Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 397: Một cọng cỏ chém cả ngôi sao

Mấy năm trước, Thạch Hạo đã biết việc này. Hoang Vực chuẩn bị đại loạn, lẽ nào giờ đây lại sắp bùng nổ rồi sao?

Cây Liễu xanh tốt, những vết cháy đen trên thân cây đã chẳng còn nữa. Tám mươi mốt cành cây xanh mơn mởn rủ xuống, tràn ngập khí hỗn độn, toát ra một loại khí tượng đại đạo vô danh.

"Liễu Thần, rốt cuộc là bao giờ thì bắt đầu ạ?" Thạch Hạo thỉnh giáo.

"Bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra, muộn nhất thì không quá một năm." Liễu Thần điềm tĩnh đáp. Thân cây cao lớn, tràn đầy sức sống.

Thạch Hạo hít một hơi khí lạnh. Trước đây còn cảm thấy thời gian trôi quá chậm, giờ đây, đại loạn đột nhiên ập tới khiến hắn không thể lập tức thích ứng được. Điều này có nghĩa sẽ có rất nhiều sinh linh ngã xuống.

Sau một khắc suy tư, hắn lại tiếp tục thỉnh giáo Liễu Thần thêm nhiều điều nữa.

Từ ngày đó, Thạch Hạo càng chuyên tâm vào tu hành, nỗ lực nâng cao thực lực bản thân. Vài loại bảo thuật đều đã được hắn suy diễn đến cực điểm.

Hắn ngồi xếp bằng dưới cây liễu, tắm mình trong một loại hào quang mông lung. Thạch Hạo ngộ đạo, tìm hiểu tấm da thú, không ngừng nỗ lực, nghiền ngẫm mọi phương pháp. Kiếm ý đó cứ thế nhắm thẳng vào tâm hải của hắn.

"Kiếm ý thật mạnh!" Thạch Hạo không thể mở ra tiểu thế giới bên trong tấm da thú, nên hắn bình tâm trở lại, từng bước nghiêm túc nghiên cứu, suy xét về kiếm ý của vị thánh nhân này.

Chẳng trách, ở cùng cảnh giới mà kiếm ý này lại có thể đối kháng với hắn. Người tạo ra nó quả là kinh tài tuyệt diễm, tuyệt đối là đại năng thượng cổ, thần uy chấn thế. Kiếm ý này bao hàm quá nhiều điều, vừa vĩ đại lại vừa thâm ảo.

Thạch Hạo càng suy diễn thì càng thêm hoảng sợ. Hắn có thể nhìn thấy cảnh tượng thiên địa đóng mở. Một truyền thừa có khí thế kinh người như thế này quả nhiên hiếm thấy.

"Đây rốt cuộc là kiếm pháp gì?" Trong lòng hắn chấn động, hắn cảm thấy vị Tôn giả làm mất đi tấm da thú này có lẽ sẽ tức đến chết mất. Đây là một truyền thừa bất thế của một tông phái.

Thạch Hạo hiểu rõ điều đó nên càng chuyên tâm hơn, đắm chìm trong thế giới tinh thần. Suy diễn lần này tới lần khác, cuối cùng cũng hiện ra trời và đất, trong đó có mây mù mờ mịt lưu chuyển.

Rõ ràng là kiếm ý, nhưng lại hiện ra một mảnh đất trời. Trời và đất này như vừa mới tách nhau ra, vì thế rất mơ hồ và tăm tối.

"Xoẹt!"

Sau đó, một luồng kiếm khí khổng lồ từ mặt đất vọt lên, đi vào trong tầng sương mù kia, xuyên thẳng trời cao. Đây chính là kiếm khí thông thiên, loạn thiên động địa!

"Thật mạnh! Xuyên thẳng đất trời! Đây có phải là sự thể hiện đến cực hạn chăng? Nếu như chém lên sinh linh thì sẽ thành ra thế nào? Uy lực thật đáng sợ!" Thạch Hạo khẽ nói.

Không nói chi khác, chỉ riêng việc có được tấm da thú này từ một trận chiến ở Hư Thần Giới đã là vô cùng đáng giá rồi. Vượt xa cả tưởng tượng của Thạch Hạo, đây là một truyền thừa sát phạt vô cùng hiếm thấy.

