Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1936: Tiên vương ngăn trở.

Một ngọn đèn lửa được thắp lên, khung đèn làm từ xương cốt, phía đáy bằng đồng thau đang lan tỏa ánh sáng xanh lục, lúc sáng lúc tối chập chờn bất định.

Một sinh linh bất tử đã thắp lên ngọn đèn cổ, có khả năng liên kết đến một vùng đất kỳ dị nào đó trong Tiên vực.

Đèn cổ được đặt trên m��t tòa tế đàn, nơi đó nhanh chóng hé mở một vết nứt hư không. Sinh linh không cách nào xuyên qua được, thế nhưng có thể truyền tin.

Chỉ vỏn vẹn một câu ngắn gọn, súc tích: "Hoang chuẩn bị độ Tiên Vương kiếp." Không có thêm lời lẽ nào nữa.

Sau đó, chiếc đèn này tắt lịm, sinh linh trong cấm khu liền lui về, rời khỏi nơi này.

Tiên vực không thể nào bình yên được nữa. Tin tức này đã truyền tới một vài gia tộc cổ xưa, đều là những thế lực với lai lịch hiển hách, không thiếu các đạo thống của Tiên Vương.

Một vị Chuẩn Tiên Vương cười khẩy, cất lời: "Ồ, thú vị. Trẻ như vậy mà đã muốn xung kích Tiên Vương rồi. Hắn là quá tự tin, hay đang tự tìm đường chết đây? Tích lũy vẫn chưa đủ."

Rất nhiều người đều rõ, Hoang bị quá nhiều áp lực từ bên ngoài, nên không thể không đưa ra lựa chọn này.

"Có lẽ hắn sẽ có cơ hội thành công!" Một người khác lại lên tiếng.

Chuyện này gây ảnh hưởng cực lớn, các nhân vật lão làng đang bàn luận sôi nổi, còn thế hệ trẻ tuổi của Tiên vực thì chỉ biết trợn mắt há mồm, chấn kinh không nói nên lời.

Đặc biệt là những người như Ngao Càn, Bàn Nghệ, Hỗn Thiên, bọn họ đều từng giao phong với Thạch Hạo, nhất thời sững sờ ngơ ngác. Năm đó bọn họ vẫn là đối thủ, thế nhưng hiện tại thì sao?

Hoang quá đỗi kinh người, ở độ tuổi này mà đã muốn xung kích cảnh giới Tiên Vương rồi!

Đây là nghị lực kinh khủng đến mức nào chứ?!

Mà bọn họ còn chưa thành Tiên nữa là!

Đám người Trích Tiên, Trùng Đồng Giả Thạch Nghị, Đại Tu Đà, Yêu Nguyệt Công chúa, Thanh Y cũng nghe được tin tức này. Lập tức, bọn họ đều kinh ngạc, chấn kinh và giật mình.

Mới vỏn vẹn bao nhiêu năm, Thạch Hạo đã đi tới mức độ này rồi.

Bọn họ tiến vào Tiên vực là để tìm kiếm một cơ hội, hòng nâng cao cảnh giới thêm một bước trong thế giới có thể thành Tiên này. Nhưng nào ngờ, một người đơn độc ở lại hạ giới lại đã tiến xa hơn bọn họ rất nhiều!

Chỉ là, động tĩnh mà hắn gây ra cũng quá lớn, hiện giờ cường giả của Tiên vực đều đang chú ý tới.

"Có thể hắn có cơ hội thành tựu Tiên Vương chính quả!" Đây là lời nói của một vị Tiên Vương, là sinh linh đầu tiên thuộc cấp bậc này đưa ra nhận xét.

Bên trong tòa phủ đệ của Ngao Thịnh Tiên Vương, một bóng người mờ ảo đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, xung quanh bao phủ khí hỗn độn. Hắn tựa như trường tồn từ thuở hồng hoang, chưa từng động đậy.

Rầm!

Đột nhiên hắn giơ tay, một bàn tay duỗi vào trong vũ trụ mênh mông, ai nấy đều có thể thấy rõ. Bàn tay lớn vàng óng kia bao trùm lấy tòa tiên môn ẩn hiện trong vũ trụ.

"Ồ, Ngao Thịnh Tiên Vương xuất thế, muốn mở ra tiên môn, lẽ nào là muốn hạ giới?"

Có người kinh ngạc bật thốt, khiến cả thế gian đều khiếp sợ.

Phàm là cường giả, phàm là người đã thành Tiên đều cảm ứng được. Sau đó, mười phương chấn động, người trong thiên hạ đều kinh hãi.

