[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 2009: Không cách nào tuyệt tình được.
Nơi đó có gì? Hắn nheo mắt quan sát, cổ địa chung cực kia tựa như có một loại sức mạnh thần bí đang kêu gọi, muốn lôi kéo hắn tới đó.
Thần sắc Thạch Hạo dần nghiêm nghị, biểu cảm càng lúc càng trang trọng, thế nhưng hắn yên lặng, bản thân tựa như hóa thạch đứng sững nơi đó.
Hắn muốn đi, nhưng trư���c tiên phải giải quyết vài hiểm họa rồi mới lên đường, kẻo nếu xảy ra bất trắc, để nguyên thần của bốn đại cường giả trong ao pháp tắc kia thoát được thì sẽ là đại họa. Nhất định phải luyện hóa bọn họ.
Cổ địa chung cực rốt cuộc có thứ gì, hắn không biết. Hoặc là có thể từ đám người Vũ Đế thăm dò được gì đó.
Nơi đây hoang vu tiêu điều, chính là di chỉ của Thiên Đình. Trải qua biết bao vạn năm không một bóng người, chỉ còn những ngôi mộ lớn san sát, có cả cũ lẫn mới xây.
Cỏ dại, dây leo quấn quýt, cùng với những lão binh không hề rời đi kia, Thạch Hạo chỉ biết thở dài. Mái tóc bạc phơ rối bời, trong lòng ngập tràn tang thương.
Ngẫm lại, trong dòng chảy sinh mệnh, đã có bao nhiêu người cùng sự việc vĩnh viễn rời xa, không còn gặp lại nữa.
Khi ấy, hắn vẫn còn là một thiếu niên, cùng cố nhân đi bắt hung thú. Ví như Tào béo, Trường Cung Diễn, và cả Thái Âm Ngọc Thỏ mãi mãi không lớn kia nữa.
Những nụ cười, những bi thương, luôn khiến hắn nhớ nhung và thương cảm khôn nguôi. Tất cả những người ấy, giờ đều được thay thế bằng từng ngôi mộ một.
Có vài người, hắn đã phong ấn trong thần nguyên, không cho họ xuất thế. Thế nhưng sau này, họ vẫn phá tan phong ấn để tham chiến.
Ví như Trường Cung Diễn, đứa con trai Tiểu Thạch Đầu, cùng tám trăm lão binh.
Lửa trại bùng cháy, Thạch Hạo ngồi xếp bằng trước những ngôi mộ này, đầy sầu não. Dù là Chuẩn Tiên Đế, nhưng một vài tình cảm vẫn không cách nào tiêu diệt được.
Hắn không thể làm được, không thể tuyệt tình như Diệt Thế Lão Nhân, cũng không thể lạnh lùng như Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế.
Các lão binh cũng không tiến lên quấy rầy, mà lặng lẽ dọn dẹp phế tích ở nơi xa. Ngói vỡ tường đổ, gạch vụn khắp nơi. Suốt mấy chục vạn năm qua, không một ai đặt chân vào Thiên Đình từng huy hoàng này.
Thế nhưng, Thiên Đình vẫn lừng danh khắp thế gian.
Trong những năm tháng này, Hoang vẫn một mình chém giết. Đây là Thiên Đình của riêng hắn, một mình hắn xông vào Giới Hải, và giờ đã đại thắng trở về.
Tất cả những điều này đều là vì vậy. Năm đó, hắn lo lắng nhân số của Thiên Đình gặp nạn, sẽ đi đến diệt vong như những tiên đình trong lịch sử trước kia.
Cho nên, hắn nguyện ý một mình gánh vác toàn bộ nhân quả.
Trước mặt Thạch Hạo, có một tảng đá tối tăm mờ mịt, đó chính là Đả Thần Thạch. Hình thể của nó gần như đã bị diệt sạch, đây chỉ là tàn thể cuối cùng được tìm thấy.
Bên trong vẫn còn một chút ngọn lửa nguyên thần của nó.
Hiện giờ Thạch Hạo đang tự mình bồi dưỡng nó. Hắn là Chuẩn Tiên Đế, nên dù thương thế như vậy, vẫn có thể giúp Đả Thần Thạch tái hiện.
Ngoài ra, còn có một con hồ điệp màu vàng gãy cánh, nằm rạp trên vai Thạch Hạo. Đó chính là Hoàng Điệp.
Nó cũng thê thảm không kém, nguyên thần không hoàn chỉnh. Thạch Hạo đang giúp nó điều trị thần hồn.
Ngày xưa cố nhân đông đảo, giờ còn được mấy người? Hiện giờ chỉ còn lại hai người này mà thôi!
Trước mặt Thạch Hạo, một chiếc ao pháp tắc đang hừng hực ánh lửa. Đó chính là ngọn lửa Chuẩn Tiên Đế của hắn, đang vô tình luyện hóa bốn đại cường giả bên trong.
