[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 438: Nhắm vào Kim Sí Đại Bằng
"Chuyện riêng của Thiên Thần sơn ta, không cần đám các ngươi nhúng tay. Lúc này, e rằng các ngươi nên lo cho bản thân mình thì hơn!" Vân Kim Hải cười gằn, tiến tới gần.
"Ái chà chà, ta nhớ có kẻ khốn kiếp nọ từng bị ta đánh cho hộc máu mồm, vậy mà hôm nay vẫn chưa biết sợ, còn dám đến đây lớn lối như vậy sao?" Khổng Cầu Kỷ mở miệng chế nhạo, uy thế của Khổng Tước Đại Tôn giả bùng phát mạnh mẽ.
Kim quang dâng trào, lông vũ bay tán loạn khắp nơi, ánh vàng rực rỡ chói mắt. Trên người Vân Kim Hải phát ra sát khí ngập trời, thế nhưng ông ta không hề tỏ vẻ tức giận, chỉ toát ra một luồng hàn ý lạnh thấu xương.
Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ há miệng phun ra một cây cờ nhỏ màu xanh. Lá cờ phấp phới trong gió, nhanh chóng phóng to, rồi xuất hiện trong tay ông ta. Hào quang xanh biếc bao phủ, chấn động cả trời xanh.
Cho dù là Tôn giả hay bất kỳ ai, cũng đều cảm thấy lạnh cả người, lập tức lùi xa. Ai nấy đều cảm nhận được một áp lực vô hình lan tỏa, khiến họ im lặng, không dám thốt lên lời nào.
Đây là loại vũ khí gì vậy? Cán cờ lạnh lẽo như đúc từ kim loại xanh thẫm, lá cờ trông vô cùng cổ xưa, trên đó còn điểm xuyết vài ngôi sao đen.
Thanh binh khí này quả thật quái dị, những gợn sóng mà nó tỏa ra dường như đang uy hiếp mạnh mẽ từng người. Ngay cả Tôn giả cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi, uy năng của nó không ngừng khuếch tán, kinh người đến tột độ.
Mọi người ý thức được rằng, đây không phải là Thánh khí, mà là một pháp khí Thần Linh vô cùng mạnh mẽ, đủ sức giết chết Tôn giả mà không chút khó khăn!
Trước kia Vân Kim Hải từng chiến bại, lần này ông ta muốn nhân cơ hội trả thù, nên đã mang đến một thanh binh khí như vậy hòng bắt giữ và tiêu diệt con Khổng Tước hung ác này.
"Khổng Cầu Kỷ, năm xưa ngươi chẳng phải là một đại nhân vật ư, vậy mà hôm nay lại không biết tiến thoái thế này? Ngươi không phải loại người không bao giờ chịu thiệt thòi sao? Hôm nay ta sẽ đánh cho ngươi thành đầu heo!" Vân Kim Hải lạnh giọng nói.
"Xoạt!"
Hai tay ông ta cầm cán cờ xanh vung mạnh. Chỉ trong nháy mắt, trời đất lu mờ, nhật nguyệt biến sắc, càn khôn rung chuyển, tiếng nổ vang không dứt.
Lá cờ bay phấp phới, vang lên những tiếng vù vù tựa như dải ngân hà buông xuống, kéo theo vô tận khí tức khủng bố, trấn áp mười phương!
Mọi người sợ hãi không thôi. Với nguồn sức mạnh khủng khiếp như thế này, ai có thể chống lại được? Cho dù là một vị Tôn giả dốc hết sức chống đỡ, cũng chỉ có một kết quả là thân thể tan nát, khó lòng ngăn cản.
"Hỏng rồi, Nhị tiền bối muốn đi đời nhà ma rồi." Hỏa Nha run giọng nói.
"Phải gọi là Khổng tiền bối, ta không phải họ Nhị." Nhị Ngốc Tử Khổng Cầu Kỷ lên tiếng. Đối mặt với cây cờ lớn đang xoay tròn trên không, nó vô cùng bình tĩnh, cơ bản chẳng thèm để ý.
Bởi vì nó đã sống ở Thạch thôn lâu như vậy, lại biết đến sự tồn tại phi thường của Liễu Thần, một tồn tại tuyệt đối vượt xa tất cả mọi người nơi đây, không tài nào đoán được cấp bậc. Bởi vậy, nó chỉ có thể dùng hai chữ "cấm kỵ" để hình dung sự tồn tại của Liễu Thần mà thôi.
