[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 291: Ma nữ lại xuất hiện
"Ngươi có thấy vị tiên tử thánh khiết này rất béo không?" Hồ Ly Tinh cười hì hì, mắt ngọc mày ngài, môi đỏ tươi tắn, sau lưng mấy cái đuôi cáo trắng bạc đung đưa, toát ra một vẻ mê hoặc lạ thường.
"Vị 'mập mạp' này thì thon thả thật, nhưng có vài chỗ lại r��t đầy đặn." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Ở đằng xa, vị tiên tử che mặt bằng lụa mỏng tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Thiếu niên kia thật kỳ lạ, hắn đang nói gì vậy? Thon thả và đầy đặn há chẳng phải là hai thái cực đối lập sao?
Hồ Ly Tinh cười rộ lên như hoa nở, thân thể mềm mại uốn éo, dường như chẳng còn bận tâm đến hình tượng của bản thân, quay sang vị tiên tử đối diện mà nói: "Hắn nói ngực ngươi rất nở nang, mông lại cong tròn, quả là tướng sinh nở tốt đẹp."
Thạch Hạo trợn mắt há hốc mồm, chẳng phải như vậy quá thẳng thắn rồi sao? Không thể nói khéo léo hơn một chút sao? Hồ Ly Tinh này nói năng thế thì còn ra thể thống gì nữa?
"Tiểu tử, ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì thế? Bị ta nói trúng tim đen rồi còn giả bộ vẻ khinh bỉ sao? Thật sự quá... hư hỏng rồi, nhưng lại vô cùng chuẩn xác với vị 'Trích Tiên' khả ái này. Nếu nàng ta tìm được một tấm chồng khác thì ta vẫn chưa yên lòng đâu." Thiên Hồ tiên tử cười khẩy, không chút kiêng dè.
"Ma nữ kia, ngươi đang nói năng xằng bậy gì thế!" Vị tiên tử che mặt bằng lụa m���ng khẽ quát, dáng người nàng thon thả, phong thái tuyệt thế, cho dù không vui nhưng vẫn toát ra nét ưu nhã khó tả.
"Hai vị muốn đánh nhau thì cứ đánh đi, kéo ta vào làm gì?" Thạch Hạo dòm ngó xung quanh, đây là một vùng không gian kỳ dị, có chút u ám, lại mang nét cổ kính, như một chiến trường thượng cổ đã thất lạc.
Hai tuyệt đại mỹ nhân cùng đứng trong vùng thiên địa mờ mịt này quả thật khá kỳ dị. Thạch Hạo thực sự không hiểu tại sao mình lại bị kéo vào đây.
"Tỷ tỷ ơi, trận chiến của chúng ta từ mấy năm trước vậy mà kéo dài đến tận hôm nay, ta nghĩ nên kết thúc rồi." Thiên Hồ tiên tử cười mỉm, dáng vẻ hoạt bát tinh nghịch.
Điều này khiến Thạch Hạo phải ngạc nhiên. Hắn cứ luôn cảm thấy vị 'hồng nhan họa thủy' này rất giống một người, khí chất đặc biệt khiến người ta vừa nhìn đã khó quên.
"Ngươi tìm thiếu niên này đến để đối phó với ta sao?" Mưa ánh sáng tung bay lượn lờ quanh người tiên tử che mặt, khiến nàng trông vô cùng thánh khiết, âm thanh nàng cất lên rất bình thản và thong dong.
Thiên Hồ tiên tử cư���i hi hi, nói: "Nguyệt Thiền tỷ tỷ ơi, đây là người mà ta tìm đến đấy, còn bá chủ của tỷ ở đâu rồi?"
Thạch Hạo cảm thấy càng kỳ lạ. Hồ Ly Tinh này rất hiểu rõ hắn chăng? Chẳng lẽ mình đã lộ ra sơ hở gì khiến nàng ta phát hiện chân thân?
Hắn tự tin rằng dung mạo đã thay đổi, khí chất cũng ẩn tàng, thậm chí ánh mắt, khí vị cũng đã khác, sao lại có thể bị người ta phát hiện chứ? Nếu thật như vậy thì cũng quá nhạy cảm rồi.
