó cảm thấy có vấn đề bên trong.
"Ấy da, đau quá!" Huyền Quy kêu lên.
Thiểm Điện quả phát sáng trên móng vuốt của nó, tia chớp sáng rực gần như khiến nó tê liệt, móng vuốt cầm Thiểm Điện quả sớm đã biến thành màu đen rồi.
Mọi người biến sắc, cũng chưa ăn mà, nếu như nuốt vào bụng thì sẽ thế nào chứ? Chắc chắn bụng sẽ bị xuyên thủng, quá đáng sợ.
Lúc này, Huyền Quy do dự, thế nhưng vẫn cắn răng, vận chuyển bảo thuật cắt một miếng nhỏ rồi cho vào miệng, từ từ luyện hóa.
"Xoẹt!"
Miếng nhỏ Thiểm Điện quả vừa vào miệng thì lập tức hóa thành một tia chớp, đánh cho Huyền Quy kêu thảm thiết, khói đen từ miệng bay ra ngoài.
Mọi người đều sợ hãi.
Nó bò dậy, mặt mũi sưng phù như đầu heo, miệng đều rách toác, máu tươi đầm đìa, còn trong miệng thì cháy đen, răng cũng xém chút nữa rụng hết.
Đúng là tự ngược đãi mình, mọi người muốn cười nhưng cười không nổi.
"Đáng chết, may mà chưa chín hẳn, nếu không lôi đình làm gì thô bạo đến mức này chứ? Nếu chín thì lập tức hóa thành phù văn cứ thế hấp thu." Nó căm giận.
Lần này nó cũng không dám ăn nữa.
"Ai muốn ăn thì tới mà ăn!" Nó nói lắp bắp, đau đớn đến chảy cả nước mắt.
Mọi người nhìn nhau, ngay cả Tôn giả còn ăn không trôi thì ai dám động?
"Chúng ta ra ngoài đã, ở đây nguy hiểm quá." Thạch Hạo nói, dược hiệu của Thiểm Điện quả quá cuồng bạo, cần phải tìm được nơi an toàn rồi mới tính tiếp.
Tất cả mọi người đều gật đầu, trải qua nguy cơ vừa rồi họ hiểu, đây không phải là nơi có thể xông pha bừa bãi. Sinh linh lợi hại hơn Thiểm Điện Trùng còn rất nhiều. Dù sao, con côn trùng vàng kia cũng chưa trưởng thành, mà Thao Thiết, Phì Di... các đại hung thú thời xưa này lúc nào cũng có thể thấy được, đây là một ma thổ.
Rất nhanh, họ đã đi ra Tây Lăng giới.
"Ồ, quả nhiên không phải là quả thật." Tiêu Thiên nói.
Sau khi đi ra ngoài, Thiểm Điện quả tuy vẫn sáng như trước nhưng không còn hình dạng trái cây, mà là một đoàn năng lượng tụ lại, bao quanh bởi rất nhiều phù văn.
"Ai muốn thử?" Huyền Quy hỏi.
"Để ta!" Thạch Hạo ngồi xếp bằng, hắn vận chuyển pháp môn Toan Nghê, các tia chớp chạy lộn xộn trong cơ thể từ từ dâng lên, sau đó hắn nắm chặt Thiểm Điện quả rồi lấy xuống một phần, bỏ vào miệng.
Đây là một miếng nhỏ ở trạng thái năng lượng, phù văn chi chít, vừa mới vào miệng thì liền hóa thành tia điện sáng rực, không ngừng xung kích.
Thế nhưng, pháp môn Toan Nghê đã thi triển, dẫn dắt những tia điện này, đánh cướp lấy những ký hiệu kia rồi đi vào cơ thể.
Thạch Hạo gặp phải xung kích như thế, thân thể khẽ run, nhưng vẫn không thê thảm như Huyền Quy.
"Là thứ tốt, bên trong có pháp tắc Lôi Đạo!"
Đôi mắt Thạch Hạo phát sáng, sau đó hắn nhét luôn quả còn lại vào miệng, ầm, lúc này vô tận ánh điện nhấn chìm hắn, phù văn dày đặc, toàn bộ dấu ấn khắc lên thân thể hắn.
Thạch Hạo rất thê thảm, tóc dựng thẳng, cả người cháy đen, cơ thể co giật.