Có một tồn tại "cấm kỵ" ở ngay bên cạnh, tự nhiên Khổng Cầu Kỷ không hề sợ hãi mà tỏ ra vô cùng trấn định. Nó nhàn nhã nhìn Vân Kim Hải ra sức vung vẩy lá cờ lớn, tựa như đang xem một tên hề biểu diễn vậy.
Tất cả những người của bộ tộc Kim Bằng đều nhanh chóng rút lui, ngay cả ông lão dẫn đầu cũng không ngoại lệ. Lão ta tỏ ra vô cùng nghiêm túc, nhanh chóng tránh né những gợn sóng cuồn cuộn từ chiếc cờ lớn kia, không dám chống đỡ trực tiếp.
Nhưng điều khiến người khác trợn mắt há miệng chính là, Khổng Cầu Kỷ với vẻ ngoài tuấn tú, chắp hai tay sau lưng, đứng giữa không trung mà không hề di chuyển một bước nào. Vẻ mặt hắn như đang thách thức, quả thật có phong thái của một tuyệt đại cao thủ.
Nhị Ngốc Tử chỉ đang giả bộ mà thôi. Vẻ ngoài phi phàm của nó kết hợp với phong thái giả vờ của một tuyệt đại cao thủ khiến nó toát lên vẻ vô địch, mặc cho lá cờ kia chuyển động mà không hề nhúc nhích chút nào.
"Bùm!"
Lá cờ rung lên, tạo ra hàng loạt kiếm khí màu xanh bay về phía Khổng Cầu Kỷ. Những tia kiếm khí này sắc bén vô cùng, đủ sức chém giết một vị Tôn giả mà không hề gặp chút trở ngại nào, quả thật kinh khủng, khiến trời cao đều rung động không ngừng.
Nhị Ngốc Tử liếc chéo ông ta một cái rồi giơ tay ngắt lấy một nụ hoa trong bụi hoa bên cạnh. Sau đó, nó cười cười ung dung tách từng cánh hoa ra. Cử chỉ ngắt hoa của nó không hề giống thần phật ngắt hoa, mà lại như một tên thô lỗ đang cố tỏ vẻ nho nhã, vô cùng hèn mọn. Vân Kim Hải tức giận không thôi, không những thế, vô tận kiếm khí do ông ta dùng cờ lớn phát ra không cách nào tới gần Khổng Cầu Kỷ được, khiến lão ấy tức giận đến mức trừng mắt muốn rớt ra ngoài.
"Ta chính là Khổng Tước Đại Minh vương chuyển thế, vạn pháp bất xâm, đao kiếm bình thường không thể làm thương ta được. Bọn nhãi nhép các ngươi còn không mau lui xuống, đừng có mà diễn trò hề trước mặt ta làm gì." Nhị Ngốc Tử trưng ra bộ dáng lưu manh.
"Ngươi chết đi cho ta!" Vân Kim Hải không tin. Ông ta lại tiếp tục rung lá cờ lớn, khiến nó phát ra ánh sáng cao tới vạn trượng, kèm theo tia chớp xanh biếc như lôi thần giáng thế, đánh thẳng về phía Nhị Ngốc Tử.
Đáng tiếc, vẫn chỉ là công cốc mà thôi. Nhị Ngốc Tử vung tay ném mạnh những cánh hoa về phía cờ lớn, "Bùm bùm" vang lên, toàn bộ lôi đình đều bị phá diệt và tiêu tán trong hư không.
Thời khắc này, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Vân Kim Hải lại càng rung động hơn, con ngươi vàng óng của ông ta lập tức co rút lại. Ông ta không ngừng rút lui, sau đó thu lại sát khí trên mình.
"Ngươi đã vượt qua cấp Tôn giả rồi sao?!" Ông ta hít vào một ngụm khí lạnh. Đương đại, mấy ai có thể đột phá cảnh giới này mà đạt được thành tựu như vậy chứ.
"À, còn thiếu chút xíu thôi." Nhị Ngốc Tử "rất" khiêm tốn đáp.
Nghe được câu này, Vân Kim Hải thở dài một hơi, đồng thời vẻ hung ác trong mắt lại xuất hiện. Ông ta rất muốn lần nữa ra tay chém chết con Khổng Tước đáng ghét này.
"Kim Hải, dừng tay!"
Phía bên ngoài quần thể cung điện, một đám người đạp trên cây cỏ mà đến, tay áo bay bay theo gió tựa như Thần Tiên cưỡi mây đạp gió vậy.
Không thể phủ nhận rằng người của Thiên Nhân tộc ai nấy đều tuấn mỹ. Trên người bọn họ toát lên một khí chất rất đặc thù, đặc biệt là đám cao thủ vừa đi tới này, họ đạp trên cỏ hoa mà đến giống như Thần Tiên giáng thế.
