Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 2006: Nghịch loạn năm tháng.

Đại chung hùng vĩ tỏa ra khí hỗn độn, mỗi lần ngân vang là từng đợt sóng thời gian lan tràn, vô số sợi tiên quang rủ xuống bao phủ một bóng người khôi ngô đang nhanh chóng tiến đến.

Lại thêm một cường giả thoát khỏi dòng sông dài năm tháng.

Hắn từ hạ du dòng sông đánh tới, mang theo ý chí chiến đấu vô biên cùng với tu vi kinh thế hãi tục, đây quả thực là một vị cường giả cấp bậc Chuẩn Tiên đế.

"Ngươi là ai?!" Thương Đế quát lớn.

"Ta tên là Vô Thủy!" Người đến quát lớn rồi xuất thủ, bởi vì hắn nhìn thấy Hoang, nhìn thấy người trong truyền thuyết kia, liền nhanh chóng trấn áp.

Mục tiêu của hắn chính là ba người đến từ tương lai, muốn ngăn cản bọn họ lại.

Boong!

Đại chung ngân vang, dù dòng sông dài năm tháng đang ở phía xa, nhưng hắn không hề sợ hãi, không sợ bị ăn mòn, trực tiếp động thủ, khống chế sức mạnh thời gian quét thẳng về phía ba người kia.

Hai chữ Vô Thủy chấn động cả Giới Hải, sơn hà Tiên Vực rung lên bần bật.

Các cường giả Tiên Vực đều đang chăm chú quan sát cuộc đại chiến trong Giới Hải, vừa nãy trong lòng bọn họ đều nguội lạnh. Hoang chỉ có một mình đối đầu với bảy vị Chuẩn Tiên đế, thật sự quá đáng thương. Không một ai tới cứu viện, không một người có thể sóng vai tác chiến cùng hắn, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.

Mà hiện giờ, rốt cuộc cũng có một vị cường giả ti���n tới, hắn ngông cuồng bá đạo lao đến, tiếng chuông ngân vang tự báo tên họ của mình.

Khoảnh khắc này, chư hùng Tiên Vực dù có mạnh mẽ kiên cường đến mấy cũng phải cay cay sóng mũi, rốt cuộc cũng có người đến, có thể giúp Hoang rồi.

Một vài thiếu nữ thì bật khóc ngay tại chỗ, cảm thấy Hoang Thiên đế quá đỗi cô độc. Trận chiến này đã trả giá quá nhiều, ngay cả huynh đệ cũng lập trận, ngay cả con trai cũng chọn huyết tế, mà hắn lại đang cô độc chiến đấu đầy kiên cường, một mình gánh chịu quá nhiều. Hiện giờ, rốt cuộc cũng có một vị cường giả tiến đến trợ giúp, muốn sánh vai chiến đấu cùng với Hoang Thiên đế, sao lại không khiến người người kích động chứ.

Có vài người lệ nóng lưng tròng, trận đại chiến này đã kéo dài rất lâu, trái tim của rất nhiều người gần như đã nhảy lên tận cổ, bọn họ đang sợ hãi, đang lo lắng Hoang Thiên đế sẽ chết đi, sẽ bỏ mạng trong Giới Hải.

Những người thân bên cạnh Hoang đều đã chết, nếu ngay cả hắn cũng tiêu vong thì bộ tộc này thật sự quá đáng thương.

Boong!

Vô Thủy lấy ra binh khí đối đầu với ông lão tay cầm Lượng Thiên Thước, chuông lớn oanh kích, hỗn độn nổ tung, sức mạnh thời gian không gì sánh được tàn phá về phía trước.

Đồng thời, hắn dùng tay không đối kháng với người đàn ông tay cầm đại kích, muốn chia sẻ càng nhiều địch thủ càng tốt với Hoang.

