Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1995: Săn bắn chuẩn Tiên đế.

Trong cuộc đại chiến, ba vị Đế giả tàn nhẫn vô tình, dẫu cho chiến trận có lan đến đại quân ở nơi xa xôi, dẫu đó có là thủ hạ của mình đi chăng nữa, bọn họ cũng chẳng hề mảy may quan tâm, vẫn cứ xuất thủ mãnh liệt như thường.

Vẻ mặt họ lạnh lùng tựa băng sơn vạn cổ không tan, không ngừng truy sát Thạch Hạo, hòng diệt trừ mối họa lớn có thể uy hiếp đến họ!

Các Tiên Vương sa đọa dẫn dắt nhân mã nhanh chóng rút lui, song, dù là như vậy, vẫn có một nhóm người biến thành mưa ánh sáng, hình thần câu diệt, căn bản không thể kháng cự nổi.

Trên thực tế, chỉ cần một làn sóng nhỏ lan tới chạm phải, những người ấy liền nổ tung, biến thành từng chùm mưa máu, xương cốt không còn, hình thần câu diệt.

Chuẩn Tiên Đế, cao cao tại thượng, không thể sánh ngang! Một đòn tùy tiện cũng tạo thành lực sát thương không thể tưởng tượng nổi!

Sắc mặt Thạch Hạo lạnh lẽo, hắn nhận thấy sự chênh lệch giữa bản thân và ba vị Đế giả kia quá đỗi lớn. Vì cứu Hỏa Linh Nhi và Mạnh Thiên Chính, hắn không tiếc để đế mâu đâm nát xương bả vai, bị nắm đấm của Hồng Đế xuyên thủng lồng ngực trước sau, bị chưởng ấn của Thương Đế đánh nát nửa thân trên, tan tành từng mảnh, máu tươi đầm đìa.

Mà ba vị Đế giả lại lạnh lùng vô tình, có thể xem nhẹ tất thảy, chẳng mảy may để tâm tới 'ngoại vật', cũng không hề quý trọng thủ hạ.

V�� như lúc nãy, khi Thạch Hạo giết chết Vương Trường Sinh, bọn họ đều thờ ơ không hề động lòng. Hoặc nói theo góc nhìn của họ, Vương Trường Sinh bất quá cũng chỉ là một con sâu cái kiến hơi chút xuất sắc mà thôi.

Sắc mặt Thạch Hạo nghiêm nghị, loại sinh linh tuyệt tình, đã mất đi gợn sóng cảm xúc như thế này, quả thực đáng sợ nhất. Dù có chiến đấu điên cuồng, cũng khó mà tìm ra nhược điểm của họ.

Bất kể là Hỏa Linh Nhi hay Mạnh Thiên Chính, trong mắt ba vị Đế giả đều chẳng là gì, sống hay chết không còn quan trọng. Mục đích của họ chỉ có một, đó là đánh gục Thạch Hạo.

Chỉ có người trẻ tuổi như hắn, đạt đến tầng thứ tương tự bọn họ, không sợ bị hắc ám ăn mòn, đây chính là uy hiếp lớn nhất đối với họ.

"Đáng tiếc, đáng tiếc thay, mặc cho ngươi có bá nghiệp thiên thu, thiên kiêu vạn cổ cũng không thể quay đầu lại nữa, phí hoài năm tháng, tiêu tan Đế giả chi thân của đời này!"

Âm thanh của Hồng Đế lạnh lùng tựa ma chú, sau lưng hắn là cổ quốc mênh mông vô bờ bất chợt hiện ra, cuồn cuộn trải dài vạn dặm.

Đó là một luồng khí thế cùng thiên cơ từ trong cõi u minh, đảo loạn càn khôn, biểu thị kết cục của Thạch Hạo. Hồng Đế lời ra tức là pháp, vận dụng tử chú để ngăn chặn Thạch Hạo.

