[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 528: Ngày tốt cảnh đẹp
"Ngươi ngay cả điều kiện này cũng không thể đáp ứng sao?" Nguyệt Thiền nói, thân thể nàng tỏa sáng, dù tu vi đã bị phong bế nhưng làn da vẫn luôn lấp lánh rực rỡ.
"Điều kiện này khó thành công lắm, ta nghĩ muốn thực hiện được thì chí ít cũng phải vài năm sau." Thạch Hạo vẫn vững như bàn thạch.
Giờ phút này, nàng nhíu mày, lòng dạ vô cùng thấp thỏm. Mọi chuyện đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát, điều mà trước giờ nàng chưa từng trải qua.
Xưa kia, chỉ cần nàng bước ra ngoài thì mọi người đều vây quanh, bất kể đi tới nơi nào thì tuyệt đối nàng là trung tâm, mọi người đều phải cung kính đối đãi.
Nay đối mặt với cửa ải khó khăn như vậy khiến lòng nàng bất an, muốn tránh né. Trong lòng nàng vô cùng căng thẳng, không ngừng suy nghĩ biện pháp.
"Vợ đẹp, thả lỏng đi nào." Thạch Hạo chọc cười, như một lời an ủi. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, dẫn nàng tới bên bàn đá. Hắn tự mình rót rượu đặt vào tay nàng, rồi chính mình cũng nâng chén, nói: "Chúng ta còn chưa uống chén rượu giao bôi."
"Sao?!" Nguyệt Thiền thất kinh. Vừa nãy nàng không ngừng suy nghĩ, không để ý suýt chút nữa đã uống ly rượu mà Thạch Hạo đặt vào tay. Giờ nàng cứ như gặp phải đại địch, cẩn thận đề phòng.
Thạch Hạo nở nụ cười, nói: "Ngày thường nàng chẳng hề như vậy, mờ ảo như tiên, thông minh xinh đẹp, cớ sao giờ lại sốt sắng đến vậy? Sinh vài đứa nhỏ chắc chắn dễ dàng hơn nhiều so với việc nàng khổ tu lột xác, tách ra hai thần thai chính phụ kia."
"Ngươi nói là vợ chồng phải đồng tâm cộng khổ, giờ ngay cả nguyện vọng thứ nhất mà ta đưa ra ngươi cũng chẳng đồng ý, vậy thì sao khiến ta thành tâm được chứ?" Nguyệt Thiền nói.
Trong khi nói chuyện, giữa đôi lông mày của Nguyệt Thiền phát sáng, một luồng khí tức thần thánh tràn ngập, tựa như có một vị thần đang thức tỉnh, khiến toàn thân nàng trở nên trong suốt, tỏa ra hương thơm ngát.
Thạch Hạo giật mình, ngưng thần đề phòng. Sau đó hắn cẩn thận quan sát, Nguyệt Thiền đang cố thử xông ra khỏi phong ấn của nguyên thần, thế nhưng đó đều vô ích mà thôi.
Biển ý thức của nàng đang phát sáng, thế nhưng vị cô gái thánh khiết như thần kia vẫn không cách nào động đậy, chỉ có một ít ánh sáng thần thánh tuôn trào, khiến thân thể nàng thêm phần quyến rũ mà thôi.
"Nói là vợ chồng đồng tâm thế nhưng nàng lại muốn khôi phục sức chiến đấu, là muốn ra tay với ta sao?" Thạch Hạo cười nói.
Nguyệt Thiền buộc tóc, hào quang trên da thịt nàng rút đi. Trong lòng nàng lại thở dài, thật sự không còn biện pháp nào hay sao? Nếu như có thể khôi phục thần thông, nàng nhất định sẽ phá vỡ phong ấn kia.
"Được rồi, ta không cầu những thứ khác, chỉ mong ngươi có thể bắt được Ma nữ." Nguyệt Thiền nói.
Thạch Hạo ngạc nhiên, sao nàng lại chấp nhận lùi bước như vậy? Đừng tưởng hắn cười nói vui vẻ, kỳ thực vẫn không ngừng đề phòng vị tiên tử Bổ Thiên giáo này.
"Keng!"
