[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 373: Cuộc chiến giữa hai người mang họ Thạch
Bốn kích Chu Tước thái cổ đối đầu pháp môn Kỳ Lân, hai người giao tranh kịch liệt đến mức trời đất mịt mờ, quỷ khóc thần gào, khắp nơi sương mù giăng lối, vô số bóng mờ ẩn hiện.
Đại chiến đạt tới trình độ này, vô vàn dị tượng bắt đầu xuất hiện, tựa hồ như ma quỷ thoát ra từ địa ngục thời thượng cổ.
Có thể thấy rõ, những sinh linh kỳ lạ kia hiện ra vây quanh hai người, thỉnh thoảng còn lao tới, nhiều phen uy hiếp cả hai.
Mọi người thấy vậy đều toát mồ hôi lạnh, tựa hồ nhớ ra điều gì đó, chân mày nhíu chặt, run rẩy hỏi: "Lẽ nào tin đồn là sự thật?"
"Trong võ đài chiến thần cấp, những kẻ ngã xuống đều là anh kiệt mạnh mẽ nhất qua các thời đại, được xưng tụng là chiến hồn bất hủ. Dù đã ngã xuống nhưng vẫn còn oán khí và lòng không cam, nếu có đại chiến ở cấp độ này diễn ra, chúng sẽ một lần nữa hiện thân, tham gia vào trận chiến này."
Khi nghe được tin đồn này, mọi người liền hoảng sợ thì thầm với nhau, trong con ngươi lóe lên ánh sáng rực rỡ, cẩn thận nhìn kỹ những bóng mờ kia, da đầu tê dại.
Trong quá khứ xa xôi, ở một niên đại hoàn toàn khác biệt, rốt cuộc đã có bao nhiêu thiếu niên kiệt xuất như Thạch Nghị và Thạch Hạo tử trận tại nơi đây?!
Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu không có gì ngoài ý muốn, một trong hai người Thạch Hạo và Thạch Nghị sẽ trở thành một thành viên của bọn chúng.
Nghĩ đến khả năng này, mọi người đều hít sâu một hơi khí lạnh. Anh linh có thiên tư cỡ này, chỉ cần vừa tưởng tượng đã cảm thấy đáng sợ rồi, được xem là tư chất không ai trên đời này sánh bằng!
"Gào..." Một ác quỷ tóc tai bù xù lao về phía Thạch Nghị, cả người phủ đầy vảy, khí tức mạnh mẽ đâm thẳng vào cốt tủy người khác.
"Ầm!"
Thạch Nghị hừ lạnh một tiếng, vừa chống đỡ Thạch Hạo, vừa tung một cước đá thẳng vào cánh tay ác quỷ. Ánh sáng chói mắt tuôn ra, bóng mờ kia liền tan biến.
"Vật chất hữu hình?!" Mọi người thấy vậy thì lông tóc đều dựng đứng, chuyện này... quả thật có thể quấy nhiễu cuộc đại chiến, đây chính là anh linh thượng cổ.
Cùng lúc đó, Thạch Hạo gặp rắc rối hơn nhiều, một lần xuất hiện tới hai kẻ như vậy, trong đó một con là Thanh Loan, một con là rắn đỏ có thân chim lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, cả hai một trước một sau đồng thời tấn công hắn.
Việc này khiến hắn hoài nghi, lẽ nào ở thế giới hiện thực hắn từng giết chết những sinh linh loại này, nên giờ mới gặp phải cảnh tượng quỷ dị như thế, tất cả đều đến để tính sổ với hắn sao?
Thạch Hạo cũng chẳng hề sợ đám sinh vật vô lực này, đây chỉ là những kẻ bại trận thời thượng cổ, do chết trận đã từ lâu nên pháp lực đều đã hóa thành tro tàn, khả năng phát huy cũng có hạn mà thôi.
"Ầm!"
Cả người hắn tỏa ra ánh lửa Chu Tước, mang theo khí tức chí dương lao tới, ầm một tiếng, đốt cháy hai anh linh thượng cổ, khiến chúng hóa thành hai bó đuốc rồi hóa thành tro tàn.