Sau khi tận mắt thấy Hoang Thiên đế của đời này, Vô Thủy chấn kinh trong lòng. Khi nhìn thấy một mình hắn độc chiến với bảy Chuẩn Tiên đế và nghĩ tới hắn đang sống trong năm tháng tối tăm nhất trong lịch sử này, hắn càng xúc động và nổi sóng trong lòng hơn.

"Vô Thủy, ngươi ngăn không được chúng ta đâu!" Ông lão cầm Lượng Thiên Thước trong tay quát lên.

"Các ngươi không thuộc về đời này, thậm chí không thuộc về thế giới kia của chúng ta, chỉ là rời khỏi từ thông đạo cổ xưa bị phong ấn kia mà thôi, vẫn nên trở về thì tốt hơn!" Vô Thủy hét lớn.

Lời này của hắn đã nói ra một ít căn nguyên của những kẻ đến đây.

Khi nghe những lời này, ánh mắt Thạch Hạo trở nên óng ánh, chú ý tới bọn họ.

Dù cho là Diệt Thế lão nhân thì tinh quang trong mắt cũng tăng vọt, hắn đang suy nghĩ và liên tưởng tới chuyện gì đó.

Đám người Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế thì lại biến đổi sắc mặt đầy giật mình, tương lai đáng sợ và phức tạp đến thế ư? Xem ra còn có khói lửa chiến tranh mà bọn họ không biết nữa.

"Đạo hữu, bọn ngươi chớ có phân tâm, chỉ cần tàn sát Hoang thì tất cả sẽ được giải quyết, sẽ đều thành không!" Cô gái tới từ tương lai kia quát lên, một thân chiến y vàng óng bay phấp phới.

Bọn họ rất kiêng kỵ, khi nhằm vào Thạch Hạo thì không cách nào phát huy ra toàn lực được.

Bọn họ đã làm chuẩn bị liều chết rồi, tiền đề là có thể một đòn giết chết Hoang, thế nhưng hiện giờ không có cơ hội như vậy, vẫn còn đang chờ đợi.

Bọn họ cần đám người Vũ Đế huyết chiến với Hoang Thiên đế, sau đó vào thời khắc cuối cùng, bọn họ sẽ phát động đòn sát thủ để giải quyết cường giả Nhân tộc đáng sợ này.

"Giết!"

Bất Diệt lão nhân tựa như nghĩ ra điều gì đó nên hắn rống lớn, cũng không còn tiếp tục hiền lành như trước nữa, không còn là sinh linh mà hắn đã từng thể hiện với Thạch Hạo trước kia nữa.

Khí tức của hắn trở nên kinh khủng vô cùng, mây đen cuồn cuộn lan tỏa, đó chính là sức mạnh hắc ám bản nguyên nhất đang khiến cho đáy biển của Giới Hải đều sụp lún.

Đồng thời, bờ đê phía xa cũng không còn vững chắc nữa, như vậy có thể tưởng tượng ra được hắn mạnh tới mức nào.

Thạch Hạo rơi vào tình thế nguy cấp, bảy đại cao thủ đang vây công hắn, chủ yếu là muốn săn giết tính mạng của hắn.

Boong!

Vô Thủy Chung ngân vang lên là trời long đất lở, sức mạnh năm tháng ngập tràn bao phủ toàn bộ sinh linh.

Phụt!

Thế nhưng chính hắn cũng phun ra một ngụm máu, bởi vì hắn nhằm vào những sinh linh không thuộc thời đại của mình, thành ra gặp phải cắn trả.

"Ngươi không cần phải ra tay với bọn họ, để ta tới ứng phó." Thạch Hạo nói với Vô Thủy, nói hắn chớ có xuất kích về phía đám người Vũ Đế, Thương Đế, Hồng Đế, Diệt Thế lão nhân.

Bốn đại cường giả này cứ giao cho hắn, bởi vì nếu không thuộc về đời này mà mạnh mẽ can thiệp, vậy Vô Thủy sẽ gặp phải tổn thương nghiêm trọng.

"Trước tiên giết chết hắn đi!"

