Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 203: Trở Lại Hư Thần Giới

Tường đổ, gạch vụn khắp nơi trên mặt đất kể lại thăng trầm của một thời huy hoàng. Đây là thế giới của thần linh, hay còn có huyền cơ khác ẩn giấu?

Từng ngọn từng ngọn thái cổ thần sơn bị chặt đứt, mây mù hỗn độn giăng kín không bờ bến. Nhóc Tỳ phóng đi nhanh như điện chớp, tốc độ nhanh như chớp, mái tóc đen dài tung bay phía sau.

Cuối cùng, nó đến nơi tận cùng, bước lên con đường thông đạo màu vàng rực rỡ hào quang, rồi biến mất khỏi vị trí ban đầu để tiến vào Sơ Thủy Địa.

“Kẻ nào thế kia, sao lại ngồi xổm trên lối vào, thật sự cho rằng mình là Hùng Hài Tử ư? Lại còn định lấy đi hai khối phù cốt?”

“Đúng là rỗi hơi, bắt chước ai cũng được, đừng nên học theo cái thằng cha đó.”

Ở Sơ Thủy Địa, Nhóc Tỳ sau khi đi vào liền ngồi xổm xuống tảng đá xanh ấy cẩn thận quan sát. Trên bề mặt còn khảm mấy khối bảo cốt quý giá, nó cảm thấy chúng dường như còn lấp lánh, rực rỡ hơn trước kia.

Dĩ nhiên nó sẽ không đi đào lần nữa. Đã từng bị tống cổ ra ngoài một lần, nó cũng không muốn bị Hư Thần Giới vĩnh viễn cấm vào, chỉ là có chút hoài niệm mà thôi, nhớ lại chuyện trong quá khứ.

Nó ngồi xổm bên trên mà đẽo gọt, gõ gõ nhẹ tảng đá xanh. Tư thế kỳ quái ấy đương nhiên thu hút sự chú ý của mọi người, khiến mọi người chỉ trỏ, bàn tán ầm ĩ.

Nhóc Tỳ không để lộ dung mạo thật, định trước hết tìm hiểu tình hình một chút.

“Ê, ta bảo này tiểu tử, đừng coi mình thật như tiểu tử hung tàn kia.”

“Bắt chước cái kiểu dáng như ngươi là muốn bị đánh cho một trận hội đồng đấy.”

Nhóc Tỳ nghe vậy gãi đầu đứng dậy, nó đánh giá xung quanh. Sơ Thủy Địa không có gì thay đổi, vẫn giống như trong quá khứ.

“Hùng Hài Tử tới chưa?” Nó biết rồi mà còn cố hỏi.

“Đến cái gì mà đến chứ, chết ở Bổ Thiên Các rồi, đây là kết quả của việc quậy phá quá mức, rốt cuộc ngay cả cái mạng nhỏ của mình cũng mất đi.” Có người nói.

“Chưa chắc đã vậy đâu, vẫn chưa nhìn thấy thi thể, làm sao xác định được nó đã chết?” Có người phản đối.

“Dẹp đi, chắc chắn đã chết không còn nghi ngờ gì nữa. Ngươi cũng không chịu suy nghĩ cho kỹ, theo tính cách của nó, nếu như còn sống làm sao có thể không đến Hư Thần Giới? Phải biết rằng hiện nay đã qua hai năm lẻ một tháng, thời hạn cấm vào của nó đã hết.”

Ở Sơ Thủy Địa, kẻ đến người đi tấp nập vô cùng. Sau khi nhắc tới Hùng Hài Tử đã khiến cho rất nhiều người quan tâm, không ít người đang bàn tán.

Có người cười nhạo: “Nó mà còn định chạy thoát khỏi Bổ Thiên Các? Đã sớm hóa thành tro bụi rồi, tục truyền ngay cả mấy vị lão tổ của bọn chúng đều chết trận. Nó tuy thiên phú đáng sợ nhưng một tiểu tử còn hỉ mũi chưa sạch rất khó sống sót.”

“Ai ui, đây chẳng phải là người của tứ đại gia tộc sao? Ta nhận ra ngươi, còn nhớ rõ hơn hai năm trước từng bị Hùng Hài Tử chất đống trong ‘núi người’, làm sao vẫn còn ở Sơ Thủy Địa chưa từng rời đi a? Với tu vi các ngươi ta nghĩ sớm nên tiến vào động thiên cao hơn đó chứ?” Có người chế nhạo.

