[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 473: Nhẹ nhàng hạ Tôn giả
Những lời nói ấy khiến lòng người khiếp sợ, ai nấy đều chấn động.
Thạch Hạo khoác chiến y vàng óng, đứng thẳng tắp dưới ánh chiều tà, tay cầm pháp kiếm khiến thần linh cũng phải kiêng dè. Mái tóc đen tung bay trong gió, ánh mắt sâu thẳm toát lên vẻ oai hùng đặc biệt.
Ánh tà dương đỏ như máu, thiếu niên đứng sừng sững tựa một vị Chiến thần chặn đứng con đường của năm vị Tôn giả. Khí thế hùng hồn ấy khiến người người phải run sợ, sắc mặt ai cũng biến đổi.
Thế nhưng, trước cục diện này, tu sĩ ba giáo cũng chẳng hề rơi vào thế hạ phong.
Đặc biệt là đám tu sĩ trẻ tuổi kiêu căng tự mãn kia. Bọn họ vốn là đệ tử thân truyền của các Tôn giả đi trước, nếu không cũng chẳng có tư cách ra ngoài tầm du lịch, nên tất cả đều lộ vẻ thù địch.
Một cô gái có khuôn mặt đáng yêu, ra vẻ ngạo mạn, khinh miệt nói: "Lời nói quá ngông cuồng. Muốn giết năm đại Tôn giả ư? Ngươi đang nói mê à? Dù là Thiên Thần chuyển thế với độ tuổi như ngươi cũng chẳng thể làm được gì!"
"Nói không chừng, nó tự cho mình là Thiên Thần đã thức tỉnh, rồi nhớ lại kiếp trước của mình cũng nên." Có người hùa theo, cười ha hả.
Những người khác nghe vậy cũng lớn tiếng cười ồ.
Năm vị Tôn giả không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng, họ đứng cách mấy tòa cung điện lớn, dõi mắt nhìn thiếu niên cô độc dưới ánh chiều tà phía trước. Nó đứng đó, bễ nghễ nhìn tất cả mọi người, bất luận có cừu oán hay không, không ai có thể không thốt lên lời tán thán: Đây quả là một thiếu niên có tư chất ngút trời!
Khí thế này, thần vận này, đạo cốt đã dung nhập, trời sinh hòa quyện cùng trời đất, gần gũi với đại đạo, toàn thân lưu chuyển thải quang, trong suốt và thần võ.
"Cũng bất phàm đó, nhưng chỉ là vẻ ngoài đẹp mã còn bên trong thì bình thường mà thôi. Dám ngông cuồng trước mặt Tôn giả thì chỉ có con đường ôm hận, vỡ đầu chảy máu." Một tu sĩ trẻ tuổi trong ba giáo đố kỵ, cố ý trêu chọc.
Nãy giờ Thạch Hạo chẳng mảy may đếm xỉa tới đám người này. Trong mắt nó chỉ có năm vị Tôn giả, hai bên đứng đối diện, đều cảm nhận được sự mạnh mẽ của đối phương, tự nhiên hình thành nên một trường vực riêng. (*): Phạm vi riêng quanh mình.
Những người trẻ tuổi này đều là đệ tử thân truyền của các Tôn giả, kết quả lại bị xem thường, khiến bọn họ vô cùng tức giận.
Đương nhiên, sự hiểu biết của bọn họ cũng rất bất phàm, cảm nhận được loại khí thế thần bí phát ra từ Thạch Hạo khiến họ kinh hãi. Họ muốn quấy nhiễu Tiểu Thạch, khiến nó phân t��m, giảm đi trường vực của mình. Có người lần nữa lên tiếng nói: "Tiểu Thạch, lời nói vừa rồi thể hiện ngươi đang sợ ư? Đáng tiếc, đã chậm rồi."
