Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 346: Ân tình của Hỏa Hoàng

"Vị đại ca này, ngươi thật sự uy vũ ngút trời!" Thạch Hạo đứng dậy, chỉ nói một câu như vậy, khiến Hỏa Linh Nhi chấn động, suýt nữa ngã nhào khỏi bảo cụ mà rơi từ trên không trung xuống.

Nàng cắn chặt hàm răng, mày ngài dựng thẳng, đôi mắt đẹp trợn tròn, hận không thể nuốt sống tên Hùng Hài Tử này.

Người tới dáng vóc cao lớn, toàn thân được một chùm sáng bao phủ, long hành hổ bộ, trông vô cùng siêu nhiên. Mỗi bước chân hạ xuống đều khiến tổ địa nổ vang, như thể mặt đất đang cộng hưởng cùng hắn.

Khí độ của người này không giống phàm tục, hắn bước đi từ cuối đường chân trời đến đây, mỗi bước có khoảng cách mấy trăm trượng. Quả thật đây mới chính là súc địa thành thốn, là một sinh linh nắm giữ đại thần thông khó lường.

"Có biết nói chuyện hay không hả? Nếu không biết thì đừng có nói lung tung." Hỏa Linh Nhi quát lớn.

Thạch Hạo cười gượng, tự nhiên nó biết người tới là ai, Hỏa Linh Nhi cũng đã mở miệng lúc nãy, chẳng lẽ nó còn chưa đoán ra được?

Hỏa Hoàng sở hữu một khí thế không gì sánh kịp. Mỗi bước chân Người hạ xuống đều hòa cùng nhịp đập của thiên địa. Đây không phải là ý nghĩa hợp nhất cùng trời đất tầm thường, mà là tư thái sau khi siêu thoát, chân chính đạt tới quân lâm thiên hạ.

Thạch Hạo nở nụ cười, liếc mắt nhìn vị cao thủ Hoàng đạo này, rồi nhanh chóng điều động bảo cụ đuổi kịp Hỏa Linh Nhi.

"Kính chào Hỏa Hoàng bệ hạ." Nó mở miệng lần nữa.

Hỏa Linh Nhi cũng không cãi vã nữa, nhìn nó vài lần. Câu nói vừa nãy cũng xem như tạm ổn, nếu như nó lại nói câu giống như trước thì nàng tuyệt đối muốn liều mạng với nó.

"Vừa nãy ngươi nói cái gì vậy?" Hỏa Hoàng ôn hòa hỏi.

Đây là một vùng đất quạnh hiu, vô cùng hoang vắng, không có một ngọn cỏ nào. Thay vào đó, chỉ có một hồ dung nham lớn với nhiệt độ rất cao, cả khu vực này không một bóng người.

Thạch Hạo vò đầu, không ngừng cười ha ha.

Khí độ của Hỏa Hoàng không giống người thường, Người cũng không nói thêm gì nữa. Người là nhân vật như thế nào, khi đối mặt với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn cũng có thể thản nhiên. Vừa nãy cũng chỉ là cảm thấy có chút thú vị mà thôi.

Đây cũng không phải là thân thể thật sự của Hỏa Hoàng, mà chỉ là một hóa thân, hoặc có thể nói là linh thân của Người. Người tiến vào tổ địa tự nhiên không ai có thể ngăn cản.

Nói thật, Thạch Hạo vẫn còn có chút không y��n tâm. Dù sao đây cũng chính là tổ địa Hỏa Tộc, nó là một người ngoài mà tới đây thì không thích hợp cho lắm.

"Nếu Linh Nhi đã cho phép ngươi tiến vào đây thì ta cũng chẳng nói gì nữa." Hỏa Hoàng như có thể nhìn thấu tâm tư của nó, mở miệng nói.

"Không biết Hỏa Hoàng có gì chỉ giáo?" Thạch Hạo khiêm tốn hỏi. Nhân vật lớn như vậy sao có thể vô cớ hiện diện, hẳn là có toan tính.