“Điều này mà ngươi cũng không biết ư? Vô luận là tứ đại gia tộc hay các thế lực lớn có địch ý với Bổ Thiên Các, đều có không ít người tới Sơ Thủy Địa, đây là đang chờ tin tức mà.”

“Tục truyền có vài con cá lọt lưới hiếm hoi của Bổ Thiên Các khiến các đại tộc không yên tâm, đây là đang giăng lưới khắp nơi để nghe ngóng tin tức.”

...

Nhóc Tỳ vô cùng kinh ngạc. Hư Thần Giới phức tạp và không hề yên tĩnh như nó tưởng tượng. Trận chiến ở Bổ Thiên Các tuy kết thúc nhưng ảnh hưởng vẫn còn, sóng lớn vẫn chưa từng lắng xuống.

Nghĩ đến trận chiến ấy, nó siết chặt nắm tay, trong lòng rất khó chịu. Nhiều sư huynh sư tỷ như vậy đều chết trận, máu nhuộm đỏ cả mảnh tịnh thổ. Còn có các trưởng lão, hầu như không ai sống sót. Vì che chở môn đồ rời đi, bọn họ dùng máu thịt và sinh mạng ngăn cản đại địch.

Nhóc Tỳ len lỏi qua đám đông, đi về phía xa, một mình yên lặng suy nghĩ. Mãi một lúc lâu sau, lòng nó mới bình tĩnh trở lại.

Nó lại biến hóa dung mạo, dùng bảo thuật của Mao Cầu thay đổi chiều cao, trở nên cao gầy như một cây sào, so với trước đây khác biệt rất lớn. Sau đó, nó lớn tiếng nói một câu: “Hùng Hài Tử chưa chết, ta vừa nghe có người nói nhỏ, bảo đã từng nhìn thấy nó.”

Nó chỉ định thăm dò mà thôi, kết quả một đám người tức tốc vọt tới, mỗi người đều mang sát khí, hầu như đồng loạt quát hỏi.

“Ở đâu? Ai thấy?”

“Nói mau, tiểu tử hung tàn ở nơi nào, khi nào xuất hiện?”

Giọng điệu bọn họ dồn dập, phù văn dày đặc lưu chuyển quanh thân, có ý nếu không vừa lòng sẽ lập tức ra tay mạnh bạo.

Nhóc Tỳ hầu như trong nháy mắt cảm ứng được vài loại phù văn khác nhau. Người của tứ đại gia tộc đều có, ngoài ra có người phù văn lượn lờ như khói sương mịt mờ khắp bốn phía, rất có thể là người của Vũ Tộc.

Ngoại trừ mấy người này, còn có người của các thế lực khác cũng đều kéo đến, chẳng cần suy nghĩ cũng khẳng định có Thác Bạt Tộc và các loại khác.

Trước đây chư giáo liên thủ hủy diệt Bổ Thiên Các, không chỉ có Thác Bạt thế gia, Vũ Tộc, Tây Lăng Thú Sơn, tứ đại gia tộc, mà còn có một số truyền thừa cực kỳ lợi hại.

Trong mắt Nhóc Tỳ lóe lên một tia sáng kỳ lạ, trong lòng cười nhạt. Những người này thật là ám ảnh không tan, cho dù tiến vào Hư Thần Giới vẫn có thể gặp mặt, hơn nữa còn đang tìm kiếm nó. Đây là định nhổ cỏ tận gốc vậy.

Xem ra không ít người đều cho rằng nó còn sống, vì vậy khắp nơi giăng lưới, hy vọng có thể truy tìm được chút đầu mối. Dù sao thiên phú nó thể hiện ra quá đáng sợ, cho dù một vài thượng cổ đại giáo cũng sợ nó thật sự còn sống sót, cuối cùng trở thành hậu họa lớn.

“Nói mau, ngươi lấy được tin tức ở đâu, ai đang bàn tán?!” Giọng điệu của những người này rất không thiện ý, trực tiếp uy hiếp kèm theo sát khí dày đặc.

