[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1966: Tung hoành dị vực.
Côn Đế dẫn đầu, Thạch Hạo truy sát theo sau, một trận đại chiến kinh thiên động địa bùng nổ!
Xung quanh hai người đều bùng lên vầng sáng Tiên vương rực rỡ, khí tức bất hủ cuồn cuộn. Khi tinh huyết của họ lướt qua thiên địa, nhật nguyệt tinh thần đều mờ đi, phai nhạt. Trận chiến thật sự khủng khiếp.
Đó là một tòa thành, một trong những cánh cổng dẫn vào Dị Vực. Côn Đế xông thẳng vào, Thạch Hạo đuổi theo sát nút, cùng tiến vào Dị Vực. Trong thành có sinh linh ra sức ngăn cản, nhưng làm sao có thể cản được một vị Vương?
Phụt phụt phụt...
Phàm là sinh linh nào dám công kích Thạch Hạo đều tan xương nát thịt, bị khí thế Tiên vương nghiền nát thành từng chùm máu tươi. Bởi vì họ không cùng một cấp độ.
"Côn Đế, giao mạng ra đây!" Thạch Hạo sát khí đằng đằng, mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bời, máu tươi chảy đầm đìa khắp cơ thể.
Ầm!
Hắn nhanh như tia chớp, mỗi bước chân giáng xuống đều khiến một vùng sao trời lùi về phía sau. Hắn nắm quyền ấn, đấm thẳng vào sau gáy Côn Đế, ý đồ muốn diệt nguyên thần của hắn.
Ở cảnh giới của bọn họ, công kích vào nguyên thần là hiệu quả nhất. Nếu muốn tiêu diệt triệt để, phải chém giết nguyên thần.
Dọc đường đi, vô số tinh cầu bị đánh rơi, đó là do Thạch Hạo vung ống tay áo mà gây ra. Cảnh tượng đó thật sự kinh người.
Gào!
Côn Đế gầm lên một tiếng, xoay người lại. Một tay nắm pháp ấn, tay kia cầm Bình Luyện Tiên, đánh giết về phía Thạch Hạo.
Lập tức, vô số mưa ánh sáng, ráng màu ngập trời bùng nổ. Đó là pháp lực của Vương Bất Hủ cùng với tinh huyết của hắn lan tỏa đến cực hạn, uy năng cường tuyệt.
Thạch Hạo bị chấn động lùi lại, khóe miệng tràn ra vệt máu tươi. Chiến đấu ở trình độ này, dù hắn đã tu thành Bất Diệt Kinh, vẫn khó tránh khỏi bị thương.
Có thể tưởng tượng được, nếu là Tiên vương khác thì thân thể chắc chắn đã bị đánh nát thành bốn mảnh. Côn Đế tay cầm Bình Luyện Tiên, toát lên vẻ vô địch.
Phụt!
Côn Đế cũng không hề dễ chịu chút nào. Một cánh tay của hắn bị quyền ấn của Thạch Hạo đánh nát, máu thịt be bét, xương vụn lộ ra ngoài.
Ngoài ra, lồng ngực hắn thông suốt từ trước ra sau, bị một cánh tay khác của Thạch Hạo cầm Kiếm Thai đâm xuyên qua vị trí trái tim. Ánh sáng đỏ đậm không ngừng chảy ra.
"Giết!"
Bọn họ chém giết vô cùng khốc liệt, huyết dịch tung tóe. Từng ngôi sao lớn mờ tối rồi biến mất khỏi thế gian.
Phàm là vật gì bị vương huyết hoặc tiên huyết của họ rơi trúng đều chắc chắn tan rã. Trên thực tế, vùng tinh vực này đã chẳng còn giữ được hình thù nguyên vẹn nữa rồi.
Các Vương Bất Hủ thống trị vùng vũ trụ này bị kinh động. Nổi giận đùng đùng, lập tức giết thẳng tới.
"Côn Đế tiền bối, ta đến trợ giúp người!"
Sau khi hiểu rõ tình huống, vị Vương Bất Hủ này cũng lập tức xông vào.
Từ cách xưng hô có thể thấy được thân phận cực cao của Côn Đế trong Dị Vực này. Dù sao, đều là Vương Bất Hủ thì có thể xưng hô đạo hữu rồi, thế nhưng vị Vương này vẫn gọi Côn Đế là tiền bối như trước.
Vù!
Kiếm Thai Đại La rung lắc, phát ra ánh sáng chói mắt, kèm theo mưa ánh sáng. Có người phi tiên, lại có người ngồi trên quan tài cổ. Những ngôi mộ lớn bị biển máu chảy qua, đỏ đậm khắp chốn, rồi sụp lún.
Ầm!
