[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 478: Cấm kỵ tồn tại ở Hạ giới
Tử khí đông lai, tia chớp đan xen, cả tòa trung ương Thiên cung đều bị nhấn chìm bên trong, tiếng sấm rền vang khiến lòng người chấn động.
Nếu không có trận pháp thần linh bảo hộ, dù là cung điện vĩ đại đến đâu cũng phải hóa thành tro tàn. Những ký hiệu màu vàng di chuyển qua lại, chặn đứng lôi bạo, hóa giải toàn bộ.
Trong cung điện, Thạch Hạo cả người cháy đen như than củi. Hắn đang nghiên cứu bảo thuật Toan Nghê, một thuật điều khiển lôi điện được xưng là bảo thuật đứng đầu trong các cuộc chinh phạt, kết quả là những luồng tia điện nhảy múa tứ tung.
Đây chính là bảo thuật mạnh nhất của hung thú thái cổ cấp Thiên, cũng là thần thông trấn quốc của Thạch Quốc, uy năng vô cùng, vượt xa những pháp môn hắn từng đoạt được trước kia.
Mấy ngày nay, hắn không ngừng nghiên cứu, cũng đã có tiến triển kinh người. Tuy nhiên, để hoàn toàn lĩnh hội, đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh thì cần phải có thời gian tích lũy.
Trong Thiên cung, đây chính là nơi thích hợp nhất cho việc tu luyện. Không chỉ nguyên khí dồi dào mà còn có trận pháp thần linh bảo hộ, mặc hắn thi triển pháp thuật thế nào cũng chẳng lo nơi đây bị hủy diệt.
Những tiếng rền vang truyền đến, các khớp xương trên người Thạch Hạo đều phát ra tiếng động. Những lớp da chết cháy đen trên người hắn, với cường độ thân thể hiện tại, đã có thể nhanh chóng khôi phục lại ngoại thương.
Huống hồ, trong Thiên cung này còn có một Linh trì, nước hồ chảy cuồn cuộn vô cùng hữu ích cho thân thể. Thạch Hạo dùng linh tuyền cọ rửa thân thể, sau đó thay y phục sạch sẽ, lại tiếp tục đả tọa, cẩn thận suy diễn thần thông lôi đạo.
"Xuân lôi sắp tới rồi. Ta cần phải tiến vào những tầng mây để cảm ngộ lôi đạo trong thiên địa tự nhiên này, như thế mới có thể nhanh chóng thấu hiểu bảo thuật Toan Nghê." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đồng thời, hắn cũng muốn đoạt lấy một cơ duyên lớn. Trong lôi đình không chỉ ẩn chứa sức mạnh hủy diệt mà còn hình thành sức sống tràn trề, trong đó có Lôi Kiếp Dịch, mang giá trị không tưởng.
Năm đó, khi ở Bổ Thiên giáo, chỉ một giọt Lôi Kiếp Dịch đã được xem là báu vật. Mà trong mỗi lần xuất hiện lôi đình, chỉ xuất hiện một vũng nhỏ. Nếu có thể đoạt được và dùng để gột rửa thân thể, đạo hạnh sẽ tăng tiến nhanh chóng, tác dụng vô cùng lớn!
Nhưng, thứ này vô cùng hiếm có và rất khó đoạt được. Ngay cả người có tu vi cao cũng khó mà chiếm hữu, bởi vì lúc đó sức mạnh lôi đình sẽ tăng theo tu vi của mỗi người.
Sau khi hắn kết thúc tu hành, Nguyệt Thiền bước vào, y phục tuyết trắng không dính chút bụi trần, linh động siêu phàm. Vẻ đẹp của nàng tựa như một nhân vật hoàn mỹ bước ra từ bức tranh, trên tay bưng một khay ngọc, bên trên đặt một chén trà thơm.
Nếu người ngoài biết được, tiên tử của Bổ Thiên giáo lại hầu hạ một chàng trai như vậy, nhất định sẽ phát điên. Chuyện như thế làm sao có thể xảy ra, quá mức hão huyền.
Ma nữ đã rời đi mấy ngày rồi. Nàng nhận thấy thiên địa sắp xảy ra biến cố lớn, có thể chuyện kinh thiên động địa kia sẽ xảy ra nên đã rời đi để chuẩn bị một số thứ.
Nguyệt Thiền tiên tử đưa cho Thạch Hạo một chiếc khăn mặt màu trắng để lau người, vô cùng quan tâm, cứ như một thị nữ phục vụ chủ nhân, đứng sát bên cạnh.
