[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 475: Quốc sắc thiên hương
Mặt trời chiều chưa tắt hẳn, vẫn vương chút đỏ ối nhuộm bầu trời tựa màu máu lạnh. Hoàng cung nguy nga, trang nghiêm tỏa ánh vàng nhạt.
Chỉ trong khoảnh khắc, năm vị Tôn giả đã bỏ mình. Từ lúc bọn họ tiến vào đến khi mất mạng, vầng mặt trời đỏ kia vẫn chưa khuất núi, mọi chuyện diễn ra thật chóng vánh.
Những đệ tử còn sống sót đều hóa đá, không dám cựa quậy dù chỉ một chút. Khí lạnh chạy dọc từ đầu đến chân mỗi người, ai còn dám đối đầu với Thạch Hạo? Ai có thể cùng hắn tranh hùng đây?
Keng!
Thạch Hạo tra kiếm vào vỏ, lưng đeo thần kích trấn quốc, xoay người bước vào trung tâm Thiên cung, chẳng thèm liếc mắt nhìn bọn họ.
Những kẻ trước nay vẫn luôn coi thường người khác, luôn được vây quanh, trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, đi đến đâu cũng được những người cùng trang lứa đón tiếp bằng lễ nghi long trọng, giờ đây lại hoảng sợ đến tột độ.
"Nếu muốn giữ mạng thì hãy theo ta vào trong, chỉ cần trả lời vài câu hỏi là được." Bằng Cửu xuất hiện, dẫn theo một đội quân binh và chiến tướng, nhìn bọn họ với giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Những kẻ này nội tâm do dự, Thạch Hạo đã rời đi, chẳng lẽ đám thị vệ này còn dám ngăn cản bọn họ? Nếu liều mạng phá vòng vây, hơn phân nửa có thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Chỉ trong chớp mắt, đã có kẻ đưa ra quyết định, điều khiển bảo cụ nhanh chóng bay lên không trung trốn thoát. Có người tiên phong, ắt có kẻ theo sau, trong phút chốc, hào quang bảo cụ tỏa ra khắp nơi.
Xoẹt!
Tiếng xé gió rạch ngang trời xanh khiến tim gan đám người vỡ nát. Lão thị vệ mặt không chút biểu cảm, mở ra trận pháp hoàng cung, hàng loạt phù văn xông thẳng lên trời cao.
Chỉ trong tích tắc, một nhóm người bị quét trúng, rồi bị thiêu đốt trong hư không, hóa thành chùm ánh lửa rực rỡ, tựa sao băng vụt ngang trời.
Mười mấy người còn lại như rơi vào hố băng, đứng sững tại chỗ như trời trồng, rồi răm rắp đi theo đám quân binh, vô cùng phối hợp.
Trong trận chiến này, năm vị Tôn giả đều chết, đệ tử môn đồ bị vây nhốt, không một ai có thể chạy thoát. Chiến tích kinh người này đủ để khiến đám kẻ xấu phải sợ hãi tột độ.
"Xuất kích!"
Trước trung tâm hoàng cung, Thạch Hạo mặc chiến y vàng, giương cao chiến kiếm, lớn giọng ra lệnh. Trong buổi hoàng hôn này, hắn suất lĩnh vô số chiến tướng, điều động hàng vạn chiến xa vàng óng của hoàng tộc, hùng hổ vụt lên bầu trời, bắt đầu một cuộc thanh tẩy.
Ngoài năm vị Tôn giả đã chết, người của ba giáo trong thành vẫn còn rất nhiều, bọn h��� đang chờ đợi tin tức. Chiến xa màu vàng xẹt ngang trời, đi đến đâu thì triển khai vây quét đến đó.
Thạch Hạo quyết đoán, vô tình, càn quét tất cả những kẻ còn sót lại, hoặc giết chết hoặc bắt giữ, đánh tan tác cao thủ ba giáo.
Hoàng hôn nhuốm máu, cả Thạch đô chấn động liên hồi, các thế lực khắp nơi đều câm như hến. Tân hoàng thể hiện sự mạnh mẽ của mình, chỉ trong một lúc đã bình định toàn bộ nhân mã của ba giáo, khiến mỗi một vị tu sĩ đều sợ hãi không thôi.