Mọi người kinh ngạc, tình huống rất không ổn.
"Nếu như hắn có thể chịu được thì sẽ đạt được tạo hóa không nhỏ, dù sao cũng là phù văn Thiểm Điện, là một đại thần thông!" Huyền Quy ước ao.
Hơn nữa, nó cũng không thể bình tĩnh, tự nhủ mình nên thử lần nữa, lập tức nó cắt một phần nhỏ, nhét vào miệng.
"Ầm!"
Huyền Quy kêu thảm thiết, mai rùa của nó có sức phòng ngự kinh người, không có nghĩa là thân thể nó mạnh mẽ không thể tổn hại. Mặc dù là Tôn giả nhưng lúc này toàn thân cháy đen, run lẩy bẩy.
"Không xong, có vấn đề!" Đột nhiên Thạch Hạo kêu lên.
Ngoại trừ ánh điện bao phủ ngoài thân thể hắn thì còn có một lớp ánh đen mỏng manh hiện lên, tràn ngập khí tức tử vong.
"Sao không nói sớm!" Huyền Quy biến sắc kêu thảm thiết, nó rõ ràng cảm nhận được thân thể bị ăn mòn, tử khí nồng nặc đang xâm lấn máu thịt.
Mọi người sợ hãi, Thiểm Điện quả này hái từ Tây Lăng ra, quả nhiên có vấn đề lớn, đi kèm theo quả là tử khí nồng nặc.
Sau một khắc, Thạch Hạo, Huyền Quy bất động, ngồi x��p bằng tại đó, cẩn thận chống lại rồi hóa giải tử khí trong cơ thể.
Lớp ánh đen kia vô cùng kỳ lạ, cứ như là ruồi bọ bu lấy mật, lại như là đang sinh trưởng trên người, làm cách nào cũng không trừ hết được, đồng thời nhanh chóng lan tràn.
Mạnh mẽ như Thạch Hạo, Huyền Quy mà cũng không chống lại được, cả người biến thành màu đen tựa như tiến vào Minh giới, thiếu hụt sinh khí, cả người như quỷ vật.
Tình huống càng nghiêm trọng hơn, cuối cùng, Tiêu Thiên, Hạ U Vũ đều bị ép lui, ánh đen kia quá đáng sợ, ăn mòn tất cả mọi thứ xung quanh.
Tại lối ra Tây Lăng giới, một đôi mắt tối tăm mở ra, một con hổ to lớn trắng như tuyết xuất hiện, nó lạnh lùng và vô tình nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Bạch Hổ Vương?!" Tiêu Thiên kinh ngạc, sao hắn không biết được? Đây chính là một trong những thủ lĩnh Thú sơn.
"Hẳn là Tôn giả Bạch Hổ!" Hạ U Vũ biến sắc, khuôn mặt xinh đẹp đầy lo lắng liếc nhìn Thạch Hạo và Huyền Quy đang chống lại tử khí kia.
Hiển nhiên, con Bạch Hổ này đang ẩn nhẫn chờ qua đại kiếp nạn, khi thiên địa an toàn thì mới đột phá, nếu không với thực lực của nó sớm đã tiến vào cảnh giới này.
"Thật sự là tự tìm đường chết!" Bạch Hổ phát ra âm thanh, như sấm sét gầm vang, sát khí ngập trời.
Bạch Hổ chú trọng sát phạt, là một trong những huyết mạch mạnh nhất thế gian, được gọi là hung thú, cũng gọi là cổ thú thần thánh. Nó tuy có huyết thống không thuần, nhưng tới cảnh giới này thì hơn xa những Tôn giả bình thường.
Lúc nó mở miệng thì kiếm khí canh kim trào ra, chủ về sát phạt, có thể vận chuyển Kim tinh khí của thế gian, đây là thần thông thiên phú, loạn kiếm bổ tới, phát ra tiếng ầm ầm.
Không nói những thứ khác, sức chiến đấu như thế này đủ làm trọng thương Tôn giả bình thường.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, Bổ Thiên Các diệt, năm đó Thú sơn Tây Lăng là chủ lực, mà một trong những thủ phạm lại là con Bạch Hổ này. Hiện tại mọi người tới là để báo thù, chứ không phải ngồi im cho hắn giết ngược lại sao?
