Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 458: Ba giáo thất bại thảm hại

Thạch Hạo cuối cùng cũng tìm được cơ hội thoát khỏi vòng vây, lao ra ngoài. Khí tức của hắn nhanh chóng bùng nổ, sau khi đánh bật ba cường giả thì lập tức xông thẳng vào đám đông.

Giữa tiếng nổ kinh thiên động địa, hắn tựa như một con Côn Bằng hình người, phù văn lấp lánh, toàn thân vàng óng, quét ngang ngàn quân, dốc toàn lực ra tay.

"Bụp!", vừa chạm mặt, hơn hai mươi người lập tức bay ngược ra sau, thân thể bị chấn nát bươm, nổ tung giữa không trung.

Mọi người kinh hãi, đây rốt cuộc là sức mạnh đến mức nào? Ngay cả những tu sĩ ba giáo đến từ vực ngoại, có người tu vi còn thấp kém, cũng lập tức gặp phải tai họa tương tự.

Đối mặt với Thạch Hạo, bọn họ chẳng khác nào cừu non gặp phải hổ dữ, thế cuộc hoàn toàn nghiêng về một phía, hai bên vừa chạm trán đã phải nhận lấy hậu quả kinh hoàng đến vậy.

"Tế Thánh khí!" Một vị trưởng lão kinh hãi hét lớn, sự dũng mãnh của Thạch Hạo khiến lão vô cùng sợ hãi.

Một thanh kim giản hiện ra giữa hư không, sương trắng cuồn cuộn phun trào cùng ánh sáng lất phất như mưa phùn, tạo thành uy thế kinh hồn. Kim giản sáng rực, một con Hoàng Long từ bên trong lao ra, đánh thẳng về phía Thạch Hạo.

Đồng thời, trong vùng hư không này vang lên tiếng sấm rền, những tia điện vàng rực như thủy triều ầm ầm đánh xuống, ánh vàng lập lòe chói mắt.

Phía bên kia, một chiếc binh bát hiện ra, khói tím ngập tràn, tựa như một hố đen không đáy, nuốt chửng tinh khí bốn phía, tạo nên chấn động mãnh liệt.

Hai món thánh khí này Thạch Hạo đều từng gặp qua, trước kia cũng đã giao thủ, nhưng hắn chỉ bắt giữ hai kẻ sử dụng chứ không giam cầm binh khí.

Giờ đây, hai thánh khí này lại xuất hiện, do một đám người cùng nhau điều khiển, hòng trấn áp Thạch Hạo.

"Vù!"

Ánh đỏ ngập trời, Thạch Hạo chẳng chút do dự giơ tay lên, một chùm ánh sáng đỏ đáng sợ bốc lên từ lòng bàn tay. Một chiếc hồ lô xuất hiện, nhanh chóng phóng ra ánh kiếm đối kháng với hai món thánh khí kia.

Đồng thời, hồ lô đỏ rung lên, "bụp" một tiếng, huyết quang lóe lên, hai cái xác rơi xuống. Đó chính là hai tên tù binh mà hắn đã bắt giữ lần trước.

Đã giết tới mức này, Thạch Hạo chẳng còn gì phải bận tâm. Ba giáo đã đánh thẳng vào trung ương hoàng cung, vậy thì hắn còn giữ lại đám đệ tử của ba giáo làm gì nữa, cứ giết chết hết cho xong.

"Giết!"

Một luồng gợn sóng khác lan ra, một chiếc dù lớn màu đen xuất hiện, vẫn lưu chuyển thánh quang, bộc lộ sức m��nh vô song, lại là một món thánh khí nữa.

Ba món thánh khí cùng xuất hiện, dưới sự khống chế của nhiều cường giả, nhanh chóng đánh giết về phía Thạch Hạo, rốt cuộc cũng khiến hắn cảm thấy nguy hiểm cận kề.

Chiếc hồ lô đỏ thẫm mà hắn lấy ra bị chặn lại, không ngừng xoay tròn tại chỗ.

