[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 444: Đại kiếp nạn
Vật ấy trong suốt, tựa hồ được tạc từ "dương chi mỹ ngọc" mà thành, khí hỗn độn cũng tỏa ra, bảo quang lượn lờ bao quanh, khí hồng hoang lưu chuyển, mang theo một loại đạo vận cổ kính.
Khi nhìn thấy vật này, Thạch Hạo lập tức ngây người như hóa đá, bởi vì nó quá đỗi quen thuộc. Lúc này, miệng nó há hốc, mắt trợn tròn.
“Tiểu Tháp, ta thấy huynh đệ của ngươi rồi!” Thạch Hạo khẽ hô.
Bởi vì, vật kia vô cùng tương tự với Tiểu Tháp, tuyệt đối cùng một gốc gác, óng ánh lấp lánh, trắng như tuyết, vừa nhìn liền biết là một thần vật. Từng luồng khí hỗn độn không ngừng khuếch tán, được vô số phù văn phức tạp bao quanh.
“Im lặng!” Tiểu Tháp thấp giọng quát khẽ, những lời này đều là truyền âm bí mật giữa hai người, không tiết lộ ra ngoài.
Bởi vì, chúng đều biết việc này vô cùng quan trọng. Đặc biệt, thân thể Tiểu Tháp đang run rẩy tựa như co giật, đó là sự kích động, có chút rung động, nhưng càng nhiều hơn là sự sợ hãi.
Thạch Hạo muốn cười nhưng lại không dám, bởi vì Tiểu Tháp vô cùng nghiêm túc. Nó đang giả chết, che giấu toàn bộ khí thế của mình, chỉ sợ sẽ bại lộ trên thế gian, nên mới căng thẳng đến nhường ấy.
“Đó chính là một phần thân tháp mà ta đã đánh mất.” Chỉ một câu nói vô cùng ngắn gọn, toàn thân Tiểu Tháp liền mờ mịt hóa thành một tảng đá bình thường, ẩn mình vào thế gian.
Thân tháp hiện tại của nó gồm bốn tầng, ánh sáng lộng lẫy đều biến mất, tựa như đã bị xóa bỏ khỏi thiên địa này, trở về hình dáng bình thường nhất của một khối đá.
Còn thân tháp giữa trời kia chỉ có hai tầng, ánh sáng chói mắt, trắng như bông tuyết, thần hà trong vắt, cứ như một mặt trời thánh khiết lơ lửng trên không trung. Từng ký hiệu xích thần không ngừng lượn lờ bao quanh.
Giờ phút này, Thạch Hạo không tài nào cười nổi nữa, ý định trêu chọc Tiểu Tháp biến mất trong nháy mắt. Ngược lại, nó cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên.
Đây là thần uy cỡ nào chứ? Tiểu Tháp từng bị chia cắt, tầng tháp hai tầng đang xuất hiện phía trên, vậy có nghĩa là gì? Bản thân Tiểu Tháp lại không dám tiến tới bắt chuyện, tổ hợp thành một.
Đương nhiên, thân tháp hai tầng này tựa như có thể trấn áp số mệnh thiên địa, cao vút như núi lớn, ánh sáng trắng nhấp nháy chiếu rọi khắp trời đất.
“Vù” một tiếng, nó nhẹ nhàng run lên, vô vàn phù văn buông xuống, khuếch tán về bốn phương, quấy nhiễu sự vững chắc của hư không thiên địa nơi đây, khiến cả Hoang Vực như muốn sụp đổ.
Thế nhưng, vật này vẫn chưa làm tổn thương tới ng��ời vô tội, chỉ là quét ngang qua mà thôi, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Nó... nó chỉ khẽ rung lên, tại sao ta lại có cảm giác như đang khai thiên, tại sao?” Thạch Hạo sợ hãi. Đây là uy năng của Tiểu Tháp ư? Thường ngày nó không hề thể hiện, vừa rồi chỉ là một phần uy năng của thân tháp hai tầng này mà thôi.
Vì sao không có ai hạ giới mà chỉ có hai pháp khí? Một hoàn chỉnh và một khiếm khuyết, có ẩn ý gì đây? Thạch Hạo không thể nhìn thấu.