Keng!
Cùng lúc đó, một thanh tiên kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, bay vào trong ao để chém giết nguyên thần của bốn đại cường giả này, giúp tăng thêm sức mạnh để luyện hóa.
"Kẻ hậu sinh kia, hôm nay ngươi giết chết bốn vị Chuẩn Tiên Đế, vậy ngày khác ngươi cũng sẽ bị giết lại mà thôi!" Hồng Đế cất tiếng.
Hắn rất am hiểu về suy diễn, nắm giữ đại vận thế gian, nên nhìn thấy được một góc tương lai.
Cần biết rằng, đạt tới tầng thứ này rồi, dù là Chuẩn Tiên Đế cũng không thể nào tìm hiểu, nghiên cứu được. Cơ bản không thể nhìn thấy, không thể nhìn thấu.
Ví như trong dòng sông năm tháng, muốn tìm thấy quá khứ, hiện tại, hay tương lai của một vị Chuẩn Tiên Đế, thì cực kỳ khó khăn, không cách nào khơi gợi được.
Ví như Nữ Đế áo trắng kia, nàng từng vượt qua vạn cổ, tiến vào dòng sông thời gian vô số lần. Nắm giữ thủ đoạn đặc thù, sở hữu một chút chân huyết mà Hoang Thiên Đế để lại, thế nhưng cũng chỉ có thể gặp hắn được vài lần mà thôi.
Lần này, người trong tương lai có thể tìm thấy cũng hoàn toàn bởi vì trận đại chiến giữa Hoang và đám Bất Diệt Lão Nhân, Vũ Đế quá khốc liệt. Khí thế khủng khiếp đã chấn động tới cả dòng sông thời gian.
Bản thân Chuẩn Tiên Đế đã có thể che đậy thiên cơ. Bất kể là quá khứ, hiện tại, hay sau khi hắn chết đi, đều là sương mù, khiến người khác không cách nào nhìn thấu.
"A..."
Đám người Hồng Đế, Thương Đế gào thét, bọn họ gánh chịu nỗi đau đớn cùng cực. Ánh sáng nguyên thần bị thanh tiên kiếm kia chém lìa, và bị ao pháp tắc nung chảy.
Họ có thể cảm nhận được bản thân đang suy yếu. Từng ngày từng tháng, hay một năm hai năm, đều vô dụng, không thể giết chết họ được.
Thế nhưng không cách nào chịu đựng nổi trong vô tận năm tháng. Hoang có rất nhiều thời gian, năm này qua năm nọ không ngừng luyện hóa, thì rốt cuộc họ cũng sẽ chết, nguyên thần sẽ giải thể, thân tử đạo tiêu.
"Cổ địa chung cực có thứ gì?" Thạch Hạo hỏi.
Vũ Đế, Hồng Đế lạnh lùng chịu đựng, không hề nói một lời, không muốn trả lời vấn đề này.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng trước những ngôi mộ mới xây, nhìn về phía phần mộ của con trai mình, trong mắt óng ánh giọt lệ. Bỗng nhiên, hắn khống chế tiên kiếm cùng đạo hỏa tiến hành tra hỏi thần hồn của bọn họ.
Hắn có tức giận, có hận thù, và cũng có bi thương. Thạch Hạo ngồi trong phế tích của Thiên Đình, bắt đầu luyện hóa bốn đại cao thủ.
"Chúng ta là Chuẩn Tiên Đế, dù có chết cũng không thể bị khinh miệt." Diệt Thế Lão Nhân lạnh giọng nói.
"Được, vậy ta sẽ cho ngươi chết một cách sảng khoái nhất, tự mình tiêu tán vết tích đi." Thạch Hạo lạnh lùng đáp.
"Cổ địa chung cực, chính là bước ngoặt để thành Tiên Đế." Diệt Thế Lão Nhân nói.
Đồng thời, Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế cũng lộ vẻ khác thường. Có ngóng trông, có tiếc nuối, thế nhưng sau đó đều trầm mặc cả.
Làm sao họ có thể tự tiêu tán vết tích của mình chứ? Tu hành tới mức độ này rồi, ý chí của mỗi người đều kiên định không gì sánh bằng, còn cứng rắn hơn cả tiên kim.
Phàm là còn một chút hy vọng sống sót, họ sẽ tuyệt đối không chọn cái chết.
Với chuyện này, Thạch Hạo không hề nể nang gì cả, mà vô tình và hờ hững. Mỗi ngày hắn đều khống chế ngọn lửa Chuẩn Tiên Đế để luyện hóa bọn họ.
Cách đó không xa, ba đại cường giả kia được ánh sáng mờ ảo bao quanh, họ lặng lẽ quan sát tất thảy.