Thạch Hạo cẩn thận suy diễn, không ngừng cân nhắc, muốn tìm hiểu cho thông suốt. Đây là một bảo thuật, rút lấy từng thủ đoạn thảo phạt rồi trộn lẫn với nhau, tạo nên pháp môn của chính mình.

"Kiếm trận!"

Sau khi cảm nhận được điều này, Thạch Hạo hoảng sợ. Đây tuyệt đối là do đại năng thượng cổ tạo nên. Hắn có thể nhìn thấy vết tích của rất nhiều bảo thuật, sưu tầm phù văn của rất nhiều người rồi hợp lại với nhau.

"Nói chung thì ta vẫn quá coi thường kiếm ý này rồi, nó còn mạnh hơn cả tưởng tượng của ta nữa."

Đặc biệt là, hiện tại bản thân hắn đang ở cảnh giới Liệt Trận. Nếu có thể khắc trận trong cơ thể thì đây là một lựa chọn rất tốt. Thậm chí Thạch Hạo còn cho rằng, thập đại Động Thiên của mình cũng có thể tẩm bổ, lưu giữ kiếm ý này.

Thạch Hạo chìm đắm vào bên trong, không thể kiềm chế được nữa. Sau mười mấy ngày, sự lý giải của hắn lại tiến thêm một bước. Kiếm ý này lại biến đổi, vô hình trung phù văn và áo nghĩa lại có thêm bước tiến mới.

Vẫn là thiên địa mờ mịt, vẫn là mới vừa tách ra, sương mù lượn lờ. Nhưng, bên trong lại xuất hiện các ngôi sao, từng ngôi một, ngoài ra còn có mặt trời và mặt trăng treo lơ lửng.

Lờ mờ, một cây cỏ được nhổ từ mặt đất lên, tỏa ra phù văn, huy động phát ra kiếm khí thông thiên, chém thẳng về phía nhật nguyệt tinh thần kia.

"Đây là..." Thạch Hạo hoảng sợ, hai con ngươi rụt lại. Sau đó tinh quang bắn mạnh, nhìn thật kỹ chỉ sợ bỏ qua bất cứ thứ gì.

Khi kiếm khí vụt ngang trời, một vài ngôi sao lớn rung động, khi bị kiếm ý xẹt qua thì gần như muốn nổ tung. Đây là cảnh tượng kinh người đến cỡ nào?

Sau đó, kiếm ý lại thay đổi. Cây cỏ nhô lên khỏi mặt đất, một đòn đánh ra, xuyên thủng một ngôi sao lớn khiến nó nổ tung. Ký hiệu thần bí tỏa ra, tràn ngập cả bầu trời.

"Đây là một loại diễn biến đến cực điểm, trên lý thuyết, liệu có thể đạt tới tình cảnh này chăng?" Thạch Hạo giật mình, trong lòng không khỏi hồi hộp.

Cuối cùng, toàn bộ kiếm khí biến mất. Thiên địa tách ra, mây mù tiêu tan. Tấm da thú bắt đầu lờ mờ, phù văn ngưng tụ lại rồi hóa thành một cây cỏ.

Tất cả đều biến mất. Cuối cùng trên tấm da thú chỉ xuất hiện một cây cỏ, ký hiệu lấp lóe, từ từ trở nên lờ mờ.

"Một cây cỏ ư, kiếm ý này diễn sinh ra thứ gì?" Thạch Hạo nghi ngờ.

Cuối cùng, hắn cẩn thận nghiên cứu. Bên trên cây cỏ đó, khi nhìn thấy một hàng chữ thì khiến hắn chấn động mạnh: Chủ nhân của kiếm ý thượng cổ, lại là một cây cỏ!

"Một cây cỏ cũng có thể chém nát nhật nguyệt tinh thần..." Thời khắc này, Thạch Hạo im lặng không nói lời nào. Ngồi tại đó không hề nhúc nhích, cứ như bị xúc động quá lớn.