Liên quan tới nguyền rủa, bất kể ở đâu cũng đều được xem là thần thông thần bí, quỷ dị, khó lòng phòng bị.

Quả nhiên, Thạch Hạo cảm thấy khí thế bàng bạc vô địch của mình tựa như bị người xé rách, tạo ra một vết thương và khí thế vô địch ấy đang dần bị 'tiết ra ngoài'.

"Giết!"

Thương Đế gào lớn, tóc xám rối bời, quyền ý mênh mông, bầu trời bị ép nát tan, vạn vật héo tàn, không gì có thể ngăn cản được quyền ấn vô địch của hắn.

Trong lúc khí thế Thạch Hạo đang tiết ra ngoài, hắn bắt đầu phát động công kích điên cuồng, quyền ấn phát sáng đánh vỡ chư thiên vạn cổ, nhìn thấy vĩnh hằng, dòng sông năm tháng bị hắn đạp dưới chân. Lúc này hắn trở nên điên cuồng vô địch!

Ầm!

Thạch Hạo lấy cứng chọi cứng, bản thân vốn cao hơn một bậc, thế nhưng hiện giờ lại có chút chật vật, cảm thấy cánh tay tê rần, lảo đảo bay ngược về phía sau.

Việc này khiến hắn trở nên cảnh giác hơn, nguyền rủa của Hồng Đế quả thật quá kinh người, đã phát huy tác dụng lên hắn, vô hình trung làm tiêu tán uy thế cái thế của hắn.

Xoẹt!

Cùng lúc đó, Vũ Đế giết tới, một thanh thần mâu óng ánh chiếu rọi từ kỷ nguyên này sang kỷ nguyên khác. Lưỡi mâu nhuốm máu đỏ thẫm phát ra ánh sáng xẹt qua các kỷ nguyên cổ xưa.

Đây mới thực sự là đại thế vô địch!

Chiến mâu của Vũ Đế đã trở thành một phần thân thể của hắn, đánh đâu thắng đó, không một ai có thể ngăn cản được đường đi của nó, có thể phá diệt vạn cổ!

Keeng!

Thạch Hạo tránh né nhưng cuối cùng không thể không dùng bàn tay đánh văng lưỡi mâu, bởi vì thanh mâu này đã khóa chặt lấy hắn, buộc phải đánh văng.

Ao Pháp Trì cùng tiên kiếm của hắn cũng đã được lấy ra và đối kháng với pháp khí Chuẩn Tiên Đế của hai vị Đế giả kia.

Đây là một cuộc quyết đấu sinh tử!

"Phụt!"

Bàn tay của Thạch Hạo bị xé toạc, lưỡi mâu cấp Chuẩn Tiên Đế cắt ra một vết thương, máu tươi tuôn tr��o khiến người nhìn kinh hãi, vô cùng thê diễm.

Máu Chuẩn Tiên Đế tung bay hư không, nhuộm đỏ cả vùng thế giới này. Việc này phải chăng đang báo trước kết cục đầy thê lương của hắn?

"Kẻ mở đường năm xưa ấy, hắn cũng đã chết dưới lưỡi mâu này của ta. Chung quy ngươi cũng sẽ đi theo gót chân hắn mà thôi!" Vũ Đế nói.

Hắn cực kỳ mạnh mẽ, toàn thân óng ánh, sau lưng là đôi cánh chim thần thánh hoàn mỹ. Hắn đứng sừng sững trên chiến xa toát lên vẻ cao cao tại thượng, mang theo ý vị vô địch vượt trên thế gian.

Thế nhưng, chiến mâu trong tay hắn lại không hề tương xứng với dáng vẻ của hắn chút nào, quá đỗi hung hãn. Lưỡi mâu màu máu tỏa ra ánh sáng yêu dị, tựa như có thể nuốt chửng thần hồn của người nhìn.

Nó phát ra ánh đỏ chói mắt cực độ, tựa như mặt trời máu giữa trời cao!

