Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 451: Uy áp các Vương

Thạch Hạo đảo mắt nhìn quanh những kẻ có mặt ở đây, thấy kẻ mang nhuệ khí hừng hực, kẻ ôm sỉ nhục trong lòng, kẻ ngang tàng vô lối, lại có kẻ ngạo mạn coi thường vạn vật!

Vừa dứt lời, cả Trung Ương Thiên Cung bỗng chốc lặng như tờ, trái tim mọi người đập thình thịch không ngừng. Tiểu Thạch đã trở lại, uy thế ngút trời.

“Ha ha…” Một tiếng cười vang lên, ý tứ rõ ràng, ánh mắt đầy vẻ hờ hững. Kẻ đó chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng lùi lại phía sau, mặc kệ mọi chuyện sinh tử.

“Hoang Thiên Hầu quả thật quá bá đạo! Hô quát mọi người, chẳng lẽ muốn một mình chống lại tất cả chúng ta sao?” Một người khác lớn tiếng hỏi.

Trung Ương Thiên Cung rực rỡ sắc vàng, là một tòa cung điện xây bằng hoàng kim thạch, không chỉ cứng rắn bất hoại mà còn sừng sững vạn cổ, lại thêm khả năng tụ hội linh khí trời đất.

Nơi đây khí tượng phi phàm, toàn bộ cung điện đều được long khí lượn lờ, vô cùng thần thánh và an lành, cứ như là cung điện từ Thần giới giáng lâm nhân gian, trấn áp số mệnh tám phương.

Thạch Hạo mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và bình tĩnh như cũ, cứ như thể mình là chủ nhân nơi đây. Hắn từ từ bước lên bậc thang, đi tới nơi cao nhất của Trung Ương Thiên Cung, sau đó nhìn xuống bên dưới và cất tiếng: “Lời ta đã nói, ắt sẽ giữ!”

Lời này vừa thốt ra, một luồng áp lực vô hình nhanh chóng khuếch tán tứ phía. Bất kể là cường giả vực ngoại hay các Vương Hầu trong Hoàng Đô, sắc mặt đều đông cứng lại.

Mặc kệ mang tâm tư gì, mọi người cũng đều phải suy nghĩ đến uy thế của Tiểu Thạch. Một khi hắn nổi giận, tuyệt đối không chỉ là tai họa nhỏ, ắt sẽ khơi lên một màn gió tanh mưa máu.

Từ khi xuất thế đến nay, hắn chưa từng chiến bại, từng giết Trùng Đồng giả, đối địch với Nguyệt Thiền Tiên Tử, quét ngang các Vương Hầu cùng cảnh giới. Uy danh hiển hách, chiến tích của hắn ai ai cũng rõ, vậy thì ai dám tranh hùng?

Ngay trước cung điện nguy nga, có một tòa ngọc trì đang phát sáng, bên trong có vài linh dược. Nơi đó mờ ảo như chỗ ở của thần nhân.

Bên trên hoàng cung, một con Thanh Long được ánh lành ngưng tụ thành hình đang từ từ rút lấy long khí, không ngừng xoay vần, ngẩng đầu gầm lớn.

Phương xa có vài linh cầm, nhưng chúng không dám lại gần mà tỏ vẻ e sợ. Tất cả đều là thụy điểu được nuôi dưỡng trong hoàng cung.

“Hoang Thiên Hầu, ngươi đừng quá vênh váo hung hăng! Đây là Hoàng Cung, chứ không phải Hầu Phủ của ngươi!” Một giọng nói the thé, nửa nam nửa nữ vang lên.

“Sai rồi! Bệ hạ đã đổi Hầu Phủ thành Vương Phủ. Chỉ cần Tiểu Thạch trở về, hắn lập tức trở thành Hoang Thiên Vương!” Một người khác mở miệng, đó là một vị Vương Gia.

Mọi người thất kinh. Đó là Chiến Vương, một Vương Hầu vô cùng mạnh mẽ, không ngờ lại tỏ thái độ như vậy, hiển nhiên là đang nghiêng về phía Tiểu Thạch.

Hiện tại cả Hoàng Đô đang hỗn loạn, không cần nói đến các đại giáo vực ngoại, ngay cả nội bộ Thạch Tộc cũng đang đấu đá lẫn nhau, ai cũng muốn kế thừa đại thống. Bước đầu đã có một Vương Hầu tỏ thái độ như vậy, khiến cho bầu không khí càng thêm căng thẳng.