Hai chiếc ly dạ quang chạm vào nhau phát ra tiếng kêu lanh lảnh, sau đó hai người cùng nhau uống.
Không lâu sau, dưới sự kiên trì của Thạch Hạo, Nguyệt Thiền cau mày, cả người nổi da gà, lần nữa uống thêm chén rượu ngon.
"Sao ta lại cảm thấy, uống xong ly này vậy mà lại khó hơn cả việc đột phá thành thần thế này?" Thạch Hạo nói, lần đầu tiên nghi ngờ bản thân mình có phải là con hung thú Thái cổ hay không.
Hắn rõ ràng cảm nhận được, khi cùng Nguyệt Thiền uống chén rượu này, từng sợi lông trên người hắn lại dựng đứng, cứ như đang đối mặt với đại ma đầu vậy.
"Nên nhớ, ta thần võ ngút trời, anh hùng cái thế, vậy mà hôm nay là ngày thành hôn lại khiến ta hoang mang, buồn phiền đến thế." Thạch Hạo giả vờ thở dài than khổ.
"Ngươi tự mãn đến vậy, da mặt cũng dày đến thế, hay là bỏ hôn lễ này đi." Nguyệt Thiền biết đêm nay khó mà thoát khỏi được nên dần dần buông xuôi, chẳng hề kiêng kỵ gì nữa.
Thạch Hạo bỗng nở nụ cười nói: "Oan gia trở thành phu thê, quan hệ sau này của chúng ta sẽ ra sao? Là tranh đấu, hay là tương trợ lúc hoạn nạn?"
Nguyệt Thiền bĩu môi, làn da lấp lánh như ngọc thạch. Nàng khinh bỉ quay người đi.
Thạch Hạo yên lặng, sau đó cười nói: "Chắc quan hệ vừa nãy không phải. Hay là chúng ta đổi sang một mối quan hệ khác, trở thành mẹ của những đứa nhỏ kia vậy."
"Ngươi..." Nguyệt Thiền vẫn giữ tư thế xoay người kia, mái tóc phấp phới, thân thể uyển chuyển, nàng quay lưng về phía hắn, nói: "Ngươi thả ta đi, chúng ta sẽ trở thành bằng hữu, không còn là địch thủ nữa."
"Không sao, địch thủ trở thành phu thê, tranh đấu cả đời rồi dần dần chinh phục. Ta cảm thấy cuộc khiêu chiến này thật đầy vẻ thành công." Thạch Hạo nói. Lúc nói những câu này thì tinh khí thần tràn trề, thần quang trong mắt hắn ánh lên.
Nguyệt Thiền hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.
Thạch Hạo cười ha ha nói: "Không nói nữa, giờ chẳng còn sớm. Chúng ta nên đi nghỉ thôi."
Nói là ngủ, tự nhiên cũng là một cuộc tranh chấp như "chiến đấu" nhỏ. Ánh trăng mông lung, hai người đấu đá nhau một hồi, rất lâu sau mới cùng lên giường.
Thạch Hạo ôm lấy thân thể nàng, chẳng hề nâng niu chút nào. Còn Nguyệt Thiền tiên tử thì chẳng coi hắn ra gì, trong phòng tân hôn nàng vẫn giữ vẻ trang nghiêm, thần thánh, hoàn toàn không để tâm đến hắn.
"Này, cớ sao nàng lại nghiêm túc đến thế? Đây mà là đêm động phòng hoa chúc ư? Sao ta cứ cảm thấy như đang ở trên chiến trường vậy?" Thạch Hạo hỏi, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của nàng.
"Đừng đụng vào ta!" Nguyệt Thiền xoay người.
Thạch Hạo chợt phát hiện, nàng đang âm thầm tụng chân kinh, giúp bản thân phân tâm, đắm chìm vào thế giới kinh văn, bởi vậy mới giữ vẻ trang nghiêm, thần thánh như thế.
Hắn yên lặng không nói gì, đêm động phòng này quả thật chẳng ra sao.