Tộc trưởng của Thiên Thần sơn đã đến, cho nên trận chiến này không thể nào tiếp tục diễn ra được nữa.
"Kim huynh, ngươi đến rồi à." Vân Thương Hải ôm quyền về phía lão Kim Bằng dẫn đầu đám người kia. Lão Kim Bằng này chính là tộc trưởng đương nhiệm của Kim Sí Đại Bằng tộc, tên là Kim Loạn Thiên, một người có thực lực vô cùng khủng bố, sâu không lường được.
Kim Loạn Thiên nhanh chóng ôm quyền đáp lễ, ông ta cười ôn hòa nói: "Thiên Thần sơn được trận pháp do Thần Thánh thời Thái cổ lưu lại, quả thật là việc đáng mừng. Chúng ta đến đây cũng chỉ là hưởng sái phúc khí của Thiên Thần sơn mà thôi."
Lời vừa nói xong, lão liền vung tay áo lên. Ngay lập tức, có người dùng pháp khí không gian lấy ra vô số thần liệu, khiến cả nơi này tràn đầy các loại màu sắc hoa lệ, hào quang chói mắt.
Vân Thương Hải nheo mắt nhìn, sau đó liền lộ nét mừng rỡ nói: "Kim huynh khách khí quá rồi, ai hưởng sái từ ai rất khó nói được nha."
Tu bổ trận pháp cần hơn mười mấy loại thần liệu, thế mà người của Kim Sí Đại Bằng tộc lại mang đến Thiên Thần sơn tận năm loại. Quả thật là một hành động vô cùng bạo tay! Nhìn thấy một khối Dương thạch hừng hực, lại nhìn qua Long Huyết Thổ đỏ rực như lửa cùng với ba loại thần liệu khác, không khỏi làm cho mọi người vô cùng kích động.
Không hổ là Kim Sí Đại Bằng nhất tộc, quả thật mạnh mẽ kinh người. Trong bảo khố lại có được nhiều loại thần liệu như vậy, đúng là cao thâm khó đoán.
Thạch Hạo loáng thoáng nghe được âm thanh nuốt nước bọt vang lên bên tai, nên nó vô thức sờ vào tiểu tháp đang bám vào sợi tóc của mình. Trong lòng nó tự nhủ rằng đây chỉ là ảo giác mà thôi, nhất định chỉ là ảo giác thôi!
Sau khi chào hỏi Kim Loạn Thiên xong, Vân Thương Hải lập tức quay sang quát mắng tộc đệ của mình: "Kim Hải, ngươi hơi quá phận rồi đấy. Tại sao cứ hết lần này tới lần khác đi tìm bọn họ gây sự hả?"
"Đại huynh, huynh không cảm thấy chúng ta quá hèn nhát hay sao? Đám người bọn họ hiện đang ở Thiên Thần sơn của chúng ta thì bọn họ có quyền đưa ra điều kiện ư? Cứ bắt hết bọn họ lại thì cũng chẳng có gì là không được cả!" Vân Kim Hải âm trầm nói.
"Đủ rồi! Nếu còn tiếp tục như thế, không sợ làm lòng người nguội lạnh hay sao? Dù sao chúng ta chỉ muốn sửa chữa trận pháp để nhanh chóng rời khỏi nơi này mà thôi, những việc còn lại không cần quản nhiều làm gì." Vân Thương Hải nói.
"Không sai, tốt nhất là rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Ta cũng muốn xem Thượng giới là nơi như thế nào, Kim Bằng tộc và truyền thừa hoàn mỹ có nằm ở ngoài đó hay không. Có vài truyền thuyết nói rằng một số vị tiền bối của tộc ta đã dựa vào sức mạnh kinh thế của mình mà đăng lâm vào Thượng giới." Kim Loạn Thiên cũng mở miệng nói.
"Ở Thượng giới nhất định tồn tại đạo thống của Thiên Nhân tộc chúng ta. Ta cũng muốn đi cầu đạo, trở về với tông môn của tổ tiên." Vân Thương Hải than thở, ông ta vô cùng ngóng trông.
Đứng ở bên cạnh, Thạch Hạo chấn động không thôi. Thượng giới rốt cuộc là một nơi như thế nào? Không ngờ nơi đó lại tồn tại rất nhiều sinh linh cùng đạo thống vô thượng, hơn nữa có vẻ như nơi đó hoàn toàn khác với nơi này.
