[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 452: Ai cùng tranh phong
Thạch Hạo bước chân chậm rãi hạ xuống, mỗi bước đi đều có từng đóa sen vàng hiện lên dưới chân, cảnh tượng kinh người ấy khiến lòng người chấn động không thôi.
Chỉ những bậc tu sĩ có trình độ cao thâm, thân thể gần với Đại Đạo mới có thể thi triển pháp môn sinh ra dị tượng. Thiếu niên này mới bao nhiêu tuổi mà đã làm được điều đó? Ngay cả Tôn giả cũng chưa chắc có thể tạo ra cảnh tượng phi thường như vậy.
Đây chính là dị tượng do trời đất cộng hưởng mà thành, sen vàng tỏa hương, hào quang mịt mờ, sương khói vàng óng phiêu đãng. Từng đóa hoa sen đua nở dưới mỗi bước chân của hắn, khiến tất cả mọi người đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
Hương thơm dịu nhẹ tràn ngập không gian, khiến tâm thần mọi người thầm rung động!
"Không xong rồi!"
Kẻ thuộc Vũ tộc vừa lớn tiếng tranh cãi với Thạch Hạo vội vã thối lui. Đám Côn Vương, Lan Vương cũng nhanh chóng lùi lại phía sau. Thạch Hạo sải bước về phía bọn chúng, dù thân thể chỉ mới gần với Đạo, nhưng khí sát phạt tỏa ra lại kinh thiên động địa.
"Bụp!"
Kẻ Vũ tộc kia muốn né tránh nhưng đã quá muộn. Bàn tay Thạch Hạo vung lên, một luồng kiếm khí đỏ đậm như máu xẹt qua, chém thân thể gã thành nhiều mảnh.
Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa, vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, thi thể nằm gục trong vũng máu, vẻ mặt vẫn còn đầy sợ hãi, chết không nhắm mắt.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh chóng, Tiểu Thạch đã vượt xa sức tưởng tượng của tất cả. Vừa đối mặt đã đại khai sát giới với mấy vị Vương giả, không một ai có thể ngăn cản hắn.
Hư không run dữ dội, một luồng ánh vàng xuất hiện. Thanh niên của Bổ Thiên giáo đã ra tay, hàng lông mày nhíu chặt, tay hắn rút ra một chiếc kim giản. Đây là một kiện Thánh khí, sương trắng dâng trào, uy thế kinh người.
Cũng trong lúc ấy, người trẻ tuổi tóc ngắn của Tây Phương giáo cũng ra tay, chiếc bình bát trong tay hắn phát sáng, khói tím tràn ngập. Chiếc bình bát này cứ như một hố đen, sâu không lường được, nuốt chửng mười phương.
Lòng bàn tay Thạch Hạo hiện lên huyết quang, một chiếc hồ lô nhỏ màu đỏ thẫm phát sáng rồi nhanh chóng hóa lớn, "Ầm" một tiếng, va thẳng về phía trước, đối kháng với hai món Thánh khí đang lao tới.
Hắn buông tay, huyết hồ lô tỏa ra ánh kiếm ngăn cản hai món Thánh khí đầy uy lực kia. Trong khoảnh khắc, bảo quang rực rỡ, ba món linh khí quấn chặt lấy nhau.
Mùi hương thơm ngát tỏa ra, Thạch Hạo xông thẳng về phía trước. D��ới mỗi bước chân, từng đóa sen vàng đua nở, đây chính là đạo liên, kết quả của việc giao cảm với Đại Đạo, ngay cả Tôn giả cũng khó lòng tạo ra được.
Truyền thuyết kể rằng, nếu đạt tới cảnh giới cao hơn, đây sẽ không còn là dị tượng mà hoàn toàn có thể hóa thành sức chiến đấu. Một khi hoa sen xuất hiện, hư không sẽ trở nên cô quạnh.
"Ầm!"
Thạch Hạo ấn tay một cái, mười ngôi sao tạo thành một chuỗi, nối liền với thần nhật, đó chính là những quả cầu sét óng ánh. Từng quả sét hình cầu va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh ầm ầm chấn động.
"Lùi mau!"
