[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 512: Dùng dao mổ trâu cắt tiết gà
"Ồ, hai tên kia đâu rồi?" Sau khi kết thúc niết bàn, Thạch Hạo tỉnh dậy thì phát hiện Đả Thần Thạch và Hoàng Điệp đã chạy đâu mất tăm.
Hắn từ trên lá cây nhảy xuống, phá vỡ màn sáng vàng kim bảo vệ Thái Dương Thụ, một lần nữa lao vào biển dung nham, thần niệm tỏa ra dò xét, tìm kiếm chúng.
"Gào..." Cùng với sóng dung nham đỏ thẫm cuộn trào, một tảng đá óng ánh lấp lánh xích hà, pha chút sắc vàng nhạt, đang kêu gào quái dị.
Đả Thần Thạch vô cùng hoan hỉ, bởi mấy ngày nay nó không ngừng nuốt chửng lượng lớn tinh hoa vật chất, linh tính tràn đầy. Nếu có người khác trông thấy, e rằng sẽ thèm chảy nước dãi, bởi đây chính là một khối phôi thô chí bảo đỉnh cấp.
Nó ngày càng siêu phàm, ánh sáng óng ánh luân chuyển không ngừng.
Nếu cho thêm thời gian dài nữa, cơ bản nó sẽ không cần tế luyện, tự thân nó đã là một chí bảo trời sinh, chẳng cần khắc bất cứ trận pháp nào, cũng có thể tiến hóa thành một binh khí mạnh mẽ nhất.
Thạch Hạo vẫy tay, nó lập tức rơi vào lòng bàn tay hắn, ôn hòa mà lấp lánh, lan tỏa từng tia sáng nhẹ, càng nhìn càng huyền diệu.
"Sau này có thể trở thành chí bảo nhỉ." Hắn khẽ nói, rồi run tay ném Đả Thần Thạch vào lại đại dương đỏ thẫm. Lập tức, phía dưới tan vỡ, sóng dung nham cuộn trào lên trời cao.
Đả Thần Thạch kêu lên một tiếng quái dị, sau đó mang theo ánh đỏ bay trở lại, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, bắt đầu nịnh hót không ngớt.
"Đại ca, huynh chính là ngọn hải đăng soi sáng con đường nhân sinh của đệ, chỉ dẫn đệ đến bến bờ Bỉ Ngạn trong biển sương mù, hướng tới nơi siêu thoát...''
Nó chỉ cần theo bên Thạch Hạo là sẽ nhận được cơ duyên, cho nên giờ có đánh chết nó thì nó cũng chẳng rời đi. Cứ thế, nó không ngừng nịnh hót tâng bốc, hóa thành một hòn đá nhỏ vàng óng, một lần nữa treo trên sợi tóc của Thạch Hạo.
Ở một bên khác, Hoàng Điệp cũng xuất hiện, tỏa ra những gợn sóng kỳ diệu. Nó bám vào màn sáng của Thái Dương Thụ, không ngừng rút lấy ánh hoàng kim, cũng nhận được không ít chỗ tốt.
Dù nó đang ở hình thái kim trùng, nhưng hai bên thân thể có một màng trong suốt rất mỏng ẩn hiện, hệt như một cặp cánh trong suốt có thể giúp nó bay lượn nơi đây.
"Nhiều hỏa dịch như thế, không lấy một chút thật quá lãng phí." Tính cách của Hùng hài tử bộc lộ, nước miếng không ngừng chảy ra.
Mặc dù giờ hắn không cần, nhưng tộc nhân và Thạch Quốc lại rất cần. Hắn có nguyên tắc: Của ta, tất cả đều là của ta!
Hắn mở Hộp Báu Đồng Thau, đưa Nguyệt Thiền tiên tử nghiêng nước nghiêng thành ra ngoài, sau đó dùng Thế Giới Hộp Báu hấp thu hỏa dịch.
"Đây là..." Nguyệt Thiền tiên tử khoác trên mình y phục trắng như tuyết, thanh lệ xuất trần, một vẻ đẹp hiếm thấy nơi thế gian. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng không tài nào tin nổi.
"Thiền Thiền, ta đang tích góp của hồi môn. Con chúng ta sau này nhất định sẽ là những đứa trẻ sở hữu huyết mạch mạnh mẽ nhất." Thạch Hạo làm vẻ mặt tinh quái, sau đó vuốt ve chiếc cằm trắng bóng của nàng.
Một tiếng ầm vang, sóng dung nham đỏ thẫm dâng tận trời cao, tất cả địa hỏa dịch không ngừng tuôn vào Thế Giới Hộp Báu, linh khí tản mát không ngớt.