Nói tóm lại, nó vẫn có thiện cảm với vị Hỏa Hoàng này. Hơn hai năm trước, khi nó ở Hư Thần Giới mở ra mười Động Thiên, lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, gặp phải các thế lực phục kích, thì chỉ có duy nhất quân đội của Hỏa tộc tới cứu viện.

"Nghe nói về phương diện tu hành ngươi rất có tư chất, ta tới xem thử thôi."

Trong lòng Thạch Hạo hơi động, nhìn về phía Hỏa Linh Nhi.

"Cha thấy huynh cực khổ tu luyện mấy ngày nay mà chẳng có kết quả gì. Vừa hay một luồng linh thân của cha đi tới tổ địa, nên con đã đặc biệt xin cha lại đây. Nếu như có chỗ nào không rõ thì huynh có thể hỏi cha." Hỏa Linh Nhi nói.

Thạch Hạo nghe thấy thì ngẩng đầu lên. Ân tình này tuyệt đối không hề nhỏ, mời một vị Nhân Hoàng tới giải đáp các nghi hoặc. Việc này cần bao nhiêu sự nể trọng, cũng chỉ có Hỏa Linh Nhi mới có thể làm được.

Trên thực tế, khi Hỏa Linh Nhi chứng kiến nó chiến đấu với Thạch Nghị thì vô cùng lo lắng. Đối phương nắm giữ Trùng Đồng, lại có thiên tư hơn người, ngoài ra còn có Chí Tôn Cốt vốn dĩ thuộc về Thạch Hạo, quả thật chính là vô địch thiên hạ. Tuy rằng kết quả lần trước là hòa nhau, thế nhưng nàng biết thực lực mạnh mẽ của Thạch Nghị cơ bản vẫn chưa thể hiện.

Cho nên lần này, khi nhìn thấy Hỏa Hoàng thì đã mời Người tới giúp đỡ, xem liệu có thể chỉ điểm cho nó một con đường sáng hay không.

"Đa tạ!" Thạch Hạo cảm tạ thật sâu. Lời cảm tạ này không chỉ dành cho một người mà là dành cho cả hai cha con bọn họ.

Hỏa Hoàng hòa mình cùng thiên địa, Người đứng nơi đó nhưng lại khiến người khác cảm giác như nơi đó không có gì cả. Thế nhưng khi nhìn kỹ thì lại tạo nên một áp lực cực lớn khiến người khác phải kính nể.

"Con đi đi." Ngư���i để Hỏa Linh Nhi rời đi, còn mình thì ngồi xếp bằng trên một tảng đá. Trong nháy mắt, toàn bộ vùng đất hoang vu này tràn ngập sương mù, như thể khí hỗn độn đang khuếch tán, tràn đầy hơi thở đại đạo.

Hỏa Linh Nhi rời đi, nơi đây chỉ còn lại hai người.

"Thiên địa này sắp đại loạn rồi, ta hi vọng sẽ có một ngày khi ngươi đủ năng lực thì có thể bảo vệ cho Linh Nhi thật chu toàn."

Lời nói đầy bình thản từ trong miệng Hỏa Hoàng phát ra, khiến trong lòng Thạch Hạo run lên bần bật.

"Hỏa Hoàng uy chấn Hoang Vực, có Người ở đây, ai dám động đến Công chúa chứ?"

"Chuyện tương lai ai mà đoán trước, biết bao đại nhân vật đã từng ngã xuống, không gì là không thể xảy ra." Hỏa Hoàng nói. Người không hề cam kết điều gì, chỉ dặn dò một câu.

"Được, ta sẽ tận lực!" Thạch Hạo cũng không thề thốt, chỉ trịnh trọng đáp lời.

"Về việc tu hành, ngươi có điểm nào không hiểu thì có thể hỏi ta." Hỏa Hoàng mở miệng. Người hòa cùng thiên địa, nơi Người ngồi xếp bằng hoàn toàn trở nên mịt mờ, sương khói lượn lờ, tràn đầy khí tức đại đạo.