Bản thể của vị đại năng thượng cổ này lại là một cây cỏ, thế nhưng đạo pháp lại cao thâm, đạt tới một cảnh giới khó tin nổi, khiến Thạch Hạo tỉnh ngộ, rơi vào trạng thái kỳ diệu.

Hắn bất động cứ như là một bức tượng gỗ. Thạch thôn sớm đã quen như thế rồi nên cũng chẳng ai đến quấy rầy, mặc cho hắn tu hành và ngộ đạo.

Thoáng chốc đã qua hơn nửa tháng, rốt cuộc Thạch Hạo cũng tỉnh lại. Sau đó mười tòa Động Thiên hiện lên, lấp lóe hào quang, lưu động ra điềm lành mờ mịt.

Đặc biệt là, bên trong đó xuất hiện lít nhít những ký hiệu, cuối cùng ngưng tụ thành một cây cỏ lơ lửng nơi đó. Động Thiên dưỡng linh, giờ lại có thêm một cây cỏ.

Ngoài ra, trong máu thịt của hắn đang không ngừng khắc trận, không ngừng diễn biến những ký hiệu và kiếm ý có thể chém nát nhật nguyệt tinh thần, dường như giống như cây cỏ kia, đang sinh ra trong máu thịt hắn.

Cuối cùng, kiếm trận này bắt đầu thu nhỏ lại rồi hóa thành một điểm nhỏ, theo sự hô hấp của Thạch Hạo mà tuôn ra hào quang, lưu chuyển trong máu thịt của hắn.

Thạch Hạo tương đối hài lòng. Tu hành ở cảnh giới Liệt Trận này chính là khắc trận, lập trận, hiện tại hắn đã nắm giữ được một tổ sát trận, thực lực tăng mạnh.

Hiển nhiên, đây cũng là một loại tu hành. Trên con đường này hắn đang tiến tới.

Sau khi nắm giữ loại kiếm ý này, hắn càng lĩnh hội thì càng nhận ra được sự bác đại tinh thâm của nó. Dùng tâm để nghiền ngẫm, mặc dù chỉ là phù văn nguyên thủy của một cây cỏ, thế nhưng hắn lại cảm thấy nó rất mạnh.

"Truyền thừa của sinh linh thuần huyết cũng chưa chắc đã đạt tới trình độ này!"

Cuối cùng, Thạch Hạo lần nữa thử mở ra tiểu thế giới kia. "Ầm" một tiếng, xuất hiện một khe hở, bên trong mờ ảo. Hắn lần nữa lại thấy hai chữ "Lục Đạo".

Đáng tiếc, vẫn chưa tính là đã mở ra.

"Liễu Thần ơi, đó là thứ gì vậy ạ?" Thạch Hạo thỉnh giáo. Ngồi dưới cành cây ngộ đạo, nên bất cứ lúc nào hắn cũng có thể hỏi Liễu Thần.

"Tấm da thú này rất đáng để sưu tầm. Khi nào cảnh giới đủ thì tự động sẽ mở ra thôi." Liễu Thần đáp.

Trong chốc lát, Thạch Hạo nghĩ tới rất nhiều chuyện. Bên trên tấm da thú này có ghi chép pháp môn của một cây cỏ, mà bên trong lại có một tiểu thế giới, tuyệt đối kinh người.

Thạch Hạo tiếp tục tu hành, lại dùng một tháng thời gian để củng cố rồi mới đứng dậy.

Vào lúc này, hắn nghĩ tới việc Liễu Thần từng muốn truyền pháp môn cho mình, chỉ là cảm thấy cảnh giới của mình chưa đủ. Hiện tại Liễu Thần không đề cập tới nên hắn cũng chẳng hỏi nữa.

Thời gian trôi qua, Thạch Hạo đã mười lăm tuổi. Hắn tu hành ở trong thôn đã được một năm, cảm thấy nên đi ra ngoài cho khuây khỏa một chút, bế quan mãi cũng không tốt lắm.

Khi tu hành, điều chú ý nhất chính là tâm phải bình tĩnh, không nên quá cố chấp, dục tốc bất đạt, đạo pháp tự nhiên. Rất nhiều người đều hiểu, nhưng cũng đôi lúc lại quên mất.