Vào lúc này, không cần nói đến nó, dù là tu sĩ cả thiên hạ cũng đang vô cùng sốt sắng, nhìn chằm chằm trời cao, không biết tiếp theo sẽ sản sinh ra biến hóa gì.
Đương nhiên, cũng có rất nhiều người đang yên lặng cảm ngộ, bởi vì hai pháp khí này xuất hiện khiến đạo vận trong thiên địa càng thêm dày đặc, cảm thụ những huyền bí cũng sẽ nhiều hơn.
“Ầm!”
Một tiếng vang thật lớn xuất hiện, thiên địa run rẩy dường như muốn đảo lộn. Trong miệng núi lửa hình dáng lộn ngược kia, từ từ xuất hiện thêm một vật, khí hỗn độn tràn ngập khiến người ta phải run rẩy.
Đó lại là một pháp khí, thế nhưng khiếm khuyết tới mức nghiêm trọng, đã mất tới hai phần ba, hiện tại chỉ còn lại một phần nhỏ. Hỗn độn mờ mịt bốc hơi, trông cực kỳ thần bí khó lường.
Giống như hai pháp khí trước, vật này cũng có những ký hiệu kỳ dị lượn lờ xung quanh, phảng phất như có thể đảo ngược càn khôn, khiến nhật nguyệt, ngân hà cùng vạn vật phải bước vào luân hồi.
“Là thứ đó!” Mí mắt Thạch Hạo giật giật, lần nữa trông rất quen mắt. Nó từng nhìn thấy ở Hư Thần giới, và từng chống chọi, chinh phạt vật này.
Đó chính là thần bàn Hỗn Độn của chàng trai thần bí toàn thân ngập trong biển lửa, kẻ từng tuyên bố muốn sánh đôi cùng Nguyệt Thiền tiên tử, và nó từng đại chiến với vật này.
Thứ pháp khí này lần nữa tái hiện, hiển nhiên không phải là phần mà chàng trai thần bí kia nắm giữ, đây là một phần khác, giáng lâm từ Thượng giới.
Khay Hỗn Độn không đầy đủ này vừa hiện ra, toàn bộ thế giới cũng trở nên khác hẳn, tinh thần của tất cả mọi người đều chấn động, đồng thời như muốn bước vào luân hồi.
Đây là thứ gì? Mọi người biết rõ đã xảy ra chuyện gì, nên cực kỳ ngơ ngác.
Thiên địa đảo lộn, bản thân bước vào U Minh, thời gian thay đổi, năm tháng biến thiên, chỉ trong giây lát mà đông đảo sinh linh nơi đây cứ ngỡ đã trải qua mấy kiếp.
Thật là khủng khiếp! Thạch Hạo im lặng, đến cả nó cũng suýt chút nữa tâm thần thất thủ, trong lòng hiện lên nỗi sợ hãi. Tuy nó có thể chống lại, nhưng lại không muốn khác biệt với những sinh linh khác ở đây, nên chọn theo số đông, ánh mắt trở nên mơ màng, thần thức mơ hồ.
Chỉ có ba pháp khí mà đã chấn động cả thế gian rồi!
Bầu trời vỡ tan, ba vật này cùng lắc lư, buông xuống từng gợn sóng quấn lấy nhau, khuếch tán ra phía xa, tựa như đang giam cầm toàn bộ Hoang Vực này.
Thiên biến!
Đây tuyệt đối là một biến cố vô cùng khủng khiếp, người thường khó có thể suy đoán được thứ này đang nhắm vào điều gì, nhưng Thạch Hạo mơ hồ đoán ra được, vật này không phải để đối phó với bọn họ, mà là đang dò xét thần thánh!
Tiểu Tháp đã ẩn mình, không nói một lời nào, đây chính là một minh chứng tốt nhất. Ba pháp khí lơ lửng giữa trời cao, không ngừng dò xét những tồn tại siêu nhiên trong vực này.
Cảm giác này chẳng hề thoải mái chút nào, trong lòng Thạch Hạo cảm thấy hồi hộp, lúc nào cũng có cảm giác có một thanh kiếm đang treo trên đỉnh đầu, nếu như nó chém xuống, thì vạn kiếp sẽ bất phục!
Đại kiếp nạn đã tới, quả nhiên là kinh khủng, nguy cơ tràn đầy, khiến cho thân thể nó lạnh toát. Nếu như Tiểu Tháp bị phát hiện, thì hơn phân nửa là một đại họa, và nó tất sẽ bị liên lụy.
