[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 453: Trung ương Thiên cung
Thiên cung nguy nga hùng vĩ, ánh sáng lộng lẫy luân chuyển khắp nơi, được xây dựng từ những tảng đá hoàng kim, toát lên khí thế oai nghiêm, nơi đây hội tụ vận mệnh của cả quốc gia.
Đây chính là thánh địa tâm linh của toàn bộ Thạch quốc. Từng vị Nhân Hoàng nối tiếp nhau tọa trấn nơi này, dõi nhìn khắp thiên hạ, nuốt trọn núi sông. Từ xưa đến nay, mọi niềm tin của tộc này đều được gửi gắm vào đây.
Thạch Hạo bước vào, trước mắt hắn là mười hai cây trụ đá to lớn và cổ xưa, tựa như đang chống đỡ cả bầu trời, bên trên có khắc họa Côn Bằng và Chân Long.
Bên trong vô cùng rộng lớn, nơi đây không giống một kiến trúc đơn thuần mà tựa như đặt chân vào một thế giới nhỏ, sương mù lượn lờ mờ mịt.
"Cộp", "cộp"... Chỉ có tiếng bước chân của Thạch Hạo. Bên trong điện tản ra khí tức xa xưa và trống trải. Hắn đưa mắt nhìn bốn phía, nơi đây trang nghiêm và thần thánh, là nơi gánh vác vận mệnh của một quốc gia.
Thạch Hạo đứng đó, cảm thấy vô cùng yên tĩnh, thân thể và tâm thần trở nên thanh tịnh. Hắn nghe được từng đợt âm thanh tế tự truyền tới, tựa như từ thượng cổ vượt cả không gian và thời gian mà đến.
Đây cũng chẳng phải ảo giác, mà là long khí được các đời tổ tiên Thạch tộc thờ cúng, hội tụ mà thành. Chúng quanh quẩn và reo vang trong điện, nếu hữu tâm cẩn thận lắng nghe, có thể mơ hồ cảm nhận được.
Chân Long Thiên tử, là vì giao cảm với thiên địa, được vạn dân ca tụng, được "Đại thế" gia trì mà thành. Nơi đây còn là vùng đất sinh ra chân long.
Thạch Hạo đứng yên, trong khoảnh khắc liền kết nối với tòa Thiên cung này, một luồng long khí hùng dũng ùa tới. Vận mệnh Thạch quốc nhanh chóng hội tụ vào thân thể hắn, cảm giác như quân lâm thiên hạ vậy.
Suy nghĩ trong chốc lát, hắn liền đi về phía trước, bởi vì hắn cảm thấy trong điện này còn có người.
Hắn chẳng hề ẩn giấu hành tung, cất bước vững vàng, âm thanh cộp cộp vang lên trong cung điện đầy trống vắng này. Khi tới nơi sâu nhất của Thiên cung, hắn thấy một bóng người.
"Là ngươi..." Đây là một chàng trai còn rất trẻ, mặc áo trắng, toát lên khí khái siêu phàm, ánh mắt thâm thúy, tài hoa xuất chúng.
Đây là người con thứ mười chín của Thạch Hoàng, một nhân vật chẳng hề đơn giản. Lần đại náo hoàng đô bữa trước, Thạch Hạo cũng từng nghe người khác nhắc qua, thậm chí còn thấy người này đi rất gần với Nguyệt Thiền tiên tử.
Thạch Sùng, ngày thường rất khiêm nhường. Trong sàn Chiến trường Bách Tộc, hắn từng liên tiếp giết chết bốn mươi chín sinh linh. Chiến tích này được lan truyền, gây chấn động không hề nhỏ trong Thạch tộc, không phải vì sát sinh quá nhiều, mà vì hắn chưa từng nếm trải thất bại, với tư thế vô địch rời khỏi chiến trường.
"Thạch Hạo!" Thập cửu hoàng tử Thạch Sùng nhìn thấy hắn thì lộ sắc mặt khác thường. Hắn biết rất nhiều về Tiểu Thạch, biết hắn đáng sợ như thế nào.
Thạch Hạo cũng nhìn hắn. Đây là một chàng trai vô cùng phi phàm, là người tài ba xuất chúng trong số con cái của Thạch Hoàng.
Dám đặt chân lên sàn Chiến trường Bách Tộc, tất phải là anh tài.
Thạch Hạo nghe rất nhiều về sàn Chiến trường Bách Tộc. Tổ phụ hắn vì giết một con Tỳ Hưu ở nơi đây mà đã mất đi một cánh tay, khiến Tôn giả Tỳ Hưu điên cuồng đuổi giết.
"Ngươi tới đây cũng muốn tranh giành ngôi vị hoàng đế với ta ư?" Thạch Sùng hỏi, vẻ mặt đã khôi phục lại bình thường, nhìn thẳng thiếu niên chỉ thua hắn một vài tuổi kia.