“Không sai, có thể xưng là Hoang Thiên Vương!” Vài thị vệ già bước ra, tỏ rõ lập trường của mình.

“Ha ha, phong hào thật oai phong! Hoang Vực rộng lớn như thế mà lại xưng là Thiên Vương, chẳng lẽ muốn đè ép khắp Hoang Vực ư? Không biết danh có xứng với thực hay không.” Một âm thanh lạnh nhạt không rõ từ đâu vang lên.

Giờ khắc này, chẳng ai nguyện ý trở thành người tiên phong đi đối đầu với Tiểu Thạch. Ai ai cũng không muốn rước lấy phiền toái, chỉ dám dùng lời lẽ sỉ nhục mà âm thầm gây xích mích.

Thạch Hạo đã bước lên bậc thang cao nhất, đứng trước cung điện hùng vĩ, rồi dõi mắt nhìn về một phương, hừ lạnh một tiếng: “Đúng là thứ chết nhát, không có tư cách đứng ở nơi đây!”

Hắn vung tay áo một cái, một luồng ánh sáng hoàng kim tựa như ngọn núi lớn ép thẳng xuống, chỉ một đòn tùy ý đã bao phủ lấy tên áo xanh vừa lên tiếng. Lúc này, gã áo xanh vẻ mặt tái mép, không ngờ mình lại bại lộ.

“Không xong!” Gã chỉ kịp thốt ra hai tiếng ấy thì đã bị luồng kim quang kia ép cho nổ tung, hóa thành một đám sương máu.

Đây là một tên cường giả vực ngoại, không cần nghĩ nhiều, chắc chắn gã đến từ đại giáo vô thượng. Chỉ vừa khiêu khích một câu mà đã bị Thạch Hạo tiêu diệt một cách quyết đoán như thế.

Đó chính là uy thế của Tiểu Thạch, là sự mạnh mẽ và dũng mãnh khi đơn độc đối kháng với rất nhiều nhân vật cấp Vương Hầu. Những mặt đáng sợ và kinh khủng đều bộc lộ rõ ràng.

Thạch Hạo lẳng lặng đứng đó, tay áo vung lên. Hắn không nói thêm gì nữa, trông vô cùng xuất trần và linh động, nhưng lúc này lại có thêm một vẻ uy nghiêm to lớn, cứ như là một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng mọi người.

Mí mắt mọi người giật giật. Tiểu Thạch quả nhiên không nói đùa, giơ tay là diệt ngay người của đại giáo vực ngoại, căn bản không cho người ta giải thích.

Thạch Hạo đứng đó, lạnh lùng đảo qua mỗi người. Trong lòng hắn có nộ khí, lại cũng có tiếng thở dài cảm thán. Thạch Hoàng vừa rời đi, thiên hạ liền loạn, trời đất rung chuyển không thôi.

Nơi đây không chỉ có nhân mã của các đại giáo vực ngoại trắng trợn tiến thẳng vào Hoàng Cung, căn bản không để hoàng quyền quốc gia vào mắt, cứ thế muốn đào tạo ra những con rối phục vụ cho bọn họ.

Lại còn có những kẻ sống ở Thạch Quốc, các Vương Hầu đều đã đến, mỗi người đứng một nơi, phân chia địa bàn rõ ràng. Có nhóm người xuất phát từ lợi ích riêng mà muốn dựa hơi một kẻ nào đó, cũng có nhóm người dẫn sói vào nhà, lại đầu nhập về phía vực ngoại.

“Thạch Hạo, ngươi tưởng mình là ai? Cũng chỉ là một tên Vương Hầu nhỏ nhoi, dựa vào thứ gì mà đòi giết chúng ta!” Một tên Chiến Tướng mở miệng, hiển nhiên đang tuân lệnh của một vị Vương Hầu nào đó.

Cuối cùng cũng có người đứng ra ngoài cãi lý với hắn, bởi vì chỉ một mình Thạch Hạo uy phong tiến lên khiến trong lòng mọi người hiện lên nỗi không cam, không muốn buông tay.