Nếu như là người bình thường thấy được thì nhất định linh hồn sẽ rung động, không thể chịu đựng nổi uy thế như vậy. Thế nhưng Thạch Hạo lại vẫn giữ vững, sau khi khai mở mười Động Thiên, nó hoàn toàn tĩnh lặng.

Đây là một thử thách cơ bản nhất, nếu như ngay cả khí tức tự nhiên bên ngoài của Hỏa Hoàng mà cũng chịu không nổi thì cũng đừng mong Người dạy bảo gì cho.

Hỏa Hoàng có tư cách như thế. Thân là Nhân Hoàng Hỏa Quốc, sau khi kế thừa đạo thống nhiều năm qua ở trung tâm của một quốc gia, tài nguyên cả quốc gia đều do Người sử dụng. Cũng giống như Tế Linh, được Phong Thần Hỏa gột rửa, Người sớm đã đạt đến cảnh giới thông thiên triệt địa.

Thạch Hạo cũng chẳng khách khí nữa, chăm chú hỏi han. Những gì không rõ trong lòng đều nói ra, còn Hỏa Hoàng cẩn thận đáp lại.

Nói thật, cho dù là những vị hoàng tử kia cũng không có đặc quyền lớn đến mức khiến Hỏa Hoàng phải đích thân giảng đạo. Việc tu hành đều do sư tôn của bọn họ giảng giải. Hôm nay, Thạch Hạo cũng coi như đạt được một c�� may to lớn.

Sau đó, Thạch Hạo nhắc đến việc dùng thần huy để hóa hình đỉnh, hóa hình chuông, hóa hình Côn Bằng, rồi chăm chú hỏi han.

Bởi vì nó mắc kẹt trong việc hóa hình Côn Bằng, vô cùng gian nan, khó lòng thành công trọn vẹn, chỉ có thể tạo ra vài con, không thể như những binh khí dồi dào trong cơ thể kia.

Ánh mắt của Hỏa Hoàng chợt lóe sáng khi nghe Thạch Hạo nói, hiển nhiên Người vô cùng xúc động, nói: "Hiện tại, ngươi đã chạm tới bước này?"

"Tại Hóa Linh Cảnh, ta đã làm được điều đó, cũng dựa vào nó để đột phá cực cảnh. Hiện tại, việc hóa hình Côn Bằng đang bị gián đoạn." Thạch Hạo trả lời.

Hỏa Hoàng nhìn nó, ánh mắt có chút gì đó không đúng, tựa hồ rất phức tạp, cuối cùng gật đầu, nói: "Ngươi rất giỏi."

"Tại sao lại như vậy?" Thạch Hạo khiêm tốn hỏi.

"Rất nhiều người tu hành cả đời, cho dù đã trở thành Vương Hầu từ lâu cũng không thể chạm tới được điều này, bởi vì họ không có tư cách đó." Hỏa Hoàng lên tiếng, giải thích sự việc khó hiểu này.

Vấn đề của Thạch Hạo có phần lớn lao, khi còn ở Hóa Linh Cảnh, nó đã tiếp xúc và đạt được Đạo Quả của riêng mình, điều này vô cùng kinh ngạc.

Nghiêm túc mà nói, vấn đề này chỉ xuất hiện khi đạt tới cảnh giới Minh Văn. Thế nhưng cũng chỉ số ít cá nhân mới có thể lĩnh hội, rồi trải qua thời gian dài đằng đẵng mới bước một bước mang tính quyết định để chạm tới. Muốn giải quyết triệt để, phải cùng nó đồng hành cả đời, cho đến khi đạt tới cảnh giới Tôn Giả, hay thậm chí cao hơn!

"Khi thành Thần, vấn đề này sẽ được giải quyết. Đến lúc đó, ngươi sẽ thấy được Thần uy kinh thiên khi sự thay đổi về lượng dẫn đến sự thay đổi về chất."

Sau khi Thạch Hạo nghe thấy, thì không khỏi phải yên lặng lại.

Ban đầu cứ tưởng rằng đây cũng chỉ là do mình tự nghĩ ra, chỉ có bản thân tìm hiểu. Hiện tại nghe Hỏa Hoàng nói, Hùng Hài Tử muốn đối phương giúp mình chỉ lối, giúp mình đạt được điều lợi lạc, nhưng không ngờ vị trước mặt đã sớm thấu tỏ, những thiên tài tuyệt diễm đều đã đặt chân lên con đường này.

Chỉ là, Thạch Hạo hiểu ra quá sớm, dựa vào việc này để đột phá cực cảnh của cảnh giới Hóa Linh. Mà đây lại là một vấn đề lớn quấy nhiễu đến việc thành Thần, cũng không phải ở cảnh giới hiện tại là có thể giải quyết được.

Cho dù là những người tuyệt diễm từ xưa đến nay cũng phải đợi đến khi Minh Văn Cảnh viên mãn mới có thể cảm nhận được. Trường hợp của Thạch Hạo đã khiến Hỏa Hoàng không khỏi kinh ngạc trong lòng.

Hỏa Hoàng ngồi xếp bằng nơi đây cả nửa ngày, cuối cùng nhẹ nhàng rời đi.

Thạch Hạo cúi đầu yên lặng suy nghĩ. Thu hoạch của ngày hôm nay không hề nhỏ, ít nhất con đường phía trước đã càng ngày càng rõ ràng hơn, nó chỉ cần vững vàng bước về phía trước là ổn.

Theo như lời nói của Hỏa Hoàng, nếu như bây giờ nó có thể hóa thần huy thành Toan Nghê, Huyền Vũ, Côn Bằng, trong cơ thể dễ dàng ngưng tụ ra vô số ký hiệu nguyên thủy thì như vậy nó đã chạm tới con đường thành Thần.

"Vậy thì bắt đầu từ mấy viên này vậy, còn một mặt thì khắc họa ký tự, một mặt tìm hiểu hàm nghĩa vô thượng của bảo thuật Côn Bằng!"

Thạch Hạo lẩm bẩm, bắt đầu tu hành.

Hỏa Hoàng cũng không đến tay không, Người ban tặng cho nó một tòa thần phủ, trồi lên từ lòng đất thông qua khe rạn nứt và ẩn hiện trong dung nham.

(*Phủ thần: phủ ở đây là chỉ nơi ở ví dụ "Phủ Khai Phong" của Bao Thanh Thiên chứ không phải nói về "búa"*)

Thạch Hạo tiến vào bên trong phủ, rồi chăm chú cảm ngộ và tu hành. Với phần thưởng nặng này, trong lòng nó vô cùng cảm kích, ghi tạc cái ơn này của Hỏa Hoàng vào trong lòng. Hiện tại, cái mà nó cần nhất chính là thời gian.

Hiển nhiên, tòa thần phủ này không bình thường, cũng không giống với cổ điện lúc ban đầu nó tiến vào. Tòa thần phủ này có lưu chuyển những hào quang màu vàng nhạt.

"Sao ta lại có cảm giác, nếu tu hành ở đây một ngày thì có thể bù đắp được mấy chục đến cả trăm ngày ở thế giới bên ngoài nhỉ?"

Chính vì như vậy nên nó mới có thể bình tĩnh lại tâm tình, yên lặng cảm ngộ, không lo lắng về vấn đề thời gian, không chút suy tư mà chỉ tập trung vào ngộ pháp và ngộ đạo.

Một khi được thả lỏng thì tiềm lực của con người lớn một cách đặc biệt. Trong lòng Thạch Hạo không còn lo lắng hay bận tâm gì cả, chỉ biết tập trung toàn bộ tinh thần để tu hành.

Quá trình rèn luyện thần huy, khắc vẽ ký hiệu này kỳ thực cũng là quá trình phân tích ký hiệu nguyên thủy của Côn Bằng. Nó chăm chú tìm hiểu môn thần thông có một không hai trên đời này.

Việc thu nạp tinh hoa thần tính để tăng cường cảnh giới là điều vô cùng quan trọng, mà có thể thấu hiểu bảo thuật vô thượng mình đang nắm giữ lại càng quan trọng hơn.

Vì vậy, nó không còn quá lo lắng thời gian sẽ trôi qua khi ở trong tòa phủ đệ màu vàng này. Thạch Hạo thả lỏng toàn thân, bế quan khổ tu.

Cuối cùng, nó lấy ra một cái bồ đoàn. Đây chính là vật mà nó đạt được ở bên trong sào huyệt của Côn Bằng, được đan thành từ côn mộc, là vật báu của thế gian. Nó ngồi xếp bằng bên trên, cả người dần dần trở nên hư ảo.

(Bồ đoàn: đệm hương bồ hay còn gọi là đệm cói (đệm có hình tròn được làm bằng lá cây Hương Bồ))

Đến cuối cùng, cung điện cổ kính màu vàng này vang lên những tiếng tụng kinh, giúp người khác dễ dàng tiến vào cảnh giới ngộ đạo. Mà cái bồ đoàn này cũng như thế, vang vọng những âm thanh cổ kinh, hiệu quả tăng lên rõ rệt.

Thoáng chốc, cả vùng thiên địa nơi đây như biến đổi, phảng phất quay trở về thời Thái Cổ. Ở đó, một con cá đen khổng lồ vọt thẳng từ biển sâu lên, sóng biển dâng cao tận trời xanh.

Nó toàn thân tỏa ra ánh đen, dày đặc nh��ng ký hiệu như có như không, ngưng tụ sức mạnh âm hàn từ mặt trăng, làm chấn động cả trời cao.

Sau đó, hào quang màu vàng lưu chuyển, biển rộng biến mất. Một con chim khổng lồ lao thẳng lên cao, đâm mạnh vào trời xanh, nhằm thẳng đến vực ngoại mênh mông. Cánh vàng chấn động, những ngôi sao lớn bị xé nát, thái hư rung chuyển.

Nó ngưng tụ sức mạnh từ mặt trời, chí cương chí dương, không gì không xuyên thủng được. Cả bầu trời đầy sao dường như không thể dung nạp được thân thể nó.

...

Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở trên tấm đệm cói kia. Nó phảng phất như đang chìm nổi trong thiên địa thời Thái Cổ, lúc thì lặn sâu ba trăm ngàn dặm dưới biển, lúc thì lao thẳng lên chín tầng trời.

Nó đang tìm hiểu Côn Bằng Pháp, thể ngộ loại Đại Đạo kia, như là đang trải qua cuộc đời của Côn Bằng. Cảm giác này vô cùng kỳ diệu.

Cuối cùng, con cá đen khổng lồ và chim khổng lồ màu vàng dung hợp làm một. Mặt trời và mặt trăng giao hòa hóa thành Côn Bằng chân chính, nó có thể là cá, cũng có thể là chim, ngàn biến vạn hóa.

Một tiếng nổ ầm, Thạch Hạo bùng phát một luồng hơi thở kinh khủng, toàn bộ cung điện rung chuyển dữ dội. Cuối cùng, cung điện cổ kính màu vàng này rạn nứt rồi nổ tung.

"Hoàn thành, ta rốt cuộc cũng hiểu được bảo thuật Côn Bằng!"

Thạch Hạo mở mắt, trong mắt không kìm được vẻ vui mừng, còn có cả sự thỏa mãn. Không ngờ rằng ngày hôm nay nó lại tìm hiểu thấu đáo môn thần thông này.

Bản dịch này là tài sản tâm huyết của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free