Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1981: Một trận chiến bình dị vực.

Hoang cứ thế vươn lên mạnh mẽ, khiến các Bất Hủ Vương phải bỏ chạy xa, Tiên Vương sa đọa trốn mất, các đại địch bốn phương tan tác không ngừng lưu vong, thảm hại không còn dáng vẻ gì!

Chiến tích như vậy trước nay chưa từng có, kết thúc trận chiến kinh thiên động địa này là một sự huy hoàng soi rọi kim cổ.

Một người đã tạo nên thần thoại, quét ngang mọi kẻ địch trong thiên hạ, không một ai là đối thủ, mấy vị bá chủ kẻ chết người bị thương cứ thế chạy trốn về phía xa xăm trong vũ trụ.

Hoang, đã thành Đế rồi sao?

Đây chính là nghi vấn của mọi người. Hắn đã đạt tới cấp độ ra sao? Mọi người hoài nghi, liệu hắn có phải một vị Đế chân chính hay chỉ mới tiếp cận lĩnh vực này?

Thạch Hạo hoành hành khắp thiên địa rồi thẳng tiến ra khỏi Tiên vực, vượt qua hư không vô ngần để đến Dị vực. Hắn không lập tức xông vào mà đứng lơ lửng giữa hư không.

Ầm!

Vô tận linh khí dâng trào tuôn về phía hắn, hắn đang điều trị thương thế, mong có thể phục hồi.

Thương thế của hắn rất nghiêm trọng, cả người đẫm máu tươi, vết rạn dày đặc tựa như món đồ sứ tinh xảo nhất vừa chịu một cú va đập mạnh, sau đó cố gắng chắp vá lại.

Đây là cái giá mà hắn phải trả để đột phá!

Bên trong cơ thể hắn có một chùm sáng đang bồng bềnh và đối kháng kịch liệt với thân thể hắn. Đó là thần linh của hắn, tuy rằng đã bước đầu dung hợp nhưng lại chưa vững chắc, muốn phá thể rời khỏi.

Ký hiệu đại đạo lan tỏa, vô số điềm lành bốc lên bao quanh lấy Thạch Hạo. Hắn như đang niết bàn và muốn phá kén sống lại, khí tức của hắn càng ngày càng lớn mạnh.

Phụt!

Nhưng mà, sau đó Thạch Hạo lại phun ra ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo vì thương thế quá nặng, không thể chữa trị khỏi hẳn được.

Hắn nhíu mày, thương thế này khó mà trừ khử được, vả lại còn đang từ từ tăng trưởng. Tuy rằng không quá rõ ràng, thế nhưng hắn lại có thể cảm nhận được, đó là uy hiếp sinh tử.

"Đốt đạo thân của ta, chém vết thương của ta." Thạch Hạo gầm khẽ. Giây lát sau, "Tự thân làm hạt giống", mỗi tấc da thịt toàn thân hắn đều bùng phát phóng thích ra khí tức vĩnh hằng, tinh nguyên cuồn cuộn, pháp lực như biển cả gột rửa huyết nhục, gột rửa thần hồn.

Chùm sáng bên trong cơ thể kia cũng đang cộng hưởng.

Hắn đang tiêu hao tinh huyết, dùng hết khả năng để thay đổi trạng thái nguy hiểm của chính mình.

Đáng tiếc, hiệu quả vẫn không quá tốt đẹp. Về sau hắn cũng chỉ có thể duy trì được trạng thái cân bằng mà thôi, thương thế không tăng cũng không giảm, duy trì trạng thái ổn định.

Trong quá trình này, tuy rằng chư vương Dị vực nhìn thấy tình hình của hắn, thế nhưng không một ai dám ra tay, không một người tiến lên, đều nhanh chóng chạy trốn về trong Dị vực.

Bởi vì, trước đây không lâu Thạch Hạo đã đại sát tứ phương nên hoàn toàn chấn nhiếp, bọn họ không cách nào xóa nhòa ấn tượng kinh hoàng đó.