Đáng tiếc, Thế Giới Hộp Báu cũng không phải là vô hạn. Dù chỉ dùng trượng làm thước đo, nhưng lượng linh dịch này cũng đủ khiến người ta kinh hãi, dù sao đây cũng là linh dịch quý hiếm.
Sau đó, Thạch Hạo đẩy Nguyệt Thiền vào trong túi càn khôn.
Linh dịch này vô cùng nóng rực, cũng chỉ có duy nhất Thế Giới Hộp Báu là thích hợp để chứa đựng, điều này khiến Thạch Hạo tiếc nuối không thôi. Nếu không, hắn đã dùng túi càn khôn có kích thước rộng hơn để thu lấy rồi.
"Chúng ta đi thôi, trên Hoàng Kim Thụ thể nào cũng có vận may lớn!" Thạch Hạo mang theo hai vật kia, xông lên cổ mộc cao lớn này.
Thân cây vàng óng tản ra những gợn sóng thần năng vô cùng mạnh mẽ. Bất kể là lá cây, cành cây hay vỏ cây, tất cả đều là báu vật vô giá.
Chỉ cần lấy một miếng nhỏ cũng chứa đựng sức mạnh thần tính vô cùng lớn, nhưng đáng tiếc nó vô cùng cứng rắn, ngoại lực khó lòng làm lay động được dù chỉ là một miếng nhỏ.
Càng leo lên cao, Thạch Hạo càng thêm chấn động. Cổ thụ này quả nhiên siêu phàm, cao lớn vô cùng, đặc biệt là trên mỗi chiếc lá đều đang nâng đỡ một ngôi sao được thai nghén.
"Đây mới đúng là thần thoại này." Đả Thần Thạch kinh ngạc thốt lên.
Hay có thể nói, thần thoại đang diễn ra.
"Ta biết rồi, cổ thụ này sau khi niết bàn thì không thể gọi là Thái Dương Thụ nữa. Nó đã vượt qua bản thân, hiện tại đang có khuynh hướng tiến hóa thành Thế Giới Thụ." Đả Thần Thạch mở miệng nói.
Thạch Hạo ngẩn ra, lẽ nào là muốn tái tạo một giới sao?
Hắn cũng cho rằng sức mạnh của cái cây này sớm đã vượt qua khỏi phạm trù cổ thụ Thái Dương. Đại thụ khổng lồ vàng rực này bất hủ, cứ như đang khai thiên tích địa vậy.
Trước kia, Côn Mộc từng là Thế Giới Thụ, nối liền các giới, là cầu nối liên hệ giữa người và thần, thế nhưng đáng tiếc đã bị chặt đổ trong trận chiến năm xưa.
Năm tháng dài đằng đẵng qua đi, liệu cổ thụ hoàng kim này sẽ tiến hóa thành Thế Giới Thụ ư?
"Không gặm nổi mà, dù cho có cắn được thì ta tiêu hóa cũng chẳng xong." Đả Thần Thạch xoắn xuýt, không ngừng cắn xé cả buổi trời, thế nhưng vỏ cây vàng óng này chẳng hề hấn gì cả.
Nó chỉ có thể ăn những vật chất như đất đá hoặc dung nham mà thôi. Nó cảm thấy sự cứng rắn của Hoàng Kim Thụ gần bằng kim thạch, không tài nào xé rách được.
Hoàng Điệp phát sáng, nó còn khao khát cái cây đang lột xác tiến hóa thành Thế Giới Thụ hơn cả Đả Thần Thạch. Thế nhưng, cây này đã có linh, tỏa ra thánh huy tự bảo vệ bản thân, không cách nào cắn xé được những phiến lá kia.
"Đây là thần dược, nếu như cắn đứt một miếng thì chính là một tạo hóa lớn rồi!" Thạch Hạo bò lên phía trên, không ngừng thử nghiệm, thế nhưng cây này bất hủ, khó lòng làm được gì.
Hoàng Điệp tuy nghịch thiên, nhưng dù sao nó vẫn còn đang ở dạng ấu trùng, chỉ là một con điệp non. Dù dùng hết khả năng, nó cũng chỉ có thể rút lấy một ít ánh vàng bản nguyên nhằm tẩm bổ bản thân mà thôi.
Nhưng việc này cũng khiến Thạch Hạo giật mình, cảm thấy sức mạnh của Hoàng Điệp đã mạnh hơn đôi chút. Cặp màng mỏng trong suốt bên ngoài cơ thể của con kim trùng này đã hơi lấp lánh hơn trước.
