[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 365: Ngông nghênh giết sạch
"Hả, ngươi đang nói chuyện với ta đấy ư?" Thiếu niên dẫn đầu hơi ngạc nhiên, ngày thường làm gì có ai dám khiêu khích hắn như vậy.
Đó là một thiếu niên tầm mười sáu, mười bảy tuổi, mang vẻ hoang dã. Thân hình cao lớn, lưng hùm vai gấu, tóc đen dày đặc, tay cầm một cây cung lớn. Cả người hắn cường tráng tựa một con khủng long bạo chúa.
"Nói ngươi đấy!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp.
"Những kẻ từng nói với ta như thế đều đã chết hết cả rồi, mấy năm rồi chưa từng nghe ai dám nói lại lời này, quả thật có chút ngạc nhiên đấy." Thiếu niên cầm cung cười nói, để lộ hàm răng trắng bóng, lời nói lạnh lẽo vô cùng.
"Đây cũng là một nhân tài của Hoang Vực, chẳng hay mạnh yếu thế nào?" Một người đứng bên cạnh mở miệng nói.
"Cẩn thận một chút, có vài tên nhà quê cũng cường hãn lắm đấy."
Thiên nga dài mấy chục trượng lại bị xé rách thân thể, ngực xuất hiện một lỗ máu, chỉ một mũi tên đã mất mạng. Từ trên cao ầm ầm rơi xuống, va thẳng vào một dãy núi trong Đại Hoang. Máu tươi nhuộm đỏ cả vùng núi, bốc lên mùi tanh nồng nặc. Nó phơi thây tại đây, quả thật là oan uổng và thảm khốc.
Lửa giận Thạch Hạo bùng lên. Những kẻ này chẳng kiêng nể gì, thấy đệ tử các môn phái khác đang cưỡi linh cầm bay qua không trung, cơ bản chẳng thèm để ý, cứ thế giương cung bắn chết, chỉ vì thỏa mãn dục vọng ăn uống mà thôi.
Chuyện này thật sự quá ngang tàn. Hơn mười thiếu niên vực ngoại ấy vậy mà dám càn rỡ đến vậy, khi đối mặt với Hoang Vực lại mang theo cảm giác ưu việt trời sinh.
"Đám các ngươi, e rằng ngay cả trong giáo phái của mình cũng không dám làm như thế phải không?" Thạch Hạo lạnh giọng hỏi.
Người đứng đối diện bật cười lớn, vẻ mặt ngông cuồng, chẳng thèm để ý câu hỏi của hắn.
"Chúng ta cũng chỉ giết một con hung cầm để làm đồ ăn mà thôi, nhìn dáng vẻ ngươi có vẻ không phục lắm?" Một thiếu niên tùy ý hỏi.
"Vù!"
Thạch Hạo ra tay, một chưởng vỗ thẳng ra sau. Cát đá bay tứ tung, những tảng đá nặng mấy vạn cân cứ như rơm rạ, vọt thẳng lên trời, vô cùng mạnh mẽ và ngang ngược.
"Một tên man di hèn mọn mà dám kiêu ngạo như thế!" Người kia hừ lạnh, há miệng hét lớn một tiếng, rồi phun ra một đám sương mù có tính ăn mòn vô cùng mạnh mẽ, có thể hòa tan cả bảo cụ.
Chỉ trong nháy mắt, những tảng đá giữa không trung đều biến mất, hóa thành bụi phấn rơi lả tả xuống mặt đất. Đồng thời, bàn tay Thạch Hạo cũng bị sương mù bao phủ.
"Để lại cho ngươi một cánh tay, mau đi nướng chín thiên nga đi." Thiếu niên vênh mặt hất hàm sai khiến.
Thiếu niên này đứng thứ hai trong đám người hiện diện, địa vị chỉ sau thiếu niên cầm cung lớn kia. Hắn liên tục cười lạnh, liếc mắt nhìn, đưa ra quyết định như vậy.
"Xoẹt!"
Khói trắng bao phủ cánh tay Thạch Hạo, cứ như có vật gì đó bị ăn mòn đến nát bét, tạo ra sương mù mịt mờ.
"Cho ngươi một bài học, lũ nhà quê ngu dốt! Một tên trẻ ranh trong Hoang Vực mà cũng dám vô lễ với ta!" Hắn chắp tay sau lưng, vô cùng tự phụ.
"Ồ, kỳ lạ!"
Một khắc sau, trong lòng hắn sinh ra cảnh giác, nhanh chóng lùi lại phía sau, linh cảm có điều chẳng lành.