"Đây là chiến giả ngươi tuyển chọn từ Hoang Vực sao?" Nguyệt Thiền tiên tử hỏi, đôi mắt đẹp toát ra ánh nhìn kỳ dị, chăm chú quan sát thiếu niên trước mặt rất tỉ mỉ.
"Thiếu niên như thần, hãy phấn khởi lên, hào hứng lên đi. Ngươi có thấy Nguyệt Thiền tiên tử đang có hứng thú với ngươi không?" Lời này của Thiên Hồ tiên tử thật sự kinh thế hãi tục, nàng vừa cười trêu chọc vị tiên tử kia, lại vừa xúi giục Thạch Hạo.
Hùng Hài Tử trợn mắt há hốc mồm, hắn cảm thấy da mặt mình cũng khá dày, vậy mà giờ đây lại thấy Hồ Ly Tinh này còn cao hơn mình một bậc. Nàng ta đang nói gì vậy chứ? Ngay cả hắn còn chưa dám nói chuyện kiểu như thế này.
"Ma nữ, ngươi đừng nói bậy nữa." Thần thái Nguyệt Thiền tiên tử vẫn hờ hững thong dong như trước, tựa như bất cứ chuyện gì cũng không thể lay động tâm thái tĩnh lặng của nàng.
Sau cùng, nàng ta thế mà lại nở nụ cười duyên với Thạch Hạo, nói: "Ngươi cũng bị ép vào đây phải không? Hay là chúng ta nhân tiện cùng nhau trấn áp nàng ta thì sao?"
"Ấy da, tỷ tỷ ơi, ngươi cứ mãi một bộ mây nhạt gió nhẹ, dáng vẻ không vướng chút khói lửa nhân gian, tại sao giờ lại xấu bụng đến vậy chứ? Đây là người của ta đấy, đừng có mà châm ngòi ly gián, trừ phi ngươi lấy thân đính hôn với hắn đi." Thiên Hồ tiên tử cười rạng rỡ.
Thạch Hạo lùi về phía sau. Hai người này quả là đẹp như thiên tiên, siêu phàm thoát tục, thế nhưng lại tỏa ra một luồng hơi thở cực kỳ nguy hiểm.
"Thiếu niên như thần, lùi về phía sau làm gì vậy? Mau xông lên trước đi chứ." Thiên Hồ tiên tử lại quyến rũ.
"Đây là việc của hai vị, có liên quan gì đến ta đâu? Hai vị cứ tiếp tục đi!" Thạch Hạo tìm thấy một tảng đá rồi ngồi xuống, hắn chống cằm, ra vẻ như đang muốn xem kịch vậy.
Trong đầu hắn đang tính toán: nếu đột nhiên khởi động Bất Diệt Kim Thân, liệu có thể cùng lúc bắt lấy hai vị 'mập mạp' này không? Hắn không thể xác định được vì chưa nhìn rõ thực lực nông sâu của hai người.
"Này tiểu tử kia, ngươi đang định có ý đồ xấu gì đó sao? Ta đang tìm vợ cho ngươi đấy, thế mà ngươi lại định giải quyết cả hai chúng ta luôn à?" Không thể không nói, đôi mắt sáng tinh của Thiên Hồ tiên tử thật sự quá nhạy cảm, đúng là có thể nhìn thấu lòng người.
"Nói lung tung gì vậy? Hai vị cứ đánh đi, ta ở đây xem." Thạch Hạo đáp.
Thiên địa mờ mịt. Chiến trường cổ này tuy không lớn lắm, nhưng đủ để chứa đựng cuộc chiến của hai tuyệt đại giai nhân.
"Tỷ tỷ ơi, mấy năm trước ta và ngươi có giao hẹn, rằng chúng ta đã cùng đạt đến cực cảnh cuối cùng, khó mà làm gì được đối phương, thế nhưng có thể tiến hành một kiểu chiến đấu khác. Đây chính là người mà ta lựa chọn, thế nào, tỷ có dám giao đấu một trận không?" Thiên Hồ tiên tử hỏi.
Nguyệt Thiền tiên tử khẽ cười, nói: "Ngươi tin chắc hắn sẽ nghe theo lời ngươi sao?"