Cùng lúc này, bên trong một tòa động phủ khác của Tiên Vương, Thái Thủy Tiên Vương phút chốc mở mắt, tựa như có hai tia chớp cắt lìa bầu trời đêm trong tòa thạch thất tối tăm ấy.

Hắn cũng duỗi một bàn tay khổng lồ vào trong vũ trụ mênh mông, bao trùm lấy một tòa tiên môn khác.

"Thái Thủy Tiên Vương cũng động rồi!"

"Hoang xong đời rồi, hai đại Tiên Vương muốn ngăn cản hắn thành tựu Tiên Vương chính quả!"

Tất cả mọi người của Tiên vực đều biết, hai đại Tiên Vương muốn động thủ rồi, cơ bản không cho người trẻ tuổi ở hạ giới kia bất kỳ cơ hội nào, muốn tự tay tiêu diệt!

Ầm!

Nơi sâu trong vũ trụ, Thạch Hạo máu me be bét, thế nhưng khí tức của hắn lại đang ngày càng mạnh mẽ, đạo hạnh không ngừng tăng trưởng. Bên trong cơ thể hắn, từng cánh cửa đang được mở ra.

Bảo tàng thân thể, các loại thần thông, vô tận phù văn áo nghĩa đều in khắc trong huyết dịch và trên xương cốt của hắn, rực rỡ óng ánh. Vô số ký hiệu đại đạo kết nối với hắn.

Hắn đang tiến quân về cảnh giới Tiên Vương, muốn xông phá mọi ràng buộc và lại bước lên một bước nữa.

"A..."

Thạch Hạo thừa nhận cơn đau đớn cùng cực. Quả thật hắn còn thiếu chút hỏa hầu, tích lũy chưa đủ dày, hiện giờ cưỡng ép vượt cửa ải khiến cả người như muốn tan rã.

Thân thể bất diệt cũng đang rạn nứt, huyết dịch tuôn rơi nhuộm ánh sáng vàng lộng lẫy. Hắn tức giận vô cùng, làm sao có thể cam tâm chứ. Lúc này, ngay cả mái tóc dài tựa như đúc từ vàng cũng đang phát sáng.

"Ta không cam lòng mà!"

Thạch Hạo hét lớn dùng hết mọi sức lực. Hắn muốn chịu đựng được, hắn muốn trở thành Tiên Vương chính quả.

Tiến lên thêm một bước, trời cao biển rộng mặc sức hắn bơi lội. Nếu như thất bại thì chính là địa ngục vạn trượng, thân tử đạo tiêu, như ngọn đèn tắt lịm.

Ầm!

Vô tận ký hiệu từ bốn phương tám hướng nghiền ép tới tấp, rất nhiều phù văn đều từ ngoại giới thẩm thấu vào, dồn ép lên cơ thể hắn.

Để đạt tới cảnh giới Tiên Vương, quả thật không thể tưởng tượng!

Quá khứ, hiện tại, phàm là những quy tắc, những trật tự thiên địa từng xuất hiện từ quá khứ tới hiện tại đều nghiền ép, trừng phạt hắn, khiến hắn rất khó để chịu đựng nổi.

Đặc biệt là ở vùng thế giới đang trong thời đại Mạt Pháp này, sẽ kéo theo nhân quả càng to lớn hơn. Hình phạt hạ xuống sẽ là mạnh mẽ nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể là thân hồn đều diệt.

Ầm!

Một phần thân thể của Thạch Hạo nổ tung, hóa thành từng chùm mưa máu. Từng tu qua Bất Diệt Kinh, bản thân vốn được mệnh danh là vững chắc bất hủ, nhưng cũng không thể chống cự nổi loại nghiền ép này.

Nhưng, Thạch Hạo vẫn là Thạch Hạo, luôn ngược dòng mà tiến. Trong miệng hắn phát ra tiếng gầm nhẹ, ánh sáng bất hoại tỏa ra. Đây chính là kết quả thu hoạch được sau khi hắn dung hợp vạn pháp và tự nghĩ ra hệ thống tu luyện của riêng mình.

Một lát sau, bên trong thần quang vạn kiếp bất hoại kia, hắn bắt đầu đắp nặn lại thân thể. Những mưa máu ấy bắt đầu tụ lại, bảo thể lần nữa hiện hình.

Đồng thời, hỗn độn cuồn cuộn tựa như một lò lửa rèn luyện thân thể của hắn!

"Quả thật không đơn giản, rất có thể hắn sẽ thành công!" Một sinh linh cổ xưa trong cấm khu thán phục.

Bọn họ kinh ngạc phát hiện, thân thể của Thạch Hạo mạnh mẽ tới mức có thể chịu đựng được loại xung kích kia, cứ phá nát lại gây dựng lại. Áo nghĩa của chư thiên, hết thảy phù văn đại đạo của quá khứ, của hiện tại đều hiện ra và khiến hắn tan nát, nhưng hắn vẫn có thể đắp nặn lại lần nữa.