Tên Vương Bất Hủ kia bị thương, đã bị một kiếm này của Thạch Hạo chém cho thổ huyết, lùi lại.
Việc này khiến hắn sợ hãi. Hoang mạnh đến mức nào? Hắn không thể suy đoán được.
Lúc này, sự chú ý của Thạch Hạo đều tập trung vào Côn Đế. Sở dĩ phát sinh một đòn như vậy cũng là vì hắn chủ yếu công kích chủ nhân của Bình Luyện Tiên.
Ầm!
Lúc này, Bình Luyện Tiên hóa lớn tựa như ngọn núi khai thiên lập địa, cứ thế đè xuống, khiến người ta khó thở.
Mạnh như Thạch Hạo, thân thể cũng lảo đảo, tựa như đang vác cả bầu trời sao, toàn bộ vũ trụ này trên lưng.
Hắn chống đỡ lấy uy thế nặng nề đến thế!
"Giết!"
Thế nhưng hắn cũng gào lớn, triển khai thần thông của mình. Sáu bí cảnh lớn đồng thời phát sáng, ngưng tụ lại một chỗ, hình thành bí thuật vô thượng của riêng hắn.
Giây lát đó, sau lưng hắn xuất hiện đôi cánh Côn Bằng, kèm theo ngọn lửa Chân Hoàng Niết Bàn mãnh liệt. Hắn tắm mình trong ngàn tỉ luồng ánh sáng, thoát khỏi đòn công kích này.
Ầm! Thạch Hạo một quyền đánh văng Bình Luyện Tiên bay về phía một vùng vũ trụ khác.
Ầm!
Chưởng của Côn Đế đã tới, tàn nhẫn, tinh chuẩn, vô tình và cay độc. Con ngươi màu bạc của hắn hóa thành hình chữ Thập, đánh vỡ hư không. Bàn tay tựa như đao chém đứt một mảng ở bụng Thạch Hạo.
Hắn muốn chém đứt ngang hông của Thạch Hạo, hạ thấp sức chiến đấu của hắn.
Vù!
Trên thân thể Thạch Hạo lấp lánh ký hiệu, đó là quy tắc Đại Đạo bất diệt. Cơ thể hắn cứng chắc mạnh mẽ đến đáng sợ.
Tuy rằng bị chém bay mất một mảng, máu tươi không ngừng chảy ra, thế nhưng thân thể hắn phát ra ánh sáng vạn trượng óng ánh rực rỡ, ngăn cản lực phá hoại của chưởng ấn kia.
Thân thể Thạch Hạo đang khép lại, mạnh mẽ đến kinh người. Côn Đế bị chấn động lùi lại, đây chính là sự thể hiện tự nhiên của Bất Diệt Kinh.
Cũng trong lúc đó, quyền ấn vô song của Thạch Hạo đánh xuyên lồng ngực của Côn Đế, khiến nơi đó lần nữa thông suốt, một trái tim màu đỏ bạc bị xé rách.
Vù!
Cũng trong lúc đó, Kiếm Thai Đại La tựa như cầu vồng kinh thiên, lao tới như muốn cắt lìa vũ trụ này, uy năng tuyệt thế.
Côn Đế rên lên một tiếng, kèm theo dòng máu bắn ra. Hai tay hắn ôm chặt lấy cổ, đồng thời nhanh chóng lùi lại. Con ngươi co rút, trên mặt lạnh lùng cực kỳ.
Đầu lâu của hắn thiếu chút nữa đã bị chém lìa. Đòn đánh kia của Kiếm Thai Đại La quá nhanh, không gì không phá!
Kiếm Thai đã được người tí hon ngồi trong tiên quang trên đỉnh đầu Thạch Hạo tế luyện và điều khiển, chém ma giết tiên, phá tan vạn linh.
Đầu lâu thiếu chút nữa rơi xuống đã khiến Côn Đế giật nảy mình. Từ ngàn tỉ năm đến nay, có mấy ai có thể làm hắn bị thương đến vậy chứ? Khiến cho con ngươi màu bạc của hắn càng lạnh giá hơn.
"Tên đao phủ ghê tởm nhất trong lịch sử, chết đi cho ta!"
Thạch Hạo hét lớn, thế tiến công càng mạnh bạo hơn. Tất cả vầng sáng Tiên vương quanh người hắn chợt xé tan vũ trụ này, muốn đại khai sát giới ở nơi đây, muốn giết chết Côn Đế.
Hắn nghĩ tới Cửu Thiên Thập Địa. Bởi vì gót sắt của Dị Vực mà bao nhiêu sinh linh đã chết? Bao nhiêu người vô tội hóa thành máu và xương như thế.
Có rất nhiều người đã đứng lên chống trả, tạo thành những vết thương lòng khó lành mỗi khi nhớ lại chuyện xưa.
