[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 471: Gió thổi báo giông tố sắp tới
Hoàng cung rộng lớn, cung điện nguy nga tráng lệ nối tiếp nhau, hàng chục trận pháp thần linh liên kết chặt chẽ, một khi khởi động ắt sẽ kinh động đất trời, khiến quỷ thần cũng phải khiếp sợ.
Khóe miệng Thạch Hạo khẽ nhếch, lẳng lặng ngồi chờ, nhưng vẫn chưa thấy ai xông vào. Các tu sĩ ba giáo quả thực rất cẩn trọng.
"Bẩm bệ hạ, có người đến gặp Bát hoàng tử và Thập nhất công chúa." Một Kim Ngô Vệ tiến vào trung tâm Thiên cung bẩm báo, giọng nói vang vọng khắp đại điện rộng lớn và uy nghi.
Sắc mặt Thạch Hạo vẫn bình thản, lặng im không nói.
"Lui xuống đi." Bằng Cửu nói.
Đây là một mật báo, có người ngầm truyền tin đến, chỉ khi có chuyện vô cùng quan trọng mới dùng phương thức này.
Thạch Hạo cẩn thận đọc mật thư này rồi đưa cho Bằng Cửu và Chiến vương xem. Trên mặt hắn không chút biểu cảm, khiến bầu không khí trong cung điện trở nên căng thẳng.
"Thạch Hoàng đời trước quang minh lỗi lạc, uy phong lẫm liệt cả đời, không ngờ con cái lại khiến người thất vọng đến vậy. Chỉ vì muốn ngồi lên ngai vàng mà chuyện gì cũng dám làm." Chiến vương thở dài.
"Chỉ là vài cá nhân lạc lối mà thôi, những người còn lại vẫn rất tốt." Thạch Hạo mở lời.
"Nhân Hoàng, ngài định xử lý thế nào?" Lão thị vệ Bằng Cửu hỏi.
"Nếu những người đó không vượt qua ranh giới, ta sẽ không để tâm. Nhưng nếu họ quá phận, pháp đ���o vô tình." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
Trong dược điền hoàng cung trồng rất nhiều linh thảo quý hiếm, Điển miếu ẩn chứa vô số bảo thuật, còn bảo khố cất giữ vô vàn kỳ trân dị bảo. Hầu hết những thứ quý giá nhất đều đã bị các hoàng tử, công chúa lấy đi.
Về chuyện này, Thạch Hạo chưa từng truy cứu, dù sao họ cũng là hậu duệ của Nhân Hoàng đời trước. Nhưng nếu những người này không biết giới hạn, hắn sẽ không còn lưu tình nữa.
Khi đến gần một con đường trong khu lâm viên, một nhóm tu sĩ Bất Lão Sơn đang bí mật thảo luận. Sắc mặt Tần Lĩnh lộ rõ vẻ tức giận, căm phẫn, lão lớn tiếng trách móc.
"Hắn thật quá đáng! Ta đã thành tâm khuyên bảo mà hắn lại lạnh lùng khước từ. Rồi một tên thị vệ cũng dám đốp chát với ta, tên nhóc tiểu Thạch đó lại dùng ánh mắt nửa con ngươi nhìn ta, hắn nghĩ ta là ai chứ?!"
Lão là sứ giả đến hoàng cung nhưng lại phải gánh chịu áp lực to lớn, bị khí thế hùng mạnh của Thạch Hạo bức bách, cả người phải chịu sự dằn vặt khôn cùng. Mỗi khi nghĩ lại chuyện này, lão lại càng thêm sợ hãi.
Tần Lĩnh vô cùng bất mãn, dù gì lão cũng là đại diện cho sự tồn tại bất hủ của Bất Lão Sơn, Nhân Hoàng thì có là gì chứ.
"Bình tĩnh đi." Một ông lão ngồi trên bồ đoàn mở lời. Khi đôi mắt vừa mở ra, tựa như hai tia chớp xẹt qua hư không.
Trong viện, nước chảy róc rách qua cầu nhỏ, đình đài xen kẽ, cảnh sắc vô cùng ưu nhã và nên thơ.
Một người trung niên khác mở lời: "Trong cơ thể hắn có một nửa huyết mạch của Bất Lão Sơn chúng ta, như vậy rất tốt, có thể khiến hắn nhận tổ quy tông. Nếu không cần đánh mà vẫn thắng, dựa vào việc hắn nắm giữ Thạch Quốc, thống lĩnh và khống chế toàn bộ Hoang Vực, rồi sau đó tìm kiếm vật kia, thật là tuyệt diệu."