Những người khác cũng kinh ngạc thốt lên, cảnh báo hắn mau chóng tránh ra.
Tuy bàn tay Thạch Hạo bị sức mạnh ăn mòn vây lấy, thế nhưng thân thể hắn lại óng ánh, chẳng hề bị tiêu hủy. Chỉ là ống tay áo đã hoàn toàn bị nát bấy thành tro tàn.
Bộ y phục của hắn cũng được coi là một món bảo cụ hộ thân, không ngờ lại dễ dàng bị ăn mòn đến vậy.
Bàn tay Thạch Hạo vô cùng óng ánh, ép thẳng về phía trước, phù văn kinh người, khí tức khủng bố. Trong lòng hắn tức giận, đương nhiên chẳng cần hạ thủ lưu tình nữa. Hắn không hề vận dụng bảo thuật, mà chỉ dùng lực thân thể tùy ý đánh ra một chưởng. Thế nhưng, một chưởng này cũng đã vô cùng kinh người và đáng sợ rồi.
"Đây chính là Kim Cương Bất Hoại Thân của Tây Phương giáo sao?!" Mấy người kia thốt lên kinh ngạc, lần đầu tiên biến sắc mặt.
"Ngăn lại!" Thiếu niên kia hét lớn, há miệng phun ra một tấm chắn nhỏ. Ban đầu nó chỉ dài có một tấc, trông cổ điển và không có ánh sáng, thế nhưng ngay sau đó, ánh sáng vô cùng mãnh liệt và rực rỡ bùng lên.
Tấm chắn nhỏ phát sáng, nhanh chóng phóng lớn, chắn ngang trước mặt. Bên trên có từng đường hoa văn hiện lên, ký hiệu san sát nhau, lưu chuyển một hơi thở vô cùng mạnh mẽ.
Thứ này được mài giũa từ nguyên thủy bảo cốt, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
Bàn tay Thạch Hạo hạ xuống, đập thẳng lên bảo cụ này, lập tức bùng phát ánh sáng vô lượng, thần lực dâng trào. Gần đó, cỏ cây đều hóa thành tro bụi, đá lớn hóa thành bột phấn.
"Mở!" Thiếu niên kia hét lớn, khống chế bảo cụ, hy vọng có thể ngăn cản công kích.
Thế nhưng, bàn tay Thạch Hạo quá mức mạnh mẽ, một đòn đánh xuống khiến tấm chắn phát ra tiếng lanh lảnh rồi xuất hiện từng vết nứt.
"Cái gì?!" Mấy người kia kinh ngạc, lộ rõ vẻ giật mình.
Tấm chắn này chính là tế luyện từ tàn cốt của một sinh linh thuần huyết chết yểu lưu lại, cực kỳ cứng rắn. Trong hàng thiếu niên, có mấy người có thể làm nó nứt vỡ?
Thạch Hạo cũng nhìn ra điểm bất phàm của tấm chắn này, âm thầm hối hận vì ra tay quá nặng. Đây quả là một bảo cụ vô song, chất liệu cực kỳ hiếm thấy.
Hiện giờ, sức mạnh thân thể của hắn vô cùng kinh người. Cho dù là Ly Long, Chư Kiền... thấy hắn cũng phải hoảng sợ. Sức mạnh của Thạch Hạo có thể bắt gọn sinh linh thuần huyết, tự nhiên có thể làm nứt tấm chắn này.
"Rầm!"
Hắn lần nữa nện xuống khiến tấm chắn nứt toác, bàn tay óng ánh thuận thế đánh tới, vô cùng mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh.
Thiếu niên này kinh hãi tột độ, ngay cả bảo cụ như thế mà cũng bị đánh tan khiến hắn chấn động. Hắn hét lên một tiếng, bàn tay phát sáng, dốc hết sức chống đỡ.
Cùng lúc đó, thiếu niên cầm cung lớn cũng ra tay, cài tên vào cung, nhắm thẳng về phía bàn tay Thạch Hạo. Một vệt ánh xanh bén nhọn kinh người bay ra.
Gió lạnh rít gào, đất đá cuộn trào. Uy thế của mũi tên này hết sức kinh người, chỉ riêng luồng gió mạnh đã khiến nơi đây rạn nứt.
Bàn tay Thạch Hạo phát sáng, một con Huyền Quy xuất hiện, ngưng tụ cùng bàn tay hắn rồi va chạm với ánh xanh. Một tiếng "ầm" vang lên, cả dãy núi chia lìa.
