[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 297: Không khoan nhượng
Thạch Tử Đằng hiện diện, đích thân đến đây thế nhưng Thạch Hạo lại kiên quyết từ chối yêu cầu của y, tình thế này lập tức trở nên lạnh lẽo, bầu không khí đặc biệt căng thẳng.
“Thật sự giang sơn đời nào cũng có thiên tài cả.” Thạch Tử Đằng lên tiếng, tâm tình y không hề lay chuyển, vẫn điềm tĩnh như cũ.
Y cao quý thoát tục, tóc đen bay lượn, da thịt trắng như tuyết, vẻ anh tuấn mang chút yêu dị, tựa hồ không phải nhân loại, mà chính cái cảm giác đặc thù ấy lại khiến người ta khó lòng quên được.
Thần sắc Thạch Hạo vẫn như cũ, nhìn thẳng vào y, nếu như có thể bắt được đối phương thì chắc Thái Cổ Ma Chu chân chính kia sẽ lộ diện.
Nhưng mà Thạch Tử Đằng tuyệt đối không phải là một người bình thường, chỉ vừa tiếp xúc, Thạch Hạo đã nhận định được đối phương là một cường giả vương hầu, vô cùng khó đối phó.
Chỉ khi sử dụng Bất Diệt Kim Thân, hơn nữa phải phát huy tiềm lực đến mức tối đa thì mới mong, thế nhưng khi đó rất có thể sẽ làm cho người tí hon màu đen bị tổn hại, bằng không thì không phải là đối thủ của nam nhân này.
Thạch Hạo cũng chẳng sợ gì cả, thật sự hắn muốn mượn lực tiểu tháp một lần, nếu như địch thủ nhằm vào hắn thì sẽ giết sạch, quét ngang tất cả! Thế nhưng, nếu bị ép đến nước đó, hắn cũng chẳng ngại tự tay trấn sát một kẻ.
“Người thiếu niên, ngươi có biết cương ngạnh quá thì dễ gãy ư? Đây là chuyện đúng sai ngươi cần lựa chọn, cần phải chừa lại đường lui cho bản thân, nếu không, ngay cả trời cao cũng sẽ ghét bỏ ngươi, những chuyện thiên tài chết yểu xảy ra không ít.”
Một người trung niên bước ra từ phía sau Thạch Tử Đằng, sắc mặt âm trầm, lời nói không nhanh không chậm, vô cùng bình tĩnh mà pha lẫn một lời uy hiếp.
“Những người trung niên cũng chết đi không ít.” Thạch Hạo lên tiếng, chẳng chút e sợ, cũng chẳng hề khoan nhượng.
“Rốt cuộc ngươi có thả người hay không?” Một thanh niên quát lên.
Những người này đều là cường giả của Võ Vương phủ, hoặc là đường huynh đệ, hoặc là con cháu của Thạch Tử Đằng, tất nhiên sẽ đứng về phía y mà quát mắng.
“Người thì không có, nhện thì đúng là có một con, nhưng chắc chắn không thả.” Thạch Hạo nâng chén nhỏ, từng luồng khí lành lượn lờ nơi miệng chén che phủ con nhện màu xanh biếc kia.
“Ta thật không hiểu, đường đường là Võ Vương phủ mà lại cung phụng một con ma nhện khổng lồ sao, cam tâm làm đầy tớ, cầu khẩn nhiều lần, thế thì còn khí khái của bản thân hay sao? Đừng quên trong người các ngươi dòng Vương huyết đang chảy, đều là con cháu Nhân Hoàng mang họ Thạch, chẳng phải quá mất mặt sao.” Thạch Hạo nói tiếp.
“Người thiếu niên, ngươi vô cùng xuất sắc, ta rất hiếu kỳ không biết sư môn của ngươi là ai, nói đi, không chừng chúng ta cũng có mối quan hệ sâu sắc.” Thạch Tử Đằng rốt cuộc cũng mở miệng, ngăn cơn thịnh nộ của những người kia lại.
Y mang theo nụ cười nhàn nhạt, vẫn rất ôn hòa, đây là một tâm cảnh hiếm có, vượt xa những người kia, khiến các thiên tài xung quanh đều tâm phục khẩu phục.
“Ta đến từ - Cung điện Chí Tôn.” Thạch Hạo tự giới thiệu.
Mọi người nghe thế thì thay đổi sắc mặt, danh tự này thật là lạ, hình như… chưa từng nghe qua, ít nhất những thiên tài nhân tộc này cũng không hề hay biết.
Hiện trường không thiếu sinh linh thuần huyết, ai nấy đều nghi hoặc, cơ bản chưa từng nghe nói tới, thật sự có nơi ấy sao?