Cuối cùng thì Thạch Hạo cũng đặt chân vào trong Dị vực, giết thẳng vào. Nếu hiện tại không thể chữa trị thương thế, vậy cứ mặc kệ, chỉ cần không tăng không giảm là được rồi. Giờ đây hắn chỉ muốn giết địch!

Nếu hôm nay không thể trừ khử kẻ địch, thì sau này nếu hắn xảy ra bất trắc, ví như chết vì thương thế này, sẽ vô cùng tiếc nuối.

Nhưng mà Thạch Hạo vô cùng tự tin, loại thương thế này tuyệt đối không thể làm khó được hắn, rốt cuộc rồi cũng sẽ vượt qua mà thôi.

"Hoang đã tới!"

Có người của Dị vực hét lớn chấn động bốn phía, hết thảy Bất Hủ Giả đều căng thẳng, tu sĩ các tộc không ai không chấn kinh trong lòng.

Hiện giờ, uy danh của Hoang sớm đã truyền khắp Dị vực.

Nhưng mà, nhớ lại những chuyện năm xưa khi hắn chỉ là một tên tu sĩ nhỏ bé, vả lại còn từng là tù nhân, thì làm sao mà ngờ tới được, hiện giờ hắn lại trưởng thành tới bước này, trở thành đại họa của các tộc.

"Hiện giờ, không một ai có thể ngăn cản Hoang được, hắn... khả năng thành Đế rồi!" Tin tức này tựa như cơn gió quét qua Dị vực, lập tức gây ra tiếng chấn động vang dội.

Tin tức về trận chiến ở Tiên vực không cách nào che giấu được, ngay khi vừa nãy thì đã có người biết được và lan truyền ra ngoài, quả thật tựa như trời long đất lở vậy, vạn tộc hoảng sợ.

Năm đó khi Hoang còn ở trong lĩnh vực Nhân Đạo, thế nhưng hôm nay hắn lại đột phá Vương cảnh rồi. Loại so sánh này tương phản quá lớn, khiến người khác khó mà chấp nhận được.

Thế nhưng, các tộc không thể không chấp nhận. Hiện giờ hắn đánh tới tận cửa đã gây ra một cơn chấn động lớn, các chủng tộc mạnh đều sợ sẽ bị thanh toán ân oán.

Ầm!

Thạch Hạo giáng lâm nhìn xuống Dị vực, ánh mắt hắn luân chuyển tựa như dòng sông thời gian cuộn chảy, khí thế ấy khiến sinh linh xung quanh run lẩy bẩy, quỳ rạp xuống đất không thể khống chế.

Đó là thân thể của họ nhưng lại phản lại ý chí của họ, lo sợ không thôi.

"Ngươi không chịu trở về Giới Hải mà lại trốn vào Dị vực, như vậy là tự tìm đường chết." Thạch Hạo bình tĩnh nói, đồng thời nhìn chằm chằm về một vùng tinh không.

Nơi đó có một vị cường giả tay cầm hồ lô vàng óng, chính là Cù Xung, là bá chủ tới từ Giới Hải đang dẫn theo mấy người trốn ở phía sau một ngôi sao.

Sắc mặt hắn trắng bệch, không phải hắn không muốn về Giới Hải mà là sợ lạc đàn rồi chết càng nhanh hơn, cho nên đã trốn cùng với Côn Đế về đây.

Đao Vương chết thảm, cũng tới từ Giới Hải, cũng đều là bá chủ như hắn, thực lực đôi bên đều xấp xỉ nhau thế nhưng đã bị đè bẹp. Hắn ý thức được khoảng cách giữa mình với Hoang đã quá lớn, vĩnh viễn không phải là đối thủ.

Hơn nữa Bồ Ma Vương, Vô Thương, quái vật chín đầu lần lượt bỏ mạng, hắn làm sao không sợ hãi chứ.

Một bàn tay lướt ngang trời cao rồi trấn áp về phía vũ trụ tinh không kia. Tinh lực của Thạch Hạo hùng hồn và bàng bạc chấn động cả càn khôn, không bờ không bến.

"Hoang, ta liều mạng với ngươi!" Cù Xung hét lớn.

