[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 314: Không thể chiến một trận
Ma Chu khổng lồ của hồ Ma Linh đã xuất hiện. Đúng như dự đoán, vào thời khắc mấu chốt, nó lao tới, mang theo mây đen giăng kín trời, kinh động cả Hoàng Đô, thần uy hiển hách!
Thanh đại kích trong tay Thạch Hạo cũng được nâng lên, song không tài nào giáng xuống được. Sóng th���n lực dữ dội tràn ngập từng tầng không gian, và hắn chính là người đứng mũi chịu sào.
Phía dưới, Thạch Tử Đằng sắc mặt tái nhợt. Khi chứng kiến dị tượng trên trời cao, gương mặt hắn lại ửng hồng vì kích động. Hắn biết đó chính là chân thân của Ma Chu, một khi nó ra tay, những nhân vật cấp vương hầu sẽ chẳng đáng nhắc tới, chắc chắn phải chết.
Cả Hoàng Đô tĩnh lặng, mọi âm thanh đều biến mất, không khí trở nên vô cùng ngột ngạt. Một con nhện khổng lồ còn lớn hơn cả núi cao hiện ra trên trời xanh, hung dữ và đáng sợ tột cùng.
Cảnh tượng này đối với thế nhân quả thực quá đỗi khủng bố, tựa như một Ma Thần giáng lâm từ thế giới khác. Một con Thái Cổ Tri Chu lớn đến vậy, ai có thể chống lại đây?
Chưa cần nói đến khi nó bộc phát, chỉ riêng khí thế này đã đủ để nghiền ép vạn vật, khiến toàn bộ cung điện lầu các hóa thành bột mịn. Thân thể nó sừng sững trên bầu trời như một ngọn núi lớn, tựa hồ một cường giả Thái Cổ vừa thức tỉnh!
Ánh mắt nó âm trầm, lạnh lẽo nhìn xuống Thạch Hạo, kèm theo một tia khinh bỉ, nói: "Thiếu niên Chí Tôn? Chẳng qua cũng chỉ xưng hùng trong giới thiếu niên mà thôi. Nếu chết yểu, thì nào có là cái thá gì, tất cả đều hóa thành hư vô."
Lời nói lạnh lùng như băng đá, cùng với những gợn sóng uy áp tựa đại dương, khiến những người bên dưới run lẩy bẩy, gần như tê liệt trên mặt đất.
Lời nói của Ma Chu vô cùng bá đạo, nó tuyên bố như thế chẳng khác nào tuyên án tử hình thiếu niên này, không cho hắn thêm thời gian sống. Điều đó khiến mọi người chấn động, âm thầm tiếc nuối cho Thạch Hạo.
Đây vốn là một thiếu niên thần tư ngút trời, nhưng ánh sáng quá thịnh cũng là nguyên nhân dẫn đến tai họa cho chính mình. Ngay cả Đại Ma Thần tự mình tới cũng vô ích, bởi vì chân thân của Thái Cổ Ma Chu đã đích thân giáng lâm.
"Ma Chu, ngươi quên đây là Hoàng Đô của ta sao? Ngươi vui vẻ đến chúc thọ thì ta rất hoan nghênh, nhưng ta không mong ngươi lại gây ra huyết kiếp ở đây."
Một luồng âm thanh bình thản vang vọng đến, xuất phát từ hướng Hoàng Đô.
Mọi người chấn động! Thạch Hoàng đã bị kinh động nên ra mặt can thiệp!
Tất cả mọi người đều tập trung cao độ. Nếu xảy ra xung đột thì chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng, cường giả cấp độ này quyết đấu, sức phá hoại sẽ mạnh đến mức nào, thật khó mà nói rõ.
Thế nhưng, có một số người có thể khẳng định rằng, một khi giao chiến, Thái Cổ Ma Chu chỉ cần há miệng hút mạnh, có thể nuốt chửng ngàn vạn nhân khẩu cũng chẳng thành vấn đề!
"Thạch Hoàng, ta chỉ muốn trừng phạt chút ít tên nhân loại này mà thôi. Một thiếu niên nho nhỏ mà cũng dám mạo phạm hồ Ma Linh của ta, giam cầm hậu nhân của ta. Chẳng lẽ ta không có quyền giáo huấn sao?" Thái Cổ Ma Chu mở miệng nói.