Thạch Tử Đằng nở nụ cười, nói: “Cái tên nghe thật vang dội, nhưng mà kiến thức ta nông cạn, không có bất kỳ ấn tượng gì.”
“Ta đã nghe qua rồi.” Thiên Hồ tiên tử nhẹ nhàng bước tới, động tác mềm mại đầy quyến rũ, dung mạo mê hoặc chúng sinh, cơ thể trắng như tuyết, đôi mắt linh động khiến tâm hồn người ta xao xuyến.
“Cung điện Chí Tôn mỗi một đời chỉ có một đệ tử xuất thế, phàm là người xuất hiện thì đó chính là Chí Tôn, bọn họ không thuộc vực này.” Ma nữ lên tiếng.
Mọi người nghe thấy thế thì hít một ngụm khí lạnh, nhìn về phía Thạch Hạo đầy vẻ kính nể, lai lịch lớn đến thế sao? Chẳng trách hắn lại ngang ngược đến vậy.
Ban đầu ai nấy đều không để ý tới hắn, thế nhưng giờ nhìn lại quả thật là sơ suất, ngoại trừ hai vị tiên tử ra, vậy mà lại có một nhân kiệt siêu cấp đến từ vực ngoại.
Thạch Hạo không nói gì, ma nữ đang giúp hắn ư, phối hợp thật ăn ý, tả ra lai lịch của một Cung điện Chí Tôn, quả thật rất đáng sợ.
Nhưng mà khiến hắn không ngờ tới chính là, Nguyệt Thiền tiên tử cũng tiến tới, ngưng mắt nhìn hắn, nói: “Ta cũng từng nghe qua Cung điện Chí Tôn, đó là một cung điện vô cùng cổ xưa, chí cao vô thượng.”
“Chuyện này…” Vừa nãy vẫn có người còn đang hoài nghi, thế nhưng hiện tại lại ngây ngẩn cả người, lẽ nào là thật?
Nên biết, Nguyệt Thiền tiên tử và ma nữ đối đầu nhau, hai người bọn họ có cừu oán, chắc chắn sẽ không hợp tác với nhau, hiện tại cả hai đều thừa nhận, h��n phân nửa là thật rồi.
Thạch Tử Đằng vẻ mặt không hề thay đổi, vẫn bình tĩnh và ung dung như trước, trong con ngươi lưu chuyển bảo huy, gật gật đầu, nói: “Quả nhiên có lai lịch phi phàm.”
“Một trận chiến thời Thượng Cổ, người cuối cùng của Cung điện Chí Tôn chết trận vì đối đầu với chư Thần Ma, từ đó không còn Chí Tôn nào xuất thế nữa, năm tháng xa xôi khiến người ta phải thổn thức.” Nguyệt Thiền tiên tử than nhẹ.
Mọi người kinh ngạc, nghe lời bổ sung của nàng thì ngẩn người, truyền thừa từ trận chiến Thượng Cổ bị đứt đoạn, thiếu niên này lại là truyền nhân, tái hiện lại sự huy hoàng, là thật ư?
Tin tức này vừa được tiết lộ khiến mọi người nghi ngờ.
Thạch Hạo kinh ngạc, thật sự có một nơi như thế sao? Nguyệt Thiền tiên tử chưa đến mức phải nói dối, nếu như thật sự tồn tại thì đúng là quá đúng lúc.
Thạch Tử Đằng nở nụ cười, nói: “Thật đáng gờm, dù thế nào đi nữa, ngươi cũng là một thiếu niên nhân kiệt, bản lĩnh xuất chúng.”
Thạch Hạo ngẩn ra, không nghĩ tới y lại bình t��nh đến thế, từ đầu đến cuối chẳng hề nổi giận, trái lại còn rất ôn hòa.
Khi mọi người đang thì thầm to nhỏ thì Thạch Tử Đằng lại trở nên nghiêm túc, nói: “Nếu như con cháu sư môn ngươi bị bắt, ngươi có cứu hay không? Ngươi cho dù đến từ Cung điện Chí Tôn, xuất thân kinh người, địa vị hiển hách thì ta cũng chẳng sợ, phải ra tay giải cứu sư điệt của ta.”
Vẻ mặt của y đầy nghiêm túc, nhanh chân bước về phía trước.
Thạch Hạo cười mỉm, vị bá phụ này quả nhiên lợi hại, không chỉ bỏ qua chuyện Võ Vương phủ dựa vào hồ Ma Linh, còn sợ bị người khác lên án lấy lớn hiếp nhỏ, đặt mình vào hoàn cảnh vạn bất đắc dĩ phải ra tay, tựa hồ vẫn còn yếu thế, muốn chống lại Cung điện Chí Tôn khổng lồ này.