Từng có một thời đại tên là Đế Lạc, và có quan hệ mật thiết với thanh mâu này. Nó từng xuyên thủng mi tâm của một Chuẩn Tiên Đế ngày xưa, xoắn nát thần hồn, kết liễu tính mạng của hắn.

Chiến mâu giết đế!

Bất kể là quá khứ, hi���n tại hay tương lai, nó đều là một trong những binh khí hung hãn nhất thiên hạ!

Trận chiến này giết tới trời đất tối tăm, nhật nguyệt lu mờ. Bọn họ chiến đấu trong hỗn độn, một đòn tùy ý cũng có thể định đoạt sinh diệt của một giới, không thể nào suy đoán được.

"A..."

Thạch Hạo gào thét, hắn gặp phải trận chiến gian nan nhất trong cuộc đời. Ba sinh linh không hề thua kém đang liều mạng với hắn, chiến đấu tới cùng, đây chính là tử kiếp.

Chiến đến bước này, dù hắn có thân thể bất diệt, vết thương cũng đầy rẫy khắp người. Pháp tắc đại đạo của Chuẩn Tiên Đế không hề dễ dàng tiêu diệt đến vậy.

Ví như, Thương Đế tóc xám với một đao bổ thẳng lên lưng hắn, tạo ra vết thương đáng sợ có thể nhìn thấy xương trắng hếu, thấy rõ ngũ tạng lục phủ.

Đây là một đao xé rách từ phía sau lưng hắn!

Bởi vì, nó mang theo pháp tắc cấp Chuẩn Tiên Đế nên ngăn cản sự khép lại của thân thể bất diệt. Trong những hiệp đấu tiếp theo, đế huyết của Thạch Hạo dâng trào, dáng vẻ thê thảm khiến người khiếp sợ.

"Hoang, sự giãy giụa của ngươi đều vô ích mà thôi, nhất định sẽ phải chết, hóa thành một chùm đạo hỏa!" Thương Đế quát lên.

Ầm!

Hồng Đế xuất kích, hắn không chỉ tinh thông nguyền rủa, mà sức chiến đấu tự thân cũng mạnh đến dọa người. Khí tím mịt mờ, mảng lớn hỗn độn đều hóa thành màu tử kim, ngưng tụ trước người hắn.

Hồng Đế với khí thế vô song, mang theo làn khí tím cao quý không gì tả nổi, cả người nhảy lên mức cực đỉnh của Chuẩn Tiên Đế rồi giết thẳng về phía Thạch Hạo.

Đây chính là sự thuận lợi của việc săn giết này, ba vị Đế giả đều có đầy đủ thời gian để chuẩn bị sát chiêu!

Ầm!

Trong biển hỗn độn này, chưởng của Hồng Đế vỗ xuống, ngàn tỉ biển hỗn độn rung động. Vô hình trung, một bàn tay lớn màu tím được ngưng tụ thành và hiện ra nơi đây!

Đó là do hỗn độn hóa thành và dung hợp làm một thể với cánh tay kia của Hồng Đế!

Đây không phải là một đòn tùy ý, mà là sát chiêu cái thế của hắn!

Vừa nãy, Hồng Đế không ngừng kết pháp ấn, khai thiên tích địa, đây là sức mạnh nguyên thủy nhất, khủng khiếp vô biên. Hắn ngưng tụ loại sức mạnh khai thiên này lại cùng một chỗ và giờ đây đang bộc phát ra.

Mở thiên địa trong hỗn độn để đánh giết Thạch Hạo!

Đáng tiếc cho Tiểu Thạch, quật khởi từ thiếu niên thời đại, một đường dũng mãnh tiến về phía trước, trên con đường tu luyện có thể được xưng tụng là kỳ tài tuyệt diễm, ngạo thị hết thảy thiên tài cổ kim.