“Bong...”
Chuông lớn ngân vang, gợn sóng khuếch tán, thiên địa đại đạo nổ vang, cứ như là một đoạn tế văn đang được ngâm tụng, trang trọng nghiêm túc.
Thạch Hạo biết, kẻ mà thứ này muốn nhắm tới chính là Thần Linh!
Thân tháp hai tầng trắng như tuyết kia cùng với khay Hỗn Độn không trọn vẹn kia cũng tỏa ra thần uy, che lấp cả bầu trời này. Đây là một loạt dò xét sơ bộ, cũng coi như một hình thức bài trừ sơ lược.
Cũng không biết qua bao lâu, Tiểu Tháp âm thầm truyền âm vào tai Thạch Hạo một tiếng đầy kỳ lạ, nói: “Đây là kiếp quái gì thế này?”
Không chút tiếng động, Thế giới hộp báu mà Thạch Hạo có được hiện lên, phát sáng, đồng thời từ từ mở ra. Tiểu Tháp nhanh chóng chui vụt vào trong tiểu thế giới đó và tự phong ấn mình bên trong.
“Không có sinh linh giáng lâm mà chỉ có ba pháp khí xuất hiện, cộng thêm khiến người khác cảm thấy bất an. Ta muốn trầm miên, che đậy đi toàn bộ khí tức của mình, không được quấy rầy ta đấy.” Đây là lời căn dặn của Tiểu Tháp.
“Chờ chút, ngươi nói rõ hơn chút được không, nói cho ta biết một vài thông tin về những thứ này với.” Thạch Hạo nghi hoặc.
“Không có sinh linh hạ giới nhưng cũng có thể sẽ có đại kiếp nạn, muốn bắt đầu rồi!” Tiểu Tháp nói những lời khó hiểu này rồi sau đó im lặng, chẳng chút tiếng động nào nữa.
“Ầm!”
Đột nhiên, trời đất xoay chuyển, toàn bộ Hoang Vực đều rung lên bần bật.
“Đại kiếp nạn đã bắt đầu!” Giờ khắc này, một âm thanh vang lên cứ như phát ra từ ba đại pháp khí trên trời, lại giống như được truyền ra từ trong miệng núi lửa kia.
Thạch Hạo căng thẳng nhìn trời cao, giờ phút này lông tóc nó đều dựng đứng cả. Nó cảm thấy mình hơi bất cẩn, có nên tự mình rời khỏi Thạch thôn vào lúc này hay không? Những chuyện này đã lệch khỏi quỹ đạo, hoàn toàn khác xa những kiếp nạn khi xưa.
Mơ hồ có thể thấy được, ba đại pháp khí tách nhau ra, mỗi thứ làm chủ một phương. Việc này đại biểu cho ba loại đạo thống khác nhau chuẩn bị giáng lâm hay sao?
“Vù” một tiếng, sau một khắc, ba pháp khí trở nên mờ ảo mà trời đất trở nên sáng bừng. Hiện tại đang là ban ngày, nhưng lại lộ ra trời đầy sao sáng, vô cùng rõ ràng, từng ngôi sao lớn chuyển động tựa như gần sát bên cạnh.
Bạch Nhật Diệu Tinh Thần. Đây là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ trong trời đất, tục truyền mỗi lần xuất hiện thì sẽ có rất nhiều người chết, mang ý nghĩa một đại kiếp vô cùng kinh khủng sẽ mở ra.
“Lẽ nào lần này không phải do con người tạo ra mà chỉ là một đại kiếp nạn tự nhiên hình thành?” Thạch Hạo nghi hoặc.
“Xoẹt!”
Sau một khắc, nó chấn động, tỏ vẻ khó mà tin được, hai mắt mở to. Không riêng gì nó mà rất nhiều tu sĩ cũng hoảng hốt theo!
Thiên địa trở nên âm u, ánh đỏ ngút trời, bầu trời đầy sao nhanh chóng ập xuống, đập mạnh xuống mặt đất bao la, những tiếng rung chuyển ầm ầm xuất hiện.
Đây, muốn diệt thế sao?
Tất cả mọi người đều tuyệt vọng, sức người làm sao có thể chống lại được chứ, dù là các Thần phục sinh cũng chưa chắc có thể đỡ được toàn bộ.