"Nhân Hoàng là gì chứ, đối diện với truyền thừa bất hủ thì cũng chỉ là trò hề mà thôi. Ba giáo trường tồn từ xưa, chứng kiến biết bao sự thay đổi qua c��c đời Hoàng triều. Thạch Quốc cũng coi như muối bỏ biển, mà ngươi bất quá cũng chỉ là một tên ngụy Hoàng, hôm nay chúng ta sẽ đá bay ngươi khỏi ngôi vị hoàng đế." Có người chế nhạo.
Rốt cuộc, Thạch Hạo cũng động, lạnh lùng nhìn những người này. Lúc này, dường như có hai luồng tia chớp màu bạc xuyên thủng không gian, bắn thẳng tới bọn họ.
Da đầu đám người trẻ tuổi này tê rần, linh hồn run rẩy. Khí thế này là sao đây? Việc này khiến hồn phách của bọn họ chấn động, suýt nữa thì lìa khỏi thân xác.
Đặc biệt, thần hồn của mấy kẻ vừa lên tiếng dường như bị sét đánh. Sau khi bị ánh mắt kia đảo qua, nội tâm họ lập tức hoảng sợ, đôi mắt ấy cứ như hai con rồng màu bạc lao thẳng vào sâu thẳm tâm hồn bọn họ.
"Bụp!"
Mấy người này hét lớn, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo không ngừng thối lui.
Việc này khiến mọi người ngơ ngác. Chỉ một cái liếc nhìn đã khiến miệng phun máu, uy thế này đáng sợ đến mức nào? Sắc mặt họ trắng bệch, rõ ràng đối phương tuổi còn nhỏ hơn bọn họ, thế nhưng uy thế lại kinh khủng đến vậy.
Phải biết rằng, bọn họ đều là đệ tử thân truyền của Tôn giả, đều là những người trẻ tuổi vô cùng mạnh mẽ, cũng từng tự tin, từng khinh thường người bên cạnh, vậy mà giờ đây kết quả lại thành ra như thế.
Sự bi quan hiện lên trong lòng mấy người này. Với thành tựu như vậy của Tiểu Thạch, bọn họ không cách nào đuổi theo được. Nó đã bỏ xa người cùng thế hệ một đoạn dài, cơ bản không thể nào so sánh giữa đôi bên được nữa.
Ngược lại, cũng có vài nữ đệ tử kinh ngạc nhìn Thạch Hạo. Một thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình, nhưng sao lại có thể kinh diễm đến thế, có thể tranh đấu cùng sư tôn của mình.
"Uy phong cũng không nhỏ, mượn long khí Hoàng đạo để trở thành ngụy Tôn giả. Ngươi nghĩ vậy đã đủ sức để chống lại chúng ta sao?" Ông lão của Bổ Thiên giáo mở miệng, ánh mắt thâm trầm.
Thạch Hạo bình tĩnh, đối diện với vinh hay nhục nó cũng chẳng hề để ý, vẫn trấn định như thường. Nếu những kẻ này đã tiến vào trong hoàng cung rồi, nó cũng chẳng ngại dù có chọc thủng trời cao thì cũng phải dùng hành động thực tế nhất để đáp trả.
"Roẹt!"
Pháp kiếm màu vàng rời khỏi vỏ, một vệt cầu vồng xinh đẹp vẽ giữa không trung chiếu sáng bầu trời. Mũi kiếm chỉ thẳng về phía năm vị Tôn giả, chiến khí hừng hực, mây nổi bốn phía!
Trong giây phút này, một luồng sát khí cuồn cuộn hình thành, không chỉ là một luồng mà cứ như một vùng biển rộng lớn đè ép trời đất, khiến người người phải run rẩy.
Ánh mắt của vị Tôn giả Bổ Thiên giáo trở nên lạnh lẽo, cả người phát sáng tạo thành một chùm thần diễm hừng hực, hóa giải chùm sát khí này, bảo vệ đám trẻ tuổi đứng phía sau.