Bên trong Hoàng Đô này, trong lòng nó cũng có chút e dè, bởi vì nó biết, Thạch tộc nhất mạch đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng, sát trận Thượng Cổ trong hoàng cung kia một khi mở ra, cho dù là Tôn giả cũng phải ôm hận mà chết.
Huống hồ, bản thân Nhân Hoàng cũng vô cùng mạnh mẽ. Khi tọa trấn nơi đây, toàn bộ tài nguyên đều do hắn sử dụng, giống như một Tế Linh hưởng thụ sự tôi luyện của Phong Thần Hỏa, sức mạnh sâu không lường được.
"Hắn chính là một thành viên của Thạch tộc. Nếu như có lỗi thì cũng chỉ do ta xử trí, Ma Chu ngươi không cần nhiều lời." Âm thanh từ hoàng cung vô cùng uy nghiêm, chấn động cả trời cao.
Lúc này, các thế lực lớn đều đã hiểu rõ: Nhân Hoàng đứng ra, lên tiếng như thế, chính là muốn bảo vệ Thạch Hạo, bảo hộ an toàn cho thiếu niên này.
Mọi người kinh ngạc, Nhân Hoàng là coi trọng thiên tư của hắn sao? Thạch Hạo mở ra mười Động Thiên, bị móc đi Chí Tôn cốt mà vẫn có thể quật khởi, thành tựu của hắn không thể nào đoán trước được, có thể sẽ nhảy vào Thần Đạo.
Ma Chu không nói gì, nhưng một cái chân nhện khổng lồ tựa cột chống trời, nện thẳng xuống Võ Vương phủ.
Ầm!
Đột nhiên, một vầng thái dương vàng óng xuất hiện, đè ép cả thiên địa, chấn động Hoàng Đô, ngăn cản trước mặt Ma Chu, khiến chân nhện không thể không thu về.
Nhân Hoàng hiển uy!
Bên dưới, trong lòng Thạch Hạo kêu gào thảm thiết. Thực ra, hắn không hề hy vọng Nhân Hoàng sẽ ra tay, mà muốn đợi Ma Chu hạ xuống để vận dụng ti���u tháp.
Ai ngờ được, vào thời khắc mấu chốt, Nhân Hoàng lại giáng lâm. Đây chẳng phải là yêu mến nhân tài sao? Lại còn đi ngăn cản Ma Chu.
Hiện tại, hắn vẫn chưa muốn trở mặt, vẫn phải cảm ơn. Nếu không, Ma Chu kia sẽ cảnh giác, cho dù có tiểu tháp ra tay cũng chưa chắc có thể diệt trừ nó.
"Ta hy vọng ngươi không động thủ ở Hoàng Đô này, không nên tạo ra huyết kiếp." Lời nói của Nhân Hoàng rất bình tĩnh, nhưng lại khiến thần hồn mọi người chấn động mạnh, mang theo một thứ khí thế quân lâm thiên hạ.
"Ngươi thân là chủ Thạch Quốc, đã nói vậy thì ta nể mặt ngươi." Ma Chu đáp lời.
"Tất cả chấm dứt ở đây." Thanh âm từ trong vầng thái dương màu vàng kia truyền ra, khiến cả Võ Vương phủ đều chấn động.
Cuối cùng, Ma Chu và Nhân Hoàng rời đi, không hề khai chiến.
Áp lực to lớn trên bầu trời biến mất, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Một sinh linh thuần huyết đã trưởng thành lại có thể tạo ra cảm giác ngột ngạt đến thế, thật đáng sợ.
Mọi người nghị luận sôi nổi, cảm thấy Thạch Hạo đã tránh được một kiếp. Chỉ có riêng hắn là thở dài, vì đã bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.
Rất nhanh, hắn lại cảm thấy dễ chịu, vẫn còn một cơ hội nữa. Đại thọ Nhân Hoàng đã sắp tới, hơn nữa vào thời điểm đó, những sinh linh từ các Thái Cổ Thần Sơn khác cũng sẽ xuất hiện. Nếu như cũng làm khó dễ với những người này, vừa vặn có thể "bắt gọn cả đám"!
Hoàng Đô trở nên sôi sục, tiếng bàn luận vang lên khắp nơi. Thạch Hạo đã tạo nên sóng gió ngập trời.