Cô gái với bộ chiến y vàng óng hét lớn, quyết định liên thủ với hai người còn lại tiêu diệt Vô Thủy.

Tuy rằng bọn họ không phải sinh linh cùng một thế giới, thế nhưng cũng xuất thế ở cùng một thời đại, cũng từng liều mạng qua, nên đôi bên vẫn có thể chiến đấu với nhau và không dính phải đại nhân quả trong dòng sông dài năm tháng.

"Giết!"

Người đàn ông tóc bạc hét lớn, tay cầm đại kích chém thẳng về phía Vô Thủy. Hắn bá đạo không gì sánh bằng, có một luồng khí thế đế vương lan tràn, mái tóc như thác nước màu bạc cắt lìa Giới Hải.

"Bọn ngươi chớ có ngông cuồng!"

Nhưng lúc này, bên trong dòng sông dài năm tháng lại có hào quang chói lói, khí tức tiên kim chín màu ngập tràn và một chiếc đỉnh lớn hiện ra đồng thời, vạn vật mẫu khí buông rủ xuống.

Phía dưới chiếc đỉnh có một người đàn ông với dáng vẻ kiên cường, hai hàng lông mày dựng thẳng, ánh mắt sắc bén như điện xẹt, hắn vung lên đế quyền giết tới.

Boong!

Đỉnh lớn trên đỉnh đầu hắn chấn động, giương kích về phía đại kích kia, ánh sáng chói mắt phát sinh, phù văn lưu chuyển.

Tiếp đó, hắn với tay không đánh bay Lượng Thiên Xích, có thể nói thần lực kinh thế!

Nhưng mà, sau khi tới nơi này thì bóng hình của hắn hơi chút mơ hồ, bị sức mạnh năm tháng bao quanh và càng ngày càng mờ tối.

"Hừ, ngươi có nhân quả thiên đại với người ở nơi này, vì lẽ đó đã tạo nên cảnh tượng như vầy. Cùng ở chung một đời này nên bản thân ngươi đang bị năm tháng nhấn chìm." Cô gái với bộ chiến y vàng óng nói.

Bộ áo quần của nàng phấp phới trong gió cùng với tiếng vang kim loại va chạm, bộ chiến y của nàng được bện thành từ tơ tiên kim.

"Giết!"

Người đàn ông lơ lửng đại đỉnh trên đỉnh đầu hét lớn đánh giết về trước, một quyền đánh về thân thể của cô gái này.

Vẻ mặt của cô gái này chợt biến sắc, vì hoàn toàn hiểu rõ quyền ấn của người này ra sao, từng ăn qua thiệt thòi nên lúc này không dám lấy cứng đối cứng mà tế ra pháp khí của bản thân.

Một cây thiên mâu hiện lên, nàng là nữ thế nhưng binh khí trong tay lại là như vậy, sức mạnh sát phạt vô tận bùng nổ!

Boong, người tới đánh thẳng lên thiên mâu thế nhưng quyền ấn chẳng hề tổn hại gì cả.

Boong boong boong...

Lúc này Vô Thủy xuất thủ, hắn không còn một người độc chiến với ba người nữa mà sau khi rảnh tay thì khống chế lấy chuông lớn tiêu diệt về trước.

Sóng âm được khuếch tán từ chuông lớn của hắn chấn cho ông lão tay cầm Lượng Thiên Xích lảo đảo một cái, suýt tí nữa đã ngã nhào.

"Dù như thế nào thì hôm nay cũng phải giết cho bằng được Hoang, không thể cho hắn cơ hội được, chúng ta sớm đã không màng tới sống chết nữa, nhất định phải thành công!" Cô gái mặc chiến y vàng óng gào thét, khuôn mặt của nàng rất xinh đẹp thế nhưng hiện giờ lại có chút dữ tợn, bởi vì lúc này nàng quá nôn nóng.

Nàng thoát ra khỏi chiến trường này để muốn đi giúp đỡ đám người Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế.