Là sự hủy diệt, nếu như không chết thì sẽ trở thành sự tôi luyện. Thân thể của Thạch Hạo trải qua muôn vàn thử thách, càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Một cường giả bất thế trong cấm khu thì thầm: "Thân thể đã hoàn thành, cơ thể hắn đã qua được ải, chịu đựng được cơn trừng phạt, thử thách ấy. Nhưng quan trọng nhất chính là nguyên thần, cửa ải này không cách nào vượt qua được. Một số mãnh nhân tuyệt thế từ cổ chí kim đều chết trong cửa ải này."

Muốn trở thành Tiên Vương chính quả thì quan trọng nhất là nguyên thần được tôi luyện, vọt lên tận trời xanh, mới có thể hóa thành đạo quả Tiên Vương.

Thân thể của Thạch Hạo trời sinh đã mạnh mẽ, hiện giờ đã chịu đựng được loại thử thách này.

Nhưng nếu như nguyên thần của hắn bị đánh giết, thì tất cả sẽ thành công cốc!

"Cũng không dễ dàng gì. Nếu như không phải hắn một lòng muốn thành tựu Tiên Vương mà chỉ đơn giản mượn nhờ cơ hội này để rèn luyện nguyên thần đôi chút, v��y thì hắn đã được xem như là nhân vật trong hàng ngũ Thập Hung rồi."

"Vậy cũng khó nói, sẽ không thành công đâu!" Có người lại phủ định.

Ầm!

Trong thiên địa, vô tận đại đạo xuất hiện, có sinh ra ở giới này, cũng có từ bên ngoài giới bích tiến vào. Và rồi tất cả đều xuyên thẳng về phía thiên linh cái của Thạch Hạo.

Thạch Hạo chấn kinh, thành Tiên Vương chính quả lại khó khăn đến thế ư?

Rốt cuộc thì hắn cũng biết, chính mình điên cuồng đến mức nào, mạo hiểm đến mức nào. Lần này quả thật là dùng mạng để đánh cược, có lẽ hôm nay sẽ bỏ mạng ở đây rồi.

Một số luồng đại đạo hóa thành chùm sáng bao trùm lấy thiên linh cái của hắn, đánh cho cả người hắn run rẩy, thất khiếu chảy máu. Không cách nào tránh né, chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ mà thôi.

Rầm rầm rầm...

Trong khoảnh khắc ấy, Thạch Hạo đã trúng tới mấy chục lần oanh kích đại đạo. Xương sọ rạn nứt, nguyên thần như muốn tan biến, hắn gặp phải trọng thương không cách nào tưởng tượng nổi.

Có người nói: "Thật sự rất mạnh. Tuổi tác này mà đã cố gắng vượt qua nhiều lần đánh giết như vậy, thật sự đủ để tự kiêu rồi đó. Nếu như hắn tiếp tục như vậy thì chưa dám nói tới Tiên Vương, nhưng thật sự có thể trở thành tồn tại giống như Thập Hung."

Vù!

Đột nhiên thiên địa rung chuyển bần bật, cũng không phải do những chùm sáng to lớn kia gây ra, mà là tới từ một khu vực khác. Nơi đó xuất hiện một cánh cửa và m���t bàn tay màu vàng đất lao ra.

Bàn tay kia to lớn vô biên, từ từ đè xuống vị trí của Thạch Hạo.

Ầm!

Vào đúng lúc này lại xảy ra sự việc không thể nào tưởng tượng nổi. Vùng tinh vực kia, không biết đã có bao nhiêu ngôi sao nổ tung khi bàn tay ấy tới gần.

Cả một vùng sao trời nháy mắt hóa thành phế địa. Vô số thiên thể, tất cả đều nổ tung, khắp nơi là bụi bặm vũ trụ.

Đây là loại sức mạnh to lớn tới cỡ nào chứ? Cả thế gian đều khiếp sợ!

Nếu không phải vừa nãy Thạch Hạo đã rèn luyện thân thể và đã vượt qua cửa ải, cơ thể hắn đã vững chắc bất diệt, thì một chưởng vừa rồi đã có thể khiến hắn tan nát thành tro bụi, hủy diệt ngay tại đây rồi.

Dù vậy, Thạch Hạo cũng bị chấn cho bay ngược ra xa, cả người đầy máu tươi, khắp nơi đều là vết rách. Bị một chưởng của Tiên Vương từ từ đè xuống, hắn suýt chút nữa thân hồn đều diệt.

Nguyên thần của hắn bất ổn, suýt chút nữa đã nổ tung!