Đế Quan, những nhân vật già cả kia, những đại thống lĩnh không sợ chết kia. Người sau theo bước người trước, máu huyết rơi khắp Biên Hoang.
Nguyên Thủy Đế Thành, bị đốt cháy đổ nát. Đời sau của bảy vị vương giả Biên Hoang gần như chết sạch cả!
Hiện giờ Đế Quan đã không còn, đã bị san bằng. Cửu Thiên Thập Địa đã không còn trọn vẹn, bị người hủy đi chẳng ra hình thù gì nữa.
Ầm!
Đại chiến kịch liệt, phạm vi lan rộng vô cùng. Vị Vương Bất Hủ bên cạnh kia ngơ ngác phát hiện, dù hắn có ra tay giúp đỡ Côn Đế thì cũng không đủ sức.
Phụt!
Côn Đế nhuốm máu, lần nữa suýt chút nữa bị chém lìa hông. Hắn xoay người rời đi, quyết định không muốn ham chiến nữa, không muốn liều mạng với Thạch Hạo nữa.
Chiến đấu như vậy thì làm sao có thể che giấu được những cường giả khác chứ?
Từng vị Vương Bất Hủ lần lượt thức tỉnh trong cơn trầm miên, dõi mắt nhìn về nơi đây. Cũng có một vài người xuất thủ.
Thế nhưng Thạch Hạo tựa hồ phát điên, không hề từ bỏ, vẫn đang đuổi giết Côn Bằng, muốn tiêu diệt vị cường giả lâu năm này.
Giờ khắc này, chư hùng của Dị Vực đều sợ hãi. Côn Đế là ai chứ? Hiện giờ mơ hồ đã là đệ nhất cao thủ của Dị Vực, thế nhưng lại thua vào tay Hoang?
"Tiểu bối, chớ có khinh người quá đáng. Ngươi cho rằng hôm nay có thể chém được hồn phách của ta ư?" Côn Đế quát lớn, tốc độ của hắn cực kỳ nhanh, trốn về nơi sâu nhất.
Từng vùng vũ trụ mà hắn chạy trốn qua đều là ranh giới của từng Vương Bất Hủ khác.
Mái tóc của Thạch Hạo bay ngược tựa như lửa cháy, phát ra ánh vàng. Cả người đều hừng hực khí thế, toàn thân như đúc từ vàng ròng, uy mãnh đến kinh người.
Pháp thể của hắn lúc này không gì không xuyên thủng. Tranh đấu như vậy khiến cho từng tòa trận pháp của các Vương Bất Hủ ven đường đều bị xuyên thủng.
Pháp thể của hắn vững chắc, thần dũng vô địch!
Xoẹt!
Rốt cuộc Côn Đế không còn trốn nữa. Hắn hạ xuống trên một khu vực vững chắc bất diệt, rồi chợt quay đầu nhìn về phía Thạch Hạo.
Đây là một khu cổ địa bồng bềnh trong vũ trụ, vững chắc bất hủ.
Nơi đây rất lớn, phía trước có một ngôi thần miếu phát ra hào quang màu vàng óng ánh. Thần thánh vô cùng, đi kèm theo đó là mưa ánh sáng, khiến nơi đây vô cùng an lành.
Nó tựa như có thể hóa giải mọi phân tranh trên thế gian, tiêu diệt sát ý trong chư thiên.
Nơi này yên tĩnh an lành, thần thánh đến mức yêu dị, khiến người khác không biết diễn tả ra sao.
Dị Vực vì tìm kiếm hạt giống kia mà không tiếc hủy diệt Cửu Thiên Thập Địa, đồ diệt vạn linh. Những Vương Bất Hủ nơi đây, ai chẳng dính đầy máu tươi trên tay.
Nh��ng, nơi đây lại có một vùng đất yên ắng như vậy, thánh khiết hoàn mỹ, như muốn người ta quên đi mọi thứ, chém sạch sát ý.
Thế nhưng, Thạch Hạo là ai? Hiện giờ đã là bá chủ trong Tiên Vương, khó gặp địch thủ!
Sau phút thất thần, hắn rất nhanh lấy lại vẻ lạnh lùng. Ngoại vật khó áp đảo được tâm chí của hắn.
Sắc mặt Côn Đế lạnh lùng, nói: "Giờ chết của ngươi đã tới. Lần trước xông vào giới ta thì cũng thôi vậy, thế nhưng hôm nay ngươi lại còn dám vào nữa, chắc chắn ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"
"Lão già chết tiệt, với thân phận của ngươi như vậy thì làm sao dễ dàng lưu vong chạy trốn được chứ? Ngươi từng tung hoành cả cổ kim, khó gặp được đối thủ. Hôm nay ta đuổi tới đây cũng là cố ý muốn xem thử ngươi có thủ đoạn gì!" Thạch Hạo bình tĩnh nói.