"Keng!"
Ngay sau đó, lòng bàn tay Thạch Nghị phát ra ánh sáng tím, hiện lên một ký hiệu cổ xưa có thần uy vô thượng, lao nhanh tới. Bên trong bàn tay, phù quang bốc lên, lập tức xung quanh hiện ra mấy chục con Kỳ Lân tím.
Đây là thế công tuyệt sát, được xưng là pháp môn cấm kỵ trong Kỳ Lân thuật. Tục truyền, nếu là pháp môn hoàn hảo vô khuyết, do Kỳ Lân tổ triển khai thì đủ sức nghiền nát thần ma thành từng mảnh nhỏ!
Thạch Hạo long hành hổ bộ nhanh chóng lao tới, căn bản không chọn cách tránh né, toàn thân lấp lánh phù văn đỏ thẫm, mạnh mẽ như một con Chu Tước hình người, hét dài một tiếng, đồng thời tung ra một quyền.
Hắn chưa từng phòng thủ, vận chuyển bốn kích Chu Tước thái cổ đến mức tận cùng, dùng sức đối đầu Thạch Nghị. Hai người vừa va chạm liền phát ra âm thanh leng keng kinh người.
"Keng!"
Hai bàn tay, một cái lấp lánh ánh tím trong suốt, một cái đỏ tươi như máu, va chạm mạnh vào nhau, thỉnh thoảng, chiến trường Thiên Không nổ vang, gần như muốn nổ tung.
"Thật là lợi hại."
Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh, quyết đấu như thế thật quá mức khủng bố.
"Keng!", "Cheng!"...
Hai người va chạm cứ như trống thần nổ vang, tựa như âm thanh luyện binh của Thiên giới xuyên thẳng xuống đây. Những chiến âm vang vọng truyền vào xương cốt, thẩm thấu vào trong hồn phách của người khác.
Mọi người cảm thấy thần trí mê muội, lên xuống theo thân hình chiến đấu của hai người. Thiếu niên Chí Tôn như thế, một bộ tộc có một người đã là quá đủ rồi!
Nhưng mà, điều khiến người khác không thể tin được chính là, họ là huynh đệ, đến từ cùng một gia tộc, vậy mà lại phải quyết đấu sinh tử như vậy.
"Ầm!"
Thạch Nghị đầu dưới chân trên, từ trên trời cao lao mạnh xuống, xung quanh hắn là mấy chục con Kỳ Lân. Hắn triển khai tuyệt sát bén nhọn nhất, khí tức cả người khủng bố tuyệt luân!
Đôi bàn tay kia tựa như một bánh xe sinh tử, va về phía Thạch Hạo. Ở thời cổ đại đây được xưng là bánh xe Kỳ Lân, bất luận ai bị đánh trúng thì cả hài cốt cũng chẳng còn.
Lần đầu tiên Thạch Hạo biến sắc, toàn thân đỏ rực nhanh chóng lướt sang ngang, né tránh đòn tuyệt sát này của đối phương.
Tuyệt sát Kỳ Lân xẹt qua, đánh thẳng xuống chiến trường màu vàng kia, ầm một tiếng, đập nát nơi đó, lún thật sâu xuống dưới.
Mọi người ngơ ngác, chiến trường Thiên Không bị hủy sao? Sức chiến đấu của Trùng Đồng giả quả thật quá mạnh mẽ!
Đòn đánh này của Thạch Nghị đã thất bại, bánh xe Kỳ Lân đập thẳng lên tảng đá lớn màu vàng nhạt kia, nhưng tảng đá đó vẫn không hề bị lún xuống. Thân thể hắn nhanh chóng dừng lại, một tay chống xuống mặt đất, toàn bộ thân thể từ từ xoay ngược rồi hạ xuống và quét thật mạnh theo chiều ngang.
Ầm một tiếng, đá vụn bay tứ tung, tảng đá màu vàng đó nổ tung, thân thể hắn quét ngang cứ như một cái roi, nhanh chóng quật về phía Thạch Hạo.