Ngay cả bách tính khi biết chuyện này cũng bắt đầu xôn xao bàn tán, hô lớn tên Nhân Hoàng. Những người này không hề biết đến truyền thừa bất hủ của vực ngoại, chỉ biết rằng tân hoàng mạnh mẽ vô song.
Chiến dịch này, chấn động thiên hạ!
Tin tức nhanh chóng lan truyền, khắp nơi dậy sóng.
Trong bảo khố hoàng cung, Thạch Hạo đang đi dạo, một tay thảo luận với Đả Thần Thạch về cách bày trận, một tay chậm rãi chọn trân vật, hoặc tùy tiện ném cho nó một miếng vật liệu thuộc tính Thổ nào đó.
"Đại ca anh minh thần võ, khí khái cái thế, đè ép quần hùng, tư chất ngút trời, Lục Hợp xưng tôn, Bát Hoang vô địch, thiên hạ vô song, đệ nhất thế giới..."
Đả Thần Thạch nịnh nọt không ngớt, còn bảo đảm phù văn đại trận mà nó bố trí tuyệt đối không xảy ra vấn đề gì.
Tiểu Tháp không thể nào bình tĩnh được nữa. Nó đã nhịn mấy ngày, sau khi thấy Đả Thần Thạch nuốt mấy món bảo liệu thì chợt bùng phát, bắt đầu tranh cãi với Thạch Hạo, cực kỳ tức giận, trách mắng hắn vì sao lãng phí kỳ trân, việc tiêu xài này đáng lên án.
Thạch Hạo phản bác: "Dù sao cũng hơn ngươi, đưa ngươi một miếng thần liệu mà cũng chỉ giúp ta có một lần. Nó khác, bố trí cả một trận pháp hoàn chỉnh có thể quét ngang cả đám, bao nhiêu người tới thì giết sạch bấy nhiêu."
"Phung phí của trời! Những thiên tài địa bảo này sao có thể tiêu xài như thế chứ? Nếu giao hết cho ta, ta bảo đảm sẽ bố trí ra sát trận tuyệt thế." Tiểu Tháp lên tiếng, dù biểu hiện vẻ không vừa lòng, nhưng lại ẩn chứa vẻ dụ hoặc bên trong.
"Vậy chúng ta làm một cuộc giao dịch chứ?" Thạch Hạo nhìn nó, tỏ vẻ có thể cho nó toàn bộ thần liệu trong bảo khố này.
"Ngươi muốn ta làm gì?" Tiểu Tháp vô cùng khao khát những thứ này.
"Vậy ngươi làm Tế Linh của Thạch Quốc nhé?" Thạch Hạo nói. Tế Linh của đời này đã biến mất trong đại kiếp nạn, giờ cũng chưa thấy tung tích đâu nữa.
Lập tức, Tiểu Tháp chẳng hề có chút động tĩnh. Nó không muốn xuất thế vì kiêng kỵ một số lực lượng, nhưng trước lời dụ dỗ đầy cuốn hút này, nó lại có chút động lòng.
"Không có gì to tát cả, chỉ cần ngươi ngày ngày bảo vệ Thạch Quốc, tận lực với bổn phận của một Tế Linh. Nhưng nếu đại kiếp nạn tới, ngươi có thể trốn đi. Chẳng lẽ ngươi không muốn khôi phục lại trạng thái toàn thịnh ư?"
Thạch Hạo đồng ý. Không chỉ bảo liệu trong hoàng cung này mặc sức nó lựa chọn, mà sau khi trở thành Tế Linh, nó còn có thể dùng sức mạnh của quốc gia để tìm kiếm những vật liệu cần thiết.
Tiểu Tháp suy nghĩ. Quả thật nó cần rất nhiều thần liệu để chữa trị bản thân, nhưng đối với nó mà nói, bởi vì trận chiến năm đó có những loại hạn chế cộng thêm việc nó biết rõ bản chất nên vô cùng kiêng kỵ.
Đối với nó, toàn bộ thế giới này vô cùng cân bằng, muốn có được thứ gì đó thì phải trả một cái giá. Đây chính là loại cảm ngộ sâu sắc nhất mà sinh linh ở cấp độ như nó nhất định đạt tới, sớm muộn gì cũng phải trả lại nhân quả kia.
