[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 551: Thạch Hạo trở nên điên cuồng
Chuyện năm xưa sao có thể nào quên được? Bổ Thiên Các, nơi chất chứa vô vàn ký ức tươi đẹp, một quãng thời gian khó phai nhạt, vậy mà lại tan biến trong chớp mắt.
Thuở thơ ấu hồn nhiên thơ dại, dù là Thạch Hạo hay Tiêu Thiên đều nặng tình với nơi đây, thế nhưng chỉ đành trơ mắt nhìn địch quân xông t���i phá nát sơn môn.
Bằng hữu, sư huynh sư muội năm xưa cứ thế ngã xuống, cũng có vài người còn đang tuổi ăn tuổi lớn đã hiện rõ vẻ sợ hãi tột cùng trong khoảnh khắc sinh tử.
Sư huynh đầy tôn kính liều mình che chắn phía sau, các trưởng lão thường ngày nghiêm khắc cũng chọn tự bạo để ngăn cản, còn có cây Thần đằng cổ thụ kia dùng tính mạng bảo vệ Bổ Thiên Các. Tất cả những hình ảnh ấy, tựa như những giọt mưa ánh sáng, cứ thế tan biến không dấu vết.
Làm sao quên được, làm sao quên?!
"Được, ta tin ngươi có năng lực này, có thể làm được chuyện này!" Tiêu Thiên tiến tới, bắt tay Thạch Hạo.
"Là chúng ta!" Thạch Hạo mỉm cười.
"Tốt, là chúng ta, cùng nhau trùng kiến Bổ Thiên Các!" Tiêu Thiên lớn tiếng hô.
Vì tâm nguyện, vì ý chí, yên lặng suốt nhiều năm, hắn cũng cố gắng tu hành. Thiên tư phi phàm, tuy tu hành không thể nào sánh bằng Thạch Hạo nhưng tuyệt đối là một trong những người hiếm có cùng lứa.
Hắn là người đầu tiên Thạch Hạo tìm tới, lẽ dĩ nhiên là vì tình cảm xa xưa kia. Tuy từng đánh hắn bầm dập cả mặt, nhưng Tiêu Thiên vẫn là người tài hoa xuất chúng. Dù sao cả hai cũng từng hoạn nạn có nhau, khi ở Bách Đoạn Sơn cùng nhau liên thủ đoạt Thái Nhất Chân Thủy của Vũ Tộc, cùng nhau vượt qua bao khốn khó.
Ngoài ra, thiên tư của Tiêu Thiên rất phi phàm. Năm đó khi gia nhập Bổ Thiên Các, trừ Thạch Hạo ra thì hắn được xưng là đệ nhất.
"Đi, ta dẫn ngươi đi gặp mấy người." Tiêu Thiên kéo Thạch Hạo đi, không hề vì thân phận hiển hách của Thạch Hạo mà khách sáo gì cả.
Trong cung điện, thần sắc các vị trưởng lão cùng tộc trưởng đều cứng đờ, sau đó lại lộ vẻ vui mừng. Tiêu Thiên không ngờ lại có quan hệ thân thiết với Thạch Hoàng như vậy, tự nhiên là một chuyện tốt.
"Là ngươi?!" Thạch Hạo kinh ngạc.
Trong số những người trẻ tuổi này, Thạch Hạo ấn tượng với một người tên là Chu Vũ Hào. Với tên nhóc này, Thạch Hạo chẳng hề xa lạ gì. Đã từng đánh hắn mấy lần, lần nghiêm trọng nhất khiến hắn gãy nát xương cốt toàn thân, tất cả cũng vì hắn dám bắt nạt Thanh Phong.
"Đừng đánh!" Chu Vũ Hào khi nhìn thấy Thạch Hạo thì sợ h��i. Ám ảnh trong lòng vẫn chưa tan biến, tuy đã mấy năm trôi qua thế nhưng khi thấy Thạch Hạo giơ tay, hắn vẫn kinh hãi kêu thét.