Trong quá trình này, trước sau đều kèm theo mấy chục con Kỳ Lân, tương đương với việc được lực Kỳ Lân bảo vệ bên mình, giúp hắn nắm giữ sức mạnh không gì sánh nổi.
Con mắt Thạch Hạo tỏa ra ánh sáng lạnh, tinh khí thần tập trung cao độ, nhẹ nhàng nhảy lên không trung, sau đó đột nhiên đạp mạnh xuống phía dưới, nhằm thẳng vào thân thể Thạch Nghị.
Đòn đánh này có thể nói là vô cùng cay độc, tránh mũi nhọn rồi nhắm thẳng bảy tấc của hắn mà đánh!
"Hô..."
Một cơn gió gào thét giữa trời cao, tảng đá màu vàng dưới mặt đất, vốn đã vỡ vụn trước đó, bị cuốn bay lên trời cao. Thạch Nghị cứ như một con quay đảo quanh nơi đó, sau đó vút thẳng lên trời cao, đâm thẳng vào bàn chân của Thạch Hạo.
Đồng thời, vào lúc này hắn nhanh chóng thi triển thủ đoạn độc ác, Kỳ Lân bộ lại hiển hiện. Lần này, hắn liên tiếp đạp về trước, mỗi một bước đạp ra đều cộng hưởng cùng thiên địa.
"Bùm!", "Bùm!"...
Lần này hắn đạp ra tám bước, còn khủng bố hơn cả lần trước, lao nhanh tới gần Thạch Hạo, khiến cho khí huyết của hắn sôi trào, khóe miệng chảy máu.
Hơn nữa, hai tay Thạch Nghị nâng một bánh xe thần, đó chính là bánh xe Kỳ Lân có thể tiêu diệt thần ma, lúc này lại trực tiếp đập tới.
Thạch Hạo đứng đối diện với hắn nên nhanh chóng lùi lại, tránh loại tuyệt sát này.
Nhưng mà, tốc độ hai chân Thạch Nghị rất nhanh, tựa như tiên giáng trần, tay áo bay phần phật. Hai tay giống như nâng trời cao, nắm lấy bánh xe thần nhanh chóng đẩy mạnh lên, mạnh mẽ vô cùng.
"Bùm!"
Đột nhiên hắn ném ra một cái, bánh xe Kỳ Lân bay ra, xém chút nữa đã đánh trúng Thạch Hạo. Hàng chục rào chắn bị bánh xe va chạm liền nổ tung, chiến trường Thiên Không bị hủy hoại, không còn ra hình thù gì nữa.
Ngay khi tất cả mọi người cho rằng lần đối quyết gay cấn này sẽ khép lại thì chợt sát cơ lại nổi lên.
Ánh mắt Thạch Hạo ngưng lại, vừa mới né qua bánh xe Kỳ Lân, hắn vừa kịp hô hấp thì bàn tay Thạch Nghị lại đánh tới, đồng thời người nghiêng về phía trước, như muốn chặt đứt phần eo của đối thủ.
Bỗng nhiên Thạch Hạo vung tay ra, đập thẳng về phía đầu Thạch Nghị.
Nhưng mà, một chân Thạch Nghị đột ngột đá tới, thật sự rất nhanh. Đùi phải đá ngược, tàn nhẫn và chuẩn xác, ác liệt và cương mãnh.
Trong những tiếng vù vù đó, xuất hiện thêm mấy chục con Kỳ Lân, cái chân kia đá tới nhanh như tia chớp vậy.
"Ầm!"
Thạch Hạo dùng tốc độ nhanh nhất lùi lại, mấy chục con Kỳ Lân xẹt qua, tuy không chạm vào thân thể hắn, nhưng giống như đuôi bọ cạp, nhanh chóng đá thẳng vào bả vai hắn.
Một cước này ẩn chứa tinh khí toàn thân của Thạch Nghị, thần lực mênh mông vô cùng. Đây cũng là một đòn tuyệt sát, tàn nhẫn và chính xác, tương xứng với phong cách và tính cách hắn.