Chỉ vài câu nói thôi nhưng Thạch Tử Đằng đã biểu đạt ra rất nhiều điều, cũng khiến người khác dễ dàng liên tưởng đến, đây là y muốn chống lại một truyền thừa Chí Tôn đầy khủng bố mà chẳng chút e sợ.
Còn trên thực tế thì sao? Thạch Hạo tin tưởng vị bá phụ này chắc chắn không tin những lời vừa r���i, phỏng chừng đang thầm cười lạnh, mượn cơ hội này ra tay để thể hiện một ít sự ngang ngược của bản thân.
“Lão già nhà ngươi có cần phải thế không, muốn động thủ thì cứ ra tay, hà tất phải tính toán với một hậu bối như thế?” Thạch Hạo bí mật truyền âm chế nhạo hắn.
Có một số việc nói ra cũng vô dụng, chẳng có ý nghĩa gì cả, thà rằng như vậy, chi bằng khiến lòng y không được thoải mái.
Da thịt Thạch Tử Đằng trắng như ngọc thạch, tóc đen bay lượn, bên ngoài chỉ khoảng hai bảy, hai tám tuổi thế mà lại bị gọi là lão già, nụ cười y không hề giảm, cũng âm thầm truyền âm, nói: “Ngươi nghĩ nhiều quá đó, nhưng mà, dù cho ngươi thật là thiếu niên Chí Tôn thì đã làm sao, Nghị nhi của ta cũng thế, người thiếu niên ẩn giấu rất tốt, không nên lộ hết tài năng của mình như vậy, bằng không sẽ chết non đó.”
Y cười cười, ép sát về phía trước.
“Kỳ thực, ta đến Hoàng Đô cũng chính vì muốn chiến một trận với Nghị nhi của ngươi đó.” Lần này, Thạch Hạo trực tiếp mở miệng, mà không dùng thần niệm truyền âm nữa, nói: “Ngươi đang lo lắng sao, muốn động thủ sớm để trừ khử ta?”
Lời này vừa nói ra, nơi này liền ồ lên một tiếng.
Thạch Nghị là ai, chính là kỳ tài ngút trời danh chấn Thạch Quốc, những truyền thuyết liên quan đến hắn quá nhiều, trời sinh Trùng Đồng, tư thế Thượng Cổ Thần Nhân, ở đây ai mà chẳng biết.
Thiếu niên này đến vì Thạch Nghị khiến mọi người chấn động, trong lòng nổi lên những gợn sóng chập trùng, sinh ra rất nhiều liên tưởng.
“Lẽ nào hắn cũng đã đến?” Sau câu nói vừa rồi của Thạch Hạo, có một vài người cảnh giác, trong lòng sinh ra nghi ngờ dõi mắt nhìn hắn không thôi.
“Thật vậy ư, nếu như ngươi đã có tâm nguyện như vậy thì ta rất thích, cũng hi vọng Nghị nhi sẽ có đối thủ để mài giũa bản thân.” Thạch Tử Đằng gật đầu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước, nói: “Ngày hôm nay, ngươi giao sư chất của ta ra đây thì ta sẽ không động thủ với ngươi, cho ngươi một cơ hội chiến với Nghị nhi một trận.”
Lời nói tuy rất ôn hòa, thế nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, cũng kèm theo một loại uy hiếp vô hình, bức ép Thạch Hạo phải đi vào khuôn khổ, khiến hắn phải cúi đầu giao ra con nhện, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu như Thạch Hạo giao ra thì coi như là cúi đầu, nhưng như vậy niềm tin của thiếu niên Chí Tôn sẽ bị áp chế, lời khuyên bảo tưởng chừng tùy ý của Thạch Tử Đằng, nhìn như ôn hòa thế nhưng trên thực tế lại là một đòn vô cùng ác liệt và tàn nhẫn, nhằm thẳng vào tâm của hắn.
“Muốn chiến, ta thỏa mãn ngươi vậy, lại đây đi, sau đó lại đi chiến với Nghị nhi của ngươi vậy.” Không ai nghĩ tới Thạch Hạo lại ngang ngược đến vậy, ánh mắt trong suốt chỉ thẳng Thạch Tử Đằng.
Hiện giờ ai mà chẳng biết sự đáng sợ của Thạch Tử Đằng, bái nhập hồ Ma Linh, một thân tu vi cao thâm khó dò, thậm chí còn dám lớn tiếng trước mặt Đại Ma Thần. Tuy thiếu niên này tài năng ngất trời, thế nhưng tuổi tác lại rất nhỏ, làm như thế chẳng phải tự đào mồ chôn mình hay sao? Cũng quá tự tin rồi.
Lần đầu tiên Thạch Tử Đằng thu lại nụ cười, mí mắt giật giật, sau một chốc mới khôi phục lại bình thản, đối phương đối đầu gay gắt như vậy, tuổi lại nhỏ mà cứ thích làm bề trên lên lớp y, khiến lòng y nổi lên một luồng khí nóng, chẳng lẽ phải đánh một trận hay sao?