Đương nhiên, vẻ kiêu ngạo đã thấm vào xương tủy của nàng, không thể nào khuất phục được. Tình thế bức bách khi đối mặt với thiếu niên ngang ngược này khiến nàng khó lòng chịu đựng.
Từ xưa đến nay chưa từng có ai dám vô lễ với nàng như thế. Nhưng hiện giờ, tình thế còn áp đảo hơn người, nàng là tù binh. Nếu nàng khăng khăng chống cự, chỉ chuốc lấy càng nhiều thiệt thòi mà thôi.
Uống xong chén trà thơm, Thạch Hạo đặt chén ngọc long lanh xuống khay, đưa mắt nhìn tuyệt đại giai nhân đứng bên cạnh, khẽ mỉm cười, nói: "Ngươi chấp nhận ở bên cạnh ta, là vì muốn đạt được pháp môn Côn Bằng, đúng không?"
Nguyệt Thiền tiên tử với vẻ đẹp như tiên, mờ ảo thoát tục, khi nghe Thạch Hạo nói thế thì trong đôi mắt xinh đẹp chợt lóe lên, đôi môi đỏ khẽ mở như muốn nói gì, nhưng chợt hét lên một tiếng.
"Bốp!"
Bởi vì, một bàn tay cực kỳ đáng ghét vỗ mạnh lên bờ mông căng tròn đầy kiêu hãnh của nàng, khiến nàng tức giận, mặt đỏ bừng.
Vẻ mặt này, nếu người ngoài thấy được, nhất định sẽ trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Nguyệt Thiền tiên tử vung tay đẩy mạnh bàn tay vẫn còn dính chặt trên mông mình ra, quả thật quá đáng. Cú đánh vừa rồi rất mạnh khiến nàng cảm thấy hơi rát, nhưng cảm giác ấy cũng không tệ chút nào.
Thạch Hạo cũng không thu tay lại mà cứ đặt ở đó. Đồng thời, hai mắt hắn phát sáng, bắn ra hai luồng thần mang kinh người, tiến thẳng vào mi tâm của Nguyệt Thiền.
Hắn có ý định quấy nhiễu tiên tử Bổ Thiên giáo, khiến nàng phân tâm trong nháy mắt, sau đó lợi dụng cơ hội này để dò xét biển ý thức của nàng, tìm hiểu xem nàng có ý đồ gì.
Thân thể Nguyệt Thiền tiên tử không hề di động, nhưng nội tâm nàng chợt hoảng hốt khi gặp phải cuộc đánh lén này.
Thần niệm của nàng vô cùng mạnh mẽ, không dễ bị giam cầm. Nếu muốn xâm nhập vào biển thần thức của nàng, chắc chắn nàng sẽ dùng toàn lực phản kích. Thế nhưng lần này Thạch Hạo lại đột nhiên đánh lén thì lại là chuyện khác.
Không thể nghi ngờ, biển ý thức của tiên tử Bổ Thiên giáo tuyệt đối là một khu cấm địa, ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa. Ngoài những suy nghĩ của nàng, còn có Bổ Thiên thuật, bảo thuật Chân Long...
Cho dù là một bí mật nhỏ nào bị lộ ra ngoài cũng chắc chắn sẽ tạo nên chấn động không nhỏ.
"Thành công rồi?" Thạch Hạo vui mừng, mọi việc thuận lợi đến thế sao.
Bỗng nhiên hắn biến sắc. Phía trước biển ý thức, hắn nhìn thấy hai cánh cổng màu vàng khổng lồ đóng rất chặt, khó lòng mở ra được. Đây chính là gốc rễ của nơi này.
Khu vực vừa tiến vào chẳng có giá trị gì cả. Đây mới là nơi thần thánh nhất, chính là vùng cấm địa thánh khiết của Nguyệt Thiền tiên tử.
"Cánh cửa khổng lồ màu vàng này sao lại có khí tức của thần linh thế nhỉ?" Thạch Hạo khá giật mình, chuyện gì thế này? Sức mạnh bảo vệ ùa tới khiến hắn lập tức cẩn trọng.
Thạch Hạo tiến tới, dốc sức đẩy mạnh cánh cửa màu vàng kia. Quả nhiên vô cùng chắc chắn, cứng rắn không thể phá vỡ, trấn giữ toàn bộ bí mật bên trong.
"Mở ra cho ta!"
Thạch Hạo phát lực, thần thức hóa thành một người tí hon, thi triển pháp môn Côn Bằng, đẩy mạnh cánh cửa phía trước.
"Ầm ầm!"
Rốt cuộc, cánh cửa màu vàng đó hơi rung chuyển rồi bị đẩy hé ra một khe nhỏ. Trong nháy mắt, sức mạnh màu vàng thần thánh dâng trào, vô cùng hùng vĩ.