Hắn lấy ra pháp khí Tiên Vương của bản thân, hồ lô hóa lớn vô cùng, tựa như một ngọn núi vàng khổng lồ ép xuống, nó to lớn hơn cả thiên thể, lấp kín cả vùng tinh không này.

Ầm ầm!

Hồ lô vàng phát sáng va vào màn ánh sáng do bàn tay lớn kia tỏa ra, lập tức xoay tròn thu nhỏ rồi tiến vào tay Thạch Hạo.

Thế công của bàn tay lớn kia không hề giảm chút nào, cứ thế đánh thẳng lên người Cù Xung, lập tức xương cốt cả người nổ tung, căn bản không thể chống đỡ nổi. Thân là bá chủ một đời mà hắn chỉ có thể nuốt hận.

"A..."

Hắn hét lớn, thân thể đã bị hủy diệt nên nguyên thần muốn chạy trốn nhưng kết quả bị Thạch Hạo tóm lấy. Hắn có một số việc muốn hỏi đối phương, muốn biết bí mật của Giới Hải, cho nên nguyên thần của Đao Vương và Cù Xung đều bị hắn ném vào trong ao pháp tắc.

Những Tiên Vương sa đọa khác cũng nổ tung theo. Thạch Hạo đánh nát vết tích nguyên thần của bọn họ, không hề lưu lại tính mạng làm gì.

Tình cảnh này khiến các cường giả của các tộc chứng kiến đều sợ hãi không thôi, kinh hãi vô cùng. Lời đồn "Vương giả bất diệt, nguyên thần vĩnh cửu" đã trở thành quá khứ.

Hắn không chút khó khăn cứ thế chém giết bá chủ, tru diệt Vương giả. Hoang rốt cuộc mạnh mẽ đến nhường nào?

"Phá Vương Thành Đế đó!"

"Hắn đã làm được rồi, mở ra thần thoại mà cả kim cổ cũng không có!"

Các tộc chấn kinh, không ai không sợ.

Đặc biệt là các Vương, giờ đây đều tuyệt vọng. Bọn họ đã làm những gì với Cửu Thiên Thập Địa, chính bọn họ là người rõ ràng nhất.

Năm đó, không phân biệt chủng tộc, không phân biệt mạnh yếu, ngay cả phàm nhân cũng bị tàn sát sạch sẽ. Những năm cuối Tiên Cổ, Cửu Thiên Thập Địa trở nên trống trải, thây chất thành núi, máu chảy thành sông.

Hoang đã tới, nhất định sẽ là một cuộc thanh toán ân oán sao?!

Thạch Hạo trầm ổn như núi cất bước, tiếp cận cổ địa trung tâm của Dị vực. Nơi đây có một tòa thần miếu cổ xưa tang thương, tản ra hào quang vàng nhạt vô cùng thần thánh.

Côn Đế gần như tuyệt vọng chạy về nơi này. Việc Hoang đã cận kề cảnh giới Đế Giả khiến hắn ủ rũ không biết phải làm sao. Hắn ngồi xếp bằng gần ngôi miếu cổ vàng óng này.

Còn có vài vị Vương khác cũng tụ tập ở đây!

Đây là địa phương cuối cùng mà bọn họ có thể tiến tới.

Đến giờ mà bọn họ cũng không thể tiếp nhận, không thể tin rằng có người có thể đột phá Vương cảnh, mở ra một "chuyện đại sự" chưa từng có từ kim cổ. Nhưng đây lại là kết cục tuyệt vọng dành cho bọn họ.

"Xích Vương, Bồ Ma Vương, Vô Thương đều đã chết. Tên tiểu bối nhà ngươi!" Ánh mắt của Côn Đế trở nên lạnh lẽo, sát ý ngập trời nhưng lại cảm thấy vô lực.

"Kẻ giết người ắt sẽ bị người giết!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp lại.

Năm đó, một nhóm anh hùng của Cửu Thiên Thập Địa đều chết trận. Ai sẽ kể lại đây?

Hơn nữa, mỗi lần Dị vực xâm lấn, Cửu Thiên Thập Địa đều phòng ngự bị động, gặp phải thảm họa diệt thế như vậy. Thành ra hắn không hề đồng tình chút nào với các Vương của Dị vực.

