[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 388: Không sợ Bổ Thiên giáo
Tích Hoa Bà Bà miệng đầy máu tươi, vô cùng bối rối. Từ trước đến nay, ai dám đối xử với bà như vậy? Trước mặt mọi người, bà ta liên tục bị tát mạnh vào miệng.
Cần biết rằng, bà ta đến từ Bổ Thiên giáo, không một ai trên đời dám trêu chọc, một đạo thống truyền thừa vĩ đại đến tột cùng.
"Đồ chó con, ngươi..." Bà lão tức giận, sau khi tỉnh lại từ cơn choáng váng, không kìm được mà rít gào.
"Chát!", "Chát!"...
Thạch Hạo chẳng nói thêm lời nào, tiếp tục tát mạnh vào miệng bà ta, âm thanh chan chát vang vọng bên tai mọi người.
Âm thanh chát chát phát ra từ trên mặt một Tôn Giả khiến rất nhiều người há hốc miệng, khó mà tin nổi cảnh tượng đang diễn ra.
"Chát!"
Cái tát cuối cùng giáng xuống, mặt mũi sưng húp, đôi mắt tóe lửa, đôi môi sưng vù như hai cục đá, trông vô cùng khó coi.
Khắp nơi tĩnh lặng, mọi người chấn động, định nói gì đó, nhưng vừa mở miệng thì đại đa số đều ngậm miệng lại. Bởi vì họ biết, đây tuyệt đối là một cơn bão táp lớn, ngay cả Tôn Giả của Bổ Thiên giáo mà cũng dám đánh, chuyện này sao có thể xảy ra?!
"Tiểu hữu hãy khoan dung độ lượng, giơ cao đánh khẽ, xin hãy bỏ qua cho Tích Hoa đạo hữu của Bổ Thiên giáo." Một ông lão lên tiếng, đứng ra cầu tình.
Thạch Hạo lạnh lùng nhìn lại. Bổ Thiên giáo thế lực to lớn, rất có thể sẽ tiến vào Hoang Vực. Hiện tại, có người dám đứng ra cầu tình cho Tích Hoa Bà Bà ngay lúc này, rõ ràng là muốn tạo quan hệ tốt với đại giáo vô thượng kia.
"Cút!" Thạch Hạo chỉ nói đúng một câu như vậy. Hôm nay đã giết mấy Tôn Giả rồi, còn bận tâm đến việc thêm một tội hay bớt một tội nữa sao? Đám người Tích Hoa Bà Bà đã đối phó tàn độc với y, làm sao có thể buông tha được!
Sắc mặt ông lão lúc trắng lúc xanh, nhưng ông ta nhẫn nhịn rất tốt. Đôi mắt như phun lửa, lặng lẽ rút lui, không dám nhiều lời.
Bởi vì, việc ông ta làm như vậy cũng coi như đã xích lại gần Bổ Thiên giáo rồi, nhưng lại không muốn kết oán với Thạch Hạo. Hung uy của tên sát tinh này rõ như ban ngày.
"Thả ta ra!" Tích Hoa Bà Bà gầm nhẹ. Từ trước đến nay chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy, lại càng gặp phải tình cảnh đau khổ như thế này. Cho dù có giết chết đối phương cũng khó mà rửa sạch được sỉ nhục này.
"Bà tưởng mình còn cao quý lắm sao, để ta 'chăm sóc' bà rồi sau đó thả bà đi à?" Thạch Hạo khinh bỉ nói, một tay nhéo mạnh bà lão.
"Người trẻ tuổi, thả ta ra, cứ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra." Tích Hoa Bà Bà nói nhỏ, giọng yếu ớt như tiếng muỗi kêu. Đây cũng có thể xem là bà ta đã tỏ thái độ khiêm nhường rồi.
"Bà nói gì cơ, ta nghe không rõ!" Thạch Hạo lớn tiếng nói.
"Ngươi..." Sâu trong mắt bà ta hiện lên một tia tàn ác, thật sự không cam lòng chút nào. Nếu không phải ở Hư Thần Giới thì đời nào bà ta phải ăn nói khép nép với một tên tiểu bối cơ chứ.
"Ngươi cái gì mà ngươi? Dùng thủ đoạn độc ác, nguyền rủa để ám hại ta, còn muốn xem như chưa có chuyện gì ư? Bà tưởng mình là ai? Bổ Thiên giáo thì đã sao, chọc tới ta, giết không tha!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Mọi người biến sắc. Thiếu niên này quá ngang tàn, không ngờ lại nói ra những lời như vậy, cơ bản không có ý định giải hòa, muốn giết chết mới thôi.
