[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 414: Ngoài ý muốn
Vân Hi nhói buốt tai, cơn đau vừa truyền đến, nàng đã nhanh chóng lùi lại, mặt nàng đỏ bừng, đồng thời không ngừng kêu lên.
Chuyện này lại xảy ra lần nữa, chỉ khác là nàng không lăn lộn dưới đất, nhưng cũng đủ khiến nàng xấu hổ chết đi được. Tiếng thét chói tai của nàng khiến mọi người không khỏi bịt tai.
"Tiểu tặc, ngươi..." Vân Hi tức giận, không ngờ mình định lợi dụng uy thế của Thạch Hạo lại phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, hơn nữa còn bị nhiều người nhìn thấy.
Cảm giác này giống như tiền mất tật mang.
Khuôn mặt trắng nõn của nàng đỏ bừng lên, ngay cả cơ thể cũng nóng rực, run rẩy, cảm giác này khiến nàng tức giận, xấu hổ đến không chịu nổi.
Sao lại như thế? Nàng giận dữ, xấu hổ đến không nói nên lời, không những không lợi dụng được đối phương mà ngược lại còn lỗ nặng, phải trả cái giá "nặng nề".
Mọi người cứng họng khi nhìn thấy cảnh tượng này.
"Tiếp nào, tiếp tục nào." Đại Hồng Điểu rít gào, tràn đầy vẻ gian tà.
Tất cả tu sĩ ở đây đều lộ vẻ kỳ dị, con chim này quá đê tiện, lời đó mà nó cũng dám nói, không thấy Kim Sí Đại Bằng đang đứng một bên cắn răng sao?
Nhưng khi nghĩ tới chủ nhân của nó, mọi người thở phào, có gì mà không thể chứ, uy thế của tiểu Thạch khỏi phải nói, ngay cả người của Bất Lão sơn mà cũng bị hắn chặt chém như thái củi.
Hai gò má đỏ bừng, Vân Hi trừng mắt nhìn Đại Hồng Điểu rồi lại liếc Thạch Hạo, nàng nắm chặt tay, muốn nói rất nhiều nhưng lại không thể mở miệng.
Một bên khác, đám thiếu niên Thái Cổ Thần Sơn đều trợn tròn mắt, đây chính là nữ thần trong lòng bọn họ vậy mà lại bị tiểu Thạch trêu chọc, bọn họ không phải khiếp sợ mà là phẫn nộ.
"Tại sao lại như vậy?" Một thiếu niên lẩm bẩm, không thể nào tiếp nhận được cảnh tượng vừa rồi.
Trong lòng những thiếu niên Ly Long, Tất Phương, thiếu nữ Thiên Nhân tộc này là người thánh khiết hoàn mỹ, không thể xâm phạm, trong thế hệ trẻ tuổi ở Thái Cổ Thần Sơn có địa vị không thể thay thế được, tựa như thánh nữ.
"Ngươi dám khiêu khích Thái Cổ Bằng Sơn à?" Thiếu niên tóc vàng vẻ mặt u ám, lớn tiếng quát, sau đó liếc nhìn huynh trưởng của mình, như muốn nói hãy chiến một trận.
"Khiêu khích Thái Cổ Bằng Sơn?" Thạch Hạo xoay người nhìn về phía hắn, thiếu niên này cũng chỉ hơn hắn một hai tuổi mà thôi, khí thế chiến đấu toàn thân bốc cao.
"Vân Hi đã được gả cho bộ tộc ta, ngươi dám vô lễ với nàng?!" Thiếu niên tóc vàng nhăn mặt mang theo luồng ý lạnh, trong con ngươi bắn ra hai chùm sáng vàng nhạt.
Khí tức của Bằng tộc bừng lên, những gợn sóng mạnh mẽ khuếch tán, khiến cho toàn bộ khu vườn đều rung động. Đây là một thiên tài, ở độ tuổi này mà đã có tu vi kinh người như vậy.
"Sao vừa nãy ta nghe Vân Hi nói là không quen biết các ngươi mà?" Thạch Hạo nói.
Bộ ngực căng tròn của Vân Hi phập phồng, thân thể đầy đặn, đường cong rõ nét, lúc này đã bình tĩnh trở lại.
"Kim Vân Tiêu, ta với Bằng sơn các ngươi chẳng có quan hệ gì cả!" Nàng nói vậy, đồng thời tàn nhẫn trừng mắt nhìn Thạch Hạo.
