[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 457: Uy nghiêm của Hoàng đạo
Cặp sừng chống đỡ trời cao, thân thể tựa núi đá, mấy chục con thiên long mang theo thứ áo nghĩa khó lường vụt qua hư không, khiến bốn phía mịt mờ, khí tức sát phạt chấn động thế gian.
"Sao mà cường đại đến vậy?" Sắc mặt đám người phía dưới tái nhợt.
"Quốc vận vẫn còn lâu dài ư, pháp lực Hoàng đạo đã thể hiện hết rồi sao? Giờ đã như thế này, sau này hắn còn mạnh đến mức nào nữa chứ!" Một vài trưởng lão sắc mặt ảm đạm.
Đối với Thạch Hạo, đây quả là một chiến tích lẫy lừng!
Tiểu Thạch một mình đối đầu với tất cả, dưới sự vây công của ba đại cao thủ vẫn dễ dàng đại khai sát giới, khiến trong lòng bọn họ dâng lên nỗi sợ hãi.
Vừa mới đăng cơ ngôi vị Nhân Hoàng, tiểu Thạch tự mình ra tay, dũng mãnh khôn cùng, không thể chống đỡ nổi.
Giờ phút này, thiên long quấn quanh thân Thạch Hạo, từng con rồng khổng lồ uốn lượn trên trời cao, khiến hắn tựa Thần Ma, còn mang khí phách quân lâm thiên hạ!
"Ầm!"
Một quyền đánh ra khiến bốn phía chấn động. Thạch Hạo và Trượng Lục của Tây Phương giáo giao chiến cận thân, quyền ấn va chạm như hai ngọn núi lớn đụng vào nhau, thần lực dâng trào, khí tức khủng bố.
Hắn bay vút lên trời cao, há miệng gầm lên một tiếng, lập tức một con Chu Tước đỏ rực như lửa từ trong miệng lao ra, nghênh chiến Tần Lôn của Bất Lão sơn.
Khí ngũ hành sôi trào, đó chính là sức mạnh nguyên tố. Ngũ sắc bảo quang lượn lờ quanh thân Tần Lôn giao chiến cùng Chu Tước. Thân gã không ngừng phát sáng, phóng ra phù văn ngũ hành.
Mái tóc Nguyệt Thiền tiên tử bay phất phơ, thân thể phát sáng lấp lánh, gương mặt xinh đẹp ẩn chứa vẻ nghiêm nghị. Trong mắt nàng lóe lên thần hà, cánh tay khống chế một con rồng, thi triển một môn thần thông khủng bố!
"Ngự Long thuật!"
Từ xa có người kinh ngạc thốt lên, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Môn này thuộc hàng bảo thuật Chân Long, tuy chỉ là một phần, nhưng uy lực lại khiến thế gian kinh hãi.
Tu sĩ ba giáo đều biến sắc. Có truyền thuyết rằng Bổ Thiên giáo từng đoạt được thi thể một con Chân Long, sau đó dùng thủ pháp nghịch thiên chuyển hóa thành bảo thuật không hoàn chỉnh.
Chẳng lẽ đây là sự thật? Cũng có rất nhiều người không hề tin vào lời đồn này.
Nhưng giáo này có Dẫn Long thủ, còn Ngự Long thuật thì chỉ từng nghe chứ chưa từng thấy ai thi triển. Nay được tận mắt chứng kiến, khiến mọi người đều kiêng kỵ trong lòng.
Nét mặt Thạch Hạo chẳng hề thay đổi. Lòng bàn tay hắn phát sáng, một cọng cỏ xanh biếc chui ra, tỏa ra ánh sáng chói mắt, càng lúc càng lấp lánh, sau đó bắn ra những đạo kiếm khí cực lớn.
"Keng!" Ánh kiếm chấn động trời cao, bổ thẳng vào con Chân Long kia. Sau đó, một tiếng nổ vang trời xuất hiện, cả vùng hư không không ngừng bắn ra những tia lửa điện trông vô cùng kinh khủng.
Đây chính là áo nghĩa kiếm đạo của một cọng cỏ, đối chọi với sinh vật mạnh mẽ bậc nhất – Rồng! Một cọng cỏ cực kỳ mềm yếu, một con Long vô cùng mạnh mẽ. Tuy là hai thái cực, nhưng về lực lượng thì tương đương nhau.
"Chúng ta không thể đứng nhìn mãi, cũng nên ra tay thôi. Cùng nhau hàng phục kẻ này." Một ông lão lên tiếng.
"Hoàng cung trung ương cộng hưởng với tiểu Thạch, không thể bố trí trận pháp ngay lập tức. Nếu không chúng ta đã có thể lấy ra trận bàn và tiêu diệt hắn ngay!" Một người của Tây Phương giáo nói.