"Các ngươi cũng nên kết thúc rồi, tiễn các ngươi một đoạn đường!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.

"Ngươi cho rằng giết chết chúng ta thì xem như đã diệt giới của chúng ta sao? Không thể! Cường giả mạnh nhất của giới ta đang ở Giới Hải, đã biến mất từ thời đại Đế Lạc và tới giờ cũng đã là vô số kỷ nguyên. Nói không chừng sớm đã thành Đế, sớm muộn gì cũng sẽ tìm ngươi thanh toán ân oán thôi!"

Một vị Bất Hủ Vương điên cuồng hét lớn nơi đó. Khi ngày tận thế tới, dù cho là mạnh mẽ như bọn họ cũng không cách nào bình tĩnh khi đối mặt với tử vong được.

"Có người muốn chạy trốn à?"

Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn về một phía của Dị vực, sau đó giơ tay và một luồng ánh kiếm rực rỡ vô cùng lao ra, nó xé rách giới bích Dị vực và chém thẳng về phía đó.

Phụt!

Máu tươi óng ánh, một vị Bất Hủ Vương bị chém bay. Vết tích nguyên thần giãy giụa nhưng lại có ánh kiếm khác lao tới không ngừng chém xuống, lập tức tan thành mây khói.

Hắn muốn chạy trốn về Giới Hải và sẽ không quay trở lại nữa, kết quả vẫn bị giết chết.

Tuy rằng Dị vực rất lớn, thế nhưng tu vi hiện giờ của Thạch Hạo vô cùng khủng khiếp. Trong chớp mắt đã có thể quan sát đại vũ trụ, Vương giả muốn âm thầm giấu giếm hắn để chạy trốn thì làm sao được chứ?

"Hoang, ngày hôm nay ngươi muốn làm chuyện tuyệt diệt sao?"

Hai vị Vương giả nơi phương xa hét lớn về phương này, bọn họ vô cùng to lớn đứng trên mặt đất, khí bất hủ cuồn cuộn bao phủ bát hoang.

Thạch Hạo nhận ra, nơi đó chính là Tội Châu của Ba Ngàn Châu từng bị An Lan bắt đi. Mọi người trên châu đó đều rơi vào hắc ám cả.

Hiện giờ, có một người tay trái nắm cỗ thuẫn, tay phải nắm trường thương vàng óng, đỉnh thiên lập địa, thể hình chọc thẳng vào trong tầng mây rồi chăm chú nhìn về nơi này, tiếp đó bỗng nhiên đâm cây trường thương về phía trước.

Chính là An Lan!

Hắn cùng với một người khác phụ trách bảo vệ Dị vực chứ không có đi Tiên vực để săn giết Thạch Hạo. Hiện giờ hắn hiển hóa và bắt đầu liều mạng.

Bởi vì, hiện giờ hắn muốn chạy trốn cũng chẳng được. Thần niệm của Hoang vô cùng mạnh mẽ nên đã phong tỏa bốn phía, muốn ra vào một giới này thì đều nằm trong thần thức bao phủ của hắn.

Xoẹt!

Trường thương óng ánh mang theo thần mang hùng hồn và bàng bạc xuất hiện, cách xa ngàn tỉ dặm cứ thế phá nát thiên địa lao tới, quá mạnh mẽ, không gì không xuyên thủng.

"A...." Thạch Hạo rít lớn. Đây là lần thất thố đầu tiên trong trận chiến này của hắn. Khi nhìn thấy An Lan thì hắn nghĩ tới quá nhiều chuyện. Toàn bộ Tội Châu, vô số sinh linh đều bị hủy trong tay của đối phương.

Gào!

Thạch Hạo hét lớn, thân thể hắn tăng vọt, đâm thẳng vào trong vũ trụ. Pháp thể vô biên vô hạn khiến toàn bộ Dị vực đều sụp lún, rạn nứt, không cách nào chịu đựng nổi thân thể của hắn.