Hắn linh cảm có điều không hay sắp xảy ra. Đây chính là biển ý thức của đối phương, tác chiến ngay tại sân nhà, Nguyệt Thiền chiếm ưu thế tuyệt đối. Nếu hắn xông vào, rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Bởi vì, hiện tại không còn là tập kích nữa, đối phương chắc chắn đã có sự chuẩn bị.
"Sức mạnh này..." Thạch Hạo giật mình. Hiện tại, hắn cảm nhận được luồng thần niệm này vô cùng mạnh mẽ, ẩn chứa từng luồng khí tức thần linh, hào quang lấp lánh lưu chuyển.
Hắn linh cảm rằng, Nguyệt Thiền tiên tử tuyệt đối là một quý nữ vô cùng lợi hại của Thượng giới, thân phận vô cùng đáng sợ. Rất có thể có người đã lưu lại sức mạnh để bảo vệ nguyên thần trong đầu nàng.
"Không đúng, dường như là sức mạnh do bản thân nàng sinh ra. Rốt cuộc nàng từng đoạt được cơ duyên gì đây mà lại có khí tức của thần linh?" Rất nhanh, Thạch Hạo lại biến sắc.
Hắn lại lần nữa đẩy mạnh cánh cửa vàng, khiến khe hở mở rộng thêm chút nữa rồi dõi mắt nhìn vào bên trong. Sâu trong ý thức thần thánh đó, là một hải dương màu vàng óng vô tận, nơi có một tòa tiên cung vô lượng lơ lửng. Bên trong, một cô gái đang ngồi xếp bằng như đang ngủ say, toàn thân bao phủ hào quang màu vàng óng, thân thể thánh khiết hoàn mỹ, tựa như một vị thần vậy.
"Không đúng lắm." Thạch Hạo rùng mình, lui về phía sau, mặc cho cánh cửa vàng óng từ từ khép lại, không tiếp tục tấn công nữa.
Hào quang lóe lên, Thạch Hạo lui về, trở lại bản thể. Trong phút chốc thất thần, Nguyệt Thiền cũng nhanh chóng khôi phục tỉnh táo, không kìm được khẽ sợ hãi, bởi vì bàn tay đáng ghét kia vẫn còn dính chặt ở nơi đó.
"Bốp!"
Thạch Hạo vỗ thêm cái nữa rồi mới thu tay về, nhìn chằm chằm nàng. Quả nhiên không hề đơn giản, nếu không dò xét kỹ, chắc chắn sẽ bỏ qua một vài điều.
Nhưng hắn cũng không hề e ngại, như vậy cũng không sao. Có một giai nhân tuyệt đại bên người, "cảnh đẹp ý vui cũng đủ xây đắp tình cảm" rồi, cũng chẳng phải chuyện xấu gì.
Nguyệt Thiền tiên tử không nói một lời nào, nhanh chóng lui về sau. Thần sắc trên gương mặt xinh đẹp biến ảo liên tục, nàng thật sự rất muốn đạp nát Thạch Hạo dưới chân, nhưng hiện tại không cách nào làm được.
"Nguyệt Thiền, thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa, lúc nào thì động phòng đây?" Thạch Hạo uể oải hỏi.
Hắn cảm thấy, mặc kệ đối phương có bí mật gì, cứ bình tĩnh ứng phó. Nếu không lỡ đùa thành thật, cưới một vị tiên tử rồi mang về Thạch thôn thì mọi người sẽ vô cùng thán phục.
Trong đầu nàng có một vị nữ thần, thật kỳ lạ.
"Ngươi đang tự kỷ gì đấy?" Nguy��t Thiền h��i.
"Không có gì. Một tiên tử làm vợ. Nào, tiên tử, ôm một cái nào." Thạch Hạo cười cười, giơ hai tay ra.
"Ta đi pha trà!" Lần này, Nguyệt Thiền tiên tử vô cùng nhanh nhẹn, eo nhỏ khẽ uốn tránh né ra ngoài, sau đó đôi chân thon dài nhanh chóng bước ra khỏi Thiên cung.
"Ha ha.." Thạch Hạo sảng khoái cười lớn, trêu đùa tiên tử một giáo, chuyện này thật thú vị.
"Răng rắc!"
Đột nhiên, trong thiên địa truyền tới tiếng nổ mạnh, lôi điện vô cùng lớn xẹt ngang, xé toạc bầu trời.