Nhưng hôm nay hắn đang bị vây công, bị đánh cho không ngừng thối lui và miệng không ngừng ho ra máu!

Sức mạnh khai thiên cuồn cuộn, đây chính là một đòn mà Hồng Đế đã chuẩn bị từ lâu. Thạch Hạo bị đánh tới mức không thể đứng thẳng nổi, thân thể rạn nứt nhiều chỗ, máu tươi không ngừng chảy xuống khóe miệng.

Đáng sợ nhất chính là, pháp tắc khai thiên đã in khắc vào trong thân thể hắn, khiến hắn gặp phải đau khổ sinh tử.

Thạch Hạo ngửa mặt lên trời rít gào, mái tóc dính đầy máu tươi tung bay, hắn đốt cháy chân huyết, đẩy sức mạnh của bản thân lên đỉnh cao nhất.

Ầm!

Quyền ý bất diệt, ý chí bất khuất khiến hắn trở nên kiên cường vô cùng. Dù cho sắp sửa ho ra cả lục phủ ngũ tạng, hắn vẫn không ngừng chém giết, không hề khuất phục hay cúi đầu.

Không phải hắn không bằng người, mà là cả ba vị Đế giả cùng xuất kích thì ai có thể chống đỡ nổi đây? Căn bản không thể ngăn cản được.

Bởi vì, bọn họ là những sinh linh thân cận với nhau, chỉ có vài vị Chuẩn Tiên Đế đã quật khởi trong ngàn tỉ năm trở lại đây, vậy ai sẽ kém hơn ai đây?

Bọn họ vốn là cường giả đứng ngang hàng nhau, hiện giờ ba vị Đế giả cùng nhau giết một người, loại uy thế to lớn này thì ai có thể hóa giải?

"Giết!"

Thạch Hạo với mái tóc bù xù, máu me be bét, hắn muốn triển khai Hắn Hóa Tự Tại Đại Pháp. Chỉ là, loại huyền pháp này muốn thành công thì điều kiện cực kỳ hà khắc, cần phải có người thích hợp để phỏng theo.

Trước mắt đúng là có thật, ba đại Đế giả đang ở trước mắt, thế nhưng liệu có thành công chăng?

Sau khi hắn ngưng tụ ra, vậy sẽ phỏng theo ai đây?

Nhưng Thạch Hạo đã điên cuồng nên vẫn cứ tiến hành thử nghiệm Hắn Hóa Tự Tại Đại Pháp, hắn muốn hóa ra Thương Đế, Hồng Đế, Vũ Đế. Bóng mờ mơ hồ dần dần hiển hiện.

Ầm!

Chỉ là, ba đại Chuẩn Tiên Đế có pháp lực ngập trời, thần uy cái thế, ai có thể sánh vai đây? Vừa mới phát hiện ra manh mối thì liền đồng thời trấn áp!

Mấy bóng hình kia mơ hồ rồi diệt vong ngay tại chỗ!

Pháp môn này không thể triển khai được, đã bị áp chế, đã bị vô hiệu hóa!

Hết thảy những bí cảnh lớn trong người Thạch Hạo đều phát sáng, đặc biệt là nơi phủ tạng lại có tiếng tụng kinh truyền ra. Ba luồng thanh khí hiển hiện vọt ra và hóa thành ba vị chiến giả.

Một người tựa như sống ở quá khứ, không dính vào đương đại; một người tựa như sống trong tương lai, triển khai diệu thuật chư thiên, cộng hưởng cùng năm tháng; còn một người thì sừng sững ở đương đại. Cả ba dần dần dung hợp với Thạch Hạo, khiến hắn mạnh mẽ không gì sánh được.

"Vẫn không thể thay đổi được kết cục đầy thê lương của ngươi đâu!" Hồng Đế lạnh lẽo nói.

Cơ thể của họ phát sáng, từng người đều có pháp thân phân hóa ra để thảo phạt, săn bắt chiến thể lao ra từ thể nội Thạch Hạo.