Cho dù là một tấm sắt thần mà bị đá trúng cũng phải biến dạng, thậm chí đứt gãy, bởi vì sức mạnh của cước này quá lớn.
Thạch Hạo bay ngang, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, âm thầm thở dài, lần này quá bất cẩn. Đúng là một địch thủ trước nay chưa từng gặp, rất mạnh mẽ, đồng thời thủ đoạn cũng rất tàn nhẫn, kinh nghiệm phong phú.
Bả vai hắn đau nhức, lúc này đã đỏ ửng lên, khớp xương truyền tới tiếng vang, ánh sáng phù văn bùng lên.
"Tiêu rồi, bả vai Thạch Hạo bị đá gãy rồi!"
Mọi người kinh ngạc thốt lên, ai nấy cũng đều trợn tròn mắt, trận chiến này muốn kết thúc rồi sao?
Ngay cả các Tôn gi��� ngồi trong chiến xa cũng đều đứng thẳng lên, ánh mắt lóe sáng, nhìn chằm chằm chiến trường Thiên Không, tất cả đều thay đổi sắc mặt.
"Thạch Nghị quả nhiên lợi hại!" Tích Hoa bà bà cười híp mắt, đứng bên cạnh Nguyệt Thiền tiên tử, không ngừng lộ vẻ khen ngợi.
"Không hổ là Vô Song hầu, thiên hạ đệ nhất!" Mấy người đứng bên cạnh con nhện lớn màu vàng than thở, không ngừng gật gù.
"Phụ hoàng, hắn... muốn thua rồi à, có biện pháp nào cứu không vậy ạ?" Ngọn lửa bốc cháy hừng hực, Hỏa Linh Nhi đứng trên chiến xa lộ vẻ kinh sợ, cầu cứu Hỏa Hoàng.
Thời khắc này, toàn bộ ánh mắt của sinh linh trong thiên địa đều đổ dồn về. Rất nhiều người cảm thấy trận chiến này hơn phân nửa đã muốn kết thúc rồi, tiếng vang nơi khớp xương quá lớn, một tay bị gãy còn có thể chiến đấu sao?
"Đệ đệ, đệ phải cẩn thận nha." Thạch Nghị mở miệng, mang theo vẻ châm biếm, đả kích đối phương.
Trong khi nói chuyện, hắn hóa thành một vệt chớp tím, vừa mới chiếm được ưu thế, đương nhiên phải duy trì tiên cơ, nhân cơ hội này để giết chết đối phương.
Bùm một tiếng, uy thế Thạch Nghị càng tăng lên, thần uy ngập trời, giết thẳng tới, bàn tay như cối xay, đập về phía đối thủ.
Hào quang trong con ngươi Thạch Hạo chói lọi, vẫn chưa tránh lui, ngược lại tiến tới đón lấy. Toàn thân thiêu đốt, ánh lửa Chu Tước hừng hực bốc lên, giống như muốn thiêu đốt cả chín tầng trời!
"Hắn điên rồi sao, muốn thí một tay để lưỡng bại câu thương với kẻ địch sao?" Rất nhiều người kinh ngạc thốt lên.
Cánh tay bị đánh trúng trước đó của Thạch Hạo mềm mại cứ như bông gòn đón lấy, còn cánh tay khác thì đánh thẳng về phía đầu Thạch Nghị.
"Ồ, không đúng!" Ngay sau đó, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Thạch Nghị cũng sợ hãi, cảm giác cực kỳ nguy hiểm hiện lên, chắc chắn có điều gì đó không đúng.
Tiếng vang nơi khớp xương điếc tai, cánh tay mềm nhũn kia của Thạch Hạo đột nhiên kéo thẳng ra, lập tức khôi phục lại sinh cơ mạnh mẽ như trước kia, nện thẳng vào vị trí cổ của địch thủ.
"Hồi nãy cũng không phải bị Thạch Nghị đánh gãy một tay, chỉ là vào thời điểm quan trọng đã né tránh được, thân thể thật mạnh, vậy mà chẳng hề gì!" Hỏa Hoàng thở dài.