Hơn nữa lại càng có nhiều người vây quanh, tất cả đều có sát khí tràn ngập. Một đám kẻ đến không có ý tốt đều muốn biết tung tích của Hùng Hài Tử.

Nhóc Tỳ liền nói rõ, đây chỉ nghe được, cũng không thể xác định là thật hay giả.

“Bớt nói nhảm, nói ra nhanh lên!” Có kẻ thuộc tứ đại gia tộc quát tháo.

“Đừng có mà lừa gạt, nếu không cẩn thận thì cái mạng nhỏ của ngươi khó giữ!” Người của Vũ Tộc càng thẳng thừng.

“Là hai lão già, một người trên vai có một con chim, nhỏ giọng thì thầm với một lão già nát rượu trông có vẻ gian xảo và hơi ti tiện.” Nhóc Tỳ nói.

“Cái gì? Điểu Gia, còn có Tinh Bích đại gia?!”

“Đi, nhanh đi tìm hai lão già kia. Bọn họ vẫn luôn ở Sơ Thủy Địa, chưa từng rời đi đến những động thiên cao hơn!”

...

Đám người kia tức tốc chạy đi như một trận cuồng phong vậy. Tuy vẫn còn một số người xông về phía Nhóc Tỳ định tóm lấy nó, nhưng nó thừa dịp xông vào đám đông rồi biến mất rất nhanh.

Năm đó hai người kia vì rao bán các loại tin tức cả thật lẫn giả về Nhóc Tỳ nên ở Sơ Thủy Địa mang tai tiếng xấu lừng lẫy, rất nhiều người đều biết.

Hùng Hài Tử lấy làm ngạc nhiên. Đã qua đi hai năm mà hai lão già kia còn chưa rời đi sao? Thật đúng là có chút cổ quái.

Tinh Bích đại gia, thoạt nhìn là một kẻ ti tiện, láu cá. Lão đang tản bộ thì bị người vô cớ bao vây, thiếu chút nữa bị đánh cho một trận tơi bời.

Điểu Gia cách đó không xa, thấy vậy ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Kết quả vừa mới chạy ra vài chục bước đã bị người vừa vặn chặn đường, cũng tương tự có một đám hung thần ác sát để mắt đến lão.

“Người trẻ tuổi chớ hành động lỗ mãng, thân phận lão phu không hề tầm thường, nếu vô lễ với ta, tổ sư các ngươi sẽ trách tội các ngươi.” Tinh Bích đại gia ra vẻ một bậc thế ngoại cao nhân.

Một đám người đều nhìn lão với ánh mắt khinh thường, cười nhạt không ngừng. Lão già này cũng không sợ nói khoác lác đến mức tự nổ tung thân mình ư? Nếu không phải muốn hỏi tin tức, bọn họ đã sớm ra tay trừng trị lão một trận rồi.

“Chư vị đừng làm ẩu, chuyện gì cũng từ từ nói.” Điểu Gia xua tay không để mọi người đến gần.

“Bớt nói nhảm đi, hai lão già các ngươi trước kia lừa gạt biết bao nhiêu người rồi, bây giờ có chuyện hỏi các ngươi, không được nói láo.” Một người hung hãn nói.

“Nói, Hùng Hài Tử rốt cuộc ở đâu? Các ngươi phát hiện ra sao?” Người của Vũ Tộc hung hăng ép hỏi.

“Hùng Hài Tử?” Vẻ cao nhân đắc đạo của Tinh Bích đại gia lập tức biến mất, đôi mắt đảo nhanh như chớp, sau đó phản ứng rất nhanh. Lão nói: “Muốn biết tin tức trước tiên phải chi một trăm tinh bích!”

Hơn nữa lão bổ sung rất nhanh: “Mỗi người một trăm tinh bích, ta sẽ không công bố rộng rãi. Ai mua, nhanh chóng đến đây giao dịch.”

Nhóc Tỳ đứng bên ngoài đoàn người nhìn mà trợn mắt há hốc mồm. Lão gia hỏa này thật bỉ ổi, rõ ràng bị người chặn đường, chẳng biết gì mà còn định rao bán tin tức giả. Đúng là một lão khốn kiếp!

“Lão già kia ngươi là kẻ lừa đảo, hai năm qua vơ vét bao nhiêu tinh bích rồi, còn định lừa gạt chúng ta?” Ngay tại chỗ có người nổi giận.