"Thạch Hoàng triệu kiến ta, ta chỉ tới xem thử mà thôi, cũng không hy vọng cơ nghiệp của bộ tộc ta sa sút rồi rơi vào tay của đại giáo vực ngoại." Thạch Hạo rất thẳng thắn. Thập cửu hoàng tử ngưỡng mộ Nguyệt Thiền tiên tử nhưng không nên quá say đắm đến mức không tỉnh ngộ thì mới tốt.
Cặp mắt của Thạch Sùng vô cùng thâm thúy, hắn im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Nếu phụ hoàng của ta truyền ngôi vị hoàng đế cho ngươi, vậy ngươi nhận hay bỏ?"
"Nếu đã thế thì chưa chắc ta sẽ kế thừa, nhưng ta cũng không khoan nhượng. Ai muốn làm con rối của những đạo thống vực ngoại kia thì ta giết sạch!" Thạch Hạo đáp trả.
Thạch Sùng thở dài một hơi, vẻ mặt phức tạp cứ như đang giằng co dữ dội. Thời gian rất lâu trôi qua, trong cặp mắt đó đột nhiên bắn ra thần quang trong suốt, hắn lại thở dài một hơi, nói: "Được, cơ nghiệp của Thạch tộc không thể để sa sút được."
Hắn đi về phía trước, không chút nể nang gì, nói: "Ta muốn nhìn xem thử, ngươi mạnh tới cỡ nào!"
Sau khi Thập cửu hoàng tử gào to một tiếng, giữa mi tâm hắn phát sáng. Một con Bệ Ngạn tỏa kim quang phóng tới, nó tựa như mãnh hổ nhưng lại mọc ra hai chiếc sừng rồng óng ánh, thân thể không chỉ có vằn mà còn có cả vảy.
"Thần thông của hung thú Thái Cổ?!" Thạch Hạo thất kinh. Đây tuyệt đối không phải do di chủng truyền lại mà là bảo thuật thuần huyết, khí tức đầy khủng bố.
Bệ Ngạn rít gào, ánh vàng xuất hiện khiến sự ổn định của hư không chấn động. Nó vô cùng mạnh mẽ, vô cùng hung cuồng, là chủng tộc nghiêng về sức lực trong hàng hung thú.
"Ầm!" Thạch Hạo vung tay đỡ lấy móng vuốt to lớn màu vàng kia. Rầm! Cả tòa đại điện đều lay động, rất may không có sụp đổ vì nơi đây có khắc trận pháp Thượng cổ.
"Thật mạnh!" Hắn có chút kinh ngạc.
Thạch Sùng tuy có chút uy danh, nhưng thân là hoàng tử, thường ngày không chinh chiến cùng người khác, cho nên uy danh của hắn chưa từng được đồn thổi, người ngoài rất khó biết được.
"Vù!" Bệ Ngạn vẫy đuôi, cứ như một cây roi màu vàng quất mạnh tới, lại tựa như một chiếc đuôi rồng mang theo những phù văn dày đặc, có thể quét ngang ngàn quân.
Thạch Hạo đứng im, giơ tay chỉ ra một phát. Bụp! Đầu ngón tay hắn chặn lại cái đuôi màu vàng kia, lập tức tiếng nổ rền vang xuất hiện, phù văn tiêu tán, con Bệ Ngạn bị chấn động mà phải lùi về sau.
Ánh mắt của Thạch Sùng nhíu lại, trong lòng vô cùng kích động. Đây là bảo thuật thuần huyết, là một trong những áo nghĩa tối cao của Thạch tộc, chính là báu vật trấn quốc. Hắn từ nhỏ đã tu hành nên vô cùng tinh thông, nhưng không ngờ rằng chẳng thể làm được gì thiếu niên này.
Thạch Hạo còn kinh ngạc hơn hắn nhiều. Nếu xét về Nhân tộc, một người trẻ tuổi như vậy mà lại có thành tựu bậc này thì đủ chấn động thế gian rồi, tu hành tới một bước này quả là hiếm có.
"Không hổ là con trai của Nhân Hoàng, tuy uy danh không phô trương nhưng thật sự rất kinh diễm..." Đây là đánh giá của Thạch Hạo.
Thạch Sùng quát to một tiếng, bên trong Thiên linh cái lao ra rất nhiều phù văn nguyên thủy. Sau đó chúng tách ra rồi ngưng tụ thành mấy con chim thần hung thú, có Kim Ô, Đại Bằng, Tỳ Hưu... linh thân đều hiển hiện toàn bộ, rồi đồng thời công kích về phía trước.