Quả thật nó đã động tâm, sức mạnh của một quốc gia kinh người biết bao. Ngay cả người của Thượng giới còn muốn phát động để mấy Cổ quốc hợp lực tìm kiếm thứ mình cần.
Tiểu Tháp do dự. Nếu nó trở thành Tế Linh, chỉ riêng các loại thần liệu trong hoàng cung này cũng đủ giải quyết vấn đề cần thiết trước mắt của mình. Đồng thời, trận pháp đã bố trí thành công lúc trước cũng có thể hóa giải, và như thế trân liệu đạt được càng nhiều, dù gì đó cũng là những tích lũy từ thượng cổ tới giờ.
"Đại kiếp nạn là cái thá gì? Chẳng phải ngươi không có sức mạnh để tranh đoạt, chỉ là không muốn bại lộ sớm mà thôi. Nếu ngươi cứ như thế mãi thì khi nào mới gây dựng lại chân thân đây? Ngươi không nắm lấy cơ hội này, không tận lực xuất kích, cứ bị động ngồi im chờ đợi thì vĩnh viễn khó có thể vượt lên được. Đại kiếp nạn đến, có thể nói là biến cục kinh thiên, nhưng đây cũng là một kỳ ngộ, có thể xem như cuộc tranh đoạt lớn nhất thế gian, ngươi phải chủ động giành giật lấy!"
Thạch Hạo thao thao bất tuyệt, lời lẽ như rót độc vào tai, chỉ kém chút là chửi thẳng mặt Tiểu Tháp.
"Nhóc con, ngươi còn kích động hơn cả ta đấy. Có phải cảm thấy chọc đám tu sĩ ba giáo không nổi nên muốn đẩy qua cho ta đi xử lý đám tép riu này?" Tiểu Tháp khinh thường nói.
"Đây là đại thế. Ta thấy dòng lũ thời gian không thể nào ngăn cản nổi, muốn quật khởi và vượt lên trời cao thì phải dồn hết sức một lần. Sớm muộn gì cũng có một ngày ta đánh thẳng lên Thượng giới!" Thạch Hạo nói.
Tiểu Tháp muốn bĩu môi, muốn nói hắn là kẻ lấy trứng chọi đá, không biết trời cao đất rộng là gì. Nhưng rồi nó cũng gạt đi ý nghĩ đó. Ngay cả một thiếu niên còn dám lớn tiếng nói thế, mà nó trong những năm tháng qua chỉ biết co ro, càng lúc càng cẩn thận quá mức.
"Ngươi không thể nào hiểu được, rốt cuộc là thứ gì có thể uy hiếp đến ta đâu. Hừ, ta muốn phát uy thì cả thế gian phải khiếp sợ, chẳng qua sẽ long trời lở đất khiến cho giới này lần nữa mở ra và phải làm lại từ đầu mà thôi!"
"Ngươi đáp ứng?" Thạch Hạo kinh ngạc.
"Muốn ta trở thành Tế Linh của một Thạch Quốc nho nhỏ này quả là buồn cười. Nếu sau này ngươi đánh lên Thượng giới, rồi trở thành Thiên Đế, ta trở thành Tế Linh thì còn tạm được." Tiểu Tháp lên tiếng.
"Bốc phét! Nếu như thật có thể tiến vào Thượng giới rồi sau đó trở thành Thiên Đế thì cần quái gì tới Tế Linh chứ. Bản thân ta lúc đó đã vô địch thiên hạ rồi." Thạch Hạo bĩu môi nói.
"Ha ha, ngươi thì biết cái khỉ mốc gì. Khí đó sẽ càng nguy hiểm hơn, chỉ khi nào đạt tới cấp bậc đó thì ngươi mới hiểu thôi." Tiểu Tháp cười đểu.
Sau đó, nó im lặng như đang suy nghĩ. Nó đã bị Thạch Hạo kích thích, nó phải trở lại Thạch thôn, nếu Liễu Thần cũng có ý định ra tay thì liều mạng cũng đáng.
"Có thể khiến Liễu Thần ra tay sao?" Thạch Hạo vui mừng. Nếu có thể thỉnh cầu vị ấy ra tay thì không phải sợ gì nữa, có thể quật khởi trong dòng lũ đại thế này rồi cứ thế nhằm thẳng trời cao mà xông tới.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, bên trong hoàng cung vô cùng yên tĩnh.