Tôn giả không ra tay, muốn tiêu diệt tiểu Thạch – thiên kiêu tuyệt diễm cỡ này, phương pháp vây giết tốt nhất dĩ nhiên chính là dùng trận pháp thượng cổ. Nhưng tòa hoàng cung này có gì đó quái lạ, khó mà bố trí được.
Trên chiến trường, Thạch Hạo một mình đối chiến ba đại cao thủ đương nhiên sẽ vô cùng hung hiểm, bất luận một ai trong số họ cũng đều là kình địch của hắn.
Dù là Nguyệt Thiền tiên tử, Tần Lôn hay Trượng Lục, mỗi người đều có thể xưng hùng một phương. Bởi họ chính là những người kiệt xuất nhất trong thế hệ của mình, khó có thể tìm ra được đối thủ chân chính.
Nhưng những tu sĩ đáng sợ này lại liên thủ tấn công, đại chiến với Thạch Hạo khiến hắn rơi vào thế bị động, rơi vào tình cảnh khổ chiến hung hiểm nhất từ trước tới giờ.
Có điều, kẻ đang giao chiến với đám người này cũng rất khó bị giết chết. Dù là tam đại chí tôn trẻ tuổi cùng lúc ra tay, cùng nhau trấn áp Thạch Hạo, trong thời gian ngắn cũng khó đạt được hiệu quả.
Nếu Thạch Hạo nhất quyết muốn rời khỏi đây, dù có thêm vài thiên kiêu cùng đẳng cấp cũng khó mà giữ hắn lại được. Cho nên, ba đại cao thủ vô cùng cẩn thận, luôn luôn chú ý phong tỏa đường di của hắn.
"Ta có một phương pháp có th��� đánh bại hắn." Đúng lúc này, một vị Vương hầu của Thạch Quốc bí mật truyền âm nói.
"Túc Vương, có gì cứ nói." Một vị cường giả của Bổ Thiên giáo hỏi gã.
"Ta và vài vị Vương hầu khác hiểu được đôi chút về trận pháp hoàng cung này. Nếu liên thủ với bọn họ thì có thể phá vỡ đôi chút. Khi đó có thể biến khu vực nhỏ này thành vùng đất bình thường." Túc Vương âm thầm nói.
Gã đã không còn đường lui nào nữa. Trước đây dự đoán Thạch Hạo sẽ bị vây giết trong Thiên cung trung ương nên gã liền tìm tới ba giáo, việc này đã lọt vào mắt tiểu Thạch Hạo. Nếu Thạch Hạo không chết, tất sẽ thanh toán bọn họ.
"À, ngươi biết những điều này sao?" Trưởng lão của Tây Phương giáo kinh ngạc.
"Đúng vậy!" Túc Vương gật đầu, bởi vì tổ tông của gã cũng có thể xem như dòng chính của Thạch tộc, cho nên sẽ có hiểu biết nhất định về hoàng cung. Tương tự, một vài Vương hầu khác cũng như vậy.
"Chư vị, chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi." Túc Vương nhìn về phía những người khác.
"Ừm, vậy thì liều mạng!" Những ng��ời khác gật đầu. Ai cũng là cường giả một phương, uy danh ở Thạch Quốc vô cùng hiển hách. Những người này tụ tập lại rồi bắt đầu nghiên cứu cẩn thận.
Tu sĩ ba giáo tiến hành phối hợp, dàn trải quanh khu trung ương, đi theo sự chỉ dẫn của bọn họ hòng phá hủy phù văn trong hoàng cung này.
"Hay lắm! Các ngươi muốn làm gì đây?" Chiến Vương quát lớn, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn căm thù những người này đến tận xương tủy, lại càng khinh thường cách đối nhân xử thế của bọn họ.
"Đại kiếp nạn đã đến, Thần nhân của Thượng giới đã xuất hiện, chúng ta không thể đi ngược đại thế mà phải thuận theo thiên địa. Nên phải đưa ra lựa chọn đúng đắn của mình." Túc Vương mở miệng.
"Ngăn cản bọn chúng lại!" Chiến Vương quát lớn. Ở bên cạnh có một vài Vương hầu cũng căm ghét đám Túc Vương nên lập tức ra tay.
Ngoài ra, còn có một số thị vệ trong hoàng cung, cùng với người của Hoang Thiên Vương phủ, hiện tại tất cả đều cất bước muốn quyết chiến với đám người này.
Tuy nhiên, nhân số ba giáo đông đảo, trong nháy mắt đã bao vây lấy bọn Chiến Vương. Trước kia luôn có một nhóm người cẩn thận đề phòng bọn họ, tiến hành uy hiếp và giằng co.
"Sợ ai chứ!" Chiến Vương cười khẩy, dẫn theo những Vương hầu khác xông về trước.