Tất cả mọi người đều lớn tiếng hô hoán. Uy thế của tia điện này quá mạnh, ngay cả Vương giả ở Liệt Trận cảnh cũng không thể chống lại được. Côn Vương há miệng phun ra một tấm lệnh bài, đây là pháp khí tổ truyền, được lão tế luyện nhiều năm nên tâm thần tương thông.
Thế nhưng, tiếng nổ ầm vang lên, ánh chớp sáng rực kèm theo ánh tím chấn động, khiến tấm lệnh bài xuất hiện từng vết nứt rồi hóa thành bột mịn.
Tiểu Thạch quả thật vô địch! Những người cùng cảnh giới cơ bản không thể nào ngăn cản hắn nổi. Chỉ cần dám ứng chiến, dù là pháp khí cũng bị hủy diệt, đồng thời tính mạng bản thân cũng khó giữ.
Trong đòn đánh này, Côn Vương bị trọng thương, toàn thân cháy khét, không ngừng co giật.
Mọi người thấy thế thì hoảng sợ tột độ. Thế này thì còn tranh đấu gì nữa? Tiểu Thạch chỉ có một mình vậy mà cứ như hổ lạc bầy dê, ai có thể so tài cùng hắn đây?
"Đừng có cậy mạnh!" Thanh niên của Bổ Thiên giáo quát khẽ. Sau khi lấy ra Thánh khí, hắn nhanh chóng đánh về phía Thạch Hạo, hòng ngăn cản uy thế vô địch của hắn.
Tựa như một giấc mộng, một con rồng khổng lồ vồ tới, móng vuốt to lớn vung mạnh, uy mãnh ngập trời. Đây là Dẫn Long Thủ, một thức trong bộ bảo thuật Chân Long không đầy đủ.
Thạch Hạo tập trung tinh thần. Phàm là những bảo thuật liên quan đến chân long đều có quan hệ với Thần Hoàng. Dù là không đầy đủ, nhưng cũng phải cẩn thận, bởi khi phát huy, sức chiến đấu có thể cực kỳ khủng bố.
Tuy bảo thuật này không đầy đủ, nhưng khi bất ngờ tung ra chiêu này, sức mạnh sẽ cực kỳ lớn, chỉ là sẽ gây tổn hại tới bản thân người thi triển.
"Ầm ầm!"
Thạch Hạo xoay tay lại. Đây là một chiêu thức tập hợp nhiều bảo thuật, bàn tay lớn che cả bầu trời. Hắn cứ như một Thần quân cái thế, tự diễn biến thành một thế giới nhỏ, bên trong xuất hiện vô tận kiếm khí, không ngừng ngao du ngang dọc.
Thanh niên của Bổ Thiên giáo biến sắc. Hắn bị bao phủ lấy, nếu không nhờ Dẫn Long Thủ chắn ở phía trên, hắn đã bị kiếm khí chém nát rồi.
"Xoẹt", "xoẹt"...
Kiếm khí không dứt. Bàn tay lớn hạ xuống, bao phủ lấy con chân long kia. Kiếm khí không ngừng khuấy động, làm tan rã long thể rồi chém thành mấy chục khúc.
Kỳ tài của Bổ Thiên giáo ngơ ngác một lúc, sau đó nhanh chóng thối lui.
Thạch Hạo chỉ tay về phía trước, một con Kim Bằng lao ra từ đầu ngón tay hắn rồi nhanh chóng biến lớn, gia tốc đuổi theo, tốc độ cứ như phù quang, vô cùng nhanh.
Thanh niên của Bổ Thiên giáo tái mặt, cả người run bần bật. Hắn đứng tại chỗ, hai tay kết ấn cực nhanh, trong miệng ngâm thần chú, "ầm" một tiếng, toàn thân bị kim quang bao phủ.
"Vạn pháp bất xâm, chuông thần hộ thể." Có người thầm than. Đây là một trong những bảo thuật cực kỳ mạnh mẽ của Bổ Thiên giáo, kết hợp với thiên địa, ngưng tụ phù văn hư không, tạo dựng nên chuông thần.