"Chặn hắn lại, chúng ta trước sau giáp công, tiêu diệt hắn!" Có người hô lớn, đồng thời tranh thủ thời gian giúp đỡ ba đại cao thủ.

Thế nhưng, tình huống đó chỉ kéo dài trong chớp mắt. Thần thức của mọi người như bị cắt đứt, tất cả đều chấn động, cảm giác như mất đi liên hệ với món thánh khí.

Đúng lúc này, toàn thân Thạch Hạo phát sáng, vận dụng hoàn toàn ưu thế của bản thân, long khí Hoàng đạo sôi trào. Cùng lúc đó, toàn bộ hoàng cung vang dội, hết tòa bảo điện này đến tòa bảo điện khác đều phát sáng, tựa như muốn phóng ra phù văn.

"Hả, những cung điện này cũng là pháp khí sao?" Mọi người linh cảm có chuyện chẳng lành, ba món thánh khí đang run rẩy, giống như bị những tòa cung điện kia chặt đứt liên hệ với chủ nhân.

"Phá cho ta!"

Giờ phút này, Thạch Hạo đột nhiên hét lớn, không kết hợp cùng hoàng cung. Sau khi quấy nhiễu thánh khí, hắn bất chợt bùng phát sức mạnh của chính mình.

Khi mọi người đang kinh ngạc, chợt từ người hắn lại xuất hiện thêm hai cánh tay, đồng thời cũng đang diễn hóa pháp môn Côn Bằng, tổng cộng có bốn cánh tay cùng kết ấn phát ra sức mạnh.

Ầm!

Hồ lô đỏ mở đường ngăn cản món thánh khí kia, còn chính hắn thì xuyên thủng màn ánh sáng, giết thẳng vào những người gần đó. Đây quả là một hồi thảm kịch.

Thạch Hạo phát uy, bốn cánh tay cùng nhau xoay chuyển, đơn giản quét ngang qua tất cả, lập tức có bốn tên tu sĩ nổ tung, rất nhiều người ở phía sau bọn họ bị chấn bay lên cao rồi cũng nổ tung trong hư không.

Quá mạnh mẽ! Hắn cứ như một con rồng hung dữ hình người, đi qua nơi nào đều dồn ép nơi đó, không gì có thể ngăn cản được.

Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là phương pháp chồng chất của bảo thuật. Hắn sử dụng pháp môn Côn Bằng với lực tấn công đáng sợ, hơn nữa còn có thần thông của bộ tộc Chu Yếm, làm xu���t hiện hai cánh tay giúp sức chiến đấu tăng vọt.

"Giết!"

Có người hét lớn, không cam lòng ngồi chờ chết nên liều mạng đáp trả. Phù quang lưu chuyển, các loại phù văn dâng lên, khiến nơi đây trở nên sáng rực.

Nhưng Thạch Hạo "vạn pháp bất xâm". Bên ngoài thân thể hắn được bao phủ bởi một lớp khí mờ ảo dày đặc, khiến hắn trở nên thần bí và mạnh mẽ, toàn bộ các phù văn đều bị hắn tiêu diệt.

Hắn bước đi nhanh hơn, dáng dấp như rồng hổ, giơ tay như Côn Bằng giương cánh, hào quang vàng rực dâng trào, nhấn chìm cả phía trước.

"Bụp!"

Lần này, có tới hơn bốn mươi tên cao thủ bỏ mình. Không tài nào nhìn thấy bóng người nơi sương mù đỏ bốc lên, bởi vì những kẻ đó đều đã bị hóa thành hư vô.

Những người kịp thời rút lui thì vẻ mặt tái nhợt. Quá đáng sợ, sức người khó lòng chống lại được. Vừa nãy nếu bọn họ chỉ cần chậm một bước thì đã nối gót theo những kẻ kia rồi.

Túc Vương kinh hãi, y và đám Vương hầu khác đều sợ tới mặt mày trắng bệch. Mạnh mẽ như bọn họ, đã từng trải qua rất nhiều chuy��n, nhưng lúc này cũng phải run lên bần bật, nỗi sợ hãi đối với vị tân Hoàng đế kia không sao diễn tả nổi.