Bên ngoài cơ thể hắn lượn lờ tiên quang vô thượng, khí hỗn độn ngập tràn, cứ thế hóa lớn và lớn hơn rất nhiều so với An Lan.

Tựa như một người khổng lồ quét mắt nhìn lũ sâu kiến!

Phụt!

Thạch Hạo giơ tay bao phủ lấy Tội Châu cùng với đại địa rộng lớn xung quanh. Trường mâu màu vàng đang đâm tới kia liền bị bẻ gãy, "rắc", nó thành vài trăm đoạn.

Ầm!

Vô tận mưa ánh sáng trút xuống, ép An Lan phải cúi đầu, thân thể bị bẻ cong rồi quỵ xuống không thể động đậy, thi thể bị cố định cứng ngắc tại chỗ.

Đây là đòn mạnh nhất của Thạch Hạo, không hề cho hắn bất cứ cơ hội nào. Lúc giơ tay liền đánh tan nguyên thần hắn thành tro tàn.

Xoẹt!

Ánh vàng lóe lên, cây trường thương gãy nát kia nóng chảy và trở thành chất lỏng vàng óng phong ấn lấy thân thể An Lan, duy trì tư thế cúi đầu đó của hắn, trở thành một bức tượng vĩnh hằng bất diệt.

Gào!

Du Đà đứng bên cạnh hét lớn và giãy giụa thế nhưng dưới sự bao trùm của lòng bàn tay Thạch Hạo, vận mệnh của hắn chẳng khác An Lan chút nào, cũng cúi đầu và gần như quỳ rạp xuống, đồng thời cũng đã chết.

Sau đó, binh khí của hắn cũng bị bàn tay lớn kia nóng chảy trở thành chất lỏng kim loại phong ấn bên ngoài thân thể hắn, khiến hắn trở thành pho tượng trường tồn vạn cổ.

Hai cường giả chết đi trong tư thế cúi đầu như vậy, tựa như đang quỳ lạy với ngàn tỉ sinh linh đã chết đi của Tội Châu kia.

Tất cả mọi người đều trơ mắt quan sát, từng người đều chấn kinh vô cùng.

"Hoang, ngươi khinh người quá đáng rồi đó, hôm nay muốn diệt giới của ta ư, sẽ không cho ngươi toại nguyện đâu, ngươi đi chết đi!" Côn Đế tựa như con thú già bị thương gào lớn.

Hắn lấy ra Cổ Khí Khởi Nguyên và cùng với mấy vị Tiên Vương đồng thời khống chế, triệu hồi ra bóng đen, mong có thể giết chết Hoang.

Đồng thời, lần này Côn Đế cũng bất chấp tất cả, một chưởng vỗ nát lồng ngực mình để lấy ra tâm huyết, nhỏ lên Cổ Khí Khởi Nguyên, dùng chính bản thân mình để hiến tế.

"Tiền bối!"

Những vị Bất Hủ Vương khác sợ hãi, sao lại như thế chứ? Côn Đế không muốn sống nữa sao, lại muốn vứt bỏ mạng mình ư.

Những vị Bất Hủ Vương khác bắt đầu tách ra, bởi vì Cổ Khí Khởi Nguyên đã phát sáng và chuẩn bị phát ra thần uy cực lớn, sẽ khiến Bất Hủ Vương gặp kiếp nạn.

Ầm!

Khi Thạch Hạo đối mặt với nó, hắn cảm nhận được một luồng áp lực ngột ngạt, tựa như có thứ gì đó đang nôn nóng muốn quyết chiến với mình.

Cổ Khí Khởi Nguyên chợt "rắc" một tiếng, thân hộp tựa như kim loại kia rạn nứt và lộ ra vật bên trong.

"Lần trước cũng không phải ta chưa lĩnh giáo qua." Thạch Hạo tự nói.

Thế nhưng, rất nhanh hắn phát hiện ra điểm bất thường. Có một luồng sức mạnh vô cùng kinh khủng đang khóa chặt lấy mình và muốn chém giết mình.

"Trời ơi, Cổ Khí Khởi Nguyên nứt ra kìa, khi đối mặt với Hoang thì lại mở ra luôn."