Tu sĩ ba giáo biến sắc, dù đại giáo vực ngoại có ngang tàng đến mấy cũng không muốn chiến sự bùng nổ. Dù sao những người này đều là Vương hầu, đại biểu cho sức chiến đấu cao cấp nhất hiện tại.
Một cuộc hỗn chiến đầy đáng sợ dường như sắp bùng phát ngay lập tức!
Trong chiến trường, gió bão vù vù, sấm chớp ầm ầm, Thạch Hạo tựa một vị Thần Ma, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng khiến càn khôn biến sắc, một mình độc chiến ba đại cường giả.
Hắn chú ý đến sự việc đang xảy ra bên dưới, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, vô cùng căm hận đám Vương hầu đầu hàng các đại giáo vực ngoại kia. Nếu bọn họ cùng đứng về phía đám người Chiến Vương thì dù tu sĩ ba giáo có đông hơn nữa cũng phải e dè.
"Chiến Vương, các vị lui lại!" Âm thanh của Thạch Hạo tuy không lớn nhưng lại ẩn chứa một sự uy nghiêm không thể kháng cự.
Nghe vậy, đám Chiến Vương hoảng sợ. Để tân Hoàng đế một mình chiến đấu với tu sĩ ba giáo, bọn họ sao chấp nhận được? Không một ai muốn hắn phải mạo hiểm một mình.
"Lui lại!" Thạch Hạo mở miệng quát lớn, không cho ai làm trái.
Chiến Vương thở dài, dù gì hắn cũng là Vương hầu ngang ngược cả một đời, nhưng giờ phút này chỉ đành gật đầu. Thạch Hạo vừa mới kế vị, uy tín không thể nghi ngờ, tuy rằng cảm thấy không cam tâm nhưng hắn vẫn lui về sau.
"Ha ha!"
Nhân mã ba giáo vui vẻ, đây là khởi đầu tốt, nên vội vàng xin chỉ thị ra tay của đám người Túc Vương, muốn họ vẽ ra trận đồ, nhanh chóng biến nơi đây thành vùng đất bình thường để bố trí sát trận.
Đến giờ phút này, đám Túc Vương cũng chẳng hề che giấu gì nữa, muốn đồng thời phá giải và tìm ra hướng đi của trận văn.
"Đúng là một đám điếc không sợ súng. Đều đáng chết!" Giọng nói của Thạch Hạo trở nên lạnh lẽo. Hắn còn hận đám người này hơn cả ba giáo kia.
Trong đám người này có kẻ không phải Vương hầu, cũng có kẻ có thể xem như thuộc dòng chính Thạch tộc, nhưng không ngờ lại lựa chọn như vậy. Điều này thật sự khiến người khác phẫn nộ và khinh thường, hận không thể giết sạch bọn chúng.
"Lần này, sẽ không cho ngươi thêm bất kỳ cơ hội nào nữa!" Một vị trưởng lão quát lớn. Tu sĩ ba giáo rút lui, đồng thời có vài món Thánh khí bay vụt lên bảo vệ giữa không trung, phòng bị Thạch Hạo lại dùng thủ đoạn giết chóc đ��y đ��ng sợ lần nữa.
Cùng lúc đó, Nguyệt Thiền tiên tử, Tần Lôn và Trượng Lục cũng bắt đầu phát động đòn tấn công sắc bén nhất, định tiêu diệt Thạch Hạo nhân lúc hắn đang phân tâm.
"Không được để hắn chạy thoát!" Phía sau có trưởng lão quát lớn.
"Chính xác, chặn Ngọc Hoa Môn lại!" Túc Vương mở miệng chỉ dẫn. Ngọc Hoa Môn chính là con đường tắt và cũng là đường sống nếu muốn chạy trốn khỏi hoàng cung.
Thạch Hạo tỏ ra lạnh lùng. Trên thực tế, hắn vẫn chưa có ý định chạy trốn. Tuy chiến đấu như thế này vô cùng nguy hiểm, có thể phải trả giá bằng tính mạng bất cứ lúc nào, nhưng đến bây giờ hắn vẫn có thể chống đỡ được.
Một là do hắn đủ mạnh, sức lực cuồn cuộn; hai là hắn luôn khao khát một trận chiến như thế này, dựa vào đó để rèn luyện, chứ bình thường làm sao gặp phải đối thủ mạnh như thế?
Hắn cơ bản chẳng hề sợ hãi, càng đánh càng hăng, rất phù hợp với kiểu chiến đấu như thế này.
"Không đúng!" Tần Lôn cau mày, vậy mà lại hơi vất vả như vậy, đây không phải là dấu hiệu tốt.