"Tỷ tỷ, ngươi thật quá xấu bụng rồi. Hắn không cần phải nghe theo lời ta, mà chúng ta là bạn bè, tiện tay giúp đỡ ta mà thôi. Ngươi không cần dùng lời lẽ dối lừa để chia rẽ." Thiên Hồ tiên tử nói.
"Nói cái gì thế này? Hai vị 'đầy đặn' này thật sự chẳng hiểu đang có vấn đề gì với nhau." Thạch Hạo thấp giọng tự nói, hắn càng không muốn bị kéo vào rắc rối.
"Ngươi không muốn giúp đỡ ta sao?" Thiên Hồ tiên tử hỏi Thạch Hạo, sau đó thì thầm: "Bắc Hải, tổ Côn Bằng, dưới đêm trăng cùng uống thần tửu."
"Là ngươi?!" Mắt Thạch Hạo trợn tròn, trừng trừng nhìn Thiên Hồ tiên tử, vẻ mặt như thấy chuyện kỳ lạ. Gương mặt hoàn mỹ, dáng vẻ cười hi hi, khí chất thật sự rất giống với ma nữ hắn từng gặp ngày đó.
Chẳng trách tiếp xúc một hồi hắn lại có cảm giác quen thuộc đến vậy. Nàng thật sự là ma nữ kia sao? Thần vận giống hệt, thế nhưng dung mạo lại không giống.
"Thật khiến ta đau lòng mà, ngươi dù biến thành dạng gì ta cũng có thể nhận ra. Thế mà giờ ta mới chỉ chuyển sang một thân xác khác mà ngươi đã coi như người dưng rồi." Thiên Hồ tiên tử than thở.
Thạch Hạo không tin lời nàng ta nói. Hắn cảm thấy ma nữ này ít ra vẫn chưa nhận ra hắn tại buổi đấu giá, chắc hẳn là mới nhận ra ở Thanh Lâm viên.
"Không gian này gọi là Thần Ma Chiến Vực, do chí bảo biến hóa mà thành. Nàng ta vì ở trong chỗ này nên mới nhận ra được ngươi." Nguyệt Thiền vạch trần.
"Tỷ tỷ à, ngươi đừng có sử dụng kế ly gián. Ta với hắn có quen biết, đã từng cùng nhau làm mấy lần giao dịch lớn, cướp sạch Tôn Giả, đánh hậu nhân Hải Thần, ha ha ha..."
Ma nữ nói đến đây, quay đầu nhìn về phía Thạch Hạo nói: "Này tên quỷ yêu thích 'người đầy đặn' kia, ngươi thấy Nguyệt Thiền tiên tử có xinh đẹp không? Có thể mang về thôn của ngươi được đấy."
Thạch Hạo thở dài một hơi. Nói thật, hắn vẫn có ấn tượng khá tốt đối với ma nữ này. Đúng như lời nàng nói, hai người đã từng ở Bắc Hải cùng nhau làm đạo tặc một thời gian! Tuy cũng coi như là mượn sức lẫn nhau, nhưng thực sự rất sảng khoái.
"Làm sao giúp ngươi?" Cuối cùng hắn cũng hỏi.
"Đừng có gượng ép như thế. Giúp ta chính là giúp ngươi, ta nói tất cả đều là sự thật. Chỉ cần trấn áp Nguyệt Thiền tiên tử, nàng ta sẽ là vợ của ngươi." Ma nữ hung hăng nói.
Thạch Hạo nhìn nàng ta. Đây là một linh thân khác của ma nữ, hay là chân thân của nàng?
"Ta không phải đối thủ của n��ng ta, cảnh giới của nàng cao hơn." Thạch Hạo thành thật nói.
"Không sao. Vùng không gian này chính là do chí bảo biến thành, tên là Thần Ma Chiến Vực, có thể áp chế tu vi của mỗi người chúng ta. Đây là cuộc chiến cực cảnh, và ta chọn ở Động Thiên cảnh." Ma nữ cười nói.