"Tiếc quá, Hoàng Điệp nếu có thể ăn được Thái Dương Thụ, nhất định sẽ lột xác!" Hắn khẽ nói.
"Mau tiến lên nào, đây chính là Thế Giới Thụ! Không nói đến cổ điện hỗn độn, bản thân cái cây này cũng là một trong những tạo hóa to lớn nhất của thế gian rồi. Nói không chừng sẽ kết ra Quả Thế Giới, nếu có thể đoạt được một quả thì thật nghịch thiên!" Đả Thần Thạch nói.
Thạch Hạo động lòng, nhanh chóng xông lên.
Cổ thụ này chọc thẳng trời cao, đâm xuyên mây trắng. Từng chiếc lá có thể nâng đỡ cả một ngọn núi lớn, cứ như đang bước vào một thế giới cổ tích, khiến người ta cảm thấy không tài nào tin vào mắt mình được.
Thạch Hạo gia tốc trèo lên. Nhìn thấy Hoàng Điệp có thể rút lấy một ít ánh sáng thần thánh từ những lá chồi non, hắn mặc cho Hoàng Điệp ở nơi đó từ từ rút lấy, biết đâu có thể đột phá.
Mấy ngày sau, Thạch Hạo và Đả Thần Thạch không còn biết mình đã trèo lên cao bao nhiêu. Cảm giác như nếu đứng nơi đây dõi mắt ra xa, có thể thấy được vực ngoại.
"Xoẹt!"
Bảo quang năm màu lóe lên, một pháp khí đột nhiên xuất hiện đánh thẳng về phía sau đầu Thạch Hạo, vừa tàn nhẫn vừa chính xác. Đó là một sừng hươu mang theo uy lực của Tôn Giả mà giết tới.
Thạch Hạo nhẹ nhàng bước sang một bên, liền nhìn thấy một con Hươu Năm Màu. Lúc này, nó đã hóa thành hình người, trên mặt tràn đầy sát cơ, chính nó là kẻ đã ra tay đánh lén.
"Lại là ngươi!" Thạch Hạo đã từng gặp trước đây.
"Gan ngươi cũng lớn thật đấy chứ! Chưa đạt tới Tôn Giả mà cũng dám tới nơi này. Tự mình cống nạp hết pháp bảo ra, ta sẽ tha cho ngươi một mạng." Hươu Năm Màu nói thẳng, chẳng hề vòng vo.
"Dựa vào cái gì?" Thạch Hạo hỏi, hắn quan sát bốn phía, phát hiện nơi đây là một chiến trường cổ đại.
Hiển nhiên, ở thời Thái Cổ cũng có không ít sinh linh tới nơi này. Trên thân cây, cành cây có một ít hài cốt, và cũng có không ít hài cốt nằm trên những phiến lá, trông rất kỳ lạ.
Rõ ràng là một Thần Thụ, thế nhưng lại mang theo cảnh tượng tử vong như thế này.
"Người tu hành đánh giết, mạnh hiếp yếu. Chỉ dựa vào ta là Tôn Giả, còn ngươi cũng chỉ là một tu sĩ Liệt Trận Cảnh nho nhỏ mà thôi." Hươu Năm Màu nói.
Cùng lúc đó, nó triệu hồi sừng hươu trở lại, rồi nhanh chóng phóng to, buông xuống một thác nước năm màu nhấn chìm nơi Thạch Hạo đang đứng.
Nhưng điều làm nó kinh ngạc chính là, bộ ngực Thạch Hạo phát sáng, sau đó một mảnh ký hiệu thần bí hiện lên, hóa thành một vầng ánh sáng bao phủ lấy hắn.
Sức mạnh của Hươu Năm Màu khó lòng phá vỡ được, đồng thời cái sừng hươu kia bắt đầu rạn nứt.
"Sức mạnh gì vậy?" Hươu Năm Màu giật nảy cả người, không dám tin vào chuyện đang diễn ra.
Thạch Hạo vô cùng quyết đoán, hóa thành cầu vồng vọt tới. Bên ngoài thân thể hắn, một vòng thần hoàn do các ký hiệu tổ hợp mà thành bao phủ lấy, vạn pháp không cách nào chạm vào đ��ợc cơ thể.
Hươu Năm Màu khống chế bảo thuật thế nhưng đều bị hóa giải, cứ như đá chìm đáy biển, không cách nào công phá được vòng sáng kia.
Đồng thời, Thạch Hạo vụt tới, các ký hiệu bên ngoài cơ thể dày đặc như kinh văn, hiện ra hết thảy áo nghĩa vô thượng, ẩn chứa thần uy vô thượng, đánh thẳng tới.