Sau đó, họ biến mất, đi tới một nơi nào đó trên bờ đê Giới Hải.
Họ gồm Nữ Đế áo trắng, Vô Chung, cùng sinh linh lơ lửng đỉnh lớn trên đầu. Ba đại cường giả này vẫn chưa hề rời đi, mà muốn kết nối với Thạch Hạo. Nhưng nhân quả liên lụy quá to lớn!
Về sau, họ cũng không muốn thử nghiệm xem có thể nghịch thiên hay không.
Nếu chỉ nói ra những lời vô dụng, vậy cơ bản không cần thiết.
Nhưng một khi liên quan đến vấn đề sâu xa quá kinh người, vậy sẽ ảnh hưởng tới sự ổn định của dòng sông năm tháng.
Năm tháng trôi đi, chớp mắt đã hơn một ngàn năm. Thạch Hạo vẫn đang luyện hóa bốn vị Chuẩn Tiên Đế, và trong khoảng thời gian này, hắn vẫn chưa hề rời đi, vẫn tự mình ngồi bên cạnh các linh cữu ở nơi đây.
Mấy lão binh trung thành tuyệt đối, vẫn ở đây tu sửa lại khu phế tích này.
Thiên Giác vẫn còn sống, Xích Long tuy tàn một n���a nhưng vẫn xem như còn sống sót, thi thoảng sẽ tới vấn an hắn.
Những năm gần đây, Thạch Hạo không ngừng tái hiện lại quá khứ, nhìn chăm chú vào dòng sông thời gian. Một số cố nhân khi bỏ mạng, hắn đã không thể gặp mặt lần cuối.
Hiện giờ hắn ngóng nhìn quá khứ, dùng đại pháp lực để tái hiện lại cảnh tượng năm đó. Hắn cảm thấy thất vọng, tiếc nuối, và đau lòng.
Hắn nhìn thấy Lôi Linh tựa như những con cự long tung hoành trong thiên địa. Thế nhưng vẫn bị vương giả sa đọa xé nát, máu nhuộm đỏ cả thương vũ.
Hắn nhìn thấy Mục Thanh bị người đánh nổ tan tác, nguyên thần diệt vong. Điều đáng mừng duy nhất chính là thân thể tàn phế được lưu lại, và Thạch Hạo đã phong ấn lại rồi.
"Mục Thanh, ngươi đã đi theo ta nhiều năm. Nếu như ta trở thành Tiên Đế, chắc chắn sẽ đánh vỡ thời không và phục sinh ngươi." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Hắn nhìn thấy Trích Tiên đang bị một đám vương giả vây giết. Bộ tiên thể phiêu dật xuất trần ấy hoàn toàn dập tắt, hóa thành máu cùng mưa ánh sáng.
Hắn cũng nhìn thấy đám Thái Âm Ngọc Thỏ, Ma Nữ. Nguyên thần của các nàng đều bị phá nát, chỉ còn lại một chút vết tích. Hiện giờ đang được hắn ôn dưỡng bên trong quan tài ngọc, được chôn dưới hai ngôi mộ kia.
Yêu Nguyệt Công Chúa, Đệ Nhị Thiên Hạ, Đạo Nhân Tiên Kim, Hống Lông Vàng, Chủ Cấm Khu... Mỗi người đều đã chết cả rồi.
Thạch Hạo không đành lòng nhìn thêm nữa.
Hắn khẽ thở dài, rồi xé rách hư không, tiến vào một nơi bí ẩn để thăm lại Thạch Thôn bị phong ấn kia. Cũng may là nơi đây còn có một vài người thân cùng cố nhân.
Nếu không, cả thế gian mênh mông này, dù hắn có vô địch, cũng sẽ không cảm nhận được sự vui sướng.
Rất nhiều người đều đang trầm miên, y như trước đây.
Thạch Hạo không đi quấy rầy, mà chỉ im lặng đứng nhìn. Hắn nhìn thấy Thanh Y, tổ phụ, tộc trưởng gia gia. Hắn cũng thấy được ba mẹ cùng những người trong thôn xóm.
Hắn không dám lay tỉnh Vân Hi, bởi vì Tiểu Thạch Đầu không còn nữa!
"Tiểu Hạo."
Có một cô gái thức tỉnh, nhìn về phía hắn.
"A Man!"
Thạch Hạo kinh ngạc nhìn nàng.
Thời nay, ai dám gọi hắn như vậy? Cũng chỉ có vài người thân thiết nhất mà thôi.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" A Man hỏi. Nàng nhận thấy người nơi đây đã ít đi rất nhiều, có vài người đã rời khỏi nơi này nữa.
Họ đang ở đâu? A Man nghi hoặc.
Cuối cùng, A Man rời khỏi nơi này cùng hắn.