Rất nhanh, sương mù bỗng chốc bao phủ vùng không gian này. Mây đen từ trên cao ép xuống càng ngày càng tối tăm, Thạch Hạo nhạy bén cảm giác được hắn bị áp chế chỉ còn ở Động Thiên cảnh. Trong lòng hắn lập tức nghiêm túc hẳn lên. Hai người đến từ vực ngoại này thật quá kinh khủng, có thể nắm giữ loại chí bảo như thế này, thật sự quá ghê gớm.
"Nguyệt Thiền tiên tử được xưng tụng là người ở Động Thiên cảnh đã vượt qua cổ nhân, ngươi phải cẩn thận đấy." Ma nữ nhắc nhở.
"Thật sao?" Thạch Hạo kinh ngạc, sắc mặt lập tức khác hẳn. Vốn dĩ hắn không muốn ra tay, thế nhưng nghe được những lời này, lòng hắn lại nôn nao muốn thử.
"Ngươi không nên bị nàng ta dụ dỗ." Nguyệt Thiền kinh ngạc khi phát hiện khí chất của thiếu niên này đã thay đổi. Chẳng lẽ hắn là một cuồng nhân hiếu chiến sao? Tại sao vừa nghe nàng siêu phàm ở Động Thiên cảnh liền muốn khai chiến thế này?
"Thực tế thì nàng ta mới là người có điểm độc đáo ở Động Thiên cảnh." Nguyệt Thiền tiên tử dường như hiểu ra điều gì đó, chỉ tay về phía ma nữ và nói thêm.
"Lát nữa sẽ thỉnh giáo nàng ấy." Thạch Hạo đáp. Giờ khắc này hắn khủng bố vô cùng, tinh khí thần toàn thân như ngọn lửa bừng cháy, đắm chìm trong thần quang mà áp sát về phía trước.
Sự biến hóa của hắn thật sự khó lường. Mới vừa rồi còn rất thanh tú, vậy mà bây giờ đã như một ma thần, khí chất hoàn toàn khác biệt!
Ầm!
Một chưởng của Thạch Hạo đánh về phía trước, lúc này phát ra đạo âm ầm ầm giống như thần phật đang gầm thét, trong tiếng tụng kinh mà tỏa ra vô vàn ánh sáng rực rỡ.
Nguyệt Thiền tiên tử đổi sắc mặt. Đối phương vừa ra tay, nàng lập tức biết đây là một đại địch không thể tưởng tượng nổi. Vậy mà lại có thiếu niên ở Động Thiên cảnh mạnh mẽ đến thế, thật khiến cho tâm thái yên tĩnh của nàng phải dậy sóng.
Một tay ngọc nhỏ nhắn vung tới, lọt vào trong những hào quang óng ánh kia. Phút chốc, hào quang tan biến thật dễ dàng, hóa giải toàn bộ một kích này của Thạch Hạo, phù văn đều bị tiêu diệt.
Thạch Hạo chuyển động. Cô gái này quả nhiên đáng sợ. Hắn nhanh chóng bộc phát ra hơi thở càng kinh khủng, mười tòa Động Thiên hiện ra, mỗi một tòa đều óng ánh kinh người.
Nguyệt Thiền tiên tử biến sắc, thế mà hít vào một luồng khí lạnh, nói: "Hoang Vực quả nhiên có người mở ra mười tòa Động Thiên."
Giờ khắc này, thần sắc nàng rất nghiêm túc. Tay ngọc vung vẩy, mưa ánh sáng tán loạn trong hư không bao phủ lấy nàng, khiến nàng càng ngày càng thánh khiết. Đồng thời, xung quanh cơ thể nàng, từng tòa Động Thiên lần lượt hiện lên, vậy mà cũng đủ mười tòa!
Thạch Hạo càng giật mình. Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người hiện ra mười tòa Động Thiên trước mặt mình. Cô gái này thật thần bí và mạnh mẽ, cho dù ở cùng cảnh giới cũng có thể đánh với hắn một trận ra trò!
Đây là một trận đại chiến kịch liệt. Một người như Thần Ma, một người lại như Trích Tiên, hai vẻ uy mãnh và tuyệt mỹ cùng tồn tại. Giữa cả hai bộc phát ra một vùng hào quang chói lọi, chấn động đến mức chiến trường này phải lung lay, mặt đất cũng nổ tung.