Mũi tên màu xanh biếc kia phát sáng, rồi dần dần rút ngắn, thần lực đã bị tiêu hao toàn bộ. Trong nháy mắt khi bàn tay Thạch Hạo bị ngăn cản, hắn liền lần nữa đập xuống.
"Ầm!"
Hắn và thiếu niên kia một chưởng chạm nhau. Tuy rằng sức mạnh chỉ còn lại bốn, năm phần, thế nhưng cũng khiến cánh tay tên kia run rẩy, thân thể co giật không ngừng.
Âm thanh răng rắc truyền đến, hộ tí của hắn đã vỡ nát. Một bảo cụ mạnh mẽ biến thành những mảnh vỡ lấp lánh, rơi đầy trên mặt đất.
Miệng tên này phun ra ngụm máu tươi, lảo đảo lùi về sau.
Chỉ một đòn này đã khiến mọi người biến sắc, biết rằng đã gặp phải kẻ tàn nhẫn, làm trọng thương người của bọn họ đồng thời hủy đi bảo cụ của hắn.
"Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám gọi ta là dân nhà quê ư?" Thạch Hạo châm biếm.
Kẻ bị thương mặt lúc trắng lúc xanh, vô cùng tức giận, thế nhưng cũng không thể phản bác được lời nào. Thiếu niên này mạnh hơn hắn, nếu bắt bẻ lại cũng chẳng khác nào đang tự mắng chính mình.
"Chỉ là một tên man di chưa khai hóa, có chút sức lực mạnh mẽ mà thôi." Bên cạnh có kẻ không phục, lớn tiếng trách mắng.
Thạch Hạo chắp tay sau lưng, lộ vẻ sỉ nhục. Hiện giờ hắn cũng không còn nóng nảy nữa, đồng thời dùng dáng vẻ đó nói: "Cái lũ không biết trời cao đất rộng dám xem nơi đây là bãi săn, thích thì bắn giết ư? Dựa vào các ngươi thì chỉ đáng làm con mồi mà thôi. Ta đang muốn về thôn mà lại thiếu lễ vật, không bằng săn giết các ngươi coi như một phần lễ vật vậy."
"Câm miệng!" Có kẻ quát lên.
"Nín!" Thạch Hạo quay đầu lại, dùng ngữ khí càng nghiêm khắc hơn quát lên. Đồng thời, trong miệng hắn phóng ra một luồng đạo phù xung kích tới, khiến gã kia phải rút lui.
"Đúng là khinh người quá đáng! Có bản lĩnh thì lại đây để bọn ta xem thử, rốt cuộc là ngươi phải nướng thiên nga cho chúng ta ăn, hay là một tên lợi hại nào đó!"
Đám thiếu niên này ai nấy cũng đều có ngạo khí, tuy rằng biết được gặp phải nhân vật bất phàm thế nhưng trong miệng vẫn không bao giờ chịu nhận thua.
"Các ngươi là cái thá gì chứ? Ta cưỡi thiên nga đi qua mà cũng dám xem là con mồi? Tưởng Hoang Vực là hậu viên của đám nhà các ngươi à? Một tên cũng đừng hòng chạy thoát!"
"Ầm!"
Hắn lần nữa xuất thủ, vận chuyển lực Côn Bằng khiến nơi đây phát sáng. Sau đó, một đại dương màu đen hiện ra, xung kích về phía tất cả mọi người.
"Giết!"
Ngoại trừ thiếu niên dẫn đầu còn chưa động thủ, thì những người khác đều đồng loạt tiến lên.
Tiếng nổ vang lên, sóng biển màu đen tàn phá bừa bãi khắp tám phương. Sáu, bảy người bị đánh bay ngay tại chỗ, miệng ho ra từng bụm máu, một số khác thì không ngừng thối lui.
"Các ngươi lui lại hết! Tên nhà quê này để ta đối phó!" Thiếu niên dẫn đầu quát lên.
Hắn giương cung không ngừng bắn tên. Từng luồng ánh xanh như cầu vồng bay tới, Thạch Hạo không ngừng tránh né. Những ánh xanh này cứ như kiếm tiên, khí thế rất mạnh mẽ, bay thẳng về phương xa.
"Bùm!"
Lúc này, nơi xa có đỉnh núi sụp đổ, mấy ngọn núi nhỏ thì nổ tung trong nháy mắt.
Có thể thấy được thiếu niên này dũng mãnh đến mức nào, mũi tên từ cung lớn bắn ra vô cùng đáng sợ và kinh người. Nếu không, hắn cũng chẳng thể chỉ một mũi tên giết chết thiên nga Minh Văn cảnh được.