"Giờ đây còn có thể ra ngoài dạo chơi ư?" Thạch Hạo lo lắng. Một vùng này sẽ loạn, nếu hắn vừa đi, lỡ sau này phát sinh chuyện gì thì sao.

"Đi đi. Sinh linh của vực ngoại đã tới, nên đi đi. Bàn luận cùng người ta thì vẫn có chỗ tốt." Liễu Thần nói, đồng thời nói cho hắn biết, một khi đại loạn xảy ra thì chắc chắn sẽ có liên quan tới hắn, có thể dùng một đoạn cây óng ánh trước kia để trở lại Thạch thôn trong nháy mắt.

Năm đó, trước khi đi Bắc Hải, Liễu Thần từng cho hắn một khúc cây ngắn. Đến giờ vẫn lấp lánh như ngọc, trước giờ hắn chưa từng dùng tới.

Thạch Hạo rời khỏi Thạch thôn. Lần này hắn mang theo Đại Hồng Điểu, vì đã hứa sẽ tìm sư tôn cho nó.

"Thật hay giả đó, Tế Linh Hỏa tộc? Tên nhóc thúi này, có thể dạy cho ta ư?" Dọc trên đường đi, Đại Hồng Điểu không ngừng mở miệng hỏi, không ngừng thì thầm, bởi vì nó quá kích động.

Đời sau của Chu Tước, rất có thể sẽ là sư phụ của nó. Chỉ vừa tưởng tượng thôi là nó đã cười ha hả không ngậm miệng lại được rồi.

"Nhóc con, ngươi muốn làm gì?" Trên đường đi, Đại Hồng Điểu kêu thảm. Thạch Hạo dùng một loại phẩm màu đen vô cùng đặc biệt giội lên người nó, khiến cho toàn thân đen thui, ánh đỏ đều bị che lấp cả.

Trong nháy mắt, nó hóa thành một con quạ đen, mang theo Thạch Hạo vụt qua Đại Hoang.

"Thật là xui xẻo mà, lại nhìn thấy con quạ đen nữa chứ!"

Đại Hồng Điểu tức đến ói máu, chỉ biết mang Thạch Hạo bay thẳng qua dãy núi hùng vĩ này, tiến vào trong khu vực có thành trấn.

Một tháng sau, Đại Hồng Điểu mang Thạch Hạo tới Hoàng Đô Hỏa Quốc. Trong thời gian này, bọn họ vẫn liên tục phi hành, có thể thấy được khoảng cách xa xôi đến cỡ nào.

Khi khoảng cách vẫn còn xa thủ phủ thì bọn họ liền hạ xuống. Đại Hồng Điểu tự giác thu nhỏ lại đậu trên vai Thạch Hạo.

Toàn thân Đại Hồng Điểu đen kịt, Thạch Hạo cũng biến hóa tướng mạo. Bởi vì trận chiến ở Hư Thần Giới đã chấn động cả thiên hạ, tên của hắn hiện tại vẫn không ngừng truyền lưu.

Đặc biệt, hắn chém chết mấy vị Tôn giả. Nếu như nghênh ngang đi vào thành, rồi bị người khác nhận ra thì sẽ tạo nên nhiều rối loạn, tối thiểu sẽ có không ít người vây tới.

"Bảo thuật của Bóng Lông đúng là không tệ mà!" Thạch Hạo thuận lợi tiến vào thành. Chiến tướng thủ cửa thành chỉ nhìn lướt qua rồi không để ý gì nữa.

Pháp môn Bảy mươi hai biến này vang dội cổ kim, nhưng đáng tiếc là hiện tại Thạch Hạo chỉ đạt được một chút truyền thừa mà thôi.

Ngựa xe trên đường chính tấp nập, người qua lại không ngớt. Cửa hàng hai bên đường san sát nhau, âm thanh mua bán không dứt, không khí nhộn nhịp ập vào mắt.

Từ Thạch thôn vô cùng yên tĩnh tiến vào tòa thành phồn hoa náo nhiệt, hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Hoàng Đô Hỏa Quốc rất lớn, là một trong những thành trì lớn nhất của Hoang Vực. Sinh linh nào cũng có thể thấy ở nơi này. Thạch Hạo kinh ngạc, vừa mới tới thì đã phát hiện ra một vài cao thủ, hơn nữa còn rất trẻ, tộc nào cũng có.