Mấy người kinh sợ hét lên.

Ầm!

Thân hộp nứt ra và cũng tựa như cánh hoa nở tung, hào quang hừng hực không gì sánh được. Phàm là sinh linh nhìn thẳng vào, hai mắt đều đẫm máu tươi, sắp bỏ mạng.

Côn Đế gào thét, một thân tinh lực của hắn đã bị rút cạn, trong chớp mắt đó như đèn cạn dầu.

Bên trong Cổ Khí Khởi Nguyên kia có một thanh pháp trượng không quá dài, cổ điển vô cùng, được chế tác từ xương trắng. Trên thân trượng có khắc một hình ảnh, đồng thời ngưng tụ bản nguyên hắc ám vô cùng nồng đậm.

Hào quang hừng hực được phát ra từ nó.

"Hả?"

Trong lòng Thạch Hạo cảm thấy nặng nề. Món pháp khí kia đang quấy nhiễu thần linh bên trong cơ thể hắn, khiến sự dung hợp giữa thần linh và thân thể hắn trở nên hỗn loạn. Hắn không hề e ngại pháp trượng này, thế nhưng việc nó xuất hiện vào thời khắc này thì không hề thích hợp chút nào.

Ngay cả chính hắn cũng không ngờ rằng, vật bên trong thân hộp lại có thể quấy phá tới tiến trình lột xác của hắn.

Phụt!

Thạch Hạo ho ra ngụm máu tươi, thương thế đang nhanh chóng chuyển biến xấu.

Hắn không ngừng ho ra máu đồng thời nhanh chóng lùi nhanh về phía sau, sự biến hóa này khiến mọi người khiếp sợ.

"Ha ha ha..." Côn Đế cười lớn. Hắn sắp chết rồi, có thể trước khi chết lại nhìn thấy được tình cảnh này thì đã không còn thất vọng nữa.

Những vị Bất Hủ Vương khác cũng mừng rỡ, là nghịch chuyển nghịch thiên mà!

"Oạch!"

Đột nhiên, một tiếng gào thét đầy thê thảm truyền ra, một bóng hình cổ xưa hiện lên. Mảnh vỡ thời gian lượn lờ, pháp tắc không gian vờn quanh, không ngờ lại là Cô Tổ. Hắn nắm giữ trật tự thời gian, tinh thông pháp tắc không gian.

Ầm ầm, hắn đánh bay Côn Đế và xuất hiện ở bên cạnh Cổ Khí Khởi Nguyên rồi ôm chầm lấy nó, tiếp đó lao về nơi xa. Mảnh vỡ thời gian bay lượn vô cùng óng ánh.

Cùng với việc chiếc rương kia rời xa Thạch Hạo một khoảng, thương thế của hắn cũng đã bắt đầu phục hồi.

"Ngươi..."

Côn Đế giận dữ.

"Ngươi không cần phải như vậy, ta cũng không cần ngươi dùng mạng để giúp đỡ đâu!" Thạch Hạo thất vọng nhìn về phía trước.

Cô Tổ ho ra máu tươi, cười thảm. Cả người hắn đẫm máu, thân thể rạn nứt. Sau khi bị ánh sáng do pháp trượng bên trong Cổ Khí Khởi Nguyên chiếu trúng, thân thể gần như tiêu tan rồi.

"Đầu nhập vào Dị vực nhiều năm như vậy, ngay cả chính ta cũng sắp quên mất mình thuộc phe nào rồi. Thậm chí có lúc ta còn đang nghĩ, liệu ta có nên dốc sức vì giới này hay không. Nhiều năm trôi qua, gánh chịu tiếng bêu danh thiên cổ, nội tâm ta vô cùng giày vò, ai có thể thấu hiểu chứ? Hôm nay rốt cuộc cũng được giải thoát rồi."

Cô Tổ thì thầm, mắt thấy bản thân không thể sống tiếp được nữa rồi.

Hắn dùng phương thức này để cứu Thạch Hạo, rõ ràng sớm đã có lòng liều chết, căn bản không muốn sống tiếp trên thế gian này nữa.