“Tin tức đáng tin cậy, nếu các ngươi không tin sẽ có người lén lút đến hỏi mua với giá cao, đến lúc đó đừng hối hận.” Tinh Bích đại gia ngạo nghễ nói.

“Lột da ngươi ra!” Có người định xuất thủ, nhưng lại bị người khác ngăn lại. Bọn họ quay sang hỏi Điểu Gia, người vẫn lặng yên không nói và thoạt trông có vẻ tương đối thành thật: “Lão gia hỏa này, ngươi tới nói đi.”

“Hai trăm tinh bích một tin tức.” Điểu Gia bình tĩnh trả lời.

“Ta @#$$! Lão già kia ngươi điên rồi sao, ta hỏi tin tức của ngươi, ngươi lại còn định chào hàng? Hơn nữa còn đắt gấp đôi?” Mọi người nổi giận.

“Tin tức ta bán là thật, lão già kia bán tin tức giá ấy, tôi đương nhiên phải bán đắt hơn!” Điểu Gia không chút nao núng nói.

Tinh Bích đại gia phẫn uất nói: “Lão già kia ngươi phỉ báng ta, nếu đã nói tin tức của người nào giá cao là thật, như vậy ta quyết định, ba trăm tinh bích một lần.”

“Ta nhổ vào, tin giả mà còn dám làm loạn, đừng có so với ta, ngươi chính là một kẻ lừa đảo, ta luôn luôn không lừa gạt người già lẫn trẻ nhỏ.” Điểu Gia liếc xéo.

“Nói bậy bạ, ngươi mới là lão già bịp bợm!”

...

Hai người cãi vã ầm ĩ, trợn râu trợn mắt, cấu véo qua lại.

Mọi người ngẩn ra, bắt hai tên này để tra hỏi, rốt cuộc hai người không chỉ thuận nước đẩy thuyền, còn định chào bán tin tức giá cao. Hai bên đang đấu võ mồm tranh giành, quả thực khiến người ta phát điên lên được.

“Đủ rồi, các ngươi cãi nhau đủ chưa, nói mau đi Hùng Hài Tử đang ở phương nào, chân thân ở nơi nào?” Người của Thác Bạt Tộc xuất hiện, cực kỳ bá đạo, thực sự đã chịu đựng bọn họ quá đủ rồi.

“Đưa tinh bích đây, thiếu một đồng cũng đừng hòng biết tin tức!” Hai lão gia hỏa trăm miệng một lời.

Nhóc Tỳ chỉ biết im lặng. Hai lão khốn kiếp trong hoàn cảnh này vẫn còn không quên lừa đảo, thật chẳng phải hạng người lương thiện gì.

“Không biết sống chết!” Có người nổi giận không thể nhịn nổi nữa, nhào thẳng về phía trước, trực tiếp ra tay.

“Phanh!”

Nhưng tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, người định dạy dỗ Điểu Gia bị con chim trên vai lão vỗ cánh một cái đánh bay, đâm sầm vào vách núi đá phía sau, mồm hộc máu tươi.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, không khỏi lùi lại vài bước. Đây tuyệt đối là cao thủ a, hơn nữa tựa hồ còn mạnh đến mức hơi bất thường.

Giờ phút này, sắc mặt của mỗi người đều thay đổi, không dám lại có hành động thiếu suy nghĩ. Bọn họ bỗng nhiên hiểu ra, vì sao hai lão khốn kiếp này vẫn có thể đứng vững đến bây giờ mà không bị ai xử lý, hóa ra là gốc rạ cứng đầu.

Đứng sau đoàn người, Nhóc Tỳ hiện lên vẻ kinh ngạc, hai người này quả nhiên không tầm thường. Sau đó nó nở nụ cười, biết đâu có thể lôi kéo hai kẻ này nhập hội, làm một phi vụ buôn bán lớn.

Hùng Hài Tử lần này trở về không thể chỉ đơn giản là rèn luyện bản thân như vậy nữa. Nó định khuấy lên sóng gió ngập trời, phải trả món nợ máu, đối phó với các thượng cổ đại giáo đã tiêu diệt Bổ Thiên Các.

Dựa theo tính cách của nó mà nói, đương nhiên sẽ không trực tiếp đứng ra lộ diện, cũng không lập tức đánh đấm với những kẻ địch mạnh ấy.