"U mê bất tỉnh." Lão già này mở miệng nói, đồng thời bước về phía trước một bước.
"Kẻ không tỉnh mới chính là ông đấy." Tuy Thạch Hạo không muốn nói nhiều, nhưng không có nghĩa là sẽ ngồi im nghe bọn họ sỉ vả mà không đáp lời.
"Tôn giả giáo ta nói chuyện với ngươi, sao không đáp lại? Như vậy không được!" Đám trẻ tuổi trốn phía sau lưng Tôn giả của Bổ Thiên giáo quát lớn.
"Không sao, cứ chờ mấy vị Tôn giả ra tay trấn áp nó, để nó hiểu rằng sự chênh lệch giữa nó với các đại giáo bất hủ là bao xa. Vinh quang hay huy hoàng, tất cả đều chỉ là hư vô mà thôi!" Tên còn lại mở miệng.
Đám người này được các Tôn giả che chở phía trước, nên mới dám lớn tiếng nói như thế. Nếu không, mới vừa rồi chúng còn bị ánh mắt của đối phương làm cho phun máu, nơm nớp lo sợ.
"Ồn ào! Đây là nơi nào mà tới lượt các ngươi lên tiếng!" Thạch Hạo mở miệng, ánh mắt lần nữa quét tới, đồng thời bước về phía trước một bước.
Một gợn sóng thần bí lao tới, mặt đất rung bần bật. Hai người kia tê dại da đầu, cặp mắt trợn thật to, biểu hiện vô cùng sợ hãi, bởi vì bên dưới mặt đất xuất hiện hai tia sáng đang bao vây lấy bọn họ.
"Bụp!"
Chỉ trong chớp mắt, thân thể bọn họ rạn nứt, sau đó từ từ đứt rời, hóa thành sương máu rồi tan biến trong một màn ánh sáng, cứ thế tiêu tán khỏi đất trời.
Việc này khiến năm vị đại Tôn giả nhíu mày. Hai đệ tử đứng phía sau bọn họ lại chết, chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát khiến bọn họ cảm thấy không ổn.
Những cường giả trẻ tuổi khác sợ hãi trốn kỹ sau lưng các Tôn giả. Tiểu Thạch có thể giết chết hai người như vậy, uy thế cỡ nào chứ? Thế mà sư tôn của họ lại không phát giác và cũng không thể ngăn cản.
Bọn họ sợ hãi, nơi đây quá nguy hiểm. Nếu Thạch Hạo phát điên đại khai sát giới, chẳng phải bọn họ sẽ chết ngay tức khắc sao?
Khi đến đây, bọn họ vô cùng kiêu căng, muốn tận mắt nhìn thấy năm Tôn giả phá hủy căn cơ của tân hoàng, trấn áp nó ngay tại chỗ. Ai nấy đều đắc ý, muốn chứng kiến vẻ huy hoàng trong khoảnh khắc ấy, nhưng không ngờ rằng vừa mới bắt đầu mà đã gặp nguy hiểm rồi.
Thân thể bọn họ run rẩy, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Sát tính của ngươi quá nặng, không bằng đầu nhập vào Tây Phương giáo ta đi. Chúng ta sẽ giúp ngươi độ hóa tâm ma, giúp ngươi ngộ tới đại đạo chân chính." Một vị Tôn giả của Tây Phương giáo mở miệng.
Cũng trong lúc đó, cả năm vị Tôn giả đều phát sáng, hình thành nên một màn ánh sáng thần thánh, bao phủ bảo vệ lấy đệ tử môn đồ.
"Ha ha..." Thạch Hạo ngửa mặt lên trời cười to, tóc đen phấp phới, dáng vẻ có chút liều lĩnh xen lẫn ngông cuồng. Nó lắc đầu nói: "Còn mơ mộng độ hóa ta? Hôm nay, ta sẽ 'điểm hóa' giúp từng người trong các ông!"