"Ngươi!" Thiếu niên tóc vàng Kim Vân Tiêu tức giận, bị nàng phủ nhận như vậy, xóa bỏ tất cả những lời hắn vừa nói, khiến hắn cực kỳ không thoải mái.
Hắn đến từ Bằng sơn, một chủng tộc mạnh mẽ và kiêu ngạo, được xưng là thiên tài thế gian hiếm có. Hôm nay bị tiểu Thạch xem thường đã tức giận rồi, giờ lại như vậy thì càng thêm không thoải mái.
"Ê, người ta nói không quen biết ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn ép buộc gì nữa sao?" Đại Hồng Điểu nhìn hắn.
Kim Vân Tiêu sắc mặt âm trầm không nói gì, chỉ dùng ánh mắt không ngừng quét nhìn Vân Hi và Thạch Hạo, cho rằng hai người này đang giả bộ.
Không riêng gì hắn, kể cả đám thiếu niên của Thái Cổ Thần Sơn cũng nghi ngờ không ngớt. Thần nữ Vân Hi ngày thường cao cao tại thượng mà giờ sao lại như vậy? Chủ động thân thiết với thiếu niên kia thì thôi không nói, sau khi bị "tập kích bất ngờ" mà vẫn giữ thái độ cự tuyệt Bằng sơn.
"Vân Hi sao thế, lẽ nào đang bị ép buộc, nhưng ta thấy không giống." Có người khẽ nói, không thể chấp nhận được sự thật này.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, bọn họ đồng tình với việc Vân Hi sẽ gả cho kỳ tài mạnh nhất của Bằng sơn, cũng không muốn Vân Hi có chút quan hệ nào với Thạch Hạo, bởi vì bọn họ thấy người kia xứng đôi hơn.
Kỳ tài mạnh nhất của Thái Cổ Bằng Sơn - Kim Vân Đằng, từng lui tới các Đại Thần Sơn, bọn họ rất quen thuộc, hơn nữa từ khi xuất thế tới giờ chưa từng nếm mùi thất bại.
Sau đó, hắn một mình rời khỏi Hoang Vực tới vực ngoại khổ tu, toàn bộ chỉ để sức chiến đấu được mài giũa, tăng cường thực lực bản thân. Tuy rằng đã đi mấy năm, thế nhưng uy vọng trong đám thiếu niên vẫn cực cao như trước.
Dù sao, nếu thật sự chọn phu quân cho Vân Hi thì bọn họ cũng hi vọng nàng sẽ được gả vào Bằng sơn.
"Vân Hi, đừng xúc động, Vân Đằng đại ca rất tốt." Một thiếu nữ nói, nàng có mái tóc dài màu xanh lục, cũng tính là xinh đẹp xuất trần, mở miệng khuyên bảo Vân Hi.
Tiểu Thạch tuy kinh diễm, nhưng dù sao cũng không cùng đường với bọn họ, đặc biệt khi biết rõ về hắn, Thạch Hạo rất ngang tàn, từng giết Tôn giả của Thần sơn, còn ăn cả Thanh Loan.
"Vân Hi, ngươi làm sao vậy, dù là không muốn gả thì cũng không nên cự tuyệt như thế. Vân Đằng đại ca là kỳ tài bậc nào, ngươi hẳn phải biết làm như thế sẽ làm tổn thương người khác." Một thiếu nữ khác nói.
Những chàng trai trẻ tuổi đến từ Thần sơn ai cũng có thiện cảm với Vân Hi, coi nàng là thánh nữ trong lòng, lúc này thấy nàng như vậy thì trong lòng không được thoải mái.
Mà những cô gái tới từ cấm địa thái cổ cũng nghiêng về Kim Vân Đằng, lên tiếng nói tốt cho hắn, cũng vì kỳ tài mạnh nhất này đã tạo nên uy danh vô cùng hiển hách năm đó, rất nhiều thiếu nữ rất có thiện cảm với hắn.
Vân Hi cũng đã bình tĩnh trở lại, thế nhưng khi nghĩ tới cảnh tượng mập mờ vừa nãy lại khiến nàng đỏ mặt, răng nghiến chặt, trong lòng thở dài, quả nhiên muốn lợi dụng người khác thì cần phải trả cái giá thật lớn.
"Ta biết nên chọn như thế nào, đây là lựa chọn của cá nhân." Nàng không nói nhiều, chỉ nói một câu ngắn gọn.