"Ha ha, cho dù Thượng giới có tồn tại tông môn của chúng ta đi nữa thì việc tìm kiếm nó cũng không phải là một chuyện dễ dàng đâu. Hay là đến lúc chúng ta vượt giới thành công, đăng lâm vào Thượng giới, thì hai bộ tộc chúng ta cùng nhau hành động, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau lúc khó khăn, Vân huynh thấy ý kiến này được hay không?" Kim Loạn Thiên đưa ra đề nghị.
"Không sai, chúng ta vừa đăng lâm vào Thượng giới nhất định sẽ gặp không ít nguy hiểm. Cho nên trước khi tìm được tông môn, việc chúng ta liên thủ cùng nhau cũng là một ý kiến không tồi." Vân Thương Hải gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
"Huynh xem, đứa cháu trai này của ta thế nào?" Kim Loạn Thiên kéo Kim Vân Đằng lại trước mặt Vân Thương Hải hỏi. Không thể không nói, Kim Vân Đằng quả thật rất anh tuấn, tuổi trẻ tài cao, khí chất xuất trần, lại có tu vi kinh người, ngạo thị quần hùng, quả thật là một vị Chí Tôn tuổi trẻ.
"Quả thật là một trang tuấn kiệt. Tuổi trẻ lại có tu vi kinh người như vậy, đúng là hiếm có, tương lai rất có hi vọng trở thành Thần." Vân Thương Hải chăm chú đánh giá Kim Vân Đằng một hồi, rồi đưa ra lời nhận xét như vậy.
"Nếu như chúng ta để nó cùng với Vân Hi kết thành đạo lữ thì huynh thấy được không?" Kim Loạn Thiên cười híp mắt nói.
Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng. Nhị Ngốc Tử hiếm khi thu lại bộ dáng hả hê của mình, nó vẫn chưa tỏ thái độ hay làm ra hành vi quấy rối nào, mà chỉ nhìn về phía Thạch Hạo. Nó nhỏ giọng nói: "Nếu là một nam nhân chân chính thì không thể nhịn được!"
Người của Kim Sí Đại Bằng tộc đều có thân hình cao lớn, tóc vàng như thác, khí vũ hiên ngang. Đặc biệt là Kim Vân Đằng lại càng xuất chúng hơn, khôi ngô tuấn tú, anh tư vĩ đại, quả thật là hình mẫu nam nhân lý tưởng của mọi cô gái.
Mà Vân Hi thì càng không cần phải nói, nàng mỹ lệ không chút tì vết, dáng người thướt tha, tử y phấp phới trên người, không nhiễm bụi trần tựa như tiên tử hạ phàm. Nếu như hai người này đứng cạnh nhau, quả thật như một đôi tiên đồng ngọc nữ vậy.
Thạch Hạo lập tức bước ra một bước. Dưới chân cậu, phù văn màu vàng lóe lên, thể hiện áo nghĩa chí cao của Bằng tộc. Đây là một hành động vô cùng tự phụ khi dùng bộ pháp của Bằng tộc để lướt đi, rõ ràng là cậu cố ý khiêu khích người của Bằng tộc.
Trong nháy mắt, cậu đã tới bên cạnh Vân Hi, nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ trắng loáng như ngọc của nàng. Sau đó, cậu hướng về phía đám người Bằng tộc mà tuyên bố: "Đây là vợ của ta."
Thạch Hạo ra tay quá bất ngờ khiến Vân Hi không kịp phản ứng. Khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng, nàng không ngừng ra sức hất bàn tay Thạch Hạo ra khỏi tay mình.
Người của Kim Bằng tộc đều đờ mặt ra, sau đó bọn họ đều muốn phát điên. Cậu ta quả thật quá kiêu ngạo! Muốn gây hấn ư? Một bên có ý muốn cùng Thiên Thần sơn kết làm thông gia, thì bên kia cậu ta lại hò hét rằng Vân Hi là vợ của mình.
Ngay cả người của Thiên Thần sơn cũng ngạc nhiên không thôi, rất nhiều người ngơ ngác nhìn nhau. Tên nhóc này cái gì cũng dám nói.
"Anh bạn nhỏ cứ thích nói đùa." Một vị trưởng lão của Kim Bằng tộc cố gắng kìm nén tức giận nói.
"Mau buông tay ta ra." Vân Hi nhỏ giọng nói, hai gò má đỏ rực cả lên. Nàng không muốn bị người khác nhìn thấy mình bị Thạch Hạo nắm lấy tay.