Ầm!

Chiến xa của Vũ Đế bị Thạch Hạo đang chém giết điên cuồng đánh bay, chín con cổ thú đều nổ tung chết thảm ngay tại chỗ.

Trước kia, toàn thân Vũ Đế đều phát sáng, phù văn cấp Chuẩn Tiên Đế của hắn hộ thể, cũng bao phủ lấy chiến xa cùng cổ thú, khiến cho chúng vạn pháp bất xâm. Ấy vậy mà lúc này đều đã bị phá tan.

Thạch Hạo giết tới đỏ cả mắt, linh cảm ngày hôm nay lành ít dữ nhiều, hắn sẽ phải đổ máu đến cùng.

Ầm ầm ầm!

Vũ Đế cực kỳ mạnh mẽ, đôi cánh chim vỗ mạnh đánh sụp hỗn độn, đánh đâu thắng đó. Dưới sự phối hợp của hai người khác, hắn muốn giam cầm Thạch Hạo.

Ba vị Đế giả cùng phát sáng khiến thân hình Thạch Hạo trở nên căng cứng, hành động không còn nhanh chóng như trước nữa.

Xoẹt!

Một vệt máu phọt lên, bởi vì Chiến mâu Giết Đế mang theo một luồng máu huyết từ vị trí bụng Thạch Hạo ra ngoài, nó xuyên thủng và cắt lìa nơi đó.

Đại chiến cấp Chuẩn Tiên Đế, pháp tắc vô biên.

Vết thương này của Thạch Hạo nhất thời khó mà khép lại, đã bị pháp tắc của Vũ Đế ngăn chặn nên trong quá trình đại chiến, ruột gan gần như lòi ra ngoài.

Thời khắc này, pháp tắc đan dệt giam cầm nơi đây, Hoang bị vây nhốt ở trung tâm, thần thông cái thế một thân sắp sửa không thể thi triển được nữa. Ba vị Đế giả cùng áp chế hắn.

Đời này, không ai có thể giúp hắn được.

Trước nay, hắn từng huy hoàng, h���n từng ngạo thị thiên hạ.

Thế nhưng, hôm nay hắn sắp phải kết thúc rồi.

Cả thế gian mênh mông này không một ai có thể giúp hắn được, không một ai có thể kề vai chiến đấu cùng hắn. Chỉ có một mình hắn lẻ loi vượt qua Giới Hải tới đây, và rồi gặp phải tình thế nguy cấp như hiện tại.

"Giết!"

Mái tóc của Thạch Hạo xõa dài, máu đỏ sậm chảy xuống. Hắn lảo đảo, thế nhưng vẫn đang gồng gánh chiến đấu.

"Các ngươi còn chưa lên đường ư, còn chờ đến khi nào nữa?" Vũ Đế lên tiếng, âm thanh của hắn thông qua biển hỗn độn, vượt qua đại giới hắc ám, truyền tới cổ địa chung cực.

Một đám cường giả sa đọa sau khi nghe hiệu lệnh thì lần nữa thổi vang tù và, chấn động cả Giới Hải. Bọn họ chuẩn bị lên đường.

"Cẩn thận một chút, chớ có hủy diệt những cổ địa kia, đó chính là vùng đất thai nghén con dân hắc ám, không nên ra tay quá nặng." Vũ Đế hờ hững nói.

Thạch Hạo nghe vậy thì như muốn phát điên.

Tuy đã sớm dự liệu được, thế nhưng hắn vẫn nổi giận đùng đùng.

Trước kia vẫn luôn có lời đồn như thế.

Những cổ thổ kia đang thai nghén ra sinh linh hắc ám cho phía bên này Giới Hải!

Lời xác thực từ chính miệng Chuẩn Tiên Đế đã khiến cơn tức giận của Thạch Hạo lao vút tận trời xanh.

Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free