Bệ Ngạn ở giữa, không ngừng nuốt chửng sức mạnh hư không, cuối cùng ảnh hưởng đến sự cân bằng của nơi này, một luồng khí tức kinh khủng bùng nổ phóng mạnh về phía Thạch Hạo.
Bệ Ngạn, trời sinh có sức mạnh phong ấn. Trong dân gian, rất nhiều người khắc hình ảnh của nó lên trên cửa để canh giữ.
"Ầm!" Thạch Hạo bùng phát, Côn Bằng quyền xuất thủ toàn lực. Bởi vì đây là cường giả Nhân tộc hết sức xuất sắc nên hắn cũng không thể xem thường, cần phải thật cẩn thận.
Bệ Ngạn bị đánh lui, không ngừng va chạm. Cuối cùng Thạch Sùng bị hất văng ra ngoài, miệng không ngừng ứa máu, than nhẹ một tiếng, nói: "Ta thất bại, chung quy lại không thể sánh bằng ngươi."
Hiện tại, có thể quyết đấu mấy chục chiêu với Thạch Hạo, tuyệt đối là một cường giả, thậm chí còn lợi hại hơn nhiều so với sinh linh thuần huyết, không hổ là dòng dõi Nhân Hoàng.
Thạch Hạo không nói gì, bởi vì hắn không biết người này có ý gì.
Thiên cung truyền tới những bước chân. Nơi mười hai cây trụ đá xuất hiện ba bóng người. Cô gái thì không vướng chút khói bụi trần gian, xinh đẹp tựa mộng, đây là Nguyệt Thiền tiên tử. Còn hai người khác cũng có khí tức khủng bố, vừa nhìn liền nhận ra không phải người thường.
Một trong hai người thân mặc áo tím, khí chất siêu phàm thoát tục, mày kiếm mắt sáng, có khí khái cái thế, khá giống với Tần Dùng mà Thạch Hạo từng nhìn thấy nhưng rõ ràng không phải.
"Tần Lôn." Hắn tự báo tên.
Người thứ ba có làn da màu vàng kim nhạt, tóc rất ngắn, sau đầu xuất hiện vòng ánh sáng đặc trưng của Tây Phương giáo, cứ như thiên thần chuyển sinh. Hắn rất trẻ, nhìn cũng rất giản dị nhưng lại khiến Thạch Hạo cảm thấy người này cực kỳ nguy hiểm.
Hắn cũng tự báo tên họ, hô: "Trượng Lục." Đấy là một cái tên rất kỳ lạ. Trong Tây Phương giáo, thành tựu cao nhất là tu thành Kim thân cao một trượng sáu*, không thể nào cao hơn và cũng chẳng thấp hơn, và hắn lại lấy cái danh hiệu này làm tên, có thể thấy tâm chí của hắn cao tới mức nào. \*Theo hệ đo lường cổ của Trung Quốc, một trượng bằng khoảng 3.33m, một trượng sáu xấp xỉ 5.3m.
Truyền nhân mạnh nhất của Bổ Thiên giáo, Bất Lão sơn, Tây Phương giáo đều tới. Đối với Thạch Hạo mà nói, đây tuyệt đối là đại địch. Nếu cả ba cùng ra tay thì khó mà nhẹ nhàng được.
Hiển nhiên, nếu trận chiến đó diễn ra, chắc chắn sẽ có máu chảy, vô cùng hung hiểm!
Nhưng Thạch Hạo cũng chẳng hề e ngại, trái lại hắn nở nụ cười, kèm theo đó là cơn tức giận đang trào dâng. Đường đường là hoàng cung của Thạch quốc, vốn là cấm địa thế nhưng lại mặc cho kẻ lạ xông vào, không một ai ngăn cản!
Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo, đầu tiên nhìn về phía Thạch Sùng. Thân là hoàng tử mà lại không thể hiện chút ý gì ư? Nói vậy, việc Nguyệt Thiền tiên tử đại biểu cho Bổ Thiên giáo tiến vào được hoàng cung này đều có liên quan tới hắn.
"Phừng phực!" Đột nhiên, ngọn lửa màu vàng óng chợt bốc lên từ mười hai cây trụ đá, ánh lửa hừng hực chiếu sáng cả cung điện, khí tức thần linh không ngừng tỏa ra.
"Nguyệt Thiền, các ngươi dừng lại đi, ngôi vị hoàng đế... ta không thích hợp." Thạch Sùng khẽ nói. Là do hắn mở ra trận pháp thần linh trong cung điện này để ngăn cản ba đại cao thủ.
"Ngươi là hoàng tử, là người có huyết thống cao quý nhất trong Thạch tộc, cộng thêm tu vi của ngươi cũng rất phù hợp." Nguyệt Thiền tiên tử mở miệng. Mái tóc đen dài như thác nước, cặp mắt như thu thủy, bờ môi đỏ bóng bẩy, âm thanh nhu hòa.