"Xuân lôi đã tới rồi sao? Nên tu hành bảo thuật Toan Nghê rồi, cố gắng đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Thế nhưng, việc này không phải muốn ta trì hoãn đêm động phòng hoa chúc hay sao?" Thạch Hạo thở dài.
Nhưng mà, hắn liền liên tưởng tới chuyện gì đó không ổn. Tia chớp kia quá to lớn, còn kéo dài đè ép cả thiên địa.
Lẽ nào tu sĩ ba giáo lại tiếp tục đến vây công? Hắn đã chờ rất nhiều ngày rồi nhưng vẫn chưa thấy đối phương có động tĩnh gì, việc này thật kỳ lạ.
Trong lúc này, Tiểu Tháp rời hoàng cung đi tra xét Hoang Vực mấy ngày trước đã trở về. Nó từ trong một thông đạo lưu chuyển hai khí Âm - Dương lao ra ngoài rồi phóng thẳng vào trong hoàng cung.
"Có con cá lớn hạ xuống rồi!" Tiểu Tháp nói.
"Nhân vật Thượng giới rốt cuộc đã hạ giới sao?!" Thạch Hạo khiếp sợ.
"Không sai, ta đã linh cảm một trường máu me be bét, có thể sẽ chấn động đến cả những tồn tại cấm kỵ thiên cổ đã gần như vẫn lạc đấy!" Tiểu Tháp hết sức nghiêm túc.
Đó chính là lôi điện chín màu, khí tức khủng bố, đi kèm là khí hỗn độn đè ép bầu trời. Cảnh tượng vô cùng hùng vĩ khiến lòng người khiếp sợ, toàn bộ bầu trời như muốn vỡ nát.
Lôi điện này đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Nhưng vẻ ngột ngạt ấy vẫn chưa biến mất. Hiển nhiên có người xuyên thủng Giới Bích, đang từ một giới khác đầy gian nan hạ xuống đây, muốn xuất hiện trong Hoang Vực này.
"Giờ chúng ta làm gì đây, đi nhờ Liễu Thần sao? Tới thời khắc mấu chốt, mấy người cùng ra tay nhé." Thạch Hạo hỏi.
"Chúng ta chỉ xem cuộc vui thôi." Tiểu Tháp nói khẽ, nó biết sự tình này nghiêm trọng đến mức nào. Hiện tại đi đoạt tạo hóa, hưởng cơ duyên, rất có thể sẽ tự mình rước họa vào thân.
Toàn thân nó phát sáng, nhưng cũng ngăn cách với thiên địa, không tiết lộ chút dấu vết nào của bản thân. Sau đó, nó mở ra một tòa tổ tế đàn trong hoàng cung để quản chế cả thiên hạ.
Từ việc này cũng đủ thấy sự nghịch thiên của Tiểu Tháp rồi. Chỉ bố trí lại tế đàn đôi chút mà đã có thể quan sát khắp Hoang Vực, tìm kiếm người của Thượng giới.
Trạm thứ nhất, nó mượn tổ tế đàn để quan sát hoàng đô Hỏa Quốc. Hiện nơi này đã trở thành phế tích, có lôi điện chín màu vô cùng mãnh liệt, bầu trời bị phá tan, một bàn chân đầy gian nan đạp xuống.
Thạch Hạo vô cùng chấn động. Bàn chân đó vô cùng to lớn, còn to hơn cả mấy tầng mây phía trên, bao phủ cả bầu trời. Bàn chân này đạp lên lôi điện chín màu, kèm theo sương mù hỗn độn với thần uy cái thế.
"Đang nhằm về phía Thần tàng Chí Tôn!" Tiểu Tháp tỏ vẻ kinh ngạc.
Tiếp theo, hình ảnh lại chuyển đổi. Nó bắt đầu kiểm tra nơi khác, đó chính là Dược Đô.
Cách mấy trăm dặm ngoài Dược Đô có một thung lũng. Âm thanh ầm ầm, thiên địa nổ vang, khí hỗn độn dâng trào, một gốc rễ tiên đang phát sáng, kèm theo tiếng tụng kinh vang vọng.
"Gốc này muốn xuất thế rồi, không biết sẽ dẫn tới tồn tại cấm kỵ cấp nào ra tay đây. Đây vốn là rễ thần đệ nhất của Thượng giới!" Tiểu Tháp càng nghiêm túc hơn.
"Ầm!"
Ngay lập tức, bầu trời này như thủy tinh bị phá vỡ. Một bàn tay màu tím cực lớn ập xuống, che kín cả bầu trời, sương mù hỗn độn mờ mịt bao phủ.
Nội dung dịch thuật này được thực hiện độc quyền tại truyen.free, kính mời quý vị thưởng lãm.