"Vô dụng mà thôi." Tần Lĩnh lắc đầu, khi đã bình tĩnh trở lại, lão vô cùng sáng suốt, nói: "Căn cứ vào tình huống vừa rồi, bình thường tuy hắn nói cười vui vẻ. Thế nhưng, ví như ở Hư Thần giới, chỉ cần dính dáng đến nguyên tắc, hắn sẽ trở nên ngang ngược và lòng tràn ngập niềm tin vô địch. Chúng ta khó mà kiểm soát hắn, chớ đừng nói đến việc mượn tay h��n để nắm giữ cả một quốc gia."
Người trung niên kia cau mày, nói: "Một kỳ tài như thế nếu không gia nhập Bất Lão Sơn chúng ta thì chẳng phải quá lãng phí sao? À đúng rồi, ta cũng từng nghe nói, một cặp vợ chồng ở trên núi kia là cha mẹ hắn. Chuyện gì đã xảy ra vậy, vì sao lại trở thành một bí mật lớn trong tộc?"
"Có một số việc không nên hỏi, dù là ta cũng chẳng thể hiểu rõ được. Tộc chủ tự có tính toán của mình, kiếp nạn thứ hai mà tới thì đôi vợ chồng kia cũng nên tiến vào Thượng giới thì hơn." Ông lão ngồi trên bồ đoàn kia lên tiếng, lão là một Tôn giả, có địa vị cực cao trong Bất Lão Sơn.
"Thiếu niên thường ý chí không kiên định, chỉ cần cố gắng khuyên bảo một hồi sẽ thành công mà thôi." Một ông lão khác đang uống trà nói, sau khi suy tư một lát thì mở lời. Lão cũng là một Tôn giả, nói: "Ta cũng từng nghe nói, có vài kỳ tài ở Thượng giới sẽ hạ xuống đây. Đến lúc đó, những người này sẽ cho tiểu Thạch nhìn thấy vẻ hào hoa phong nhã của Thượng giới, bất kể là người hay bảo thuật đều khiến hắn chấn động. Lúc đó có lẽ hắn sẽ thay đổi chủ ý, dựa vào Bất Lão Sơn chúng ta để tiến vào Thượng giới."
"Hậu nhân của mấy vị đại nhân vật kia muốn tự mình xuất hiện để dò xét lao tù tám vực này ư?" Ông lão ngồi trên bồ đoàn khẽ cau mày.
Ông lão ngồi đối diện gật gật đầu. Những người khác thấy thế thì giật mình hoảng sợ, thiên kiêu cùng quý nữ của Thượng giới sẽ xuống tuần tra giới này, đây tuyệt đối là một việc lớn.
Đề tài này dừng lại tại đây, bởi vì chuyện này quá quan trọng, người thường không dám nói lung tung, tránh né thì tốt hơn.
"Có lẽ Bổ Thiên Giáo, Tây Phương Giáo cũng sẽ phái người vào hoàng thành để thăm dò, vậy Bất Lão Sơn chúng ta nên làm gì đây?" Lát sau, người đàn ông trung niên kia xin chỉ thị của hai vị Tôn giả.
"Tuy tiểu Thạch có một nửa huyết thống với Bất Lão Sơn chúng ta, thế nhưng thiếu niên hiếu thắng, ngang tàng quá mức, có lẽ nên để hắn nếm chút mùi khổ sở. Đến lúc đó chúng ta xuất hiện bảo vệ hắn một mạng, nói không chừng khi đó hắn sẽ nghe lời cũng nên." Một vị Tôn giả mở miệng.
Ông lão trên bồ đoàn gật đầu, nói: "Khi ở trong hoàng cung, hắn vẫn còn chút thủ đoạn của mình, bản thân đã kết hợp với long khí Hoàng đạo nên có sức mạnh ngang với một vị Tôn giả. Thế nhưng, Bổ Thiên Giáo, Tây Phương Giáo nhất định cũng sẽ huy động lực lượng đủ mạnh, dù thế nào thì hắn cũng khó lòng đối kháng được. Chúng ta cũng sẽ đi, phóng thích uy thế Tôn giả, hắn là người thông minh nên sẽ lựa chọn con đường chính xác nhất."
"Tuy có huyết thống của bộ tộc chúng ta, thế nhưng thiếu niên này lại rất ngang ngược, nhất định phải dạy dỗ. Cứ để cho hắn chịu nhiều đau khổ, sau đó chúng ta cứu hắn một mạng, nhất định lúc này hắn sẽ hiểu rõ trắng đen thế nào." Người trung niên kia gật đầu.