Mọi người đồng thời ngăn cản thế nhưng đều vô dụng, kiếm khí canh kim kia cứ như lôi đình giáng lâm, bao phủ lấy Thạch Hạo.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo mở mắt ra, một tay nhấn xuống, Toan Nghê rít gào, vô cùng to lớn, nó lao tới, đánh tan kiếm khí này.
"Sắp chết tới nơi mà còn có sức chiến đấu như vậy, bội phục!" Bạch Hổ nói, đôi mắt càng thêm lạnh lùng hơn. Nó lùi về sau vài bước quan sát Thạch Hạo, sau khi xác nhận rằng tử khí đã nhập thể, ánh đen càng thêm mạnh mẽ, nó nói: "Gan của ngươi đúng là to bằng trời, ngay cả vật trong Tây Lăng giới mà cũng dám động vào. Ánh đen này nhập vào cơ thể, dù là người đã nhen nhóm Thần hỏa cũng rất khó mà sống sót."
Nó nói không sai, bên trong Tây Lăng giới chôn cất đều là Thần Vương, Thiên Thần, tử khí của họ hóa thành hắc quang, không thể trừ khử được, có thể khiến cho sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa phải ôm hận.
Tôn giả nếu bị dính phải thì chắc chắn là đi chầu Diêm Vương!
"Dư nghiệt của Bổ Thiên Các, ta vốn đã tránh lui, thế nhưng các ngươi lại cứ như điếc không sợ súng, xông vào tận Tây Lăng giới, cả trời cũng muốn diệt các ngươi mà." Bạch Hổ lạnh lùng nói, tròng mắt lạnh lẽo như đao, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, nói: "Gần đây ngươi nổi danh như thế, còn không phải sắp chết!"
Nó lần nữa há miệng phóng ra một mảnh thần mang công kích về phía Thạch Hạo, bởi vì nó tin tưởng Thạch Hạo không cách nào có thể hóa giải được ánh đen, nhưng cảm thấy nên cẩn thận một chút.
"Mấy tên già của Bổ Thiên Các đều do một mình ta giết chết, ta dùng đầu của họ chế thành ly rượu, vẫn luôn để bên cạnh. Hôm nay xem ra có thêm chén rượu từ đầu Nhân Hoàng rồi." Bạch Hổ lên tiếng cố ý chọc tức hắn.
"Ngươi đáng chết!" Đám người Tiêu Thiên lấy ra pháp khí, công kích về phía trước.
"Không phải là Tôn giả thì đều là tôm tép cả, không đỡ nổi một đòn." Đang lúc này, lối ra Tây Lăng giới xuất hiện một con sư tử già, còn thêm một con voi lớn.
Con sư tử già có bộ lông trắng bạc, há miệng gầm lớn, thần thông Sư Tử Hống lao ra, những pháp khí kia đều bị đánh rơi, một số ít nổ tung.
Ba đại thủ lĩnh của Thú sơn Tây Lăng đã tới, con sư tử kia cũng đã bước một chân vào cảnh Tôn giả, tu hành mấy trăm năm, công lực càng thêm thâm hậu.
"Vù!"
Đột nhiên Thạch Hạo đứng lên, thân thể hắn phát sáng, một luồng phù văn khó tả khuếch tán ra, ánh đen trong cơ thể hắn đều bị bức ra ngoài.
"Cái gì?!" Bạch Hổ, sư tử già, voi lớn đều sợ hãi, ngay cả sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa cũng chưa chắc bức được tử quang này, hắn sao có thể chứ?
Xương ngực của Thạch Hạo phát sáng, sức mạnh Luân Hồi kỳ lạ khó lường khiến cho tử quang đều bị bức ra ngoài, đồng thời hắn chụp lấy Huyền Quy, giúp nó khu trừ sạch sành sanh.
"Tiết kiệm được thời gian để tìm các ngươi, chỉ là một đoàn tử quang thì tính là cái gì chứ? Lúc nãy ta cũng chỉ đang cảm ngộ phù văn Thiểm Điện để tu hành mà thôi."
"Ngươi..." Bạch Hổ tức giận, hóa thành một luồng ánh trắng, xoay người rời đi, nó muốn trốn vào Tây Lăng giới. Nó quá sợ hãi, cảm thấy Tiểu Thạch quá kỳ lạ, nuốt Thiểm Điện quả trong Tây Lăng mà chẳng hề hấn gì.