Nói tới đây, nó cất bước đi tới, chủ động đón đầu năm vị Tôn giả. Dưới chân xuất hiện từng luồng hào quang, những đóa hoa sen màu vàng lần lượt nở rộ, trong vẻ siêu nhiên còn ẩn chứa sự thần võ.
"Bộ bộ sinh liên*!" Những người khác thì không nói, nhưng ánh mắt của Tôn giả Tây Phương giáo trở nên sâu lắng, chăm chú quan sát. (*): Từng bước hiện lên hoa sen.
Cảnh tượng kỳ dị như thế này khiến người khác kinh hãi, dù là Tôn giả cũng khó mà thực hiện được. Đặc biệt, đối với Tây Phương giáo, những đóa sen này có ý nghĩa vô cùng trọng đại. Nhưng tân hoàng mà bọn họ muốn đối phó lại có uy nghiêm đến nhường này, pháp quang dâng trào, thành thánh không dính chút bụi trần.
"Tiểu Thạch, không nên mê muội. Cầu xin tha thứ may ra có thể cứu vãn." Tôn giả của Bổ Thiên giáo mở miệng.
Mở miệng là gọi Tiểu Thạch, với địa vị của một tân hoàng như hiện tại thì đây rõ ràng là sự coi thường. Việc này khiến ánh mắt của Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo.
"Đạo cô trung niên đã bị ta giết, ông muốn làm người kế tiếp ư?!" Đây là lời của Thạch Hạo. Pháp kiếm màu vàng trong tay chấn động, một luồng ánh sáng óng ánh bổ thẳng tới.
"Bà ấy bị giết rồi ư?!" Tôn giả của Bổ Thiên giáo hét lớn một tiếng, khó mà trấn tĩnh được. Đột nhiên lão biến sắc. Tôn giả quý giá biết chừng nào, dù là một đại giáo bất hủ thì đây chính là lực lượng có tính uy hiếp nhất, bình thường sẽ không vận dụng tới.
Ở phía sau, những người khác đều thay đổi sắc mặt. Rất nhiều người thấy Thạch Hạo đánh bại đạo cô, đuổi bà ta ra khỏi Hoàng đô, nhưng không ngờ rằng bà ta lại bị giết chết ngay sau đó.
"Ta không tin, sư tôn sao lại chết được chứ?" Một nữ đệ tử trẻ tuổi rít gào, vô cùng hoảng sợ. Mạnh mẽ như Tôn giả lại chết khiến tâm thần nàng hoang mang tột độ.
Tôn giả của Bổ Thiên giáo không kịp lên tiếng, tay nhanh chóng bắt ấn, một con kỳ lân đỏ rực vọt lên, đón lấy vầng mặt trời màu vàng trên trời cao kia.
"Ầm!"
Cú va chạm trời long đất lở, mưa ánh sáng dày đặc nối liền trời với đất. Nơi đây trở thành một vùng hải dương thần lực, thanh thế của đòn đánh này vô cùng to lớn, chấn động hồn phách của mọi người.
Những cường giả trẻ tuổi đứng phía sau các Tôn giả đều kêu to. Nếu không phải thân thể của năm vị Tôn giả phát sáng, hình thành nên màn ánh sáng lấp lánh, bao phủ bọn họ ở trung tâm, thì chắc chắn đám người này đã phải chết, hóa thành tro tàn.
Một đòn kết thúc, năm vị Tôn giả cùng nhau bùng phát ra những gợn sóng kinh người, ánh sáng vô lượng xông thẳng trời cao, khí thế vô cùng đáng sợ.
Thần quang hộ thể của bọn họ nối liền với nhau, cứ như năm ngọn núi lớn đứng gần kề, thần thánh và mạnh mẽ, có thể tiêu diệt mọi sự phản kháng của thế gian.
Năm vị Tôn giả đồng thời cất bước, mỗi bước hạ xuống đều phát sinh từng luồng ánh sáng vô tận trong thiên địa, thần bí mà mạnh mẽ, đi đến đâu mưa ánh sáng theo đến đó.