“Đúng đó! Thạch Quốc sinh biến, chúng ta là khách nhân tới đây xem vui, chờ tân Hoàng Đế kế vị, chẳng lẽ không được sao?” Một tên cường giả của đại giáo vực ngoại lên tiếng, lạnh lùng hỏi vặn lại. Ánh mắt của Thạch Hạo liếc qua những kẻ này, vẻ mặt vẫn hờ hững như trước, chẳng buồn mà cũng chẳng vui, chỉ là khí tức càng ngày càng mạnh mẽ ép xuống khiến người khác run rẩy mà thôi.

“Ta là ai ư? Thạch Hoàng lưu lại pháp chỉ truyền ta vào cung, vì thế ta mới tới. Nhưng ngươi thân là Chiến Tướng bảo vệ Hoàng Cung lại thất trách, dẫn người ngoài vào cung, muốn đổi trời lật đất à? Ta hỏi ngươi, có biết hai chữ ‘đáng chém’ viết như thế nào không?” Thạch Hạo nhìn chằm chằm tên Chiến Tướng.

Dứt lời, hắn giơ tay lên, một luồng kiếm khí đỏ đậm xuất hiện, ngay cả hư không cũng phải run lên, nhanh chóng bổ về phía tên Chiến Tướng.

Có bảo cụ ngang trời bay lên, không chỉ riêng bảo cụ phòng ngự của tên Chiến Tướng mà còn có của những người khác nữa. Bọn họ muốn một đòn hạ bệ Thạch Hạo, như vậy cũng coi như đá bay mặt mũi, đánh tan khí thế uy phong lúc này của hắn.

“Răng rắc!”

Hai pháp khí đầy uy lực bị cắt đôi. Kiếm khí đỏ đậm hạ xuống, chém đứt lìa tên Chiến Tướng đang đứng đó. “Bụp!” một tiếng, máu tươi vút lên cao, thân thể tách làm hai, chết ngay tại chỗ.

Cũng trong lúc đó, ngón tay của Thạch Hạo lần nữa chấn động, một tia điện màu vàng tím vô cùng đặc biệt bay ra, tuy không to lớn nhưng lại khiến hư không run lên dữ dội, sau đó bao phủ lấy một người.

Một tiếng vang nhẹ truyền tới. Tên tu sĩ ngoại vực vừa mới lên tiếng kia tuy mạnh mẽ, nhưng phù văn hộ thể cũng bị xuyên thủng, chết thảm ngay đương trường, hóa thành một đống than đen.

“Tới đây xem vui, ai mời mà tới? Đây là cấm địa Hoàng Cung, các ngươi tưởng mình đang vào hoa viên ngắm cảnh ư?!” Sau khi giết chết tên tu sĩ vực ngoại kia, hắn mới mở miệng lên tiếng.

Ngay tại chỗ này, không chỉ có một hai nhóm, mà còn có Bổ Thiên Giáo, Bất Lão Sơn, Tây Thiên Giáo… cùng những nhân vật kiệt xuất dẫn đầu.

Thạch Hạo nhìn bọn họ, sau đó nhìn về đám thế lực của Thạch Quốc, ánh mắt cực kỳ sắc bén.

“Vũ Tộc, Côn Vương, Lan Vương… Các ngươi muốn làm theo lệnh của đại giáo vực ngoại à, tôn bọn hắn làm chủ?” Thạch Hạo hỏi, lời nói rất bình tĩnh thế nhưng hàn quang trong mắt lại cực kỳ thịnh.

Đối với những Vương Hầu có tư cách kế thừa Thạch Quốc, hắn chỉ hơi đảo mắt qua mà thôi. Nhưng với những tên Vương Hầu dẫn sói vào nhà, sát ý lại vô tận.

“Ngươi và ta đều là Vương Hầu, ngươi có tư cách gì mà chất vấn chúng ta? Chẳng phải tự nâng mình lên quá cao đó sao!” Côn Vương trầm giọng nói.

“Thạch Hạo, ngươi đừng nên bá đạo quá sớm. Thạch Quốc này không thuộc về ngươi, hiện tại ngươi và các vị Vương Hầu ở đây đều bình đẳng. Hiện tại không có Hoàng Đế thì nơi đây không phải chỉ mình ngươi là người quyết định!” Người của Vũ Tộc mở miệng, đây chỉ là một nhóm của Vũ Tộc mà thôi, bởi vì Vũ Vương đã bị Đại Ma Thần Thập Ngũ Gia đánh tàn phế nên không thể lộ diện được.