"Nguyệt Thiền, nàng với Ma nữ cứ đấu đá không ngừng, hay là chúng ta bàn chuyện này đi? Cớ sao lại phải trấn áp nàng?" Khi nghe thấy những lời này, quả nhiên Nguyệt Thiền không còn tụng kinh văn gì nữa, tinh thần phục hồi lại.
"Á..." Nàng kinh hãi thốt lên, bởi vì hơn nửa y phục đã bị cởi bỏ, để lộ không ít làn da trắng như tuyết. Giờ đây nàng chẳng còn vẻ thần thánh nào, khó mà kiềm chế được.
Đặc biệt, khi ngón tay kia lướt nhẹ trên lưng của nàng thì lập tức vẻ lúng túng hiện ra. Nàng chưa bao giờ trải qua tình cảnh này.
"Nàng nói thử, chúng ta như thế nào?" Bàn tay Thạch Hạo vuốt ve cánh tay Nguyệt Thiền, rồi hỏi như thế.
Nguyệt Thiền xấu hổ. Tên quỷ này thật chẳng chút tử tế, giờ còn nhạo báng mình sao? Hàm răng nàng nghiến chặt, chợt há miệng cắn mạnh vào Thạch Hạo.
"Này, này, này, nàng cắn không được đâu, coi chừng làm hại mình đấy." Thạch Hạo nói, mặc kệ nàng cắn lên bả vai mình.
Hàm răng nàng dùng sức cắn lên bả vai hắn, thế nhưng đối với Thạch Hạo mà nói, hắn chẳng cảm thấy chút gì, bởi thân thể hắn vốn vô song.
Hơn nữa, hắn cũng không thể không thu lại thần lực, e rằng sẽ làm tổn thương vị tiên tử bên cạnh mình.
"Đau chết ta mất, nhẹ chút." Thạch Hạo nói.
"Ngươi..." Nguyệt Thiền tức điên. Sao nàng lại cảm thấy tên này chẳng có chút đạo đức nào, lời nói như đang đùa cợt nàng vậy.
Mà lúc này, một bàn tay nhẹ nhàng vén mái tóc đen nhánh, rồi lướt vào cái cổ trắng như tuyết của Nguyệt Thiền, khiến nàng thất kinh, cứ như giật điện.
Trong giây phút ấy, lông tơ trên người Nguyệt Thiền đều dựng đứng, cả người nổi da gà, thân thể căng thẳng.
"Này, tiên tử, biểu hiện gì vậy hả? Ta mới hơi chạm mà nàng đã phản ứng như vậy rồi, sao cứ như có sâu bọ bò lên ngực vậy?" Thạch Hạo không vừa lòng.
Bốp một tiếng, Thạch Hạo vỗ mạnh lên bờ mông căng tròn kia.
"Ngươi dám!" Nguyệt Thiền tiên tử hoảng sợ, vội nhích sang một bên. Lúc nãy nàng tập trung tụng kinh văn nên y phục bị cởi bỏ hơn nửa, vị trí bị đánh đúng ngay chỗ không có vải che, cảm giác lành lạnh chợt ùa đến.
Nàng vô cùng căng thẳng, nói: "Hay là chúng ta bàn về cách để bắt lấy Ma nữ đi."
Nhưng mà, đôi bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, còn khuôn mặt hắn từ từ tiến tới gần hơn.
"Ngươi..." Sau một khắc, đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thiền bị khóa chặt, lời nói không thể phát ra.
Mà Thạch Hạo lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào, mùi hương ngọt ngào phả vào khoang miệng. Hắn ôm chặt lấy nàng, đây là loại trải nghiệm vô cùng khác lạ.
Nguyệt Thiền dùng sức đẩy mạnh, mắt to trợn tròn. Chuyện... lúc nãy, khiến nàng cảm thấy tức giận và xấu hổ, tim đập thình thịch không thôi.
Thạch Hạo nằm cạnh bên, cảm nhận dư vị. Sau đó hắn quay đầu nhìn nàng, cánh tay vuốt ve thân thể óng ánh kia.
"Hả, không đúng!" Thạch Hạo đột nhiên bật dậy khiến Nguyệt Thiền cũng thất kinh. Nàng vội vàng mặc lại y phục, tốc độ nhanh không gì sánh bằng.