Thân phận của hắn lộ ra ánh sáng, lai lịch của hắn không còn là bí ẩn nữa. Mọi người rốt cuộc cũng biết được quá khứ của đứa nhóc hung tàn, đương nhiên sẽ trở thành đề tài nóng hổi nhất để bàn luận.
Sau khi Thạch Tử Đằng bò dậy khỏi mặt đất, hắn dẫn theo người rời đi.
Thạch Hạo cũng không truy sát. Suy cho cùng, mặt mũi của Nhân Hoàng không thể nào làm trái được. Vừa nãy đã nói là ngừng chiến, nếu giờ hắn lại ra tay thì không hay.
Nói gì thì nói, Nhân Hoàng đã lên tiếng muốn bảo vệ an toàn cho hắn.
"Không hổ danh là Thiếu niên Chí Tôn! Có thể một trận chiến với vương hầu, Thạch Tử Đằng đại bại, thật khiến người ta thán phục."
"Năm đó, lúc ta ở độ tuổi này thì kém xa hắn. Không biết hắn tu hành như thế nào mà lại lợi hại đến vậy?"
"Thạch Tử Đằng đại bại, mất đi chiến kích Huyết Long. Đối với hắn mà nói, đây chính là một loại sỉ nhục, kết quả của trận chiến này thật không thể ngờ được."
...
Chỉ là một thiếu niên mà thôi, đầu tiên hủy đi Võ Vương phủ, sau đó lại đại chiến với Thạch Tử Đằng, liên tiếp chiến thắng đã khiến Thạch Hạo trở thành tiêu điểm khắp Hoàng Đô!
Không thể ngờ được, đây chính là một ngôi sao mới đang từ từ phát triển, hào quang của hắn sẽ càng ngày càng lấp lánh, chiếu rọi toàn bộ đại địa.
"Không biết sau khi Trùng Đồng giả trở lại thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
Trong nháy mắt, mọi người liền nghĩ tới vấn đề này. Ai cũng biết, Thạch Tử Đằng có một người con trai được xưng là Thần giáng trần, nếu hắn trở về thì chắc chắn sẽ có một hồi quyết đấu kinh thế với Thạch Hạo.
Nghĩ tới Thạch Nghị, trong lòng các thế lực đều vô cùng kiêng kỵ. Thần tư bẩm sinh của thiếu niên này quá mức kinh người, một khi hắn trở về thì chắc chắn sẽ chấn động thiên hạ.
Trước kia, không một ai biết trong người hắn còn có một khối Chí Tôn cốt. Mười mấy năm qua, hắn chưa bao giờ bại lộ bí mật này.
Hắn rất trầm ổn, cho dù là chút uy năng của Chí Tôn cốt cũng chưa từng hé lộ ra. Cho đến hôm nay, khi Thạch Hạo đại náo Hoàng Đô, mọi người mới giật mình biết được điều này.
Mặc kệ đánh giá ra sao, mặc cho việc chiếm được khối cốt này không hề vẻ vang chút nào, thế nhưng có một sự thật không thể che giấu được, chính là sự mạnh mẽ của Thạch Nghị không thể nào tưởng tượng nổi.
Cơ bản, Trùng Đồng đã nghịch thiên rồi, vậy mà lại có thêm Chí Tôn cốt, như vậy sẽ vươn tới mức độ nào đây? Khi nghĩ tới vấn đề này, trong lòng mọi người rung động, tương lai chính là thời đại của một mình Thạch Nghị sao?
"Thạch Hạo mất đi Chí Tôn cốt, thế nhưng cũng có thể trưởng thành tới mức này, được xưng là Thiếu niên Chí Tôn. Không biết hắn còn sáng tạo ra kỳ tích gì nữa, đến thời điểm đó có thể một trận chiến với Trùng Đồng giả chăng?"
"Cực kỳ gian nan."
Mặc dù nhìn thấy tiềm lực vô tận của Thạch Hạo, thế nhưng đại đa số người vẫn cảm thấy trận chiến đó sẽ rất gian nan, bởi vì cái tên Thạch Nghị gần như đã đạt tới điều kiện hoàn mỹ rồi.
Thạch Nghị đang ở trong Thượng Cổ Thánh Viện. Hắn đạt được Bổ Thiên thuật sẽ khiến bản thân trở nên hoàn mỹ, có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề Chí Tôn cốt không phải do bản thân sinh ra. Liệu hắn có trở về chăng? Mỗi người đều đang suy đoán.