Phàm là đệ tử có thể thi triển bảo thuật này đều là những người kinh diễm, bởi vì người này bước đầu đã thoát khỏi ràng buộc của cốt văn, tự mình bắt đầu diễn biến pháp môn.
Thanh niên này rất phi phàm, tuy không sánh được với Nguyệt Thiền tiên tử nhưng cũng là người có địa vị tuyệt đối siêu nhiên trong Bổ Thiên giáo. Nếu không thì làm sao có được thủ đoạn như thế này chứ?
"Boong!"
Tiếng chuông ngân vang. Kim Bằng màu vàng xung kích lên chuông thần, thần âm chấn động thiên địa, toàn bộ hoàng cung đều lay chuyển kịch liệt.
"Cũng có chút bản lĩnh." Thạch Hạo gật đầu. Nếu là Vương hầu bình thường, khi gặp một đòn từ pháp môn Côn Bằng thì đã nổ tung từ lâu, làm sao có thể sống sót được chứ?
Thực lực của hắn sau khi tiến thêm một bước, ánh mắt đã không còn ở nơi trần thế này nữa, mà sớm đã xem sinh linh Thượng giới mới là đối thủ của mình.
Kỳ tài của Bổ Thiên giáo này khi hứng lấy đòn vừa rồi thì cảm thấy cực kỳ khó chịu, sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy. Chuông thần vang lên những tiếng răng rắc rồi vỡ nát.
Ống tay áo Thạch Hạo vung lên, lập tức bắt giữ lấy hắn.
Thanh niên cắn răng, thân thể mờ dần rồi hóa thành một làn khói nhẹ, sau đó biến thành một con ngân xà, nhanh chóng trốn ra ngoài.
"Đằng xà?" Thạch Hạo kinh ngạc, thủ đoạn này quả nhiên bất phàm. Có một vài tu sĩ lựa chọn con đường khác biệt, sau khi đạt tới cảnh giới nhất định thì có thể mô phỏng theo hung thú chim chóc để bản thân tiến hóa theo.
"Bụp!"
Đằng xà tuy bỏ chạy nhưng vẫn bị ống tay áo quét trúng, máu thịt be bét. Ở nơi xa, nó gào lên một tiếng đầy đau đớn rồi nằm gục trên một cung điện lớn, sức chiến đấu gần như đã không còn.
Lần giao thủ này cực nhanh, vô cùng ngắn ngủi, khiến cho quần hùng hoa cả mắt. Không ai lên tiếng chế nhạo kỳ tài của Bổ Thiên giáo, bởi vì dù thất b��i, nhưng với việc có thể cầm cự được như vậy, hắn cũng đáng để kiêu hãnh.
Bởi vì vừa nãy, Tiểu Thạch quá đáng sợ, lực công kích quá kinh khủng. Những chấn động lan ra xung quanh đều khiến cho các Vương giả kinh hãi, không phải Tôn giả thì không thể nào so sánh được.
Hắn càng ngày càng mạnh mẽ hơn, việc này khiến lòng người phát lạnh. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì ai có thể ngăn cản được hắn?
Thạch Hạo không giết con ngân xà kia mà tiếp tục bước về phía trước. Hắn muốn tiêu diệt Lan Vương, Côn Vương, đồng thời cũng muốn ra tay với tên tóc ngắn của Tây Phương giáo kia nữa.
"Bụp!"
Ống tay áo Thạch Hạo vung lên, những người còn sót lại của Vũ tộc bị quét trúng, "phụp" một tiếng, mười mấy người lập tức hóa thành mưa máu, khó mà chống lại được một đòn toàn lực của hắn.
Hắn cố ý làm thế, ra tay không chút lưu tình. Sự kinh khủng này khiến cho các Vương hầu của hoàng đô Thạch Quốc hiểu được rằng, dù có các đại giáo từ vực ngoại cũng không cách nào bảo vệ được bản thân mình.
Toàn thân Côn Vương cháy đen, Lan Vương sắc mặt cũng trắng bệch, thảm hại không kém. Tất cả đều kinh sợ thối lui, trong lòng cực kỳ sợ hãi. Đều là Vương hầu, nhưng bọn họ lại kém Thạch Hạo cực kỳ xa.