"Đó là chủng tộc nào thế, ta chưa từng thấy qua bao giờ?" Đại Hồng Điểu thu nhỏ lại rồi đậu trên bả vai Thạch Hạo, nhìn chằm chằm mấy thiếu nữ trên lưng có cánh chim trắng noãn kia, trong mắt hiện vẻ dâm tà.

Thạch Hạo cũng nghi hoặc. Những người này không giống với Vũ tộc* bình thường, bởi vì trên đầu của các nàng có vòng tròn thần, rất đặc biệt và rất xinh đẹp.

Ngoài ra, bọn họ liên tục nhìn thấy một vài chủng tộc mà mình chưa hề nhìn thấy. Hỏi những người bên cạnh thì đây đều là những cường giả trẻ tuổi của vực ngoại.

"Đại chiến song Thạch, thiên hạ khiếp sợ. Ngay cả tu sĩ của vực ngoại cũng hay biết, một vài cường giả thiếu niên cũng bị hấp dẫn mà tới đây." Có người nói.

Đại giáo của vực ngoại đang chuẩn bị tiến quân vào Hoang Vực.

"Trận chiến đó, Thạch Hạo ngạo thị thiên hạ, khiến cho một vài người cùng trang lứa của vực ngoại không phục, cho nên mới tìm tới đây."

Rất nhanh, Thạch Hạo liền nghe được một vài tin đồn. Không ít người biết hắn với công chúa Hỏa Quốc có quan hệ thân với nhau, nên cường giả trẻ tuổi của vực ngoại muốn dựa vào công chúa này để tìm ra hắn.

Trùng Đồng uy chấn thượng cổ, kết quả lại bị chém chết, phong ba bao phủ tới cả vực ngoại.

"Ta không tin tên Thạch Hạo kia lại lợi hại như vậy!" Có sinh linh vực ngoại vừa đi vừa bàn luận, có mấy gã hết sức tự phụ.

Thạch Hạo nghe thế thì sắc mặt vẫn vô cùng bình tĩnh.

"Song Thạch lợi hại như thế sao? Ta cũng muốn nhìn thử, tận mắt nhìn phong thái của nhân vật này." Một thiếu nữ khẽ nói, vô cùng mỹ lệ. Ánh lửa chói mắt khiến người khác không thể nhìn trực diện được, đang đứng bên cạnh bồi tiếp mấy cường giả trẻ tuổi.

"Ồ, là một trong Thập Mỹ Huyền Vực." Xa xa, có người tập trung ánh nhìn về phía thiếu nữ này.

"Song Thạch rất lợi hại ư? Ta thấy chỉ đến thế là cùng, hi vọng có thể gặp được." Một nhóm người khác đi tới.

"Thạch Hạo uy chấn, ai dám cùng so tài? Nếu như gặp phải thì ngươi sẽ không thể nói vậy nữa đâu." Có người than thở.

Trong thành, xuất hiện không ít tu sĩ vực ngoại, ai cũng rất mạnh mẽ.

"Đáng tiếc, từ khi trận chiến đó qua đi Thạch Hạo cũng chưa hề xuất hiện. Có người nói hắn bị Vực chủ của Hư Thần Giới trấn áp rồi, cũng có người nói sau khi hắn chiến với Thạch Nghị thì đã thành tàn phế, khó mà tái hiện lại. Không biết tin nào là thật nữa."

Thạch Hạo kinh ngạc, một năm đã qua đi vậy mà vẫn còn rất nhiều người bàn tán về mình.

"Ta cũng muốn xem thử cái gọi là Thạch Hạo thì như thế nào. Nếu như dám xuất hiện ta phải ước lượng trình độ của hắn được bao nhiêu!" Có người cười gằn.

Không một ai biết, một vị Vương có độ tuổi cực kỳ nhỏ đang đứng cách bọn họ không xa, hắn đang tiến vào trong Hoàng Đô hùng vĩ này.

Những trang truyện này là tâm huyết dịch thuật dành riêng cho Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free