Nó vừa mới thử, đã sớm có tính toán kỹ lưỡng. Nó rao bán tin tức về sự xuất hiện của chính mình khiến cho các đại giáo phải tốn cái giá cực lớn, cầm hàng núi tinh bích, nguyên thủy bảo cốt đến trao đổi với nó.

Nó hy vọng đối phương sẽ "nhiệt liệt" vô cùng, mang đại lễ nhiều và long trọng đến để "hoan nghênh" nó xuất hiện.

Lúc đầu nó còn định một mình hưởng trọn, thay đổi dung mạo biến thành người khác ở chỗ này buôn bán tin tức, tiến hành giao dịch với các đại giáo.

Bây giờ thấy hai lão khốn kiếp này, nó cảm thấy cần phải buông tay hợp tác, bởi vì hai lão khốn kiếp có giao tình không tệ với nó, thật không đơn giản, tựa hồ rất có thể trấn áp được tình hình. Mấu chốt chính là họ là những "kẻ quen đường", đối với việc làm cách nào để xảo trá vơ vét tài sản và lừa gạt, có thể nói là "thành thạo việc này", quá tinh thông.

Nhóc Tỳ không chần chừ nữa, nó tức tốc truyền âm, âm thầm nói với hai lão già vài câu, trao đổi rất nhanh và đơn giản.

Kết quả, hai lão khốn kiếp như uống phải máu gà, mắt lập tức sáng rỡ, bắt đầu phát ra ánh sáng xanh, hắng giọng một tiếng, làm chấn động khắp Sơ Thủy Địa, dọa cho những kẻ đang bao vây đều không tự chủ được mà lùi bước, sợ bọn họ bùng phát làm khó dễ.

“Ta quyết định, nói giá chỉ có thể lấy nguyên thủy bảo cốt hoặc bảo huyết của thái cổ di chủng đến đổi, hơn nữa phải là loại có giá trị khiến ta vừa lòng, nếu không thì đừng hòng giao dịch với chúng ta.”

“Như vậy đã rõ ràng rồi đó, chúng ta biết chân thân của Hùng Hài Tử ở chỗ nào, cũng biết nó rèn luyện ở đâu trong Hư Thần Giới. Tuyệt đối là tin tức thật, nếu như là giả sẵn sàng lấy cái đầu trên cổ ra để bồi thường!”

“Đương nhiên ta còn phải nói thêm, tiểu lâu la cũng đừng đến cho chướng mắt, tốt nhất để trưởng tộc các đại tộc đến đây, dùng bảo bối trân quý nhất trao đổi, nếu không sẽ không trả lời!”

...

Hai lão gia hỏa kẻ xướng người họa, không ngừng bổ sung thêm, đòi ra giá trên trời, hơn nữa điều kiện hà khắc.

Nhưng bọn họ thề thốt, tin tức tuyệt đối là thật, sẵn sàng lấy đầu trên cổ ra để đảm bảo.

Rất nhanh, Sơ Thủy Địa liền sôi trào, Hùng Hài Tử chưa chết, còn định xuất hiện?

Hơn nữa, tin tức cấp tốc truyền đến động thiên phúc địa tầng cao hơn, gây ra một trận sóng gió lớn.

Sau khi đã khẩu khô lưỡi đắng, hoàn toàn đắc ý, hai lão già kia ánh mắt trở nên lim dim, lén lút liếc nhau, ở chỗ vắng vẻ thì thầm to nhỏ.

“Hùng Hài Tử này quả là hiểm độc, cho dù nhảy ra cũng khiến người ta phải dùng bảo bối để đổi tin tức, thực sự đáng xấu hổ.”

“Tiểu tử này da mặt thật dày, quá gian xảo, rõ ràng là chính mình định nhảy ra đi báo thù, lại khiến cho người khác giống như đang cầu cạnh nó, thật sự lừa người!”

“Đang tự nói mình đấy à? Ta nghĩ miêu tả rất thích hợp!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu tử bỗng chốc đen lại, nó ngứa răng với hai kẻ ấy.

Từng con chữ trong tác phẩm này, được dịch thuật độc quyền bởi thư phòng điện tử truyen.free, kính mong chư vị độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free