Đây là sự áp bức vô cùng mạnh mẽ, đồng thời nghiền ép về phía Thạch Hạo đang đứng, cứ như năm vị Thần Linh hạ giới. Đáng sợ đến mức tâm linh của mọi người cũng phải hoảng sợ, khó có thể sinh ra lòng phản kháng.
Thạch Hạo vung kiếm, kiếm khí màu vàng bổ tới, cắt đứt "đại thế" kia, hóa thành một vùng tĩnh lặng. Nó đứng giữa chiến trường nhìn về phía trước, nơi đó có hai vị Tôn giả của Bất Lão sơn.
"Các ông đều xuất thủ cả, vậy thì cũng chớ trách ta không nể mặt nể mũi." Nó nói.
"Tiểu Thạch, chúng ta tới đây mục đích là cứu ngươi. Còn không mau quay đầu, với lực lượng của ngươi thì sao có thể đối kháng với Tôn giả chứ?" Hai vị Tôn giả của Bất Lão sơn mở miệng nói.
"Bệ hạ chính là Nhân Hoàng, há có thể dùng hai chữ 'Tiểu Thạch' để sỉ nhục!" Bằng Cửu ở phía xa hét lớn.
"Câm miệng! Đây là chỗ nào mà tới phiên ngươi mở miệng!" Một vị Tôn giả trách mắng.
"Kẻ nên câm miệng mới chính là các ngươi đó!" Thạch Hạo lạnh giọng quát.
Ánh mắt của ông lão Bổ Thiên giáo trở nên lạnh lẽo, sát ý vô tận. Chiêu đầu tiên lão ra tay đã muốn hạ sát thủ, bởi vì cái chết của đạo cô trung niên khiến lão vô c��ng tức giận.
"Hoàng đế trẻ tuổi, Tiểu Thạch, giờ chết của ngươi đã tới!" Hai tay lão vung mạnh, lập tức một con kỳ lân màu đỏ xuất hiện, phù văn đầy trời, chấn động trời xanh. Đòn mạnh nhất đã được triển khai.
Cũng trong lúc đó, bốn vị Tôn giả khác cũng bước lên trước, uy thế cực mạnh lan tỏa, phối hợp với lão Tôn giả Bổ Thiên giáo hòng chèn ép Thạch Hạo, giúp lão một tay.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, một bước dẫm mạnh xuống. Thiên địa biến hóa, chớp mắt hào quang vô tận tuôn trào, ngăn cách Tôn giả của Bổ Thiên giáo ra một khu vực riêng biệt.
Nơi đây tràn ngập long khí, khí hiệu dày đặc, vô cùng lấp lánh, khí tức thần linh bao phủ khắp nơi, thần quang ngập trời.
"Trận pháp thần linh?!" Tôn giả của Bổ Thiên giáo chấn động, sau đó hoàn toàn biến sắc.
"Ta đã lĩnh giáo qua tuyệt học của một vị Tôn giả Bổ Thiên giáo khác, cho nên cũng không cần lão rèn luyện ta làm gì. Lão cứ an tâm mà nhắm mắt đi." Thạch Hạo khẽ nói.
Trận pháp thần linh phát sáng, đan dệt nên một mảnh ký hiệu dày đặc phủ kín nơi đây, khiến Tôn giả của Bổ Thiên giáo tức giận, mệt mỏi ra sức ứng phó. Lão toàn lực chống đỡ, gần như bị trấn áp tới nơi.
Thạch Hạo cất bước tới, tay áo màu trắng giương ra, siêu trần thoát tục. Tay giơ lên, pháp kiếm màu vàng bổ tới, "bụp", lưỡi kiếm chém xuống đầu lâu vị Tôn giả của Bổ Thiên giáo, máu tươi bắn lên rất cao!
Từng con chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nơi hội tụ tinh hoa truyện Việt.