Đương nhiên, bên ngoài cũng trở nên hỗn loạn, thế cuộc trong thiên hạ biến đổi nhanh ch��ng, khắp thế gian ồn ào.
Tạm thời Thạch Hạo bỏ mọi chuyện sang một bên, hắn yên lặng tu hành, nghiên cứu pháp môn Toan Nghê. Đây chính là bảo thuật của hung thú Thái cổ cấp Thiên, cũng là đại thần thông trấn quốc của Thạch tộc, lực công kích của lôi điện được xưng là vô địch trên đời này.
Sau đó, hắn xuất quan, bởi vì Bằng Cửu và Chiến vương cầu kiến.
Bọn họ nói rõ lý do: hắn đường đường là một Hoàng đế của một quốc gia, thế nhưng vẫn chưa có một phi tử nào. Chuyện này không hợp với thân phận cho lắm, hậu cung không người thì không được.
Thạch Hạo im lặng rồi sau đó nở nụ cười, lắc đầu nói: "Chuyện này không cần các ông bận tâm đâu, hiện tại bên cạnh ta có một thị nữ là đủ lắm rồi."
Một khối đồng thau xuất hiện, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi, một thông đạo màu vàng lóe lên. Sau đó, một cô gái tuyệt sắc xuất hiện, gương mặt như hoa, làn da trắng mịn, cứ như tiên tử bước ra từ trong tranh, thanh lệ xuất trần.
"Nguyệt Thiền, dâng trà." Thạch Hạo nói.
Chiến vương và Bằng Cửu trợn tròn mắt. Một cô gái như thế, phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp tựa trong mộng, không thể chê vào đâu được, không ngờ lại cứ thế xuất hiện trước mặt.
"Bệ hạ, không được đâu." Rất nhanh, hai người chợt tỉnh ra. Đây chính là tiên tử của Bổ Thiên giáo - Nguyệt Thiền, thân phận của nàng quá đáng sợ, không ngờ lại bị giam cầm ở bên cạnh. Chẳng lẽ tân hoàng thật sự muốn nàng làm thị nữ cho mình?
Lần đầu tiên Nguyệt Thiền tiên tử được thả ra ngoài, ánh mắt nàng lướt qua, hàng lông mi dài cong nhấp nháy. Dáng vẻ này, khuynh thành tuyệt thế, khiến lòng người run sợ.
Nàng không thể nghe theo lệnh mà Thạch Hạo vừa nói, không cam tâm trở thành thị nữ. Thân phận của nàng quá cao quý, tuyệt không thể cúi đầu. Nàng không hề nói một lời, chỉ đứng yên nơi đó, tựa một đóa hoa sen phát sáng, tỏa ra khí tức thánh khiết.
"Bệ hạ..." Bằng Cửu và Chiến vương như muốn khuyên ngăn điều gì đó.
Thạch Hạo khoát tay áo, nói: "Ngay cả Tôn giả của Bổ Thiên giáo ta còn dám giết, việc trưng dụng Thánh Nữ của bọn họ làm thị nữ thì có đáng gì."
Đúng lúc này, một vệt sáng hiện lên, Tiểu Tháp từ trong hư không trở về hoàng cung, bên cạnh mang theo một luồng sương mù hỗn độn, thần bí vô cùng.
"Thành công, cây liễu thụ kia đã động ý, tạm thời ta sẽ làm Tế Linh của Thạch Quốc." Nó truyền âm nói tin tức như thế, sau đó bay vào sợi tóc trên đầu Thạch Hạo.
Trong lòng Thạch Hạo rung lên bần bật, sau đó bật cười ha hả, hoàn toàn quên đi mọi thứ xung quanh, tâm tình thả lỏng hoàn toàn.
Sau đó, hắn mỉm cười với Chiến vương và Bằng Cửu, nói: "Yên tâm đi, tạm thời cũng chưa tới mức quá lộ liễu. Nàng chỉ cần là thị nữ bên cạnh ta, không để người ngoài biết là được."