"Ta nhìn giống như đang nói đùa lắm à?" Thạch Hạo hướng về vị trưởng lão kia nói, sau đó lại nhỏ giọng nói với Vân Hi: "Đừng có lộn xộn, coi chừng làm ảnh hưởng đến con của chúng ta."
"Phụt..." Kim Vân Đằng, người vốn đang tỏ vẻ hờ hững xoay người chuẩn bị quay về chỗ cũ, nghe được câu nói của Thạch Hạo, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Lúc hắn còn ở hoàng đô Hỏa tộc, hắn từng nghi ngờ tình cảm của hai người này. Khi đó Vân Hi ôm lấy cánh tay của Thạch Hạo rồi từ chối lời đề nghị của Kim Bằng tộc. Lúc đó, hắn còn có thể duy trì trạng thái thong dong trấn định được, nhưng với tình hình hiện tại thì hắn không thể nào giữ được bình tĩnh nữa rồi.
"Hừ!"
Người của Kim Bằng tộc lập tức phất tay áo, xoay người rời khỏi khu cung điện này.
Người của Thiên Nhân tộc liếc nhìn Thạch Hạo, rồi lại quay qua nhìn Vân Hi với ánh mắt vô cùng quái dị. Bọn họ là Thiên Nhân tộc, được người đời tôn xưng là chủng tộc hoàn mỹ nhất, thế nên cho dù có yêu thích một vị Nhân tộc đến mức độ nào đi nữa, cũng không thể nào qua loa làm chuyện người lớn nhanh như vậy được chứ?
Vừa nãy Vân Hi tức giận đến mức cứng cả người. Lúc này, nàng cũng đã bình tĩnh trở lại, nên lập tức hất tay của Thạch Hạo ra rồi trách mắng cậu một phen. Nàng vẫn còn rất tức giận và xấu hổ không thôi.
"Đừng có xúc động mà, ngươi trước tiên bình tĩnh lại đi đã." Thạch Hạo lập tức buông tay Vân Hi ra rồi đi về phía Nhị Ngốc Tử nói: "Rõ ràng là chúng ta nắm giữ sức mạnh tuyệt đối, lại là người nắm phần lý lẽ về tay mình, vậy tại sao lại để mặc cho đám người của Kim Bằng tộc diễu võ dương oai trước mặt mình?"
Nhị Ngốc Tử cũng gật đầu nói: "Ngươi nói quả thật không sai. Ta quyết định rồi, lập tức xóa tên đám người của Kim Sí Đại Bằng tộc ra khỏi danh sách được phép bước lên trận pháp kia. Ta phải để cho bọn họ quay về cái tổ chim của mình ở Hoang vực mà chờ chết đi."
"Như vậy cũng được. Làm việc phải biết chừa cho người khác một con đường sống, không nên đuổi tận giết tuyệt như vậy." Thạch Hạo nói. Cậu nở một nụ cười nhỏ rồi hướng về Nhị Ngốc Tử đưa ra một ý kiến: "Chúng ta lập tức thông báo đến các ngọn Thần sơn khác. Số người được phép bước vào trận pháp của mỗi một bộ tộc là có hạn, cho nên bất cứ tộc nào muốn mang thêm người bước vào trận pháp thì lập tức phải khiêu chiến Kim Sí Đại Bằng tộc. Chỉ cần đánh bại được một người của Kim Sí Đại Bằng tộc thì chúng ta sẽ cấp thêm cho bọn họ một suất. Bằng tộc đảm nhiệm công việc trấn thủ lôi đài. Ừm, người thủ lôi đài thất bại thì sẽ bị xóa tên khỏi danh sách bước vào trận pháp."
"Tiểu tặc, ngươi đang muốn đi tìm chết hay sao?" Vân Kim Hải lạnh giọng quát. Huyết thống của ông ta có một nửa là của Bằng tộc, cho nên tức giận thay cho Bằng tộc.
"Không phục à, thế ta cũng cho ngươi đi thủ lôi luôn vậy." Thạch Hạo liếc nhìn ông ta rồi nói tiếp: "Việc có tu bổ trận pháp được hay không là do chúng ta quyết định chứ không phải do các ngươi. Cho nên ta muốn cho ai bước vào trận pháp thì cho, ông không có quyền để mặc cả với chúng ta."
Người của Thiên Nhân tộc lập tức hít vào một ngụm khí lạnh. Tên nhóc con này có cần phải làm thế không? Nếu thật sự phải làm như vậy thì đúng là quá ác độc với Kim Sí Đại Bằng tộc rồi.
Tuyệt phẩm chuyển ngữ này được thực hiện riêng bởi đội ngũ truyen.free.