"Ha ha..." Trên bầu trời truyền đến tiếng cười lớn. Chàng trai trong biển lửa thần vô cùng mạnh mẽ, một mặt đại chiến với Nguyệt Thiền tiên tử, một mặt lại chăm chú nhìn xuống bên dưới. Sau khi nhìn thấy tất cả, y nói: "Thật sảng khoái, đánh hay lắm! Bà già chết tiệt này, cứ một đao chém thẳng xuống cho xong."
Nguyệt Thiền tiên tử thở dài, liếc nhìn Tích Hoa Bà Bà với vẻ căm ghét. Nếu đã làm thì phải làm cho gọn gàng, còn không có năng lực đó thì đừng làm, khiến uy danh của Bổ Thiên giáo mất sạch.
Chàng trai trong biển lửa thần mỉa mai, nói: "Nguyệt Thiền, nhìn xem tên tôi tớ của nàng thảm hại không tả nổi kìa. Những năm gần đây Bổ Thiên giáo lúc nào cũng nếm mùi cay đắng, tuy rất cường thịnh nhưng cũng phải sa đọa thôi. Không bằng nàng đi theo ta, ta sẽ không bạc đãi nàng đâu, chúng ta cùng song tu, tương lai tất vô địch thiên hạ."
Y nói toạc ra như vậy khiến mọi người trợn tròn mắt. Hôm nay không chỉ có một Thạch Hạo gan to bằng trời, mà tên này cũng vậy, thật sự muốn thu tiên tử của Bổ Thiên giáo thành nữ nhân của mình.
Tích Hoa Bà Bà nói nhỏ: "Thả ta ra đi, ngươi nên biết, Bổ Thiên giáo sẽ quân lâm Hoang Vực, chọc tới giáo ta, gia tộc của ngươi, truyền thừa của ngươi đều sẽ bị tiêu diệt, không còn sót lại thứ gì!"
"Rầm!"
Lần này, lòng bàn tay Thạch Hạo mạnh mẽ giáng xuống, đánh gãy nát một cánh tay của bà ta, một mảnh sương máu không ngừng bắn ra.
"Dám uy hiếp ta? Thạch Hạo ta từ trước đến nay chưa từng có kẻ nào dám dùng tộc nhân để uy hiếp, dựa vào người nhà để nắm thóp ta. Dám như vậy thì không bằng ta chủ động diệt trừ bà xem sao!"
Âm thanh của Thạch Hạo vô cùng lạnh lẽo, đằng đằng sát khí. Từ khi xuất đạo đến nay, ngay cả sinh linh thuần huyết y cũng chẳng tha, sao lại khuất phục dưới sự uy hiếp của một tên người hầu chứ.
Dù là Bổ Thiên giáo, thế lực trải rộng khắp mấy vực, nhưng không thể nào bắt nạt được y, tuyệt đối không thể buông tha.
Trên mặt Tích Hoa Bà Bà co giật, đó là vì đau đớn. Mất đi một cánh tay khiến bà ta như đứt ruột, bất kể là thân thể hay tinh thần cũng đều đau như kiếm chém.
Nhục nhã, đau nhức... đan xen vào nhau, khiến bà ta hận không thể tìm một khe nứt nào đó mà chui xuống dưới. Thật sự quá mất mặt. Hôm nay bà ta hận đến phát điên, cảm thấy nếu như có thể sống sót thì nhất định sẽ giết chết Thạch Hạo trong thế giới hiện thực. Cái tên kỳ tài ngút trời này, chỉ cần chưa trưởng thành hoàn toàn thì chẳng là cái thá gì cả!
"Phụt!"
Đáng tiếc, đã rơi vào trong tay Thạch Hạo, bà ta nhất định phải chịu dày vò. Một luồng ánh bạc xẹt qua, một cánh tay khác bị đứt lìa, bị chém nát trong hư không.
"Đồ súc sinh!" Tích Hoa Bà Bà gào to, không thể nào chịu đựng được cơn đau khổ này. Tinh thần và thân thể cùng bị dằn vặt khiến bà ta nhanh chóng tan vỡ.
"Bà già ghê tởm này, chết đến nơi rồi mà vẫn mạnh miệng, ta đây sẽ dạy bà cách học làm người." Đến bước này, Thạch Hạo đương nhiên cũng không khách khí gì nữa.
"Rầm!"
Lần này, một bạt tai lại giáng xuống, quai hàm của bà lão rời ra. Bà ta đau đớn kêu thảm, kịch liệt giãy dụa.
"Đạo hữu, xin hãy khoan dung độ lượng." Lại có Tôn Giả lên tiếng, âm thanh trầm thấp. Hiển nhiên bọn họ nhận ra được, vừa nãy Thạch Hạo đã phát động một thức pháp môn Côn Bằng cuồng bạo nhất. Tuy rằng giết chết mấy người, bắt giữ Tích Hoa Bà Bà, thế nhưng bản thân y e rằng cũng tổn thương nghiêm trọng, không còn bao nhiêu sức để tái chiến.