Nhìn những phần mộ, những tấm bia đá, khiến A Man không tài nào tin nổi. Cuối cùng nàng rơi lệ đau lòng gần chết, vỗ vỗ phần mộ của Tiểu Thạch Đầu, thật sự không thể tiếp thu nổi!
Lệ nóng của nàng ướt đẫm mặt mày, nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Đệ muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng kìm nén làm gì cả." Nàng cực kỳ lo lắng cho Thạch Hạo.
"Chuẩn Tiên Đế làm sao có thể khóc chứ?" Gương mặt của Thạch Hạo còn khó nhìn hơn cả khóc.
Từ sau ngày hôm đó, A Man ở đây chăm sóc hắn, chứ không về lại Thạch Thôn nữa.
"Ta sắp rời đi rồi, tỷ vẫn nên về Thạch Thôn đi." Thạch Hạo cất tiếng. Hơn ngàn năm qua, hắn đã gần như luyện hóa xong bốn đại cường giả.
Đồng thời, trong lúc này, hắn không ngừng phỏng đoán cách để trở thành Tiên Đế!
Chính xác, những thủ đoạn, thần thông, hệ thống của đám Diệt Thế Lão Nhân, Vũ Đế, Hồng Đế đều là những sự dẫn dắt rất lớn cho Thạch Hạo.
"Ta vẫn sẽ ở nơi đây chờ đệ, hy vọng sẽ thấy đệ bình an khi trở lại." A Man lắc đầu nói.
"Sau khi thành tựu Tiên Đế vô thượng rồi hãy rời đi." Nàng nhỏ giọng đề xuất, sợ Thạch Hạo sẽ một đi không trở lại.
"Không thể thành công." Th��ch Hạo lắc đầu. Hắn đã thử nghiệm mọi cách, thế nhưng thủy chung vẫn không thể chân chính bước lên lĩnh vực kia.
Nhưng hắn cũng đã dừng lại, chứ không lên đường ngay. Tiếp tục phỏng đoán cảnh giới Tiên Đế, và lần nữa thử nghiệm phá quan.
Trong lúc này, không biết bao nhiêu chủ các môn phái lớn, bao nhiêu lão tộc trưởng cầu kiến Thạch Hạo, thế nhưng đều bị hắn từ chối. Mười mấy lão binh bảo vệ bên ngoài di chỉ Thiên Đình, ngăn họ lại.
Ngoại trừ Thiên Giác, Xích Long ra, thì những năm này cũng chỉ có Đồ Tể, Táng Chủ mới có thể tới được.
Hai người muốn trở thành Chuẩn Tiên Đế, nên muốn luận đạo và thỉnh giáo Thạch Hạo.
Trên người họ sớm đã có từng tia ánh sáng Chuẩn Tiên Đế, thế nhưng vẫn không thể bước qua khỏi lằn ranh ấy.
Thạch Hạo giảng giải rất rõ ràng, tường tận quá trình mình trở thành Chuẩn Tiên Đế. Đây chính là kinh nghiệm quý giá nhất, đồng thời cũng nói ra con đường của đám người Vũ Đế cho họ biết.
Hắn hy vọng hai người này có thể trở thành Chuẩn Tiên Đế.
Đáng tiếc, về sau hai cư��ng giả vẫn không thể đột phá được, trước sau vẫn ở bên ngoài biên giới ấy.
Nhoáng cái lại thêm mấy ngàn năm nữa, Thạch Hạo vẫn ở bên trong khu mồ mả này.
Đồ Tể, Táng Chủ cũng không biết đã tới đây bao nhiêu lần, không ngừng luận đạo với Thạch Hạo. Cuối cùng hai cường giả này chỉ biết thở dài, đời này kiếp này e rằng sẽ dừng lại ở đây. Thành tựu không được chính quả Chuẩn Tiên Đế chân chính kia.
Sinh linh ở tầng thứ này, không phải chỉ cần năm tháng để tích lũy thì chắc chắn sẽ thành công được.
Nếu không, Đồ Tể, Táng Chủ sớm đã lên cảnh giới. Tuổi tác của họ lớn tới dọa người, thế nhưng đều vô dụng.
Trong ao pháp tắc, cuối cùng bốn đại cường giả đều trở thành tro tàn. Toàn thân đều bị Thạch Hạo luyện hóa, Diệt Thế Lão Nhân, Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế đều hoàn toàn chết đi.
Thạch Hạo cảm thấy mình nên rời đi rồi. Phía bên kia Giới Hải đang có Hỏa Linh Nhi, Đại Trưởng Lão, cọc gỗ cháy đen của Liễu Thần. Đang chờ hắn đón về từ trong hư không vô định kia.
Chỉ là, hắn còn chưa kịp vượt biển, thì một luồng sức mạnh từ phía bên kia đã lao tới!
Nội dung này được chuyển ngữ độc quyền và chỉ có mặt trên truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức trọn vẹn.