"Người trẻ tuổi, giọng điệu mạnh mẽ đó chứ, lá gan cũng lớn ghê đó. Một mình dám xông vào đây, ngươi cũng xem là một kẻ hung ác rồi!" Côn Đế nói.
Xung quanh hiện lên vài bóng người. Không chỉ có một Vương Bất Hủ đuổi tới đây, mỗi một người đều lộ vẻ cay nghiệt, muốn hợp lực giết chết Hoang.
Thế nhưng Thạch Hạo cũng không để ý tới bọn họ, mà nhìn chằm chằm tòa thần miếu kia. Hắn cảm thấy tất cả điểm quái lạ đều xuất phát từ đó, ẩn chứa nguy cơ.
"Thật là to gan!" Một vị Vương Bất Hủ quát lớn.
"Sự mạnh mẽ của giới này không hề mạnh như các ngươi tưởng tượng đâu, cũng không phải cao cao tại thượng đâu. Năm đó Liễu Thần cũng từng giết thẳng qua đây, thì có là gì chứ!" Thạch Hạo cười nhạo.
Hắn có thực lực này. Rèn luyện ở Giới Hải mấy năm, nhìn thấy hàng loạt sinh tử, nhìn thấy sự giãy giụa của Tiên Vương, hắn đã tìm hiểu kỹ và càng thêm mạnh mẽ.
Giết thẳng vào Dị Vực này quả thật sẽ có nguy cơ. Thế nhưng hắn rất tự tin, nếu hắn muốn đi thì không ai có thể cản được.
Hắn giết sang đây chính là muốn lập uy, cùng với muốn chặt thêm đầu lâu của Vương Bất Hủ!
"Gốc liễu kia có thể làm càn là bởi vì không gặp phải lão phu!" Côn Đế lạnh lùng nói.
"Hôm nay ta gặp ngươi thì sao nào? Chẳng phải ngươi vẫn phải trốn thẳng về đây ư?" Thạch Hạo cười to.
Sắc mặt Côn Đế tái xanh. Hắn cũng không phải là chạy trốn, mà là có ý định dẫn đối phương tới đây để tuyệt sát. Thế nhưng giờ nhìn lại, quả thật hắn giống như đang lưu vong vậy.
"Côn Đế tiền bối muốn tiêu diệt chân hồn của ngươi nên mới cố ý làm thế, chớ có ngông cuồng!" Một vị Vương Bất Hủ quát lớn.
Nơi xa hư không rạn nứt, một cây trường thương màu vàng óng dài tới cả ngàn tỉ dặm đâm tới. An Lan đã đến, hắn muốn giết Thạch Hạo.
Ngoài ra, Du Đà cũng xuất thủ. Cách cả một vùng biển sao, phát động uy thế đánh tới Thạch Hạo.
Các Vương Giả lục tục kéo tới!
"Các ngươi phải cẩn thận đó, lùi về sau hết đi!" Côn Đế lên tiếng. Hắn không muốn người khác vây công. Trên thực tế, những người khác cũng ngầm hiểu, ra tay chốc lát thì sẽ khắc chế được ngay.
Bọn họ chia tách nhau, vây Thạch Hạo ở giữa.
Lúc này, đã có tới chín tên Vương Bất Hủ kéo tới!
Côn Đế không đợi thêm nữa. Hắn lùi sang một bên của tòa thần miếu vàng óng đó, rồi bắt đầu tụng một đoạn thần chú cổ xưa. Những Vương Bất Hủ khác thì biến sắc và lần nữa rút lui.
Ầm!
Một luồng sức mạnh kinh khủng bùng phát. Ma ảnh ngập trời đột ngột từ bên trong tòa thần miếu vọt lên. Nó to lớn vô biên, đứng sừng sững trong vùng đại lục và đè ép cả vũ trụ này.
Thạch Hạo lạnh lùng quan sát. Hắn đang phòng bị và cũng muốn xem thử, Côn Đế có thủ đoạn ra làm sao.
Lần này, sắc mặt của hắn chợt biến đổi. Hắn từng gặp qua bóng đen khổng lồ này rồi!
Ngày xưa, khi Xích Vương sừng sững ở thượng du dòng sông thời gian, quan sát vạn cổ và muốn động thủ thì đã dẫn tới cô gái mặc áo trắng xuất hiện để đại chiến với hắn.
Trong lúc pháp thân của Xích Vương bị thương thì đã kêu gọi ra một bóng đen khủng khiếp nào đó để chống lại cô gái áo trắng kia.
Thạch Hạo vững tin, chính là sinh linh khổng lồ vô biên trước mắt này!
Độc quyền trải nghiệm bản dịch tuyệt vời này tại truyen.free.