"Đạo huynh, sát tâm của ngươi quá nặng, nên độ hóa tâm ma đi." Thanh niên tóc ngắn mở miệng. Trong khoảnh khắc chớp mắt, hắn toát ra một đạo vận vô cùng đặc biệt. Cùng lúc đó, thân thể hắn cũng phát ra hào quang màu vàng đất.
Thạch Hạo nở nụ cười. Thể thuật của người này quả thực kinh thế hãi tục, vô cùng cường hãn. Sức mạnh ẩn chứa trong thân thể hắn cứ như một ngọn núi lửa đang phun trào, nhanh chóng ập về phía hắn.
Rất ít người dám dùng thể thuật tranh đấu với hắn. Thanh niên tóc ngắn này toàn thân phát sáng, màu vàng đất tan biến, thay vào đó là Kim thân vô cùng cao lớn.
Cuối cùng, toàn thân hắn trở nên vàng óng, cơ thể cao tới một trượng, dáng vẻ trang nghiêm, mang theo một "Thế" cực kỳ đáng sợ, nhanh chóng trấn áp tới.
Không riêng Thạch Hạo thay đổi sắc mặt, mà những người khác cũng khiếp sợ theo.
Đây chính là đại thần thông của Tây Phương giáo, Kim Cương Bất Hoại Thân. Hình thái hoàn mỹ nhất sẽ hóa thành Kim thân cao một trượng, không hơn không kém, khi đó mới phát ra uy lực mạnh nhất.
Ở độ tuổi của hắn mà đã đạt tới Liệt Trận cảnh, còn nắm giữ Kim thân cao một trượng, có thể nói là hết sức kinh người rồi, tuyệt đối là một trong những thiên tài trong giáo này.
"Ầm!"
Bàn tay màu vàng óng kia chém xuống, va chạm với nắm đấm của Thạch Hạo. Tiếng ầm ầm vang lên, hư không không ngừng nổ vang, rung chuyển dữ dội.
Nếu không có đại trận của trung ương Thiên cung, nơi đây đã hoàn toàn nổ tung rồi.
Mà những Vương giả khác đều rút lui, sắc mặt trắng bệch. Đó chỉ là va chạm giữa thân thể với nhau mà đã khiến cho thần hồn của bọn họ rung động rồi, thật là khủng bố.
Động tác của hai người cực nhanh, thể thuật lại thi triển. Hai chân chạm vào nhau, bàn tay bay múa, không ngừng giao kích với nhau.
"Phụt!" Thanh niên tóc ngắn của Tây Phương giáo há miệng phun ra một ngụm máu tươi, sau đó bay ngược về phía sau. Cuối cùng hắn cũng không địch lại được, kim quang toàn thân tán đi.
"Không đơn giản!" Đây là lời đánh giá của Thạch Hạo. Ở cùng cấp mà có người dùng thân thể đấu với hắn nhiều lần như vậy mà không chết, tuyệt đối có thể đếm trên đầu ngón tay.
Thạch Hạo cất bước, mỗi bước đi là một đóa sen vàng hiện lên, mùi thơm lan tỏa cứ như là đạo thể vốn đã vậy. Đi kèm là sen thần màu vàng, cả người hắn mờ ảo và linh động, xuất trần như "trích tiên".
"Bụp!"
Hắn vô cùng quyết đoán và dứt khoát, tay áo vung ra, một đám tu sĩ liền hóa thành tro tàn.
Côn Vương, Lan Vương sắc mặt tái nhợt. Toàn bộ thủ hạ mà bọn họ dẫn tới đều chết sạch, vẻ mặt đầy sợ hãi hướng về Bổ Thiên giáo và Tây Phương giáo cầu viện.
"Bản thân bọn họ cũng khó mà bảo vệ được thì có thể cứu được các ngươi sao?" Lời nói của Thạch Hạo đầy lạnh lẽo. Lòng bàn tay hắn xuất hiện một tia sét, "ầm" một tiếng, bao trùm lấy bọn họ rồi lập tức hóa thành tro bụi.