Dưới góc nhìn của nàng, lần này tới đây là để săn giết Hoang nên những thứ khác không hề quan trọng hơn chuyện này, đây là sự tình trọng yếu nhất trong tương lai!

Ầm!

Dòng sông dài năm tháng rung động, sóng biển ngập trời và từ một nơi nào đó có một cô gái với áo trắng như tuyết, mái tóc đen phấp phới cùng với dung mạo tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại đang lướt sóng tiến tới.

Lúc này, nàng xuất thủ, giương kích thẳng lên người cô gái với bộ áo quần màu vàng kia.

"Không một ai có thể nghịch loạn năm tháng, bất kỳ người g��y sóng gió nào cũng đều phí công mà thôi. Không thuộc về mảnh thời không này thì ngươi vĩnh viễn không thể thay đổi được gì cả."

Cô gái mặc áo trắng với phong thái tuyệt đại lên tiếng, tay trắng vung lên là tiên quang óng ánh đánh thẳng lên trên chiến mâu kia, chém lìa cô gái với bộ chiến y vàng óng kia ngay tại chỗ.

Những gì nàng nói đều là sự thật, người ngông cuồng muốn sửa đổi lại sự kiện lớn trong dòng sông năm tháng thì cuối cùng đều phải chết.

Nếu như lan tới một ít tiểu tu sĩ, phàm nhân hoặc không ảnh hưởng tới năm tháng cổ kim, không đặt chân vào lĩnh vực của sự kiện trọng đại nào đó, hoặc là sau khi chính bản thân mình bỏ ra cái giá xứng đáng thì mới có thể bỏ qua được.

"Đối mặt với Hoang Thiên đế thì các ngươi còn chưa xứng, chung quy lại cũng đều công dã tràng thôi!" Cô gái áo trắng khẳng định chắc nịch.

Thạch Hạo đứng xa xa chợt ánh mắt trở nên khiếp người, hắn nhìn về nơi này và nhìn thấy chiếc đỉnh lớn đầy quen thuộc kia, cũng thấy được cô gái mặc áo trắng đó, trong lòng nổi sóng chập trùng.

Trước kia hắn không chỉ gặp qua cô gái áo trắng này một lần, đó là nàng của một thời đại khác.

Việc đã tới nước này thì cuộc đại chiến kịch liệt nhất bùng phát.

Chuẩn Tiên đế huyết chiến bên trong Giới Hải.

Trận chiến này giết tới kinh thiên động địa, quỷ khóc thần gào.

Ròng rã hai ngày trời thì Giới Hải đều sục sôi, cuộc đại chiến của bọn họ đang kéo dài và khốc liệt tới dị thường.

Phụt!

Người đầu tiên phân ra thắng bại chính là cô gái mặc áo trắng cùng cô gái chiến y màu vàng. Trong lúc hai người quyết chiến, cô gái mặc áo trắng vung tay, tiên quang dâng trào, diệu thuật vô tận, bàn tay trắng mịn của nàng kết thành pháp ấn đánh bay đối thủ ra ngoài, miệng mũi đều phun đầy máu tươi.

Vẻ đẹp kinh diễm bất định của nàng vẫn như trước kia, tựa như con đường quật khởi của Nữ Đế bạch y ngày xưa. Nàng vẫn hung tàn như vậy, quét ngang cô gái chiến y màu vàng và chấn cho hộc cả máu.

Quả thật tu vi của cô gái chiến y màu vàng rất đáng sợ, thế nhưng ý thức chiến đấu lại không thể ngang hàng với cô gái áo trắng Chuẩn Tiên đế kia được.

"Giết, thà rằng huyết tế cả mảnh thời không này thì cũng phải giết chết Hoang!" Cô gái với chiến y màu vàng hét lớn, dưới tình thế cấp bách nên nàng muốn liều mạng.

Nàng muốn triển khai thủ đoạn cực đoan nhất để vây giết Hoang.