"Còn muốn chạy?" Cả người Thạch Hạo dâng lên điện quang, phù văn Thiểm Điện cùng với bảo thuật Toan Nghê dung hợp, ầm, một lôi đình to lớn bổ tới.
Bạch Hổ sợ tới vỡ mật, dù nhanh nhưng cũng không thể nào nhanh hơn điện quang được.
Điện quang liên tiếp lao tới khiến cho bộ lông của nó nổ lốp bốp.
"Ầm!"
Tia điện như biển, liên tiếp có năm tia đánh xuống, Bạch Hổ kêu thảm thiết, toàn bộ năm tia đều nện thẳng vào đầu lâu của nó.
Lúc này, đầu lâu của nó nổ tung, óc văng tung tóe, sau đó là cháy đen.
Rất nhanh, tàn thi của nó hóa thành than, hoàn toàn diệt vong.
Sư tử già cùng với voi lớn muốn chạy trốn, thế nhưng lại bị hai luồng ánh đao do tia chớp hóa thành chém trúng, cả người tên thủ lĩnh này bị chẻ làm đôi, chết ngay lập tức.
"Thật mạnh, quả nhiên đã đạt được tạo hóa, phù văn trong Thiểm Điện quả ngươi đã luyện hóa xong?" Huyền Quy giật mình cùng với ao ước, nó tránh được một kiếp nên không dám dính dáng gì tới quả kia nữa.
"Đây đúng là đồ tốt." Thạch Hạo nói.
Mà những người kia nghe thấy thế thì không biết nói gì cả, tử mang bên trong quả này dù là Thần hỏa cũng có thể dập tắt, người thường làm sao ăn chứ? Kia chính là sức mạnh lôi đình, người ngoài không tài nào chống đỡ được.
Thạch Hạo cẩn thận kiểm tra Thiểm Điện quả, phát hiện phù văn ở bên trong đều giống nhau, ăn một quả hay hai quả cũng chẳng khác nhau gì.
"Còn chưa chín, hơn nữa còn kèm theo tử quang mà đã giúp bảo thuật Lôi Đình của ta tăng lên rất nhiều, nếu như là Thiểm Điện qu��� đã chín hẳn thì thế nào nhỉ?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Hắn cảm thấy, nếu như là Thiểm Điện quả chín hẳn thì rất có thể sẽ giúp cho bảo thuật Toan Nghê đột phá tới cực hạn, trùng kích tầng thứ cao hơn. Tới lúc đó mới thật sự là Lôi pháp vô địch!
"Vậy thì hãy đi Thượng Giới đi, nơi đó mênh mông vô ngần, kỳ dược thần thánh như Thiểm Điện quả tuyệt đối không ít. Muốn hái, muốn ăn thì cứ tự nhiên, chỉ cần ngươi đủ mạnh, gặp được tạo hóa thì sẽ đạt được thôi." Huyền Quy mê hoặc dụ dỗ, nó muốn trở về rồi.
"Còn có một vài con cá lọt lưới, ta đi giải quyết bọn chúng, các ngươi ở bên ngoài đi." Thạch Hạo nói.
Đám Tiêu Thiên, Hạ U Vũ gật đầu, nơi này họ không giúp được gì cả, ở bên ngoài chính là lựa chọn tốt nhất.
Thạch Hạo dẫn theo Huyền Quy tiến vào lại Tây Lăng giới, cẩn thận từng li từng tí, rốt cuộc cũng đã tìm được những cường giả khác của Thú sơn, cả hai chẳng hề lưu tình, cứ giết sạch.
"Đó là thứ gì?" Huyền Quy rụt cổ lại, nơm nớp sợ chết.
Ngay phía trước có một tế đàn, xung quanh đầy xương cốt, tựa như đang hiến tế vậy.
Lông mày Thạch Hạo nhíu chặt, Nguyên Thủy Chân Cốt trong lòng bàn tay phát sáng, cảm ứng với thứ phía trước. Hắn nhìn thấy bên trên tế đàn có mấy khối cốt rất đặc biệt, trong đó có một khối rất nhỏ trắng bóng như ngọc, chính là thứ mà hắn cần tìm!
Dòng văn này được chuyển ngữ riêng cho độc giả tại truyen.free.