Thần giác của Thạch Hạo vô cùng nhạy cảm. Hắn cảm thấy nơi phương xa có một gợn sóng khó mà nhận ra được. Hắn vô cùng cảnh giác, sao lại như thế?
"Kế "điệu hổ ly sơn" ư?" Thạch Hạo lẩm bẩm. Hắn không một mình ngồi dậy, mà ôm lấy Nguyệt Thiền, sau đó nhảy qua cửa sổ, truy theo luồng gợn sóng kia.
Rất nhanh, hắn nhìn thấy một cô gái đang ngồi trên một tòa cung điện hùng vĩ, đang ngắm trăng, uống rượu.
Thạch Hạo ngạc nhiên, căng thẳng đều tan biến, thay vào đó là vẻ vô cùng xấu hổ. Sao lại là... mẹ?!
"M���..." Hắn không rõ.
Tần Di Ninh rất bình tĩnh, nói: "Mẹ sợ con chịu thiệt, cô gái càng xinh đẹp thì càng nguy hiểm, đặc biệt là thánh nữ nữa."
Thạch Hạo ngớ người, rất nhanh chợt tỉnh ngộ. Quả thật Tần Di Ninh không yên tâm, e rằng có thủ đoạn gì đó nên đêm khuya đã ra khỏi thành, mai phục ở phía xa, lo sợ hắn sẽ gặp vấn đề.
Thạch Hạo dở khóc dở cười, hơn nữa hắn còn phát hiện mẹ mình có chút ngượng ngùng, thế nhưng lại cố che giấu, làm ra vẻ bình tĩnh.
Ngay cả Nguyệt Thiền cũng giận dữ và xấu hổ, mặt lúc đỏ lúc trắng, cắn răng nghiến lợi nói: "Thánh nữ ác độc, bà hơi quá đáng rồi đấy!"
"Khí trời tốt nên ta thường ngắm sao. Thôi, các con trở về ngủ đi." Tần Di Ninh nhẹ nhàng nói.
Trên thực tế, bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện mây đen, ngay cả ánh trăng cũng bị che khuất, làm gì còn ngôi sao nào.
"Đáng ghét!" Nguyệt Thiền tức giận.
Y phục của nàng xốc xếch, thậm chí có vài chỗ để lộ làn da trắng mịn. Người đàn bà kia rõ ràng là cố ý, hiển nhiên cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu vẫn còn tiếp diễn.
"Này, đó là mẹ ta, lời nói nên chú ý." Thạch Hạo cảnh báo.
Lời cảnh báo được giải trừ, Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn trời, nhìn về đám mây đen kia, sau đó lại nhìn về phía chân trời, cũng không phát hiện điều gì khác lạ. Hắn nở nụ cười, nói: "Để tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta nên quý trọng cảnh đẹp ngày tốt này thì hơn."
"Ngươi..." Sắc mặt của Nguyệt Thiền trở nên đỏ chót.
Thạch Hạo ôm lấy nàng, nhẹ nhàng cất bước trong màn đêm. Rất nhanh, đôi môi đỏ mọng của vị tiên tử Bổ Thiên giáo lại bị khóa chặt, bọn họ đã trở lại phòng tân hôn.
"Tiểu Thạch, ta nói cho ngươi biết một bí mật." Nguyệt Thiền vất vả lắm mới đẩy Thạch Hạo ra, nói như vậy. Nàng há miệng thở dốc không ngừng, bộ ngực cao vút chập trùng.
"Bí mật gì?" Thạch Hạo đương nhiên sẽ không tin. Bàn tay nhanh chóng đưa tới bộ ngực kiêu hãnh ấy, cảm nhận sự mềm mại và lấp lánh nơi đó.
"Chủ thân sẽ đến!" Nguyệt Thiền nói.
"Hả?" Thạch Hạo thật sự bất ngờ.
"Ngươi có muốn bắt nàng ta hay không?" Nguyệt Thiền hỏi.
Thạch Hạo lắc đầu, nói: "Nàng nói vớ vẩn gì thế?" Hắn không tin những lời này.
"Ta không nói chơi!" Nguyệt Thiền nghiêm túc.
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại Truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc.