[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 326: Hoang Thiên hầu
Các cường giả vô cùng khao khát được hai vị tiên tử để mắt, tranh giành vì mình, điều này khiến rất nhiều thiếu niên huyết khí sôi trào, chỉ hận không thể thế thân cho họ.
Thế nhưng, người trong cuộc mới thấu hiểu, bởi Thạch Hạo biết rõ, hai người này vô cùng nguy hiểm, tương lai có lẽ sẽ cầm binh đao đối địch nhau.
Ngọc Mân trong suốt, bên trên có chén Cửu Long vô cùng tinh xảo đẹp mắt, tựa như kiệt tác nghệ thuật. Nó không phải sắt cũng chẳng phải đá, lưu chuyển hào quang chín màu, bên trong chứa thứ rượu xanh biếc, tỏa hương thơm ngát.
Thạch Hạo tạ ơn rồi đưa lên một hơi uống cạn, lập tức cảm thấy một luồng khí nóng lan tỏa như giao long chạy tán loạn trong gân mạch, khiến hắn không nhịn được mà rên rỉ một tiếng.
Điều này khiến hắn giật mình, chỉ một ly rượu mà vượt qua cả rượu Hầu Nhi, thành phần trong đó không chỉ có linh dược mà còn có cả thánh dược, đúng là thần nhưỡng chân chính, giá trị không thể đo lường!
Sau một khắc, trong cơ thể Thạch Hạo vang lên tiếng như sấm nổ, rồi bùng phát ra tầng hào quang xanh lục, khí tức sinh mệnh phồn thịnh, cả người óng ánh, suýt chút nữa thì đã đột phá bước chân vào Minh Văn cảnh.
Lúc này hắn biến sắc mặt, nhanh chóng kìm chế. Hiện tại hắn vẫn chưa muốn tiến vào cảnh giới tiếp theo, tuy rằng Hóa Linh viên mãn thế nhưng hắn luôn cảm thấy cần phải cân nhắc lại, muốn đột phá cực cảnh của cổ nhân.
Thế nhưng, dược lực của ly rượu này quá mạnh mẽ khiến Thạch Hạo phải ngồi ngay xuống đất, dốc toàn lực vận chuyển phù văn để trấn áp.
Cuối cùng, một đoàn hy quang xanh biếc bị hắn áp chế co thành một khối, chậm rãi truyền vào trong máu thịt, không cho nó xung kích nữa.
Mọi người biến sắc, rất nhiều người đều biết hắn đã là Hóa Linh viên mãn, đã đạt tới ranh giới trong truyền thuyết, sánh ngang với tiên hiền cổ đại, thế nhưng tại sao lại không đột phá mà lại áp chế chứ?
Sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn khiếp sợ, không ít người trong đó đoán được, bởi vì thực lực càng mạnh thì sự hiểu biết càng nhiều hơn, chẳng hạn như tổ tiên của bọn họ cũng từng trải qua chuyện tương tự như thế, cuối cùng đã trở thành Thiên Thần!
Nguyệt Thiền và Thiên Hồ tiên tử cũng kinh ngạc, lần đầu tiên thấy hai nàng nghiêm túc như thế. Biểu hiện của Thạch Hạo khiến các nàng không thể không so sánh lại, đây là một thiếu niên thiên tài bí ẩn, mạnh mẽ khủng khiếp, lẽ ra không nên ở Hoang Vực mà phải là vạn cổ đại giáo dốc hết tâm huyết để bồi dưỡng ra một người kiệt xuất cái thế như thế.
"Tỷ tỷ, ngươi chuẩn bị hầu hạ Ma Vương à, hình như nhìn thấy được một phần trong tương lai, hì hì..." Thiên Hồ tiên tử cười khẽ, sóng mắt câu hồn, nụ cười khuynh nước khuynh thành, quyến rũ động lòng người.
"Hắn và giáo phái ta dù gì cũng có chút ngọn nguồn, còn với giáo phái của ngươi chung quy vẫn không thể sánh bằng." Nguyệt Thiền tiên tử nói, phong thái xuất trần, cả người xinh đẹp và thánh khiết.
Lúc này, cả giáo quân tràng sôi trào, giết chết hai vị tôn giả, chuyện lớn cỡ này chỉ do một thiếu niên tạo nên khiến mọi người khó tin được, tự nhiên vô cùng náo động.
Cuối cùng, Thạch Hạo đứng thẳng người lên, đã thành công niêm phong phần dược lực kia lại, chờ sau này khi đột phá vào Minh Văn cảnh thì chính là trợ lực giúp hắn tăng nhanh như gió, tạm gác lại để tương lai sau này dùng.
"Tạ Nhân Hoàng!" Hắn lớn tiếng cảm ơn.
Đến bây giờ giáo quân tràng đã bình tĩnh đi không ít, ánh mắt mọi người đều tập trung vào người Thạch Hạo. Hắn rất thản nhiên, vóc người cao gầy, áo choàng đen, cặp mắt trong veo.
Trong tòa Thiên cung, từng luồng lửa màu vàng đang thiêu đốt, khiến toàn bộ hư không vặn vẹo, làm người khác cảm thấy hết sức khủng bố.
"Thạch Hạo nghe phong!" Đột nhiên có người lớn tiếng, âm thanh cuồn cuộn như sấm sét.
"Thạch Hoàng rất coi trọng ngươi, muốn phong ngươi làm vương hầu." Câu nói này vừa ra, mọi người không khỏi ồ lên. Hắn mới bao nhiêu tuổi, chỉ là một thiếu niên mười ba tuổi mà thôi, vậy mà lại được phong vương hầu?
"Phong Vương còn sớm, tu vi chưa đủ, phong Hầu là đủ rồi, biết trước rằng sớm muộn gì hắn cũng sẽ đột phá, có thể bước vào cảnh giới kia." Có người giải thích tâm tư của Thạch Hoàng.
"Ngươi cảm thấy có thể phong Hầu hay không?" Thạch Hoàng hỏi, giọng điệu bình thản thế nhưng chấn động cả giáo quân tràng, uy nghiêm như Thần giáng thế, kinh sợ lòng người.
Trong nháy mắt tình cảnh trở nên im lặng, sau đó tinh binh của giáo quân tràng đồng thanh hét lớn: "Thạch Hoàng cơ trí!"
Bọn họ tuyệt đối trung thành, nơi đây có tới mấy chục vạn quan quân đồng thời hét lớn, chấn động cả thiên địa, vang tận trời xanh.
"Không biết Thạch Hoàng muốn phong Hầu cho hắn ở đẳng cấp nào?" Có người hỏi.
"Thiên hầu!" Chỉ hai chữ mà thôi, rất nhiều người đã chấn động mà run lên. Một Thiên hầu mười ba tuổi, cao cấp nhất, tiến thêm một bước nữa chính là Vương!
Tất cả mọi người đều ý thức được, Thạch Hoàng đã có tâm tư, tuyệt đối xếp Thạch Hạo vào một trong những người kế thừa, có thể là người đứng đầu tiên!
Người có thể được liệt vào vị trí đó thì cần phải cân nhắc rất nhiều, cho dù có tâm tư riêng nhưng cũng phải suy nghĩ thật kỹ. Người kế vị Thạch Hoàng không nhất định phải là dòng dõi trực hệ mới được.
Trên dưới giáo quân tràng chấn động, mấy trăm ngàn người đều giật mình, đây chính là một tín hiệu rõ ràng nhất. Từ nay về sau, một thiếu niên Thiên Hầu đã sinh ra, tương lai rất có thể sẽ trở thành Nhân Hoàng!
Mà Thái Cổ Thần Sơn cùng với những thế lực lớn Thượng Cổ đều biến sắc mặt, vẻ mặt liên tục thay đổi.
Chỉ có mỗi Thạch Hạo vẫn rất bình tĩnh, Thiên hầu thì đã sao? Hoang Vực sẽ đại loạn, chuyện này chưa chắc đã tốt đẹp gì. Hơn nữa, ngày hôm nay hắn đã đủ chói mắt, rồi lại bị đẩy tới một vị trí như thế, như đặt vào đầu sóng ngọn gió.
"Phong Thạch Hạo Hoang Thiên hầu!" Ngắn ngủi vài chữ, chấn động càn khôn, toàn bộ giáo quân tràng đều run rẩy, mà những áng mây trên trời cao bị ngọn lửa màu vàng tách ra, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Mọi người nghe vậy thì đều run lên, tất cả đều rất hoài nghi, mình có nghe nhầm đấy chứ?
Thiên hầu thì cũng thôi, phía trước lại thêm một chữ "Hoang", đây đại biểu cho Hoang Vực sao?
Rất nhiều người đều trầm mặc, ý của Thạch Hoàng là gì đây? Che chở cho một Thiên hầu, một vài vị Vương đều lộ vẻ quái dị.
"Ha ha, huynh đệ, chúc mừng, ngươi ta vốn đều là con cháu Thạch tộc, hiện tại cũng đồng thời được liệt vào hàng Thiên hầu, như thế thì càng thêm thân cận rồi." Hỗn Thiên hầu đi tới chúc mừng, hắn cao to oai hùng, ôm lấy vòng eo của một cô nương trẻ tuổi, phóng đãng bất kham.
Nhân Hoàng sắc phong, kim khẩu ngọc ngôn, cũng không thể nào thay đổi được nữa, tự nhiên gợi ra chấn động mạnh, rất nhiều người đều ném tới những ánh mắt khác thường.
Sau đó, nơi đây tự nhiên không thể bình tĩnh được nữa, cứ như là thiên thạch rơi thẳng xuống đại dương.
"Nhân Hoàng, ngài làm như thế chính là đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, sẽ gây bất lợi cho hắn đấy." Trong trung ương Thiên cung, một ông lão mở miệng, đứng đằng sau Nhân Hoàng, địa vị tôn sùng.
Hiển nhiên, đây không phải là nhân loại, con ngươi màu bạc chớp động, lấp lóe ánh sáng kinh người.
"Đây cũng là một thử thách, là long hay là trùng thì phải xem sự thể hiện của hắn. Sinh tử do mình chứ không phải do mệnh." Thạch Hoàng mở miệng.
Trận chiến này, Thạch Hạo danh chấn Hoàng Đô, truyền khắp Thạch Quốc. Một thiếu niên cứ như sao chổi bắt đầu quật khởi, uy danh vang vọng vùng ranh giới mênh mông này.
Vương hầu trẻ tuổi nhất, mở ra mười đại Động Thiên, được xưng là thiếu niên Chí Tôn, Hư Thần giới không đối thủ, chém liên tục hai đại tôn giả... Hàng loạt vinh quang khiến Thạch Hạo trở nên chói mắt, vô cùng nổi trội.
Liên tiếp mấy ngày, cánh cửa phủ đệ Thạch Hạo suýt chút nữa đã bị người giẫm nát, người tới bái phỏng nối liền không dứt. Thế nhưng Thạch Hạo cũng chẳng thấy đâu, lấy cớ bế quan.
Hết thảy những chuyện này hắn đều ném hết cho những lão huynh đệ của tổ phụ xử lý. Những người kia đều rời khỏi Võ Vương phủ tiến vào trong phủ Hoang Thiên hầu, từ đó trở đi Võ Vương phủ chính thức chia làm hai.
Mấy ngày nay, Thạch Hạo vẫn không ngừng suy nghĩ, hiện tại hắn đang đứng trên đỉnh sóng gió như vậy không tốt, rất dễ trở thành bia ngắm cho mọi người nên hắn quyết định rời đi ngay lập tức.
Trong mấy ngày tiếp theo, hắn thấy được một vài người, ví như Hỏa Linh Nhi.
Sau đó, Lôi tộc tới cửa, tổng cộng có ba người. Người thứ nhất chính là Đại tiểu thư Lôi tộc, người thứ hai là một lão bộc thực lực rất mạnh, người thứ ba là một mỹ phụ trung niên, chính là mẫu thân của Đại tiểu thư Lôi tộc.
Thạch Hạo mời bọn họ vào và trò chuyện một hồi, cuối cùng vị mỹ phụ trung niên kia trực tiếp nói vào vấn đề chính, nói cho hắn biết một bí mật kinh người.
"Mẫu thân của ngươi không thuộc về vực này."
"Cái gì?" Thạch Hạo lúc này đứng bật dậy, lần đầu tiên biến sắc mặt.
Lôi tộc đã thể hiện thiện ý của mình, trao cho hắn một vài tin tức.
Mẫu thân của Thạch Hạo đến từ vực ngoại. Năm đó, ở vực này, bà từng cứu một mỹ phụ trung niên rồi đưa nàng tới Hoàng Đô Thạch Quốc, cuối cùng nàng gả vào Lôi tộc.
Những tình huống này, mỹ phụ trung niên không nói tỉ mỉ, chỉ nói cho Thạch Hạo biết, mẫu thân của hắn thân phận không tầm thường. Đến Hoang Vực là để rèn luyện thế nhưng lại gặp phải kiếp nạn cửu tử nhất sinh, một thân tu vi suýt chút nữa thì bị đánh tan, sau đó gặp được Thạch Tử Lăng, cuối cùng trở thành người thân thuộc.
"Mẫu thân của ngươi hẳn là đã trở về Huyền Vực, trở về tộc mình để cầu thánh dược. Theo lý mà nói hẳn là sớm trở lại mới đúng." Mỹ phụ trung niên nói.
Thạch Hạo nhíu mày, tự nói: "Huyền Vực!"
"Nhưng hiện tại, hơn phân nửa là ngươi không đi được. Vực này sắp loạn, bức tường giới vực khó mà xuyên thủng được. Trừ phi là vô thượng đại giáo, nếu không bản thân cơ bản khó mà vượt qua được."
Thạch Hạo chấn động, biết được tin tức b��t ngờ như thế nên lộ vẻ cảm kích, nói: "Dì, cảm tạ người!"
Mỹ phụ trung niên từng đi theo mẫu thân của hắn nên Thạch Hạo gọi như thế cũng không quá đáng. Mỹ phụ trung niên cười cười sau đó kể những chuyện mà bản thân mình biết cho Thạch Hạo nghe.
Thật lâu sau Thạch Hạo không nói lời nào, trầm mặc rất lâu.
"Toàn bộ mọi việc nguyên nhân đều bắt nguồn từ ta. Mẫu thân, người gặp phải tao ngộ khó khăn nào, là tộc nhân của người gây khó dễ hay là do những thế lực khác?" Thạch Hạo tự nói, thần sắc bình tĩnh, không buồn không vui, nói: "Nếu hiện tại khó có thể vượt qua, con sẽ quật khởi ở Hoang Vực này, sẽ có một ngày dựa vào tư thế mạnh mẽ mà quân lâm Huyền Vực!"
"Ta có hai đứa con gái, khi còn bé đã từng nói giỡn với mẫu thân ngươi rằng, sau này sẽ đồng thời gả hết cho ngươi." Mỹ phụ trung niên cười nói.
"Nương, thật vất vả lắm muội muội mới về một lần, cũng vì chuyện này mà bị người dọa cho chạy mất dép rồi." Đại tiểu thư Lôi tộc đung đưa cánh tay mình đứng nơi đó làm nũng, không cho bà nói lung tung.
"Đây cũng chỉ là những chuyện cười mà thôi, trước kia cũng không có quyết định. Ai biết muội muội ngươi có lá gan nhỏ như thế chứ, chạy trốn suốt đêm để trở lại Thần sơn." Mỹ phụ trung niên vô cùng cưng chiều.
Thạch Hạo cười hì hì, cuối cùng cũng đã nhớ lại những ký ức mơ hồ trong đầu, lên tiếng nói: "Dì, bé mập tỷ tỷ xinh đẹp là do người sinh."
"Phụt!"
Đại tiểu thư Lôi tộc vừa nâng chén trà lên uống thì lập tức phun ra ngoài, nói: "Đang khen ngợi kiểu gì thế?"
Thạch Hạo tiễn những người này ra về rồi trầm tư trong thời gian rất lâu.
Sau đó, vẫn còn có rất nhiều người lục tục kéo tới. Hiện tại Thạch Hạo vô cùng nổi danh nên tự nhiên có rất nhiều người muốn kết giao và lôi kéo.
Dù sao, hiện tại hắn chỉ mới mười ba tuổi nhưng lại mạnh mẽ như thế rồi, trời mới biết được sau này sẽ đạt được những thành tựu như thế nào!
Thiên Hồ tiên tử cũng tới, ngồi bí mật nói chuyện với hắn một canh giờ. Sau đó không lâu, Nguyệt Thiền tiên tử cũng tới, ở chung với hắn gần n��a ngày.
Cuối cùng, Thạch Hạo quyết định rời đi. Hoàng Đô quá phồn hoa, cũng quá náo nhiệt, hắn không cách nào tu hành ở đây được, càng không muốn ở trên đầu sóng ngọn gió.
"Đợi thêm một khoảng thời gian nữa!"
Trước khi rời đi hắn đã hạ quyết định như thế.
Sau đó, hắn tuyên chiến!
"Thạch Nghị, có dám đánh một trận?!"
Hắn cũng không biết đối phương có xuất quan hay không, có trở lại Hoàng Đô hay không, nhưng vẫn có tin đồn rằng Thạch Nghị sẽ xuất hiện!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi Tàng Thư Viện, mọi hành vi sao chép không được phép.