Với tình huống bình thường, bất luận là ai trong ba người cũng có thể chiến đấu với Thạch Hạo đến mức quỷ khóc thần gào, đó nhất định sẽ là một cuộc huyết chiến khó có thể tưởng tượng được. Bây giờ ba người cùng ra tay, lẽ ra phải tiêu diệt hắn từ sớm mới đúng.
Giờ phút này, tiểu Thạch càng thêm bình tĩnh, vẻ uy nghiêm hệt như quân lâm thiên hạ vậy.
Mỗi khi hắn giơ tay nhấc chân thì đều hòa nhập với vùng thế giới này, sương mù tràn ngập quanh hắn, có một loại áo nghĩa sâu xa khó hiểu hiện lên bao phủ lấy thân thể hắn.
"Số mệnh Hoàng đạo gia trì thân hắn, hắn đang khuấy động loại đại thế này. Đây là một nguồn sức mạnh thần bí, cuồn cuộn không dứt, chảy ra từ quốc vận." Trượng Lục tỏ vẻ nghiêm trọng.
Khi nghe được điều đó, mọi người đều giật mình.
"Ầm!"
Thạch Hạo một khi ra tay thì quyết đoán, bình tĩnh, ung dung, chính trực, càng đánh càng mạnh, đúng như một vị chí tôn Hoàng đạo, bễ nghễ tứ phương!
Bên ngoài thân hắn, khí tức Hoàng đạo càng thêm dày đặc, từng luồng sức mạnh thần bí từ thiên địa không ngừng ùa tới bao phủ lấy hắn, tùy theo sự phát uy của hắn mà bao trùm cả vùng thế giới này.
Giờ phút này, hắn như đang khuấy động cả thiên đạo một phương, dùng đại thế của thiên địa để tiêu diệt kẻ địch mười phương!
Đó là lực lượng thần bí của người dân cả nước cùng quỳ lạy, hắn kế thừa ngôi vị, theo thời gian trôi đi, từng tia bí lực không ngừng ùa tới hắn. Ngoài ra, bảo ấn trong lồng ngực cũng không ngừng giải phóng loại lực lượng thần bí này.
"Ầm!"
Thạch Hạo nắm quyền ấn, sau đó nhẹ nhàng đánh ra. Lập tức Trượng Lục bị đánh bay về phía sau rất xa, khiến hắn lộ vẻ đau khổ, quyền lực nặng nề đến thế khiến Trượng Lục rung lên bần bật.
Mọi người hoảng sợ nhìn nhau. Hiện tại có thể thấy một luồng khí mờ mịt vô cùng dày đặc đang bao phủ Thạch Hạo, mang theo thần uy "vạn pháp bất xâm".
"Chính quả Hoàng đạo, số mệnh liên tục gia trì thân thể, "vạn pháp bất xâm", vĩnh viễn không bao giờ gục ngã, giờ muốn hiển hiện ra rồi sao?!" Một vị trưởng lão biến sắc.
Mà lúc này, đám Túc Vương càng hãi hùng khiếp vía hơn, lẽ nào đến ba đại cường giả mà vẫn không thể ngăn c���n được hắn?
"Bất kể là một ai cũng đủ sức huyết chiến với hắn, tranh hùng cho tới cùng. Nhưng giờ ba anh kiệt cùng ra tay thì trong trời đất này không người nào có thể sống sót được!" Một trưởng lão không tin, không nhịn được mà kêu lên.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo giao chiến với Nguyệt Thiền tiên tử, kiếm khí tung hoành. Cọng cỏ xanh biếc xuất hiện chém đứt một cọng tóc mai bên gáy Nguyệt Thiền tiên tử. Sau đó cọng tóc này bị hắn nắm chặt trong tay.
Mọi người hốt hoảng, trong mắt Nguyệt Thiền tiên tử cũng xuất hiện ánh sáng khác thường. Vừa rồi chỉ thiếu chút nữa thì một kiếm đó đã chạm trúng cổ xinh đẹp của nàng.
Tình huống có vẻ không ổn, Tần Lôn, Trượng Lục, Nguyệt Thiền tiên tử, tam đại nhân kiệt liên thủ mà càng ngày càng cảm thấy áp lực, trên người Thạch Hạo xuất hiện một lớp khí mờ mịt dày đặc, rất khó phá vỡ.
Mà lực công kích của đối phương lại như những ngọn núi chồng chất lên nhau, áp lực tăng gấp bội, khiến trong lòng bọn họ đều rung động.
"Giết!"
Thạch Hạo hét lớn, long khí Hoàng đạo càng thêm mãnh liệt. Hắn đánh văng ba đại cao thủ rồi như hổ nhập bầy sói, nhắm thẳng về đám người Túc Vương và tu sĩ ba giáo.
Hoàng cung Thạch Quốc nhất định máu phải chảy thành sông!
Nội dung này được chuyển ngữ đặc biệt dành cho độc giả của truyen.free.