Tới hiện tại mọi người đã nhận ra được, nàng muốn kháng cự hơn nữa còn muốn lợi dụng Thạch Hạo làm bia đỡ đạn, kết quả tên kia không nghe theo mà còn làm hành động vô cùng khác người.
Sau khi hiểu rõ thì những chàng trai đến từ Thái Cổ Thần Sơn thở dài, lựa chọn của Vân Hi tiên tử như vậy đúng là tốt nhất rồi.
Ngay cả ánh mắt của bọn họ khi nhìn Thạch Hạo cũng không còn hung hãn như trước, dù sao đây cũng chỉ là bia đỡ đạn, cũng không phải là uy hiếp thật sự.
Thiếu niên tóc vàng Kim Vân Tiêu xịu mặt xuống, lạnh lùng nhìn Thạch Hạo, âm thầm hừ lạnh một tiếng. Hắn chẳng hề thoải mái, cho rằng chuyện hôm nay đã làm hư danh tiếng của Bằng tộc.
"Tiểu Thạch, tuy ngươi kinh diễm thế nhưng cũng không nên khinh người quá đáng!" Hắn chỉ lạnh lùng nói một câu như thế.
"Cái tên tiểu Thạch mà ngươi cũng xứng để xưng hô à?!" Đại Hồng Điểu quở trách. Hiện giờ, "Song Thạch" chính là một lời khen tặng, đó đều là những lời đàm luận của những nhân vật tiền bối. Những người cùng trang lứa bình thường sẽ không bao giờ bất cẩn mà gọi thẳng hắn là tiểu Thạch.
Kim Vân Tiêu nhìn thẳng tới, thân thể khuếch tán ra một gợn sóng đáng sợ ép thẳng về phía Đại Hồng Điểu, hiển nhiên hắn không phục Thạch Hạo, trong đó kèm theo cả sát khí.
Tất cả mọi người cảm thấy tim đập nhanh vô cùng, gần như muốn nghẹt thở. Chuyện này khiến họ chấn động, thiếu niên của tộc Kim Bằng này vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ.
Không cần nói là người cùng thế hệ, cho dù là nhân vật tiền bối cũng phải thay đổi sắc mặt. Anh kiệt bậc này một khi trưởng thành thì chắc chắn sẽ là một Tôn giả vô cùng kinh khủng, sẽ không có bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.
Đại Hồng Điểu thở hổn hển, thực lực hiện giờ của nó đúng là rất khó sánh ngang với những tài năng kiệt xuất trong hàng sinh linh thuần huyết, ngay cả Cửu đầu sư tử đứng ở bên cạnh cũng giật mình cảm nhận áp lực.
Thân thể nó không nhúc nhích, chỉ hừ lạnh một tiếng, thế nhưng lại ẩn chứa áo nghĩa đại đạo thần âm, cứ như là một chiếc búa lớn nện xuống, ầm một tiếng, hư không đều rung chuyển.
Kim Vân Tiêu khẽ rên một tiếng, sắc mặt có chút tái nhợt, nhìn Thạch Hạo tràn đầy vẻ không tin nổi. Chênh lệch giữa hai người đã rõ ràng, dù hắn là kỳ tài ngút trời cũng không phải là đối thủ.
Lúc này, rốt cuộc huynh trưởng của hắn - Kim Vân Đằng cũng đã chuyển động, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng vàng cứ như mặt trời đang phát sáng, ngay cả sợi tóc vàng óng cũng nhiễm lấy hào quang thánh khiết.
Thân thể của hắn cân đối, cao lớn, anh tư xuất chúng, bước về phía trước. Loại ánh sáng màu vàng kia tràn ngập, che khuất đệ đệ của mình, khiến cho vẻ mặt tái nhợt của hắn bình thường trở lại.
Kim Vân Đằng cũng không hề nổi giận, ôn hòa nói: "Vân Tiêu không được vô lễ, Thạch huynh chính là thiên kiêu một đời, há là người mà đệ có thể khiêu chiến sao? Tương lai sau này trên thế gian có mấy ai có thể chống đỡ."
Việc này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, họ còn cho rằng sẽ có đại chiến diễn ra, nhưng vị kỳ tài mạnh nhất của Bằng tộc lại không hề nổi giận.
"Huynh trưởng!" Kim Vân Tiêu không phục muốn nói gì đó.
Nhưng Kim Vân Đằng liếc nhìn hắn một cái, lập tức hắn liền ngậm miệng. Hắn rất kính nể vị đại ca này nên không dám làm trái.