Trong một trang viên khác, các tu sĩ Tây Phương Giáo khá trầm lặng, tất cả mọi người gần như không biết nói gì cho phải.
"Hai vị Tôn giả muốn đi sao?" Có người hỏi.
"Ừ." Rất đơn giản, không thừa không thiếu.
"Có lẽ nên như thế. Tây Phương Giáo ta đã chứng kiến biết bao Hoàng triều thay đổi, tất cả đều bị d���p tắt trong dòng chảy thời gian. Một Thạch Quốc nhỏ nhoi thì cũng chỉ là một bọt nước trong dòng sông lịch sử dài vô tận mà thôi, tính là gì chứ?" Một thanh niên nói.
Người của Tây Phương Giáo đều để tóc dài một tấc, tất cả đều là khổ tu sĩ chú trọng rèn luyện bản thân.
Đường đường là Tây Phương Giáo, đứng vững trong dòng chảy lịch sử, bất hủ từ xa xưa, bễ nghễ tám vực, vậy mà không lâu trước đây lại bị tên thiếu niên kia dùng sức một người đuổi ra khỏi Hoàng đô, đây quả là một sự sỉ nhục.
"Ta cảm thấy, tốt nhất nên mời mấy vị lão tổ giáng lâm, rồi cứ quét ngang tòa thủ phủ này cho khỏe, đá bay hắn từ trong hoàng cung ra, nếu không làm sao có thể rửa sạch nỗi nhục trước đây chứ."
"Quả thật nên trấn áp thật mạnh tay, một chưởng giết chết hắn ngay trước mặt thế gian!"
Có mấy tên thiếu niên lên tiếng, lời nói vô cùng tức giận, cứ canh cánh việc đại bại thảm hại trước kia nên rất muốn lấy lại sĩ diện cho mình, muốn giết chết tiểu Thạch.
Các tu sĩ Bổ Thiên Giáo cũng đang thảo luận, trong đó có một ông lão cau mày, bởi vì đạo cô trung niên kia đã rời đi rất lâu mà vẫn chưa trở về, có thể sẽ bỏ lỡ thời gian "tiến cung" này.
Chiến xa hoàng kim bay nhanh, ánh sáng rực rỡ kéo dài phía sau. Tám con hung thú kéo xe lao mạnh, khiến mặt đất ầm ầm rung chuyển.
Người đi đường vội vã né sang hai bên, chiếc chiến xa màu vàng óng này cứ như một cơn gió xông thẳng vào hoàng cung, khí thế vô cùng hung hăng.
"Đây chính là chiến xa mạ vàng của Bát hoàng tử, họ muốn vào hoàng cung à? Uy phong thật đấy."
Gần đây có vài lời đồn thổi, vị hoàng tử này nói rằng tiểu Thạch kế vị không phù hợp, chỉ là một tên ngụy hoàng mà thôi.
Lại thêm một chiếc xe kéo màu tím đi qua, chiếc xe này đi với tốc độ vừa phải, không hề gấp gáp. Lần nữa lại là đề tài để mọi người bàn luận.
Đây chính là Thập ngũ hoàng tử, thường ngày rất biết lễ nghĩa, chưa bao giờ tự cao tự đại, khiến ấn tượng của mọi người vô cùng tốt.
"Ồ, Thập ngũ hoàng tử cũng tiến cung ư, đã xảy ra chuyện gì thế không biết?" Mọi người nghi hoặc.
Trung ương Thiên cung, Thạch Hạo tịnh tọa đợi thời cơ. Hắn chưa hề sốt sắng nghênh đón cường giả ba giáo, ngược lại, một vài hoàng tử, công chúa lại nóng ruột đến trước cả đám tu sĩ vực ngoại kia nữa.
Thạch Hạo hờ hững, Bằng Cửu thở dài. Xuyên qua trận pháp giám sát và điều khiển, mọi người có thể nhận ra rằng mục đích của đám người này không hề đơn giản.
Bát hoàng tử tự mình tiến vào hoàng cung, rồi dùng bí pháp bí mật quan sát trận pháp, muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành. Tuy gã ra tay bí mật nhưng sao có thể qua được mắt của Thạch Hạo.
"Các tu sĩ ba giáo không ngờ lại cẩn thận như vậy." Bằng Cửu nói nhỏ, không ngờ họ không trực tiếp đột kích mà lại cử đám công chúa, hoàng tử làm người phát ngôn thay mình để đàm phán với Thạch Hạo.