Y là một người cẩn thận, tâm tư thâm trầm cho nên chưa bao giờ ra oai dọa nạt, hiện tại bình tâm trở lại rồi, nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Về phía những đường huynh đệ phía sau y thì tính khí không tốt như vậy, tất cả đều kích động lớn tiếng quát mắng, sắc mặt u ám, có hai người trung niên áp sát về phía trước.
“Ngươi muốn đánh một trận? Muốn chết!” Một vị trung niên muốn ra tay, mặt trầm như nước.
“Muốn chết thì tới đi.” Thạch Hạo trầm giọng nói, khiến đám người Thập Lục công chúa, Đại tiểu thư Lôi tộc đều trợn tròn mắt, người này quá quả quyết.
“Ai tới cũng không thể cứu được ngươi!” Người đối diện cười lạnh rồi, nhanh chân áp sát về phía trước.
Thiên Hồ tiên tử cười tủm tỉm, vào lúc này mở miệng, nói: “Nếu như Tiệt Thiên giáo ta đứng ra thì sao?” Thanh âm của nàng rất êm tai, du dương bên tai.
Những lời này vừa thốt ra khiến tất cả mọi người đều biến sắc, mấy người thuộc Võ Vương phủ thấy không được tự nhiên, với thân phận của bọn họ tự nhiên biết được ma nữ có lai lịch khủng bố đến cỡ nào, xuất thân từ một đại giáo chí cao ở vực ngoại nào đó.
Tiệt Thiên giáo, những chữ này lần đầu tiên xuất hiện trong tai đám thiên tài khiến tâm thần bọn họ chấn động.
Thạch Hạo thở dài, có chút oán giận, ma nữ hình như muốn bảo vệ hắn, thế nhưng hiện tại không cần, hi vọng sự tình càng nháo loạn thì càng tốt, tốt nhất nên kinh động đến con Thái Cổ Ma Chu kia.
Hắn tự nhiên biết được dụng ý của Thiên Hồ tiên tử, đây là lôi kéo một cách trắng trợn, như vậy là nhằm vào Võ Vương phủ, thậm chí là cả hồ Ma Linh.
Võ Vương phủ thì không sao, thế nhưng hồ Ma Linh giống như Thái Cổ Thần Sơn đều là những địa phương rất đáng sợ, có khả năng Ma Thần cư trú nơi đó, nếu như nhằm vào bọn họ thì đủ để chứng minh thành ý của ma nữ, cũng thể hiện ra sự mạnh mẽ vô song của Tiệt Thiên giáo!
Trận chi��n này hơn nửa là không thể xảy ra, Thạch Hạo đoán như thế, Thạch Tử Đằng là người thông minh chắc chắn sẽ không ngu ngốc mà đi khai chiến.
Nên biết, ngay cả Nhân Hoàng cũng phải khách khí với ma nữ, cùng trò chuyện với nàng, đủ để chứng minh đại giáo đó khủng bố đến mức nào, được xưng là đại giáo vô thượng.
Mấu chốt là, Thạch Tử Đằng làm sao thoát được? Trực tiếp xoay người rời đi thì chẳng phải rất mất mặt hay sao.
Lúc này, Nguyệt Thiền tiên tử cũng đi tới, vẻ đẹp của nàng siêu trần thoát tục, không vương chút hồng trần, toàn thân áo trắng như tuyết, siêu nhiên thoát tục.
“Tiền bối, lệnh lang khi nào sẽ trở về, lần này là đại thọ của Nhân Hoàng, hắn sẽ trở về Hoàng Đô ư?” Nàng mở miệng như thế, tựa như rất quan tâm.
Nguyệt Thiền tiên tử trong trẻo như tuyết đọng trên hoa, hỏi dò như thế khiến mỗi người đều chấn động, Thạch Nghị là ai? Tất cả mọi người đều biết, càng hiểu rõ được tiềm lực khủng bố của hắn đến cỡ nào.
Ma nữ đại biểu cho Tiệt Thiên giáo lựa chọn thiếu niên thần bí kia, rõ ràng là muốn bảo vệ không cho hắn bị thương tổn gì.
Mà Nguyệt Thiền tiên tử lại chọn Thạch Nghị mang Trùng Đồng, chẳng lẽ lại đối chọi gay gắt như vậy? Đại giáo vô thượng ở phía sau nàng có tên là gì?
Tất cả mọi người không tiếp tục nói nữa, mà nhìn về phía trước, bầu không khí càng khẩn trương hơn.
Toàn bộ nội dung chương truyện này là bản dịch duy nhất, thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.