"Thấy các ngươi không cách nào chờ đợi và một lòng muốn giết Hoang Thiên đế như vậy, thật sự ta không hề cảm thấy tương lai u ám gì nữa, không phải là không có hi vọng." Nữ Đế áo trắng nói.

"Chính xác!" Người đàn ông đang có đỉnh lớn bồng bềnh trên đỉnh đầu gật đầu, hắn dũng mãnh không gì sánh bằng đánh giết về trước, tiện tay chém giết người đàn ông tay cầm đại kích đồng thời không ngừng xuất trọng thủ chấn cho hắn thối lui không ngừng, lòng bàn tay đều bị xé rách.

Boong!

Một bên khác, Vô Thủy Chung cũng ngân vang, chấn cho ông lão tay cầm Lượng Thiên Thước đều bong tróc râu tóc, khuôn mặt trở nên già nua, bởi vì đang gặp phải sự ăn mòn của đại đạo thời gian.

Lượng Thiên Thước trong tay hắn thiếu chút nữa đã tuột mất.

"Nói như vậy, tương lai vẫn còn có đường sống, không hề khiến người tuyệt vọng chút nào!" Vô Thủy nói.

Những lời này khiến Thạch Hạo chấn kinh vô cùng, ngay cả Chuẩn Tiên đế mà cũng gần như tuyệt vọng, vậy tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đây, sẽ có bao nhiêu địch thủ đáng sợ xuất hiện đây?

Hắn nghĩ tới Tào Vũ Sinh từng cảnh báo với hắn, từng nói ra một góc trong tương lai tựa hồ đáng sợ vô cùng.

Thế nhưng, hiện giờ lại đang có người tới đây giết hắn, thật sự có chút kỳ lạ.

Nếu như nói đâu là cuộc chiến tàn khốc nhất thì đương nhiên là nơi phía Thạch Hạo. Hắn một người độc chiến với bốn đế, chịu lấy áp lực cực lớn, cả người đầy rẫy lỗ hổng thế nhưng hắn càng ngày càng dũng mãnh.

"Dù cho có khơi dậy đại nhân quả, dù cho huyết tế bản thân và chết ở ngay nơi này thì cũng phải giết chết cho bằng được Hoang!"

Lúc này, người đàn ông tóc bạc tay cầm đại kích, ông lão điều khiển Lượng Thiên Thước cùng với cô gái với chiến y vàng óng tay cầm thiên mâu cũng bắt đầu liều mạng.

Bọn họ tránh thoát khỏi sự ngăn cản của đối thủ rồi vọt thẳng lên trời cao và đứng chung một chỗ, không tiếc đốt cháy tinh huyết tâm đầu quý giá nhất của bản thân hòng vận dụng thủ đoạn cấm kỵ giết chết Hoang.

Ầm!

Vô Thủy, Nữ Đế áo trắng, người đàn ông trôi nổi đỉnh lớn trên đỉnh đầu đồng thời bay vút lên, hóa thành bao luồng cầu vồng hừng hực không gì sánh bằng quấn lấy ba đại cao thủ để ngăn cản bọn họ lại.

Huyết chiến càng khốc liệt hơn bùng phát.

Dòng sông dài năm tháng đều rung chuyển và không hề vững chắc gì nữa, tựa như muốn thay đổi dòng chảy.

"Bọn ngươi đang mơ hão đó à, dòng sông năm tháng há có thể thay đổi, không ai có thể thay đổi chuyện trọng đại của thời không khác được!" Người đàn ông có đỉnh lớn bồng bềnh trên đầu quát lên.

Hắn bá đạo xuất thủ muốn trấn áp kẻ địch.

Nơi phía Thạch Hạo thì đang bị bốn đại cường giả vây công khiến cho ánh mắt của hắn càng ngày càng lạnh lẽo, chuẩn bị lôi đình xuất kích liều mạng với Chuẩn Tiên đế, có người nên chết đi rồi.

Bản chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free