"Mấy người này, thật là!" Chiến vương thở dài. Nếu bàn về bối phận, thì lão cũng coi như là tộc thúc họ xa của đám người này.
"Cứ để xem sao đã!" Thạch Hạo lên tiếng. Khi mấy người này tiến cung, hắn đã dự liệu được nên bảo ấn cầm trong tay, càn khôn bắt đầu xoay chuyển, vạn vật đều thay đổi.
Bát hoàng tử mỉm cười từ từ đi tới. Khi nhìn thấy rất nhiều phù văn trận pháp đã bị phá hủy trong đại kiếp nạn giờ vẫn chưa sửa chữa xong, gã lộ vẻ vui mừng, tất cả đều nằm trong dự liệu của mình.
Sau khi tiến vào Thiên cung, gã vô cùng kiêu căng, chẳng hề quỳ xuống, nói: "Ta không thừa nhận ngươi là tân Hoàng, đây chính là cơ nghiệp mà phụ hoàng ta lưu lại, còn tờ pháp chỉ kia cũng chỉ là giả mạo mà thôi!"
Thạch Hạo lạnh lùng nhìn gã, ngồi trên bảo tọa, vẫn chẳng hề nói gì.
"Hiền chất, cần gì phải thế chứ." Chiến vương khuyên.
"Ngụy Hoàng dám soán ngôi Thạch Quốc ta, ta tự nhiên không phục, chuyện này không được nói ư?" Bát hoàng tử lạnh lùng đáp.
"Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi ư?!" Thạch Hạo ngồi phía trên bình tĩnh nhìn gã, lời nói không lớn nhưng lại khiến Bát hoàng tử rùng mình, không kìm được lùi lại vài bước.
"Ngươi vừa mới đăng vị mà đã nghĩ đến chuyện diệt khẩu rồi sao? Muốn tàn sát hậu duệ của tiên hoàng ư? Người trong thiên hạ sẽ nghĩ ngươi thế nào đây, tàn nhẫn và bạc tình!" Bát hoàng tử nói, đây cũng là một trong những lý do gã dựa vào để không sợ hãi.
Đương nhiên, lý do chủ yếu là có sự chống đỡ phía sau của đại giáo vực ngoại.
"Nhân Hoàng đời trước có đứa con như ngươi đúng là xấu hổ. Ngươi không đi bảo vệ quốc thổ mà lại chắp tay dâng cho thế lực vực ngoại, cam lòng làm con rối cho người ta. Ta vì Nhân Hoàng đời trước thanh lý môn h���, người sẽ vui mừng thôi!"
"Ngươi..." Bát hoàng tử sợ hãi lùi lại, từ đầu đến chân cảm thấy lạnh toát. Khi nhìn thấy thiếu niên trầm tĩnh ngồi trên kia, gã chợt phát ra sự sợ hãi từ trong linh hồn.
"Cút đi, về đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm của mình, nếu không đừng trách ta vô tình!" Thạch Hạo hét lớn, khiến Bát hoàng tử lông tóc dựng đứng, da đầu tê dại, môi run cầm cập, sợ đến nỗi nghiến răng xoay người rời đi.
"Không thành tài được." Phía sau lưng gã, âm thanh của Thạch Hạo truyền tới, thế nhưng gã chẳng dám đáp lại một câu nào.
Sau đó, Thập nhất công chúa, Thập ngũ hoàng tử, Thập thất hoàng tử tiến vào trung ương Thiên cung muốn yết kiến tân Hoàng. Nhóm người này rất biết lễ tiết, mặt ngoài thừa nhận địa vị của Thạch Hạo.
Thế nhưng, trong lòng họ lại âm thầm đánh giá hoàng cung, cẩn thận kiểm tra dò xét trận pháp này, cuối cùng cũng nhận được đáp án tương tự như Bát hoàng tử.
Khi mấy người này rời đi, Chiến vương và Bằng Cửu lập tức bố trí, ra lệnh cho thị vệ tập trung tinh thần, lúc cần thiết nên tránh lui rồi im lặng đợi biến cục.
Thạch Hạo tọa trấn ở trung ương Thiên cung, lẩm bẩm: "Ba giáo đã khơi dậy lòng tham của các công chúa, hoàng tử. Các ngươi thấy sống lâu quá nên mệt rồi sao? Vậy thì ta sẽ chờ, tới bao nhiêu thì giết hết bấy nhiêu!"
Mọi bản quyền chuyển ngữ chương này đều do truyen.free nắm giữ, kính mong quý độc giả lưu ý.