“Ta không phải là chủ nhân của Thạch Quốc, nhưng thân là con cháu Thạch Tộc, lại càng là Hoang Thiên Vương, tự nhiên có tư cách ra tay với những tên mưu nghịch. Các ngươi dẫn đại giáo vực ngoại vào Hoàng Cung, muốn lật đổ Thạch Quốc hay sao? Vậy mà cũng xứng với chữ Vương Hầu à? Cũng xứng với con dân Thạch Quốc hả? Toàn bộ đáng chém!” Thạch Hạo lên tiếng, đầy uy nghiêm và đáng sợ.

“Giờ thiên hạ đã loạn rồi, hạo kiếp đã xuất hiện, giới hạn về một quốc gia không tồn tại nữa. Chúng ta cũng chỉ tự vệ mà thôi, đây cũng là vì bảo vệ cơ nghiệp của Thạch Quốc, miễn trừ hủy diệt dưới thiên phạt.” Côn Vương nói.

“Không sai! Dẫn Bổ Thiên Giáo, Bất Lão Sơn, Tây Phương Giáo… vào là để bọn họ bảo vệ Thạch Quốc của ta, có gì mà không đúng? Nói chung lại cơ nghiệp này vẫn là của chúng ta!” Vũ Tộc cũng lớn tiếng giải thích.

“Dẫn sói vào nhà, cũng dám nói mình quang minh chính đại? Tất cả đều là phản tặc, là phản tặc nhục quốc, tất cả đáng giết!” Thạch Hạo lạnh lùng nói.

“Ngươi dựa vào cái gì? Ngươi cho rằng thiên hạ này không ai có thể trị ngươi hay sao?!” Vũ Tộc lại lên tiếng, Côn Vương, Lan Vương cũng gầm mặt nhìn lại.

Cả người Thạch Hạo phát sáng, chiến khí dâng trào, bước về phía trước, ép thẳng những tên vừa rồi. Mấy tên Vương Hầu đứng ra cãi lý với hắn đều muốn ra tay.

“Đạo hữu xin từ từ.” Một thanh niên trầm giọng nói, y bước ra, tay cầm một chiếc kim giản. Đây là một món Thánh khí tỏa ra từng luồng sương trắng, vô cùng khủng bố.

Mọi người đều lấy làm mừng, đây là người của Bổ Thiên Giáo, là một kỳ tài vô cùng mạnh mẽ mới xuất hiện. Tuy danh tiếng không bằng Nguyệt Thiền Tiên Tử, nhưng cũng là người tuyệt diễm.

Ngoài ra, còn có một người trẻ tuổi khác cũng tiến lên, y mặc đồ màu xám, tóc chỉ dài một tấc, làn da màu vàng đất, trong tay cầm một cái bình bát. Cũng lại là Thánh khí tỏa ra từng luồng tử khí phủ kín ở phía trước.

Đây là người của Tây Thiên Giáo, tuy không biết tên tuổi nhưng rõ ràng cũng chẳng phải là cường giả bình thường gì, bởi vì ngoài thân y có hào quang màu vàng nhạt lưu chuyển, rõ ràng đã luyện Bất Hoại Kim Cương Thân tới cực hạn.

Thạch Hạo nở nụ cười, nhưng mang theo luồng ý lạnh. Hắn nhìn hai người này, nói: “Ta cũng muốn xem thử ai có khả năng chạy thoát. Ta muốn giết thì một người cũng đừng mơ chạy thoát.”

“Ngươi cần gì phải vậy? Đại thế của thiên hạ đã xuất hiện, sáng tỏ như ban ngày. Ngươi cảm thấy mình có thể xoay chuyển càn khôn ư, hay là lui lại đi.” Chàng trai tóc ngắn của Tây Thiên Giáo nói.

Thanh niên của Bổ Thiên Giáo cũng ngăn ở phía trước, chuẩn bị tốt mọi thứ nếu đại chiến bùng nổ, nói: “Ngươi cũng là người có thiên phú tuyệt vời, uy thế cũng kinh người, nhưng đừng nên sai lầm.”

Thạch Hạo cười lớn, vẻ mặt đột nhiên chuyển lạnh, nói: “Dám cản đường ta, giết sạch sành sanh, quản ngươi thuộc giáo nào chứ. Ta đã nói rồi, tu sĩ vực ngoại mà không rút lui, giết sạch!”

Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền bởi Truyen.Free, kính mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free