Tiếng bêu danh thiên cổ, lời nguyền rủa vô tận, hắn từng là nhân vật kinh thiên, thiên kiêu một đời, cao cao tại thượng, vạn linh kính ngưỡng. Mà trong kỷ nguyên này, hắn đã gánh chịu quá lâu rồi.

"Đây là Ma Long Hắc Ám, Huyết Hoàng Sa Đọa, còn có cả Vô Úy Sư Tử nữa, tất cả đều bị chém đầu và đầu lâu đang ở đây!"

Cô Tổ yếu ớt nói rồi ném ra mấy đầu lâu đẫm máu. Ba cường giả này đều từng thuộc về Cửu Thiên Thập Địa, nhưng cuối cùng lại trở thành khách quý của Dị vực.

"Còn có hai Vương giả khác nữa cùng chết với ta, vậy ta cũng không hề thiệt thòi gì, xứng đáng với thân phận không phải là kẻ phản bội của ta!"

Cô Tổ đang cười và lại ném thêm hai cái đầu lâu đẫm máu khác, đều là Bất Hủ Vương và rơi vào gần Cổ Khí Khởi Nguyên.

Ngay trước đây không lâu thì hắn đã xuất thủ, bởi vì hắn nắm giữ pháp tắc thời gian, đại đạo không gian vả lại còn cố ý phong tỏa thiên địa nên ngoại giới không cách nào cảm ứng được.

Hắn từng đánh gục năm cường giả, nguyên thần của năm người này vẫn còn chứ không hề bị diệt vong. Lúc này, chúng đang giãy giụa muốn bỏ trốn.

"Huyết Hoàng Sa Đọa, không biết nó trốn thật hay giả. Thế nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, vào bước ngoặt của ngày hôm nay nó cũng không hề làm gì cả. Ta cho rằng, nó đã hoàn toàn phản bội, vì lẽ đó ta đưa nó tới đây!" Cô Tổ ho ra máu tươi.

Năm chiếc đầu lâu trên mặt đất đang bốc cháy.

Cổ Khí Khởi Nguyên phát sáng, bọn họ không cách nào chịu đựng nổi!

"Cô Tổ!"

Thạch Hạo hét lớn đầy tiếc nuối. Hắn thật sự không hề muốn nhìn thấy cảnh này. Cô Tổ rõ ràng vẫn có thể sống tiếp, thế nhưng hắn đang dùng cái chết của mình để minh oan, để tẩy sạch máu và tội ác trên người mình.

"Ha ha..." Cô Tổ với mái tóc bù xù, thân hình cao lớn, khuôn mặt với hào quang kinh người, cứ thế cười lớn. Vào thời khắc cuối cùng, hắn tươi cười rạng rỡ tựa như được giải thoát.

Ầm!

Nơi đó máu tươi tung tóe, Cô Tổ cùng năm chiếc đầu lâu cứ thế tan rã hóa thành từng chùm mưa máu, từ đây biến mất khỏi thế gian.

"Cô, ngươi đã phá hỏng đại sự của ta rồi!" Côn Đế gầm thét. Hắn vẫn còn một tia sinh cơ, chưa hề chết hẳn, ánh sáng nguyên thần chập chờn kịch liệt.

"Chết!"

Thạch Hạo hét lớn, một chưởng hạ xuống đánh cho Côn Đế nát thành từng mảnh, tiếp đó hoàn toàn nổ tung hóa thành mưa máu và bốc cháy thành tro tàn.

"Tất cả đều lên đường đi!"

Thạch Hạo đột nhiên xoay người nhằm về một phương vị và tiêu diệt hoàn toàn cả hình lẫn thần của mấy Bất Hủ Vương khác, tất cả đều chết ở nơi này.

Mưa máu tả tơi, cảnh tượng tại Dị vực vô cùng kinh khủng.

Chỉ một mình Hoang đứng đó, nhìn Cổ Khí Khởi Nguyên, nhìn về nơi biến mất của Cô Tổ nơi phương xa.

Mỗi câu chữ trong bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, hy vọng được quý độc giả đón nhận và tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free