Thiếu niên kia chỉ hơn mười lăm tuổi mà đã nghịch thiên như vậy, tương lai sẽ có thành tựu ra sao?

Việc ba đại cao thủ không cách nào ngăn cản được hắn đủ để chứng minh vấn đề này.

Ầm!

Trong lúc Thạch Hạo xông lên đại khai sát giới, Nguyệt Thiền tiên tử, Tần Lôn và Trượng Lục rốt cuộc cũng tiếp tục ra tay, hóa thành ba luồng thần quang lao thẳng xuống.

Bỗng dưng Thạch Hạo quay đầu lại, biến hóa lần này dọa cho mọi người sợ đến chết khiếp. Cả người hắn phát sáng rồi xuất hiện thêm hai cái đầu, cánh tay cũng xuất hiện thêm mấy cái.

"Ba đầu sáu tay, hắn đã tu thành đại thần thông của Chu Yếm!" Một đám người khiếp sợ kêu lên.

Vừa nãy xuất hiện thêm hai cánh tay thì cũng thôi đi, có thể vận dụng một vài bí pháp đặc biệt để thực hiện, nhưng giờ trong nháy mắt hóa thành ba đầu sáu tay thì không phải là chuyện bình thường nữa rồi.

Giờ cứ như có tới ba Thạch Hạo, những chấn động kia cũng chồng chất như thế, thần lực của hắn cũng đã tăng lên rất nhiều, điều này chứng minh rằng tất cả đều là bảo thuật trấn tộc của tộc Chu Yếm.

Giờ phút này, Thạch Hạo đột nhiên nhắm về phía ba đại cường giả, chủ động tiến hành đợt phản công mạnh mẽ nhất từ trước tới nay.

Ầm!

Thiên địa mênh mông, hàng loạt ký hiệu lấp lánh trong suốt cùng thần quang nhấn chìm cả nơi đây, tựa như có vô số sao băng rơi xuống, trời đất trở nên mơ hồ.

Ba đại cao thủ biến sắc, tất cả đều bị văng ngược ra sau. Lần này không giống lần trước, Thạch Hạo mạnh hơn nhiều, đồng thời khi va chạm với bọn chúng cũng không còn dùng lối đánh thần tốc như trước đây nữa.

Một cú va chạm thật mạnh xảy ra, dẫn tới thân thể ba người đều đau nhức, lần thứ hai văng khỏi trung tâm chiến trường.

Thạch Hạo cũng nhận lấy xung kích mạnh mẽ ấy, nhưng vì được long khí Hoàng đạo – vòng khí mờ mịt bảo vệ quanh người – nên khó có thể ngã xuống. Hắn cũng chẳng lo ngại điều gì, trái lại còn mượn nguồn sức mạnh này bay thẳng về phía Túc Vương.

Trên thực tế, mấy đại Vương hầu đã sớm hành động. Khi bọn họ thấy Thạch Hạo đánh tới, đều chuẩn bị chạy trốn.

Đáng tiếc, dù có nhanh đến cỡ nào thì cũng không thể nhanh hơn pháp môn Côn Bằng. Đây chính là pháp môn có tốc độ nhanh nhất thế gian. Một vệt kim quang lướt qua ngang bầu trời đuổi theo Túc Vương, Thạch Hạo lạnh lùng vô tình, một ngón tay nhấn mạnh xuống.

Túc Vương kêu gào, tim gan như muốn vỡ ra, dùng hết sức bình sinh tiến hành chống đỡ.

Bùm!

Món thanh đồng độn bảo vệ trước người lão lập tức nổ nát, sau đó liên tục hai pháp khí khác cũng rạn nứt. Ngón tay của Thạch Hạo với khí thế không thể nào ngăn cản được, nhanh chóng điểm thẳng ngay mi tâm của lão.

Bụp!

Sắc mặt của Túc Vương cứng đờ, vẻ sợ hãi xuất hiện. Nơi mi tâm của lão từ từ rỉ máu, sau đó lão ngã ngửa ra sau, ngay giây phút chạm tới mặt đất thì toàn bộ thân thể hóa thành tro bụi.