Hiện trường yên lặng như tờ. Thế nào là uy thế vô địch? Hiện tại, Tiểu Thạch chính là minh chứng rõ ràng nhất. Ở cùng cảnh giới, ai dám tranh phong với hắn? Dõi mắt khắp thập phương cũng khó mà bắt gặp được đối thủ.
"Bùm!"
Hư không truyền tới những âm thanh run rẩy. Ba thanh Thánh khí va chạm với nhau, trong đó có hai thanh không còn tiếp tục chinh phạt nữa mà từ từ hạ xuống dưới, như muốn cuốn lấy chủ nhân của mình bỏ trốn.
Bởi vì sau khi thần thức của chủ nhân bị suy nhược, đã ảnh hưởng t��i những pháp khí này, khiến chúng muốn phá không bỏ trốn.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng. Hồ lô đỏ thẫm rung mạnh, kiếm khí lan tràn quét ngang cả bầu trời, lập tức cắt đứt liên hệ của hai thanh Thánh khí kia với những người ở bên dưới.
Cơ thể hắn như một con Côn Bằng, vận dụng tốc độ cực hạn nhanh chóng vọt tới. Bàn tay lớn vung lên, trấn áp thanh niên Tây Phương giáo và cả con ngân xà do kỳ tài của Bổ Thiên giáo hóa thành ngay tại chỗ.
Việc khiến Thạch Hạo tiếc nuối chính là, hai thanh Thánh khí kia đã bỏ chạy. Hắn nhanh chóng phóng ra ngoài hoàng cung rồi liếc về một hướng. Hắn biết đã có người thu hồi hai thanh này nên cũng không để ý gì nữa.
Ánh đỏ lưu chuyển, hắn dùng hồ lô đỏ thu và trấn áp hai kỳ tài của đại giáo vực ngoại kia vào bên trong.
Các Vương tê dại cả da đầu, nhìn thấy Thạch Hạo xoay người lại thì ai nấy đều lộ vẻ không tự nhiên. Trong đó, một vài Vương hầu của đại giáo vực ngoại nhanh chóng rút lui.
"Chúng ta đã biết sai rồi." Có người mở miệng.
Thạch Hạo nhếch miệng cười, tay phải giơ lên cao, một con Côn Bằng giương cánh xuất hiện, "ầm" một tiếng, thiên địa bị che phủ. Đồng thời, đám người vừa mở miệng kia bị Côn Bằng bắn trúng, lập tức nổ tung.
Ba tên Vương hầu chết ngay tại chỗ, trên mặt đất chỉ còn lại những vũng máu tươi mà thôi.
"Miệng thì nói sai nhưng ánh mắt lại hung tợn, lưu lại làm chi." Hắn khẽ nói, những người đứng bên cạnh đều sợ hãi.
"Chúng ta nhất định sẽ rút lui!" Còn một nhóm Vương hầu của đại giáo từ vực ngoại tới đây lập tức lên tiếng, lúc này vô cùng run sợ và hối hận.
Còn những Vương hầu khác, hoặc những người chưa cấu kết với vực ngoại thì vẫn bình tĩnh, trầm mặc không nói, im lặng đứng nhìn nơi đó.
Thạch Hạo xoay người đi về trung ương Thiên cung, bởi vì hắn cảm nhận được sự kêu gọi, đây chính là việc cộng hưởng mà thứ Thạch Hoàng đã lưu lại với hắn.
Các Vương kính sợ, không một ai dám chặn, chỉ dám dõi mắt nhìn hắn hướng về Thiên cung màu vàng kia.
Phía sau xuất hiện mấy bóng người: Nguyệt Thiền tiên tử của Bổ Thiên giáo, thanh niên mặc áo tang của Tây Phương giáo, thanh niên của Bất Lão Sơn đang từ từ tiến tới, cả thiên địa nơi đây dường như dần thay đổi.
Thạch Hạo tiến tới trước Thiên cung thì quay đầu thoáng nhìn lại, chiến ý hừng hực bốc lên, thánh hà lóe sáng toàn thân. Hắn nhìn ba người kia sau đó chậm rãi đi vào trong Thiên cung hoàng kim.
Bản dịch này được thực hiện và phát hành độc quyền bởi truyen.free, trân trọng kính báo.