Những ngôi sao không ngừng phóng xuống, cứ như Thập Hung Thái Cổ đang rít gào. Uy thế tỏa ra này khiến người khác sợ hãi, lòng dũng cảm tan biến. Bóng tối mênh mông bao trùm, vô tận ánh lửa từ trên trời lao nhanh xuống.
Trong khoảnh khắc này, người ta đã có thể cảm nhận được sự nóng rực và áp lực to lớn kia. Với uy thế như vậy, cả vực này sẽ bị đánh tan, hoàn toàn hủy diệt.
Ở cổ đại, từng có đại năng cấm kỵ đánh rớt ngôi sao để tế luyện binh khí. Nhưng giờ đây không phải là chuyện tương tự như vậy, đây chính là đại nạn diệt vong.
Thạch Hạo tê dại cả da đầu, dù thế nào cũng không hề nghĩ ra được, cảnh tượng như thế này lại xuất hiện. Sao tai họa lại giáng lên đầu tất cả mọi người chứ? Không một ai có thể chống đỡ được.
Trong lòng nó trở nên lo lắng, không ngừng kinh hãi, cũng có vẻ phẫn nộ. Đây là một cuộc diệt toàn bộ thế gian, cơ bản không có cách nào chống lại.
Đồng thời, nó cũng nghi ngờ rằng, đây là do tồn tại ở cấp bậc nào đang phát động công kích? Vậy mà có thể triệu hoán vô số ngôi sao rồi đồng thời đánh ập xuống, việc này quá khủng bố. Trong những lời đồn ở cổ đại cũng chưa hề có sinh linh nào làm được như thế này.
“Vẫn còn có chút cơ hội sống sót, chỉ có cách hướng thẳng trời cao rồi trốn về vực ngoại mà thôi!” Thạch Hạo cắn răng. Tình hình đáng sợ nhất chính là bay thẳng lên trời, đối đầu với những ngôi sao lớn này.
Tốc độ của nó đạt tới cực hạn, nhanh tới mức khó mà tin được. Nó nhanh chóng rời xa mặt đất, hy vọng có thể vọt tới vực ngoại, dù có chút hy vọng thì nó cũng không muốn từ bỏ.
Nhưng mà, sau khi tới không trung thì nó lại càng hoảng sợ hơn. Có rất nhiều người cũng có ý nghĩ như nó, hơn nữa đều là những nhân vật phi phàm.
Nó nhìn thấy được một Tôn giả, đó là một con Ly Long toàn thân đỏ đậm, ánh sáng chói mắt. Nó đang ngẩng đầu gầm lớn, tràn ngập vẻ bi phẫn, ôm ấp ý nghĩ trốn về vực ngoại.
Nó tựa như đang tức giận, không chết vào tay người khác nhưng lại diệt vong dưới cơn thịnh nộ của trời đất, như vậy nó không cam lòng.
“Hả?”
Thạch Hạo thất kinh, nó nhìn thấy một hình ảnh vô cùng kinh người.
Con Ly Long kia tốc độ trốn cực nhanh. Trong lúc tránh trái lượn phải, né tránh những vì sao để trốn về vực ngoại, thì một luồng xích thần trật tự to lớn từ trong hư không xuất hiện vô cùng đột ngột, nhanh chóng khóa cứng nó lại ngay tại chỗ.
“Gào...”
Một bên khác, một tiếng gào thét không cam lòng phát ra. Một con Bệ Ngạn cả người tỏa ra ánh sáng hoàng kim, cứ như một mãnh hổ, đầu mọc sừng rồng, phóng ra bảo thuật mạnh nhất của mình công kích hư không.
Thế nhưng, hoàn toàn vô dụng. Cũng là một luồng xích thần trật tự to lớn hạ xuống rồi trói chặt nó, cứ thế bắt đi.
Toàn thân Thạch Hạo lạnh lẽo. Con đường trốn về vực ngoại không thông. Vừa mới cất bước, vọt thẳng lên trời cao thì đã bị sợi xích đạo tắc ngăn cản và bắt nhốt.
Vực này sẽ bị tiêu diệt sao? Vẻ không cam lòng tràn ngập trong lòng nó.
Mọi tâm huyết dịch thuật này chỉ có ở truyen.free.