"Xoẹt!"
Một vệt ánh vàng bay ra, Thạch Hạo cũng lấy ra một cây cung lớn. Nương theo từng tiếng Giao hú, một mũi tên tựa thần tiễn từ phương xa lao tới, vô cùng rực rỡ.
Đây chính là Phong Lôi Giao mà hắn thu được trong tổ địa Hỏa Quốc. Khi rơi vào tay hắn, uy thế lập tức vô cùng kinh người.
Nơi đây trở nên sôi trào, loạn tiễn cùng lúc bắn ra, hai người bắt đầu bắn nhau khiến dãy núi trực tiếp nổ tung.
Ngoài ra, con thiên nga kia cũng hóa thành bùn nhão, hoàn toàn bị hủy diệt.
"A..."
Chẳng bao lâu sau, mấy tiếng kêu thảm thiết truyền tới. Trong đám sinh linh kia, có kẻ bị trúng tên của Thạch Hạo khiến thân thể nổ tung.
"Bùm!"
Trời long đất lở, chẳng biết từ khi nào hai người đã thu lại cung tên. Thiếu niên kia vụt lên trời cao, cùng Thạch Hạo triển khai cuộc đại chiến kinh người.
"Chẳng trách lại mạnh đến vậy, hóa ra là một con Hôi Giao* thuần huyết!" Thạch Hạo kinh ngạc. (*): Thuồng luồng màu xám tro.
Đây là con Hôi Giao sở hữu tu vi vô cùng cao thâm, bảo thuật đã luyện tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, kinh nghiệm chiến đấu càng phong phú. Nó không ngừng chiến đấu với Thạch Hạo.
"Lão đại gặp phải đối thủ rồi, thật là kinh khủng! Thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì, sao ta lại cảm thấy hôm nay có điều chẳng lành?" Những kẻ bên dưới biến sắc.
Một tiếng rồng ngâm vang lên, thiếu niên kia đã hóa thành bản thể. Sương mù lượn lờ mịt mờ, cuối cùng đại chiến với Thạch Hạo giữa tầng mây cao.
Cảnh tượng này rất kinh người. Hôi Giao vùng vẫy, thân thể khổng lồ, không ngừng tấn công Thạch Hạo. Khi hai người va chạm, thi thoảng lại bắn ra hào quang óng ánh.
"Hỏng rồi, lão đại sắp thất bại rồi!" Đám thiếu niên kia sắc mặt trắng bệch, trong lòng hoảng sợ.
Ầm!
Giữa bầu trời bùng nổ màn mưa ánh sáng vô cùng rực rỡ. Hôi Giao ho ra máu, toàn thân tràn đầy máu, lảo đảo thối lui. Cả đám mây trên cao đều bị đánh tan.
Nó rất giật mình. Sau khi tới Hoang Vực, không ngờ lại gặp phải đối thủ có thể khiến mình bị thương đến vậy.
Trên thực tế, Thạch Hạo còn khiếp sợ hơn cả nó. Trận chiến này đã tiến hành hơn trăm hiệp, Hôi Giao vô cùng mạnh mẽ, đúng là một đối thủ hiếm có.
"Bụp!"
Cuối cùng, sau một trăm hai mươi hiệp, Hôi Giao đã gặp nạn. Một cái đầu lâu bị bàn tay hóa chưởng của Thạch Hạo chém bay, rơi xuống rừng núi bên dưới.
Mặc dù cả đám thiếu niên còn lại đồng loạt ra tay, nhưng vẫn không thể cứu được nó.
"A, lễ vật trở về Thạch Thôn lần này quả nhiên rất có ý nghĩa." Thạch Hạo tự nhủ. "Thứ gì còn có thể tốt hơn một con Hôi Giao thuần huyết đây?"
Cùng lúc đó, nơi sâu trong rặng núi nguyên thủy ở biên giới phía Tây, một bóng người đang ngồi trên tảng đá lớn ở một đỉnh núi chợt mở mắt. Phút chốc, trên tảng đá dựng lên một đám thần hỏa.
Hắn tựa một vị thần linh đang đắm mình trong hỏa diễm, toàn bộ thân thể đều mơ hồ, chỉ có đôi mắt là sáng rực, còn óng ánh hơn cả ánh lửa. Hắn lẩm bẩm: "Một tên tùy tùng theo ta đã bị giết."
Nếu người khác biết được, một sinh linh thuần huyết chí cường chỉ là tùy tùng của hắn, nhất định sẽ giật mình đến run rẩy.
Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free.