Mãi tới khi hắn tung ra chiêu đó thì mọi người mới bừng tỉnh, sau đó khiếp sợ không gì sánh nổi, thân thể này đáng sợ đến mức nào đây, nhận lấy đòn đánh như thế mà chẳng hề hấn gì.
"Ầm!"
Ngay sau đó, Thạch Hạo bùng phát hóa thành một con Chu Tước hình người, nơi đó đánh thật mạnh, chiếm lấy tiên cơ, phát động cơn giận lôi đình.
"Ầm!"
Hắn một quyền đánh thẳng vào mi tâm Thạch Nghị, kết quả là bị hai cánh tay giao nhau của Thạch Nghị ngăn cản. Tiếp theo hắn xoay người, không ngừng dùng chân đá tới.
Đây giống như một biển ảo ảnh đỏ thẫm như máu, bàn chân như lưỡi đao. Thạch Hạo nhanh như tia chớp lướt lên đỉnh đầu Thạch Nghị, liên tục xuất cước.
"Ầm!"
Cuối cùng, Thạch Nghị bay ngược sang ngang, ngực dính phải một cước, miệng ho đầy máu. Rõ ràng nơi đó bị lõm xuống, xương cốt đã gãy nát.
"Tiếp tục!"
Tinh khí toàn thân Thạch Hạo sôi trào, ánh đỏ như lửa, lại tiếp tục lao xuống.
"Trời ạ, tên nhóc này quá lợi hại mà! Vừa mới sơ sẩy một chút đã chịu thiệt thòi ngay, giờ hắn càng điên cuồng hơn, Thạch Nghị cũng đã bị thương!"
"Cuộc chiến đã nghịch chuyển, tên Thạch Nghị này tiêu rồi!"
Trong khi mọi người kinh ngạc thốt lên thì chiến cuộc lại xuất hiện biến hóa. Thạch Hạo vận chuyển bốn kích Chu Tước thái cổ tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, một con Chu Tước chân chính xuất hiện cũng chưa chắc đã mạnh mẽ như hắn!
Hắn liên tục xuất thủ, ánh lửa ngập trời, cánh tay đỏ thẫm như ngọc không ngừng va chạm với Thạch Nghị. Bịch một tiếng, Thạch Nghị lần nữa bị đánh trúng, tiếng vang lên giòn giã.
Bả vai Thạch Nghị trúng đòn, lần nữa bị đánh bật ra sau, trong miệng ho ra đầy máu.
Nhện lớn màu vàng sắc mặt trở nên cứng đờ, vẻ mặt sinh linh của hồ Ma Linh đều tối sầm, tất cả mọi người đều u ám. Mới vừa rồi còn thảo luận rất sôi nổi, ngỡ rằng kết cục đã định, thế nhưng tình thế hiện tại lại chuyển đổi.
"Tên nhóc này thật mạnh mà!" Tích Hoa bà bà cũng biến sắc, nói nhỏ một câu như thế.
Thạch Hạo đạp bước trong hư không, tựa như Bát Bộ Cản Thiền, nhanh chóng tiến tới, lăng không đá ra một cước, cứ như Chu Tước thái cổ đánh thẳng về phía ngôi sao lớn trong vũ trụ!
"Mở!"
Thạch Nghị gầm lên một tiếng, mắt phải bắn ra một luồng sáng đen. Lúc này toàn bộ chiến trường Thiên Không đều run rẩy, thiên địa nổ vang, bầu trời dường như muốn nổ tung.
"Thật là khủng khiếp!" Tất cả mọi người đều khiếp sợ trợn tròn mắt, khó mà tin nổi khi nhìn về phía trước.
Đại chiến đến phút này, cuối cùng Trùng Đồng giả cũng vận dụng tới thần thông cấm kỵ của hắn. Đây chính là sức mạnh bản năng mà trời cao ban tặng cho hắn, ở thời thượng cổ được xưng là vô địch.
Thạch Hạo có thể đỡ được không? Tất cả mọi người đều nín thở.
Toàn bộ bản dịch này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong độc giả không sao chép trái phép.