Thạch Hạo mỗi cái nhấc tay giơ chân đều có phong độ tông sư. Tuy vẫn là một thiếu niên, thế nhưng tâm thái trầm ổn và bình tĩnh của hắn thật khiến người ta run sợ.
Nguyệt Thiền cảm giác được áp lực thật lớn, thế nhưng nàng vẫn không hoảng loạn, ung dung ứng phó, tiếp tục chiến đấu.
Thạch Hạo lần đầu tiên gặp một người khác mở ra mười tòa Động Thiên. Đây là tiên tử đến từ vực ngoại, được ma nữ tán thưởng rằng đã vượt qua cổ nhân, quả nhiên có đạo lý. Thập đại Động Thiên của nàng đúng là rất phi phàm.
Ầm!
Đó là một lần đối đầu cứng rắn cuồng bạo. Ở cảnh giới này, Thạch Hạo có tự tin tuyệt đối, tin chắc mình có thể trấn áp mọi địch thủ thế gian, đánh đâu thắng đó.
Trong những tòa Động Thiên đó, có Khổng Tước năm màu biến hóa, có Chu Tước mỹ lệ biến hóa, tất cả đều hóa th��nh hình người và giống hoàn toàn Nguyệt Thiền. Thân thể uyển chuyển thướt tha của các nàng ngồi xếp bằng trong động thiên, cùng vờn quanh chân thân.
Từng tòa Động Thiên hiện lên, từng vị tiên tử ngồi xếp bằng bên trong, thật khiến người ta hoa mắt, tâm thần cũng phải lay động. Mỗi một nàng đều siêu phàm thoát tục.
Các nàng đang tụng chú ngữ, như thể đang tụng kinh, như có chư thần ngâm xướng. Trong thiên địa thánh khiết vô cùng, một loại hơi thở hùng vĩ ùn ùn kéo đến trấn áp Thạch Hạo.
"Thật mạnh!" Thạch Hạo biến sắc, thế nhưng hắn không hề sợ hãi. Hắn có tự tin rằng mình sẽ vô địch, có thể nghiền nát tất cả.
Thế nhưng hắn vẫn chưa vội vàng ra tay mà ngược lại lùi về mấy bước, trước tiên phòng ngự. Giúp phiền toái của ma nữ thì cũng được, thế nhưng không đáng để tử chiến, huống hồ ai đúng ai sai cũng rất khó nói.
Hơn nữa hắn tin rằng, nhờ vào trận chiến này mà Nguyệt Thiền tiên tử sẽ nhận ra thực lực của hắn. Nếu nàng thật sự có mục đích riêng khi tiến vào Hoang Vực thì sẽ lôi kéo hắn.
Đương nhiên tr��ớc hết hắn sẽ không tử chiến với nàng ta.
Thạch Hạo không muốn bị cuốn vào cuộc chiến của hai cô gái này khi chưa biết rõ mọi chuyện.
"Thiếu niên như thần kia, xông về phía trước đi!" Ma nữ kêu lớn.
Vẻ mặt Nguyệt Thiền tiên tử vẫn không thay đổi, vẫn cứ bình thản như trước, dùng thần ảnh hiện ra từ trong mười Động Thiên đối kháng thiếu niên như ma thần kia. Đây thật sự là một đối thủ mạnh, tâm tư nàng cũng đang suy nghĩ.
"Này thiếu niên như thần, ngươi có biết một điều không? Trong mắt Nguyệt Thiền tiên tử, tại Hoang Vực chỉ có ba bốn thiếu niên đáng giá để nàng ta hao phí công sức lôi kéo. Nàng ta đến Hoàng Đô là vì Thạch Nghị đấy, nàng ta coi hắn như bá chủ tương lai của Hoang Vực." Ma nữ chỉ nói nhẹ một câu thôi vậy mà khiến Thạch Hạo nhíu mắt, trong con ngươi lóe lên ánh sáng rồi biến mất.
Bản dịch này là một thành quả của lòng đam mê, xin hãy tôn trọng công sức người dịch.