Đây là sự uy hiếp vô cùng mạnh mẽ. Thạch Hạo có ba đầu sáu tay, triển khai hàng loạt bảo thuật chồng chất lên nhau. Hắn cứ như dạo chơi chốn không người, dù mạnh mẽ như vương giả cũng không cách gì ngăn cản được.

Việc này làm cho người khác nghi ngờ rằng hắn đã bước vào cảnh giới Tôn giả.

"Đi phong tỏa cửa thành cho ta, mở ra đại trận hộ thành!" Thạch Hạo truyền âm, ra lệnh cho đám Chiến Vương rút lui, khóa chặt Hoàng Đô. Hắn chuẩn bị nhốt tất cả mọi người ở nơi đây lại.

Đám Chiến Vương, Vương hầu nhanh chóng trợn tròn mắt. T��n Hoàng đế mới ngần ấy tuổi không ngờ lại đáng sợ đến thế, muốn lấy sức một mình quét sạch đám tu sĩ ba giáo này ư?

Bọn họ cực kỳ rung động. Từ lúc Thạch Hạo ra lệnh, bọn họ đã biết tân Hoàng đế không sợ đám người này, muốn đóng cửa đánh chó, lệnh cho bọn họ đi trông coi cửa chính, dùng đại trận hộ thành để trói buộc.

Chiến Vương trở nên hưng phấn, từ lâu sự hiếu chiến và bướng bỉnh đã ngấm vào xương tủy của lão. Nghĩ tới cảnh tượng và kết quả sắp sửa xảy ra làm cho nhiệt huyết của lão sôi trào. Tân Hoàng chỉ có một mình mà đã có uy thế như vậy, sắp đại khai sát giới ngay đây khiến cho lão ngứa ngáy chân tay.

Lão kích động đến run người, sau đó xoay người rời đi ngay lập tức.

Những Vương hầu chưa làm điều xằng bậy khác cũng kinh hãi. Sau khi nhận được mệnh lệnh thì chẳng hề nói câu nào, lập tức xông ra bên ngoài hoàng cung.

Thạch Hạo đại khai sát giới, trước tiên nhắm vào mấy tên Vương hầu làm phản. Túc Vương bỏ mạng, sau đó là tới lượt những Vương hầu khác. Những người này trước khi chết đều phải trải qua những sợ hãi cực kỳ kinh khủng, trong mắt hiện vẻ cầu xin nhưng Thạch Hạo chẳng hề lưu tình, lạnh lùng ra tay, tất cả đều bị giết chết.

Dưới chân hắn, đám người liên tục ngã xuống, mà tất cả những kẻ này nhanh chóng hóa thành hư vô. Các tu sĩ ba giáo đang rút lui đều lộ vẻ sợ hãi cực độ.

Nguyệt Thiền tiên tử, Tần Lôn và Trượng Lục lần nữa lao tới. Lần này hoàn toàn khác với hai lần trước, ba người cứ như ba mặt trời nhỏ, vô cùng chói mắt, bên ngoài thân thể xuất hiện lửa thần hừng hực.

Thạch Hạo tỏ ra lạnh lùng. Hắn biết, đến giờ phút này ba người bọn họ mới bắt đầu bộc phát, xuất ra thực lực mạnh nhất của mình. Thế nhưng đã chậm, hiện giờ khó lòng xoay chuyển càn khôn được nữa rồi.

Quả thật là như thế, tuy rằng ba người liên thủ nhưng vẫn đem lòng đề phòng lẫn nhau. Lúc đầu ai cũng để ý tới đối phương, luôn luôn giữ lại chút sức lực, chưa từng sử dụng thần thông mạnh nhất của mình.

Giờ phút này, Bổ Thiên thuật quét ngang bầu trời, ánh sáng chói mắt, đồng thời trong đó ���n chứa một thanh Ngọc Kiếm chém thẳng về phía cổ Thạch Hạo.