Thạch Hạo rời khỏi Võ Vương phủ. Không ai có thể ngăn cản hắn được.
Khi hắn bước chân lên đường chính, vô số ánh mắt dõi theo, thế nhưng cũng không một ai ra tay. Cho dù là những người có thù oán với hắn cũng chỉ biết đứng xa xa mà nhìn.
Một là bản thân Thạch Hạo đủ bá đạo, ngay cả Thạch Tử Đằng cũng bị đánh bại, người khác muốn tiến lên thì cần phải tự ước lượng thực lực mình ra sao. Hai là, hắn được Thạch Hoàng bảo vệ, ai dám làm bậy?
Khi đi trên đường chính, tâm Thạch Hạo từ từ yên tĩnh lại. Hiện tại hắn đã chiêu cáo thiên hạ rằng đứa bé năm đó vẫn còn sống, liệu phụ mẫu và tổ phụ của hắn có thể biết được không? Hắn vô cùng ước ao, chờ mong ngày được gặp lại.
Tiếng cười như chuông ngân truyền đến, một tiểu nha đầu xuất hiện ở khúc quanh phía trước, nói: "Tiểu thư nhà ta có lời mời." Đây chính là ng��ời hầu gái của Ma Nữ, độ khoảng mười mấy tuổi, hoạt bát lanh lợi, đôi mắt to khẽ đảo, vô cùng xinh đẹp.
Thạch Hạo nở nụ cười. Trận chiến đã kết thúc, hiện tại cũng chẳng biết đi nơi nào, gặp Ma Nữ cũng hay.
Quan Nguyệt lâu là một tửu lâu tiếng tăm lừng lẫy khắp Hoàng Đô. Người đến đều là tu sĩ, bởi vì chủ nhân ở đây chính là một Hầu gia, nên thường ngày có rất ít phàm nhân lui tới.
Ở giữa gian phòng, Thiên Hồ tiên tử đang ngồi một mình uống rượu. Thân thể nàng thon thả, mái tóc đen láy, vầng trán trắng mịn đầy đặn, đôi mắt to linh động, tất cả kết hợp lại khiến nàng trông vô cùng xinh đẹp.
Gian phòng này cũng không quá xa hoa, ở vị trí sát đường đi, trên vách tường treo tranh chữ, chiếc bàn được tạo thành từ ngọc thạch sáng lấp lánh.
Thạch Hạo chào hỏi rồi ngồi xuống, tự rót cho mình một ly rượu ngon, uống một hơi cạn sạch, rồi hỏi: "Ngươi là linh thân, hay là chân thân?"
"Ngươi đoán thử xem?" Thiên Hồ tiên tử ánh mắt lưu chuyển, gương mặt như dương chi bạch ngọc, cũng vì uống rượu nên sắc mặt h��i hồng, nở nụ cười khuynh thành, điên đảo chúng sinh.
"Hẳn là linh thân." Thạch Hạo nói.
"Chính xác." Thiên Hồ tiên tử bình thản thừa nhận.
Thạch Hạo kinh ngạc, quả nhiên là linh thân.
Bất kể là Ma Nữ đầy hào hiệp ở Bắc Hải, hay là Thiên Hồ tiên tử vô cùng xinh đẹp trước mặt này, ai cũng đều nhí nhảnh, vô cùng gian xảo, có thể xưng tụng siêu phàm thoát tục. Thật khó tưởng tượng được chân thân của thiếu nữ này sẽ kinh diễm đến mức nào.
"Ngươi tìm ta có việc gì không?" Thạch Hạo xuất thần một lúc rồi cười hỏi. Ma Nữ này tâm tư rất sâu, sẽ không vô duyên vô cớ tìm hắn.
"Không có gì, chỉ là muốn bảo vệ ngươi mà thôi." Thiên Hồ tiên tử cười hì hì.
"Ta cần ngươi bảo vệ sao?" Thạch Hạo kinh ngạc.
"Nếu như ta không bảo vệ thì hơn phân nửa tên mập mạp kia sẽ gây bất lợi cho ngươi."
"Tên mập mạp nào nữa?" Thạch Hạo không rõ.
"Thì là mập mạp Nguyệt Thiền đó." Thiên Hồ tiên tử vừa nói vừa uống rượu.
Mỗi dòng chữ này, là tâm huyết được gửi gắm riêng từ Tàng Thư Viện.