"Đám chết tiệt các ngươi, đều cút đi cho ta, nếu không, lát nữa ta sẽ giết sạch từng người!" Thạch Hạo nói.
"Răng rắc" một tiếng, hai chân của bà lão bị Thạch Hạo giẫm nát. Tiếng xương gãy chói tai khiến đám tu sĩ sợ hãi. Đường đường là Tôn Giả mà trước khi chết lại phải chịu loại nhục nhã này, thật sự rất đáng sợ.
"Ngươi... làm như thế, cho dù ngươi có thân phận gì, thiên phú cao đến cỡ nào, tương lai thiên hạ cũng không có đất dung thân đâu." Bà lão khàn khàn nói.
"Ta không sợ nhất chính là uy hiếp!" Thạch Hạo lạnh giọng nói.
"Hay lắm, hay lắm, tương lai ngươi sẽ hối hận. Bộ tộc của ngươi, bộ lạc của ngươi nhất định sẽ bị xóa sổ!" Bà ta biết mình không có khả năng sống sót nữa.
Ở trên thế gian này, Thạch Thôn chính là bến cảng tâm linh của Thạch Hạo, không thể cho ai khác mạo phạm. Mặc dù mới nói như thế thì y cũng không bỏ qua.
"Bụp!"
Một tát giáng xuống, thân thể của Tích Hoa Bà Bà tan tác. Thấy thân thể gần bị hủy diệt thì bà ta kêu lên đầy sợ hãi, bởi vì bà ta biết, sau một khắc đó chính là chân linh của mình sẽ bị tiêu diệt.
"Ngươi không thể giết ta!"
Đến giờ phút này, bà ta cực kỳ hối hận, tại sao lại chọc tới tên sát tinh này. Đúng là tự rước lấy nhục mà, không chỉ không thể làm gì được Thạch Hạo mà ngay cả mạng sống cũng chẳng còn.
Bà ta cũng chỉ là một người hầu mà thôi, muốn diệt trừ họa lớn trong tương lai cho Bổ Thiên giáo, hiện tại nghĩ lại thật là buồn cười.
"Bụp!"
Trấn Hồn Tháp lay động nhẹ, hóa chùm chân linh kia thành tro tàn bay lả tả, vương xuống giữa không trung.
Mọi người khiếp sợ, một vị Tôn Giả của Bổ Thiên giáo lại bị giết như thế này. Thiếu niên này quả thật dứt khoát, trêu chọc tới y coi như là đang liều mạng. Một Tôn Giả của đại giáo vô thượng mà cũng dám giết.
Hiện tại, một vài Tôn Giả đang ước lượng, làm cách nào để giải quyết vấn đề trước mắt này. Chọc phải thiếu niên này thì tương lai hẳn là một đại họa. Theo tính cách của y, một khi trưởng thành thì sẽ không buông tha cho tất cả!
"Ngươi... giết Tích Hoa Bà Bà, chọc giận Bổ Thiên giáo, tương lai toàn bộ Hoang Vực sẽ không tha cho ngươi!" Một ông lão lên tiếng.
"Giết thì đã giết, ông là Tôn Giả một phương mà lại nhát gan như vậy. Hoang Vực không thuộc về Bổ Thiên giáo, nó là do sinh linh của Hoang Vực ta nắm giữ." Thạch Hạo bình thản nói.
"Đừng có vội mạnh miệng như vậy, e rằng qua hôm nay, toàn bộ thiên hạ sẽ không có đất cho ngươi dung thân đâu. Bổ Thiên giáo vừa ra lệnh thì ngươi làm sao có đất đặt chân?!" Có người lạnh lùng nói, rõ ràng là muốn tạo quan hệ tốt với Bổ Thiên giáo.
Thạch Hạo cười khẩy, không quan tâm chút nào.
Có tiếng cười khẽ truyền đến, một bóng hồng yểu điệu thướt tha, vô cùng xinh đẹp xuất hiện. Da thịt trắng như tuyết, mái tóc đen láy, đôi mắt mang theo một vẻ giảo hoạt.
Đây là một thiếu nữ, phong thái tuyệt thế, xinh đẹp động lòng người, còn có một vẻ mê hoặc tuyệt thế, chính là Ma Nữ. Nàng mở miệng nói: "Bổ Thiên giáo cũng chưa tới mức một tay che trời được. Từ nay về sau, Thạch huynh chính là quý khách của Tiệt Thiên giáo ta!"
Truyền kỳ tiên giới này, chính thức được chuyển ngữ và lưu giữ tại truyen.free.