Nhưng hắn cũng đã gắng gượng vượt qua, không thể nào phân tâm được. Tuy rằng lửa giận hừng hực, nhưng hắn không có cách nào.

Gào...

Thạch Hạo gầm rú như một dã thú bị thương, hắn ngửa mặt lên trời rít gào. Hắn đang bước vào giai đoạn mấu chốt thì lại có kẻ ra tay với hắn.

Tiên Vương tới rồi!

Tất cả mọi người đều đưa ra phán đoán này, chỉ có Tiên Vương mới có loại sức mạnh như vậy.

Lời nói lạnh lùng truyền từ phía sau tiên môn kia vọng tới: "Khá thú vị. Chậm thêm bước nữa, ngươi đã trở thành tồn tại tựa như Thập Hung rồi."

"Ngao Thịnh!" Thạch Hạo gầm thét, tóc tai bù xù, máu nhuộm tinh không.

Mọi người chấn kinh, người ra tay chính là Ngao Thịnh Tiên Vương, hắn ngăn cản Thạch Hạo thành tựu Tiên Vương.

Ngay sau đó, Ngao Thịnh lại xuất thủ. Bàn tay lớn kia chậm rãi hạ xuống, ép tới Thạch Hạo, lần này muốn hoàn toàn tiêu diệt hắn.

"Tiên Vương, là có ý gì đây?!"

Đúng lúc này, khắp nơi xa xa óng ánh ánh vàng, một cây đại thụ thông thiên giáng lâm ở đây. Tán cây to lớn đè ép cả vùng tinh không này, ngăn cản bàn tay màu vàng đất kia.

Thế Giới Thụ xuất hiện, cô gái có đôi cánh chim màu vàng sau lưng đứng trên đó, đỡ lấy bàn tay kia.

"Nể mặt Đồ Tể, ngươi nên rút đi đi, ta sẽ không so đo với ngươi làm gì." Ngao Thịnh Tiên Vương lên tiếng. Dù cho chân thân hắn không tới, nhưng chỉ một bàn tay lớn ở đây cũng có thể cảm nhận được hết thảy.

"Tiên Vương, kính xin hãy lùi khỏi giới này. Ngươi ngăn cản người thành Tiên Vương chính quả như vậy là trời đất đều oán giận, chẳng sợ chọc phải đại nhân quả ư?" Cô gái tóc vàng nghiêm túc nói.

"Nhân quả? Bản thân bản vương chính là nhân quả thiên đại rồi. Ta muốn lấy tính mạng của hắn, ai có thể cản nổi!?" Ngao Thịnh Tiên Vương vô cùng bá đạo, âm thanh chấn động cả vùng vũ trụ.

Thời khắc này, các tộc đều run rẩy, chúng sinh đều sợ hãi.

Cô gái tóc vàng này muốn ngăn trở bàn tay lớn kia.

Nhưng, bàn tay lớn nhẹ nhàng ép tới. Một tiếng "Bịch", Thế Giới Thụ rung động, phiến lá rơi rụng đầy trời, cành cây bị bẻ gãy, cả thân cây đều bay ngược ra sau.

Cô gái tóc vàng kia rên lên một tiếng, không cách nào chống đỡ nổi, hai cánh tay vô lực buông thõng, miệng mũi tràn ra dòng máu màu vàng, rồi cùng Thế Giới Thụ biến mất nơi tận cùng vũ trụ.

Lúc bàn tay lớn kia lần nữa ép tới, Thạch Hạo thở dài. Hắn biết, cuộc đời này đã tới hồi kết, không còn hi vọng gì nữa.

Nhưng dù cho có chết, dù cho đang trong thời khắc cuối cùng này, hắn vẫn đang chống đỡ những phù văn đại đạo kia. Hắn đang tế luyện nguyên thần, hắn muốn lột xác thành công và càng muốn chém chết Ngao Thịnh!

"Đạo hữu, khinh người quá đáng rồi đó!"

Chủ Cấm Khu xuất hiện. Cùng với đó còn có xương sọ thủy tinh, cốt chưởng màu vàng cùng tròng mắt nhỏ máu kia, đồng thời ngăn cản bàn tay lớn ấy.

Thạch Hạo mang theo vẻ cay đắng, chẳng biết phải làm sao. Hắn biết, dù cho nhóm người này xuất thủ thì cũng không được. Dù sao đây cũng không phải chân thân, cũng chỉ là một phần thân thể không đầy đủ mà thôi.

Làm sao bây giờ? Hắn cảm thấy vô lực, thời gian không chờ hắn!

Mọi quyền lợi dịch thuật đều thuộc về đội ngũ Truyen.Free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free