"Nguyệt Thiền, thật sự ta không thích hợp." Khi nói ra những câu này, trong mắt Thạch Sùng không có bất cứ hình ảnh nào khác mà chỉ có vị tiên tử của Bổ Thiên giáo mà thôi.
Đại điện trở nên yên tĩnh, ba đại cường giả cũng không cố sức xông vào, bởi vì nơi đây được trận pháp thần linh bảo vệ. Với thực lực của bọn họ thì không tài nào phá vỡ được, trong giây lát liền rơi vào yên lặng.
Vốn dĩ, bọn họ đợi khi Thạch Hạo tới đây thì sẽ đồng loạt xuất thủ trấn áp hắn, nhưng tình hình hiện tại, trong chốc lát khó mà tiến hành.
Thạch Hạo liếc mắt nhìn Thạch Sùng rồi gật đầu nhưng cũng không hề nói gì, cứ thế đi về phía trước.
Theo từng bước chân của Thạch Hạo, bên trong hoàng cung long khí mịt mờ không ngừng bốc lên cao, cứ như cảm nhận được hơi thở của hắn, ầm ầm chấn động.
"Xoẹt", "xoẹt"... Trên mặt đất, từng luồng thánh quang dựng thẳng lên cứ như từng con rồng lớn vọt lên mây xanh, đầu ở trên đuôi ở dưới, thân thể thẳng tắp, bùng phát ra ánh sáng vô lượng.
Những người đứng ở phía sau đều biến sắc. Tầm mắt của bọn họ đều bị ngăn cản, dù cho thần thức có mạnh mẽ tới mấy cũng khó mà nhìn thấu tình huống bên trong.
"Quả nhiên Thạch Hoàng đang chờ hắn!" Tần Lôn nói.
Những người khác im lặng. Bọn họ vào đây đã được mấy lần nhưng đều không thể tìm thấy thứ gì, nhưng Tiểu Thạch vừa xuất hiện thì đã có dị tượng như thế này.
"Thạch Sùng, ngươi có thể mở trận pháp thần linh rồi luyện hóa hắn, đây là cơ hội của ngươi." Phía sau mười hai cây trụ đá xuất hiện thêm mấy người, tất cả đều là trưởng lão của đại giáo vực ngoại.
Thạch Hạo dù nghe thấy nhưng cũng không hề dừng lại. Dám tới đây ắt có chuẩn bị, hắn sẽ không manh động đưa mình rơi vào tình thế nguy cấp.
"Từ đã." Đây chính là lời đáp lại của Thạch Sùng.
Thạch Hạo bước lên bảo tọa Nhân Hoàng thì thấy một đại ấn vỡ nát. Con ngươi của hắn lập tức co rút lại, đây là ngọc tỷ - đại biểu cho vận mệnh của một quốc gia, không ngờ lại vỡ nát!
Hắn cẩn thận quan sát. Nơi đây có trận pháp thần linh mạnh mẽ nhất nhưng đã bị tàn phá. Ngoài ra, còn có lỗ thủng trên vách tường do chiến mâu đâm thủng cùng với mấy trăm ngàn vết kiếm.
Lúc đại kiếp nạn đến, nơi đây đã xảy ra cuộc công kích vô cùng kinh khủng.
"Thạch Hoàng ở đâu?" Thạch Hạo hỏi.
"Phụ hoàng đã mất tích, có thể... bị bắt đi rồi." Thạch Sùng đầy đau đớn đáp lại từ phía sau.
Ở bên ngoài mười hai cây trụ đá, người ngày càng nhiều hơn. Cường giả của Bổ Thiên giáo, Bất Lão sơn, Tây Phương giáo đều chạy tới, tất cả đều muốn vây giết Thạch Hạo, không thể để hắn đào thoát.
Thạch Hạo đứng nơi cao nhất, cuối cùng im lặng ngồi lên trên bảo tọa.
Long khí mịt mờ, thánh quang vạn tầng khiến nơi này ngăn cách với bên ngoài, không ai biết chuyện gì đang xảy ra.
Thạch Hạo hờ hững, lẳng lặng suy tư. Nếu như đã rời đi thì chắc chắn phải có một hồi đại chiến đẫm máu, có khả năng đây là trận chiến đáng sợ nhất từ khi hắn xuất thế tới giờ. Dù sao, ngoại trừ Nguyệt Thiền tiên tử ra thì còn có Tần Lôn, còn có Trượng Lục, tất cả đều là đại địch!
Bỗng dưng, một vệt sáng từ trong hư không xuất hiện, sau đó vệt sáng này hóa lớn. Một cánh cửa thế giới với khí lành lưu chuyển hiện ra trước mặt Thạch Hạo.
Mời quý độc giả tiếp tục theo dõi những diễn biến mới nhất, chỉ có trên truyen.free.