Hươu Năm Màu khiếp sợ. Chỉ là một cường giả Liệt Trận Cảnh mà thần lực của một Tôn Giả như nó cũng không thể sánh bằng, môn bảo thuật này sao lại khiến nó cảm thấy khiếp sợ đến thế?
Nó xoay người rời đi. Một Tôn Giả mà lại phải tránh né tu sĩ Liệt Trận Cảnh thì đúng là vô cùng nhục nhã, thế nhưng nó cũng chẳng màng tới chuyện này làm gì.
Thần giác của Tôn Giả rất nhạy cảm, tìm lành tránh dữ, có một bản năng khó lòng tưởng tượng được. Nó cảm thấy không thể tránh được, một đòn này có thể sẽ cướp đi tính mạng của mình.
Nhưng khi nó phát hiện ra thì đã quá muộn. Hai bên quá gần nhau, trước đây do nó quá tự tin cho nên mới rơi vào tình cảnh như thế này.
Đồng thời, tốc độ của Thạch Hạo cực nhanh. Bảo thuật này lại có thể quấy nhiễu năm giác quan của Hươu Năm Màu, sau khi tới gần thì có thể cướp lấy thần giác của nó.
"Không!" Nó kêu lớn.
Phù quang hộ thể của nó tắt đi. Một vài món bảo cụ đồng loạt từ trong cơ thể lao ra ngoài, thế nhưng tất cả đều vỡ nát. Trước mặt vòng thần hoàn kia, chúng cứ như gỗ mục, cứ thế tan biến.
"Sao lại có chuyện này chứ?!" Nó tràn ngập vẻ sợ hãi. Cách biệt một cảnh giới lớn, xưa nay chưa từng nghe thấy một tu sĩ Liệt Trận Cảnh có thể giết chết Tôn Giả, trừ phi là dùng bí bảo mà tổ tiên ban tặng. Thế nhưng, thiếu niên này lại làm được, chỉ dựa vào mỗi bảo thuật!
"Phá vỡ hết mọi lẽ thường, là... Chí Tôn Sơ Cấp!" Nó như hiểu ra chuyện gì, lập tức hét lên một tiếng hòng tránh thoát.
Nhưng mảnh ký hiệu kia phủ xuống bao trùm lấy nó. Thân thể của nó không ngừng khô héo rồi bắt đầu thiêu đốt, cuối cùng hóa thành một vệt sáng biến mất khỏi nơi đây.
"Biến thái quá mà!" Đả Thần Thạch lẩm bẩm.
Thạch Hạo thể ngộ một lúc lâu, sự hiểu biết của hắn về phù văn do bản thân thai nghén ra đã tăng lên một chút, còn mạnh mẽ hơn cả trong dự liệu của hắn!
Hươu Năm Màu đang tìm kiếm dị vật ở chiến trường cổ đại này, thực lực không đủ mạnh nên nó cẩn thận theo ở phía sau. Nhưng không ngờ lại gặp phải Thạch Hạo, muốn hiếp yếu cướp bóc, kết quả lại tử vong.
Vượt qua chiến trường cổ đại này, bên trên tràn ngập sương mù hoàng kim, càng ngày càng thần bí. Trên một vài chiếc lá có những lầu các sừng sững do người xưa lưu lại. Ngoài ra, còn có một vài tượng đá, đó là lễ kính đối với Kim Ô Thái Dương, có liên quan tới thần thoại của bộ tộc Kim Ô.
Những thứ này đều được xây trên Hoàng Kim Thụ, trên những chiếc lá cây vàng óng cực kỳ to lớn kia, hết sức kinh người.
"Tới rồi!" Thạch Hạo nhìn thấy Cổ Điện Hỗn Độn. Hắn đã tiếp cận đỉnh cao nhất của Hoàng Kim Thụ.
Đồng thời, hắn nhìn thấy một nhóm người đang tranh đấu kịch liệt với nhau trên một ngọn Thần Sơn khác.
"Còn có cả núi?" Thạch Hạo giật mình.
Hỗn độn mãnh liệt, ngọn núi này như ẩn như hiện, sở hữu sinh cơ vô cùng mạnh mẽ.
"Đây là Núi Thế Giới, do Thế Giới Thụ thai nghén nên mới xuất hiện, tạo hóa thật tuyệt thế, mau tới thôi!" Đả Thần Thạch nói.
Bản chuyển ngữ này là thành quả độc quyền, được Tàng Thư Viện trân trọng giới thiệu.