"Ha ha..." Mấy người kia cười phá lên.
Trừ mấy thanh niên trẻ tuổi ra thì còn có hai cô gái, là Ngạn Tâm và Phiêu Tuyết, năm đó đều là đệ tử của Thiên Tài Doanh. Thạch Hạo còn từng luận bàn với các nàng.
Năm đó, đại họa ập đến, mỗi người một ngả, sau đó mọi người c��ng tụ tập lại nơi đây.
"Đồng môn năm đó chỉ còn lại chừng này sao?" Thạch Hạo hỏi. Rất nhiều người vẫn còn trẻ mà đã ngã xuống rồi.
"Còn có vài người nữa, nhưng họ đang phân tán khắp nơi." Tiêu Thiên nói.
"Hạ U Vũ sư tỷ còn sống." Chu Vũ Hào nói. Hắn nhắc tới một nữ đệ tử quan trọng trong Bổ Thiên Các.
Thạch Hạo ngẩn ra, tự nhiên nhớ tới vị sư tỷ này. Lần đầu tiên rời khỏi Đại Hoang, Thạch Hạo đã gặp được nàng ở biên giới phía Tây Thạch Quốc, còn từng được nàng tặng cho một tấm phù bài. Chỉ cần tấm này, Thạch Hạo có thể trở thành đệ tử nòng cốt của Bổ Thiên Các.
Địa vị của Hạ U Vũ rất cao, là một người kiệt xuất trong thế hệ trẻ tuổi của Bổ Thiên Các.
"Hiện tại nàng đang ở Học Viện Trục Lộc, năm đó được Nữ Chiến Thần của Học Viện Trục Lộc đưa đi." Tiêu Thiên nói.
Mọi người chia nhau ra. Với thực lực hiện tại của Thạch Hạo, hắn có thể nhanh chóng rời đi. Thạch Hạo điều khiển một chiếc chiến xa, đây chính là chí bảo của Hoàng cung Thạch Quốc, có thể bay nhanh như tia ch���p.
Học Viện Trục Lộc vô cùng lớn, bên trong sơn môn cung điện san sát, khí thế hào hùng. Tuy Thạch Hạo đã nghe danh từ lâu nhưng đây là lần đầu tiên hắn tới.
"Là các ngươi!" Hạ U Vũ kinh ngạc, sau đó nét mặt lộ vẻ vui mừng. Toàn thân nàng áo trắng, nhiều năm qua đi thế nhưng dung mạo vẫn như cũ, vẫn tươi đẹp và rạng ngời.
Trò chuyện một lát, tất cả mọi người đều vô cùng vui sướng, chuyện năm xưa như hiện rõ trước mắt vậy.
Nữ Chiến Thần có dung mạo xuất chúng, vô cùng xinh đẹp, làn da trắng mịn, một thân chiến y hoàng kim, vóc người cao ráo. Thạch Hạo vô cùng ấn tượng với nàng, dù sao nàng cũng từng nhiệt tình mời Thạch Hạo gia nhập Học Viện Trục Lộc, thế nhưng hắn không đáp ứng.
Nàng và Hạ U Vũ là hai truyền nhân kiệt xuất của hai giáo phái, đồng thời cũng là bạn tốt của nhau.
"Các ngươi muốn xây dựng lại Bổ Thiên Các? Chuyện như vậy có thể nào thiếu ta được sao?" Nữ Chiến Thần cười nói.
"Xây dựng ngay trên chỗ cũ." Thạch Hạo nói, đồng thời cho mọi người biết, Tế Linh vẫn có thể tái hiện. Lời này vừa ra liền khiến mọi người kinh ngạc.
Cây Thần Đằng kia khiến mọi người khó mà quên được, mỗi khi nhắc tới đều cảm thấy tiếc nuối vô cùng.
Mọi người thương lượng trong thời gian dài. Thạch Hạo nói mọi người đừng nên lộ diện, tất cả cứ để Thạch Hạo ra mặt hành động, mọi người cứ âm thầm phụ trách công tác trùng kiến.
"Thế sao được? Ngươi muốn hấp dẫn kẻ địch sao?" Tiêu Thiên lắc đầu.
"Ta không sợ bọn họ." Thạch Hạo nói. Làm như thế mới an toàn, đại kiếp nạn vừa qua đi hắn cũng không chắc có còn biến cố gì nữa hay không.
Hắn sớm đã vang danh thiên hạ nên có người sớm đã xuất hiện địch ý với hắn, thêm một vài người thì cũng chẳng sao cả.
Mấy ngày sau, trên phế tích Bổ Thiên Các bắt đầu công tác trùng kiến. Mọi người chưa hề lộ diện, chỉ là Thạch Hạo nhờ một vài người đi chỉnh đốn lại sơn môn, xây dựng lại lầu gác.
"Có một vài ân oán cần phải giải quyết, có một vài hận thù cần phải báo!" Thạch Hạo nói.
Năm đó, có vài thế lực đáng hận nhất: Thú Sơn Tây Lăng, Thác Bạt Thế Gia, v�� cả Vũ Tộc. Tất cả đều là chủ lực. Vũ Tộc sớm đã bị Thạch Hạo tiêu diệt, nhưng hai nhà còn lại vẫn tiêu dao như trước.
"Máu không thể đổ oan uổng được!" Dù là Hạ U Vũ cũng nắm chặt nắm đấm, trong con ngươi xinh đẹp ấy tỏa ra sát khí. Nàng chỉ biết trơ mắt nhìn sư huynh đệ chết thảm.
Mà những người khác, có ai không từng trải qua cơn hạo kiếp ấy, tận mắt thấy máu chảy, đầu người thân yêu từng người một rơi xuống. Rất nhiều người đang ở tuổi vị thành niên.
"Cứ từ từ, còn có Nghi Sơn, Thần Sơn Nam Vẫn từng chiến đấu với Thần Đằng, ngoài ra còn Chí Cường Giả Thôn Thiên Tước và Cùng Kỳ nữa." Thạch Hạo nói.
Trận chiến năm đó xuất hiện mấy Chí Cường Giả nên mới dẫn tới Bổ Thiên Các bị diệt, đây mới chính là nguyên nhân cơ bản nhất.
Chỉ là, đám người Tiêu Thiên, Chu Vũ Hào không muốn đề cập tới, những thế lực này đều làm bọn họ mất đi tự tin. Thôn Thiên Tước, Cùng Kỳ đều là sinh linh vô cùng kinh khủng.
Mà Thần Sơn Nam Vẫn, Nghi Sơn càng không cần nói tới, đều vô cùng siêu nhiên, nghe đồn là nơi thần linh sinh sống, địa vị tối cao.
"Những sinh linh kia..." Đám Tiêu Thiên chần chờ giây lát, trong lòng vô cùng nặng nề.
"Không cần lo lắng, món nợ này đều cần phải thanh toán cả, ta sẽ đi tới từng nhà một bái phỏng!" Thạch Hạo nói.
Mọi người hoảng hốt, sau đó là chấn động. Hiện tại, Tiểu Thạch vang danh thiên hạ, uy chấn tám vùng, làm rất nhiều chuyện "khác thường". Dù hắn có đi hò hét ở những nơi thần linh sinh sống cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hạ U Vũ, Nữ Chiến Thần thoáng ngẩn người, thiếu niên non nớt năm ấy đã trưởng thành tới mức này, thật sự kinh người.
"Phải cẩn thận đấy, những nơi này không dễ chọc đâu, đủ sức tồn tại sánh ngang Cổ Quốc đấy." Hạ U Vũ nhắc nhở.
"Niên đại đã khác xưa, cần phải thanh toán!" Thạch Hạo nói, lời lẽ chắc như đinh đóng cột.
"Tiểu Thạch, vang danh thiên hạ, chúng ta đều biết. Không cần lo lắng, cứ xem thủ đoạn của hắn là được." Nữ Chiến Thần cười nói.
Đoàn người rời đi, chiến xa ầm ầm nghiền ép bầu trời, tiếp tục chạy về một tịnh thổ, tựa như một tia chớp xé ngang trời vậy.
Thác Bạt gia tộc sừng sững trong năm tháng, trước sau không ngã. Nếu không phải Tế Linh trong tộc chết từ thời thượng cổ thì bọn họ sớm đã khai quốc, xây dựng nên một quốc gia hùng vĩ rồi.
Có thể nói, thế gia này ở thời thượng cổ cực kỳ mạnh mẽ.
Thạch Hạo chọn bọn họ để khai chiến đầu tiên, hoàn thành tâm nguyện xây dựng lại Bổ Thiên Các. Đương nhiên phải báo thù, và bắt đầu từ nơi này.
Sơn môn to lớn ngăn phía trước, ẩn hiện mờ ảo, từng luồng long khí lượn lờ vờn quanh, quả nhiên là bảo địa.
Hiện tại, bọn họ vẫn cường thịnh như trước. Nếu không thì dựa vào cái gì mà dám liên hợp với những người khác đi tàn sát Bổ Thiên Các, tạo thành màn giết chóc và thảm họa như thế.
Thạch Hạo đứng sừng sững nơi ấy, một mình tiến tới nhìn khu cổ địa này.
"Ầm!"
Thạch Hạo duỗi thẳng cánh tay, một dấu tay màu vàng lớn ngưng tụ trong hư không rồi nện mạnh xuống. Gió mạnh cuồn cuộn, kim quang dâng trào, thần uy chấn động bốn phương.
Sơn môn được luyện hóa từ hai tòa núi đá hóa thành bột mịn, đại trận bị phá nát, tiếng vang chấn động thiên địa.
"Kẻ nào?" Bên trong truyền ra tiếng gào thét, một người đàn ông đầy uy mãnh lao ra, trong tay cầm thanh đại kiếm chỉ về phía trước.
"Là hắn, ta nhận ra hắn, một kiếm chém rớt đầu Thành sư huynh năm đó!" Ngạn Tâm kêu lên, trong mắt ứa lệ, vô cùng kích động.
"Ta giết rất nhiều người, ngươi là ai mà dám ngạo mạn thế?" Người đàn ông trung niên hất cằm. Tuy rằng nhìn thấy những người tới này cũng chẳng phải hạng tầm thường gì, họ vô cùng mạnh mẽ thế nhưng khí thế của hắn cũng chẳng hề yếu kém.
"Ngươi còn chưa xứng!" Thạch Hạo không nói thêm lời nào, một chưởng vỗ tới phía trước, tựa như một tấm mâm vàng óng vô cùng kinh khủng.
"Keeng!" Thanh đại kiếm đứt lìa rồi nổ tung tại chỗ.
"Phụt!" Hắn cũng nổ tung theo, hóa thành mưa máu, hình thần đều diệt, ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.
Cảnh tượng này làm mọi người chấn kinh. Tiểu Thạch – quả nhiên danh bất hư truyền.
Thác Bạt tộc là gia tộc từ thượng cổ, gốc gác tự nhiên thâm hậu. Trong lúc này đại trận lấp lánh, phù văn tăng mạnh nhanh chóng bảo vệ nơi đây, đồng thời từng bóng người không ngừng bay lên không rồi nhanh chóng lao tới.
"Là ngươi..." Có người kêu lên, nhận ra Thạch Hạo.
Hiện tại, cái tên Tiểu Thạch đã chấn động cả thiên địa, không chỉ Hoang Vực biết đến mà ngay cả những đại vực khác cũng đều kinh hãi với uy thế của hắn. Hắn quật khởi quá nhanh, không ai có thể so sánh kịp.