Sau đó, hắn nhìn về Nguyệt Thiền tiên tử, trêu chọc: "Nguyệt Thiền, mấy ngày nay Thạch Hạo bận tu hành với chống lại ba giáo nên đã hơi lạnh nhạt với nàng rồi."
Hàng mi của Nguyệt Thiền tiên tử khẽ run, vô cùng tức giận. Từ khi xuất thế tới giờ, ngoại trừ cái tên vô sỉ đứng trước mặt này ra thì chưa một ai dám đùa giỡn hay chế nhạo nàng như thế.
"Dâng trà đi, nếu không Thạch Hạo cũng chẳng ngại tự mình giải thích với Nguyệt Thiền đâu. Cũng có thể giải thích chuyện khác, ví dụ như mười loại cực hình Thái cổ chẳng hạn." Thạch Hạo cười nói.
Hàng lông mày lúc này của Nguyệt Thiền tiên tử nhíu chặt lại. Nàng rất muốn phát tác thế nhưng chỉ biết mím chặt bờ môi đỏ. Thứ gọi là mười loại cực hình Thượng cổ thì chẳng phải tốt đẹp gì, đặc biệt đối với nữ giới thì đó là loại hành hạ khó chấp nhận và thiếu tôn trọng.
"Không sao, chúng ta có thể từ từ mà, chuyện gì cũng đều có thể quen thuộc hết, ví như dâng trà, như sắp xếp sinh hoạt hằng ngày..." Thạch Hạo hờ hững nói.
Chiến vương và Bằng Cửu hai mắt nhìn nhau, tự giác ngậm miệng rồi cáo lui.
Hai người vừa lui ra thì liền có người tới bẩm báo rằng, có cố nhân tới thăm, đang cầu kiến ngoài hoàng cung.
Người đến khiến Thạch Hạo ngạc nhiên, đó chính là Thiên Hồ tiên tử, cũng chính là Ma nữ. Nàng đi vào trung tâm Thiên cung, yểu điệu duyên dáng, ánh mắt mang theo vẻ giả dối, dung mạo tuyệt đẹp cộng thêm vẻ kỳ ảo.
Nhiều ngày biến mất, nay nàng lại xuất hiện, cười hì hì nói: "Ta nghe nói ngươi đã bắt được nha đầu Nguyệt Thiền rồi, sao không gọi ra gặp mặt chứ?"
"Nói bậy, ta đã bắt được nàng ta đâu." Thạch Hạo chối.
"Ta cảm nhận được khí tức của nàng mà. Mới đây nàng còn xuất hiện trong cung điện này nữa. Nhưng ngươi cứ yên tâm đi, chỉ cần nói nàng ra gặp mặt thì ta tuyệt không tiết lộ bất kỳ chuyện gì ra ngoài đâu." Ma nữ nở nụ cười đầy lẳng lơ, có chút tà ác, vô cùng khát vọng và cấp bách, rất muốn gặp mặt Nguyệt Thiền tiên tử.
Thạch Hạo suy nghĩ đôi chút rồi thả Nguyệt Thiền tiên tử ra ngoài.
"Ấy da, mỹ nữ, sao cưới hỏi mà không thông báo cho muội muội một tiếng chứ? Chúc mừng chúc mừng, sớm sinh quý tử." Ma nữ cười đầy gian ác. Trường hợp như vầy thì đời nào nàng bỏ qua cơ hội đả kích đối phương chứ.
Dù Nguyệt Thiền tiên tử trước nay luôn bình tĩnh, nhưng với trường hợp này nàng cũng trở nên lúng túng, khuôn mặt hoàn mỹ ửng hồng, nhưng rất nhanh khôi phục lại như cũ.
"Hì hì, tỷ tỷ giữ bình tĩnh tốt thật đấy, xem ra sau khi kết hôn vạn sự đều mỹ mãn như ý cả. Nào để muội muội nhìn tí nào, xem thử có khác trước hay không." Ma nữ cười đùa, tiến lên sờ sờ vòng một của Nguyệt Thiền tiên tử, miệng cười đầy sảng khoái.
"Ngươi..." Nguyệt Thiền tiên tử thay đổi sắc mặt, nhanh chóng lùi về sau.
Mọi diễn biến tiếp theo của câu chuyện đều được chuyển ngữ một cách trau chuốt, chỉ có thể tìm thấy tại đây.