Thuật pháp này vô cùng khủng bố, Bổ Thiên thuật vừa thi triển ra có khả năng "hữu hối", bổ cứu người thi pháp.

Phía bên kia, thần thông Ngũ Hành của Tần Lôn cũng đã được triển khai, khiến càn khôn trở nên điên đảo, thiên địa hỗn loạn, gần như diễn hóa ra hỗn độn.

Toàn thân Trượng Lục vàng óng, lập tức biến hóa thành mười tám cánh tay, còn thể hiện ra "Thế Giới Thần Thông", toàn lực trấn áp Thạch Hạo.

Đáng tiếc, cuối cùng vẫn khó có thể áp chế được Tiểu Thạch!

Vào lúc này, hắn trở nên dũng mãnh vô địch. Tay trái là Côn Bằng thuật, tay phải là một cọng cỏ, kiếm khí ngập trời. Hơn nữa còn là ba đầu sáu tay, lần chồng chất này quả thật có xu thế vô địch thiên hạ.

Lần va chạm này khiến Tần Lôn ho ra máu.

Khí tức Hoàng đạo của Thạch Hạo bùng phát, mấy chục con thiên long còn mạnh mẽ hơn lúc trước vòng quanh thân thể hắn. Vòng khí mờ ảo bao phủ lấy hắn càng dày đặc hơn, nhanh chóng tiêu diệt hết hàng loạt đòn tấn công đang đánh vào.

Hắn biết, ba người này đã chịu thiệt hại, trong nhất thời khó có thể chém giết được. Trước tiên cứ giết sạch đám người được bọn họ dẫn tới đã rồi tính tiếp.

Trong hoàng cung, xác chết nằm la liệt. Tu sĩ ba giáo bị giết tới đội hình tan vỡ, tất cả đều chạy trối chết. Không ngờ tân Hoàng mạnh quá sức tưởng tượng, quét sạch hết tất cả bọn họ.

Mà thời khắc này, toàn bộ hoàng cung đều phát sáng, tự động sinh ra liên hệ nào đó với Thạch Hạo, tựa như là vật có sinh mệnh vậy.

"Sao lại như thế?!" Một tên trưởng lão của Bổ Thiên giáo đau buồn gọi lớn.

Thậm chí, còn có một vài người khóc to. Chiến dịch lần này quá bi thảm, tu sĩ ba giáo ngã xuống mấy trăm người, bị giết tới mức hoảng sợ cũng gần một ngàn, tất cả đều trở nên tán loạn.

Sắc mặt ba đại cao thủ xám đen, bọn họ có thể đối đầu với Thạch Hạo nhưng khó lòng ngăn cản tất cả những chuyện này. Tiểu Thạch đã đạt được chính quả Hoàng đạo, trở nên quá mạnh, không cách nào trấn áp được.

Ngược lại, bọn họ dứt khoát lui ra khỏi hoàng cung đã thức t���nh trận văn, nhanh chóng bảo vệ nhân mã của mình rồi trốn về phương xa.

Chiến dịch lần này khiến Hoàng Đô khiếp sợ. Không biết có bao nhiêu người quan sát, cũng không biết có bao nhiêu thế lực lớn đang trông ngóng, không ngờ kết quả lại thành ra như vậy.

Ba giáo thất bại thảm hại.... Chuyện này thật không thể nào tưởng tượng ra được!

Tiểu Thạch chỉ có một mình nhưng lại quét ngang chư hùng.

Nhưng trận chiến này vẫn chưa kết thúc. Sau khi ba giáo tách ra, trên người Thạch Hạo bùng phát uy nghiêm Hoàng đạo. Trước tiên hắn truy sát Tây Phương giáo, lại cản Bất Lão Sơn, làm cho gần như toàn bộ phải bại vong, chỉ có nhân vật chủ chốt mới có thể bỏ chạy được.

Cuối cùng, hắn đuổi theo Bổ Thiên giáo, tấn công đám người Nguyệt Thiền tiên tử, hòng bắt giết các nàng.

Toàn bộ tinh hoa của chương truyện này đã được truyen.free dày công chuyển ngữ, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free