Những năm gần đây, hắn đã làm rất nhiều chuyện khiến thiên hạ phải ngước nhìn!
"Người trong tộc đã dời đi một ít, thế nhưng hơn nửa người lưu lại cũng không ổn." Một cường giả của Thác Bạt tộc biến sắc.
Thời khắc này, khi nhìn thấy đám người đối diện đang trên không kia, mắt của nhóm Tiêu Thiên đều đỏ ngầu, ngay cả mắt của Thạch Hạo cũng nhíu chặt. Bổ Thiên Các bị diệt trong giây lát cũng là do sát tính của đám người này quá mức mạnh mẽ, giết chết rất nhiều sư huynh sư tỷ.
"Là ông, tên quái vật kia! Năm xưa ông đánh lén một chưởng vào Lão Tổ Mộ Viêm khi���n người thương nặng, ho ra máu, cuối cùng phải chọn cách tự bạo!" Đứng phía sau Thạch Hạo là một người đệ tử còn trẻ tuổi, run run giọng nói, chỉ về một ông lão tóc trắng bạc ở đối diện.
"Cái gì?" Mắt của Thạch Hạo nhíu chặt, nổi giận đùng đùng.
Lão Tổ Mộ Viêm chính là người đã dạy lôi pháp cho Thạch Hạo. Trong cơn mưa xối xả, người đã dẫn Thạch Hạo tiến vào trong lôi vân để trải nghiệm, liều mạng lấy Lôi Kiếp Dịch cho hắn. Trong Bổ Thiên Giáo, đây cũng coi như là ân sư của Thạch Hạo.
"Giết, giết, giết!" Thạch Hạo nói liên tục ba chữ giết. Toàn bộ mái tóc đều dựng ngược lên, ánh mắt đáng sợ tựa như một con khủng long bạo chúa nhào tới phía trước.
Lúc này, hắn chẳng hề giữ lại gì nữa. Pháp môn Côn Bằng giương cánh, quyền ép cả thiên địa, mười phương rung chuyển bần bật, gợn sóng to lớn khiếp sợ đương đại!
Không cần nói Lão Tổ của Thác Bạt tộc cũng chỉ mới là cường giả cấp Vương Hầu, dù là Tôn Giả cũng bị đánh nổ tung.
Đòn đánh này, Thạch Hạo hòa quyện nỗi hận ở bên trong. Sát quang trong mắt hóa thành những tia chớp, vì thù hận đã khiến hắn trở nên điên cuồng.
"Ầm!"
Hắn đấm ra một quyền, vị Lão Tổ kia cứ thế nổ tung, cơ bản không thể chống lại. Dù rất nhiều pháp bảo được lấy ra nhưng cũng nát theo cùng hắn, tất cả hóa thành ánh sáng vô cùng đáng sợ.
Vô lượng kim quang trên người Thạch Hạo vọt lớn. Một con Côn Bằng to lớn lấp lánh chói mắt bao quanh người, dị tượng kinh khủng, tất cả đồng thời giương cánh kích thiên.
Ven đường, cường giả trong Thác Bạt tộc lần lượt ngã gục, không tài nào cản nổi dù là nửa bước.
Thi thể lần lượt nổ tung, Thạch Hạo lướt đi trên đường, Côn Bằng giương cánh, không ai ngăn cản.
"Ầm!"
Đồng thời, hỏa diễm đi kèm theo sau, những người đã chết kia đều bốc cháy rồi hóa thành tro tàn.
Vô cùng chấn động, tất cả mọi người đều sợ hãi.
Tiêu Thiên, Hạ U Vũ nhìn thấy bóng lưng của Thạch Hạo, trong lòng run rẩy không thôi. Tiểu Thạch quả nhiên đã quật khởi, quân lâm thiên hạ, uy chấn bát hoang!
Bản dịch này, được ươm mầm và tỏa sáng độc quyền trên truyen.free.