"Bất luận thế nào thì Vân Hi cũng có thể đưa ra lựa chọn cho mình, người khác không có quyền can thiệp." Kim Vân Đằng nói rồi dẫn hắn rời đi, chưa hề ra tay.
Mọi người vô cùng bất ngờ, dựa vào trực giác, họ biết kỳ tài của Bằng tộc này cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa rất có khả năng mạnh đến mức thái quá, nhưng lại có thể bình tĩnh và rời đi như thế.
Việc này khiến cho Đại Hồng Điểu đang hí hửng chờ xem cuộc vui cảm thấy mất hứng. Nó cảm thấy tất cả đều đã đủ nhiệt độ và chỉ còn ngồi xem kỳ tài đại chiến nữa thôi, nhưng giờ lại kết thúc như gió thổi mây bay thế này.
"Hắn thế nào?" Cửu đầu sư tử hỏi.
"Rất mạnh, đã đạt Liệt Trận cảnh từ lâu, là Vương trong thế hệ trẻ tuổi." Thạch Hạo đáp, đây là người cùng trang lứa đạt tới Vương mà lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Kim Vân Đằng chỉ mới mười tám mười chín tuổi, có tu vi cỡ này tuyệt đối kinh người rồi!
Dù sao, không phải ai cũng như Thạch Hạo, mười lăm tuổi đã phong Vương, xưa nay rất hiếm thấy.
"Cẩn thận đó, những người khác là Vương thì không nói, nhưng hắn lại là Bằng tộc. Những sinh linh thuần huyết mạnh nhất đến từ các tòa Thái Cổ Thần Sơn đều vô cùng khủng bố." Hỏa Nha nhắc nhở.
Thạch Hạo gật đầu, không hề nói gì.
Phong ba tan đi, Vân Hi vẫn chưa rời khỏi. Nàng nói ra mấy điều kiện để trao đổi pháp khí Thần Linh, nhưng tất cả đều bị từ chối.
Thạch Hạo cẩn thận lựa chọn linh thảo, thu hoạch cũng không nhỏ, đạt được mười mấy loại linh dược cần dùng.
Sau đó không lâu thì Hỏa Linh Nhi tới, nhiệt tình mời Thạch Hạo, Cửu đầu sư tử... dùng một món. Món này vừa mang ra liền khiến mọi người nghẹn họng.
"Đây là, tai heo?!" Chim loan năm màu cứng đờ người.
Đây là một món nguội được đặt trên bàn đá ngọc, nếu so sánh với những trân hào khác thì chẳng hợp tí nào.
"Không phải có người thích ăn tai heo à, ta chuẩn bị riêng cho người đó." Hỏa Linh Nhi nói.
"Ha ha..."
Thạch Hạo lúng túng, bị người khác nhắc tới thật sự hắn chẳng biết nói gì.
Vân Hi cũng chưa rời đi, nàng được mời cùng ngồi ở bàn này. Khi gặp cảnh này thì da thịt ửng đỏ, việc này đúng là làm khó người ta.
Nàng căm hận trừng mắt nhìn Thạch Hạo, sau đó không chút do dự nhìn về phía Hỏa Linh Nhi, chẳng chút lúng túng mà hoàn toàn thản nhiên.
Cuối cùng, Thạch Hạo cáo từ, bầu không khí này làm hắn cảm thấy khô khan quá.
"Thạch huynh muốn đi nơi nào?" Hỏa Nha hỏi.
"Ta chuẩn bị dạo chơi Hoang Vực, thưởng ngoạn cảnh tráng lệ sông núi nơi đây." Thạch Hạo đáp.
"Hay, bọn ta cũng đang nhàn rỗi, thôi thì đi chơi cùng ngươi." Cửu đầu sư tử nói, bọn họ cũng muốn dạo chơi.
"Các ngươi phải cẩn thận đó, chỉ cần rời khỏi Hoàng Đô thì hơn nửa sẽ có người động thủ." Hỏa Linh Nhi nhắc nhở, bởi vì nàng đã nghe được một vài tin tức.
"Không sao cả!" Thạch Hạo không sợ.
Cuối cùng, Hỏa Linh Nhi cũng ôm lấy sói con đồng hành cùng bọn hắn, ngoài ra Vân Hi cũng theo cùng rời khỏi Hoàng Đô Hỏa quốc. Tuyệt phẩm d���ch thuật này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.